Nhạc nềnSpooktacular

Kén Giấy Báo Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phố Hàng Mã những ngày cuối xuân mịt mùng trong màn mưa phùn lạnh buốt. Đêm đã về khuya, cả con phố cổ vốn sầm uất ban ngày giờ đây chìm vào một khoảng không gian tịch mịch, u ám đến rợn người. Ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo hắt qua màn sương mù dày đặc, chỉ đủ làm hiện rõ những bóng hình nhân giấy, ngựa giấy xếp san sát trước cửa các tiệm vàng mã, trông như một hàng dài những kẻ chết đứng đang lặng lẽ canh giữ màn đêm.


Nằm sâu trong một góc khuất khuất, tối tăm nhất của con phố, tiệm vàng mã cổ Chu Ký vẫn leo lét ánh đèn dầu. Không gian bên trong tiệm chật hẹp, nồng nặc mùi hồ tinh bột chua loét trộn lẫn với mùi gỗ hoàng đàn ẩm mốc và hương trầm rẻ tiền. Khắp nơi, từ sàn nhà cho đến những chiếc kệ gỗ mục nát kê sát tường, đều chất đầy những cuộn giấy bản loang lổ, những thanh tre đực vót dở và những cái đầu hình nhân chưa được vẽ mắt, trợn trừng hai hốc mắt trống rỗng lên trần nhà.


Chu Gia Bảo, nghệ nhân vàng mã trẻ tuổi mới bước sang tuổi hai mươi hai, đang ngồi còng lưng bên chiếc bàn gỗ sần sùi. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi vì nhiều đêm mất ngủ, nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm, lạnh lùng như chính chiếc kéo sắt anh đang cầm trên tay. Đôi bàn tay thon dài của anh chằng chịt những vết cắt nhỏ rỉ máu khô – cái giá của những năm tháng uốn tre, rọc giấy thủ công mà không bao giờ thèm đeo găng bảo vệ.


"Khục... khục..."


Một tiếng ho khan khàn đặc, yếu ớt vang lên từ phía chiếc giường tre nhỏ kê ở góc tối sau tiệm. Gia Bảo giật mình, đặt vội chiếc kéo xuống bàn. Anh đứng phắt dậy, bước nhanh về phía chiếc giường, nơi em gái anh – Chu Mỹ Linh, cô bé mới mười sáu tuổi – đang nằm co quắp dưới tấm chăn chiên thô ráp.


"Mỹ Linh! Em thấy trong người thế nào? Lại lạnh nữa đầu phải không?"


Gia Bảo khẽ khàng kéo tấm chăn ra. Ngay khi ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu hắt vào, tim anh như thắt lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cánh tay phải của Mỹ Linh đang đặt ngoài chăn không còn là da thịt của một thiếu nữ bình thường nữa. Từ cổ tay ngược lên đến cùi chỏ, làn da của cô bé đã khô khốc, nứt nẻ thành từng mảng vảy sần sùi màu đỏ loang lổ, ráp sần như lớp giấy bồi cũ kỹ ngấm nước rồi phơi khô.


Anh run run chạm nhẹ ngón tay vào. Tiếng sột soạt khô khốc, quỷ dị vang lên từ da thịt em gái, giống hệt như tiếng xé một tờ giấy bản cổ đại. Mỹ Linh khẽ rên rỉ, gương mặt nhợt nhạt như sáp trắng của cô bé co rúm lại vì đau đớn. Đôi mắt cô nhắm nghiền, nhưng từ khóe mi, hai dòng nước mắt chảy dài, thấm ướt gối.


"Anh Bảo... lạnh... em lạnh quá... Cánh tay em... như có hàng vạn con kiến bằng tre đang gặm nhấm bên trong..."


"Đừng sợ, có anh ở đây rồi. Anh sẽ tìm cách chữa cho em."


Trong cơn hoảng loạn, Gia Bảo vội vàng quay lại bàn làm việc, lục tìm trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ lá bùa dâu tằm phong ấn thường mà anh tự tay làm ban ngày. Anh ngậm một ngụm nước ấm, phun nhẹ lên lá bùa để kích hoạt chút linh khí ít ỏi, rồi áp chặt lá bùa màu vàng sậm lên mảng da hóa giấy trên tay Mỹ Linh.


*Xèo... xèo...*


Ngay khi lá bùa vừa chạm vào da thịt cô bé, một luồng khói đen ngòm, hôi thối bốc lên nghi ngút. Lá bùa dâu tằm bỗng chốc đen sạm lại, crackle một tiếng rồi hóa thành đống tro tàn rã nát, rụng xuống chiếu. Oán khí từ lời nguyền quá nặng, bùa chú thông thường hoàn toàn vô dụng. Mỹ Linh thét lên một tiếng đau đớn, cơ thể gầy gò co giật mạnh, những vảy giấy ráp trên tay cô bé lại lan rộng thêm một phân, tiến sát đến bả vai.


"Anh Bảo... đừng..." Mỹ Linh cố gắng mở đôi mắt u uất, cam chịu nhìn anh, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy rách. "Đừng dùng cấm thuật của cha... dòng họ mình... nợ máu... Cha đã đi rồi... em không muốn anh cũng biến mất..."


"Im lặng nào, Mỹ Linh! Anh đã hứa với cha trước khi ông mất tích là sẽ bảo vệ em bằng mọi giá. Cho dù có phải đổi cả mạng sống này, anh cũng không để em hóa thành kén giấy!"


Gia Bảo nghiến răng, giấu đi sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm trí. Anh biết rõ, lời nguyền hóa kén giấy bồi tàn khốc này là do khế ước nguyền rủa dòng họ Chu ngủ yên trăm năm đã bị kích hoạt khi anh dùng máu vẽ mắt cứu Mỹ Linh khỏi một trận ốm thập tử nhất sinh một tháng trước. Để cứu em gái, anh bắt buộc phải tìm lại mảnh hồn đầu tiên của cô bé đang bị giam giữ tại Khách Sạn Giấy Minh Chú dưới lòng đất.


Nhìn Mỹ Linh lại lịm đi trong cơn mê sảng, Gia Bảo quyết định thực hiện bước đi cuối cùng. Anh bước đến trước bàn thờ tổ phụ dòng họ Chu ở giữa tiệm. Bức chân dung cổ vẽ cụ tổ Chu Đức Minh mặc quan phục thêu rồng giấy treo trên tường, đôi mắt vẽ bằng mực tàu đen ngòm như đang lặng lẽ giám sát từng hành động của đứa hậu duệ trực hệ.


Bảo quỳ xuống, vái lạy ba vái, rồi đưa tay nâng chiếc lư hương bằng đồng nặng nề lên. Dưới bệ thờ, một lẫy gỗ ẩn hiện ra. Anh gạt mạnh chiếc lẫy. Một tiếng *cạch* trầm đục vang lên, phiến gạch lát nền phía dưới bàn thờ từ từ dịch chuyển, để lại một lối vào tối tăm, dẫn thẳng xuống Hầm ngầm Chu Ký.


Gia Bảo đốt một cây nến thường, bám theo những bậc thang đá ẩm ướt, lạnh lẽo đi xuống căn hầm bí mật. Nơi đây là hầm trú ẩn an toàn cuối cùng ngoài dương thế của tiệm Chu Ký, được bảo vệ bởi phong thủy trận pháp do người cha quá cố Chu Cảnh Sơn xây dựng mười năm trước trước khi mất tích. Không khí dưới hầm ngột ngạt, nồng đậm mùi chu sa và đất ẩm.


Ở góc hầm, bên cạnh chiếc rương gỗ mục nát, có một hũ gốm nhỏ phủ đầy bụi bặm. Gia Bảo thổi sạch bụi, mở nắp hũ. Bên trong là huyết chu sa cổ đại ngâm máu rồng – loại mực vẽ bùa chú thượng hạng có màu đỏ tươi như máu mới, tỏa ra một thứ linh khí nóng rực, khắc chế âm tà cực mạnh. Đây là di vật quý giá nhất mà cha anh để lại.


Bên cạnh hũ chu sa là một chiếc hộp tre thon dài. Bảo mở hộp, lấy ra chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét gia bảo. Chiếc dao này được đúc từ chính xương ngón tay trỏ của tổ phụ Chu Hữu Đường trăm năm trước. Lưỡi dao loang lổ những vết rỉ sét đỏ như máu khô, lạnh buốt và mang một oán niệm nặng nề của những nghệ nhân vàng mã dòng họ Chu đã nằm xuống.


Ngay khi ngón tay Gia Bảo chạm vào cán dao bằng xương, một cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào tim, khiến anh suýt chút nữa đã đánh rơi bảo vật. Anh biết, chiếc dao này có khả năng cắt đứt các sợi chỉ oán niệm liên kết linh hồn, nhưng mỗi lần chạm vào, nó đều hút đi một phần sinh khí của người sống.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Đúng lúc đó, từ phía trên cửa tiệm vàng mã, ba tiếng gõ cửa ngắn, nặng nề vang lên phá tan sự im lặng của đêm canh ba. Tiếng gõ cửa đều đặn, máy móc đến lạnh gáy.


Gia Bảo giật mình. Đêm canh ba, ai lại gõ cửa tiệm vàng mã? Anh vội vàng giắt chiếc dao rọc xương vào thắt lưng lụa đen, ôm hũ huyết chu sa cổ leo nhanh lên mặt đất. Anh khép lối vào hầm ngầm lại, bước ra phía cửa tiệm.


Màn sương mù ngoài cửa sổ lúc này đã chuyển sang một màu đỏ loang lổ như máu loãng. Qua khe cửa gỗ mục nát, Gia Bảo nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng im lặng dưới mưa phùn. Kẻ đó mặc bộ đồng phục bưu tá thời Pháp thuộc sờn rách, loang lổ vết máu khô đen ngòm.


Nhưng điều kinh hoàng nhất là, kẻ đó không có đầu. Phần cổ trống rỗng, đen ngòm rỉ ra những giọt nước vàng hôi thối thấm đẫm vai áo.


Đó chính là Vong thư âm phủ – thực thể quỷ dị chuyên chuyển các đơn hàng vàng mã nguyền rủa giữa âm giới và dương gian.


Vong thư âm phủ không đầu khẽ chuyển động, đưa cánh tay khẳng khiu bọc trong lớp da khô héo ra trước cửa. Trên tay gã ôm một chiếc hòm thư sắt rỉ sét. Gã không nói, nhưng từ phần cổ trống rỗng phát ra tiếng xột xoạt ghê rợn như tiếng hai tờ giấy bản cọ xát vào nhau. Gã ném qua khe cửa một phong thư dày bọc bằng giấy bản nhuộm máu đỏ rực.


Phong thư rơi bịch xuống sàn nhà. Ngay sau đó, vong thư âm phủ quay người, bước đi không tiếng động rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù đỏ loang lổ dọc Phố Hàng Mã.


Gia Bảo bước đến, nhặt phong thư lên. Mặt ngoài phong thư viết bằng những nét chữ Nho sắc lẹm như dao chém, viết bằng máu tươi rói còn chưa kịp khô. Anh mở phong thư ra, bên trong là một bức huyết thư tỏa ra mùi sáp nến nóng chảy ngột ngạt.


Nội dung bức thư chỉ ra rõ ràng: *"Hồn phách của Chu Mỹ Linh đang bị giam giữ tại căn phòng số -4 của Khách Sạn Giấy Minh Chú dưới lòng đất. Muốn cứu nàng, phải dấn thân vào trước giờ Sửu. Quá giờ giới nghiêm, kén giấy sẽ bọc kín tim, linh hồn hóa quỷ bồi vĩnh viễn."*


*Bùng!*


Ngay khi Gia Bảo vừa đọc xong chữ cuối cùng, bức huyết thư trên tay anh đột ngột tự bốc cháy bằng ngọn lửa màu xanh lục quỷ dị. Chỉ trong chớp mắt, nó đã hóa thành một đống tro tàn đen ngòm rỉ ra thứ nước vàng hôi thối, ăn mòn một mảng sàn gỗ tiệm Chu Ký.


Giờ Sửu đang đến gần. Thời gian sinh tồn của Mỹ Linh chỉ còn tính bằng từng khắc.


Gia Bảo biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh quay lại nhìn em gái đang rên rỉ trên giường, những vảy giấy ráp sần sùi đã bắt đầu bò lên cổ cô bé. Anh nghiến răng, rút chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét ra.


Để kích hoạt linh năng của dao xương rỉ sét chống lại lời nguyền hóa kén, anh bắt buộc phải trả cái giá bằng máu thịt của chính mình. Gia Bảo đặt lưỡi dao xương lên ngón tay trỏ tay trái, rạch một đường thật sâu.


*Xoẹt!*


Máu đầu ngón tay trỏ rỉ ra, nhưng không phải màu đỏ tươi, mà là một màu đỏ đen quỷ dị do độc tố chu sa từ cán dao ăn mòn. Anh quệt dòng máu đen này dọc theo lưỡi dao rỉ sét.


Ngay lập tức, chiếc dao xương rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ huyết chú mờ ảo, phát ra tiếng rên rỉ khóc lóc của oán linh dòng họ Chu. Cơn đau đớn dữ dội ập đến, ngón tay trỏ của Gia Bảo tê dại, bắt đầu hoại tử nhẹ, da thịt khô héo lại phảng phất mùi nhang khói.


Anh giắt chiếc dao xương rực sáng vào hông, đeo túi chu sa trừ tà trước ngực, rồi bước về phía cửa tiệm. Ngoài ngõ, sương mù đỏ loang lổ đã dâng cao đến tận thềm nhà. Ngõ Huyết Lệ dẫn xuống Khách Sạn Giấy Minh Chú đã mở ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!