Huyết Mạch Không Trung
Lưỡi đoản đao của Nguyễn Hữu Chỉnh vẫn như còn cắm ngập vào thớ gỗ mun của chiếc bàn Điện Ngọc Phù Trì, để lại một vết nứt sâu hoắm chạy dọc theo tấm Mật bản Thăng Long giả. Ánh sáng buốt lạnh của lưỡi đao ấy vẫn ám ảnh tâm trí Phạm Đình Vũ khi gã lảo đảo bước trở về căn phòng nhỏ nằm ở góc khuất của phủ đệ Tây Bắc. Gió núi rít qua khe cửa gỗ rách nát, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên thùy chập chùng sương muối. Vũ khẽ tựa lưng vào cánh cửa tre, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn đau từ bả vai trái bị bỏng cháy sém do xích sắt nung đỏ của Quách Man lại bắt đầu phát tác, nhức nhối như có hàng ngàn cây kim độc đang đâm thấu vào da thịt hoại tử. Cánh tay trái của gã gần như tê liệt hoàn toàn, buông thõng bất lực dưới lớp áo choàng xám gấm rộng của gia nhân.
Vũ nhắm mắt, cố gắng vận chuyển Quy tức công để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập. Gã thấu hiểu sâu sắc rằng, dù gã vừa bẻ gãy sự nghi ngờ trực diện của Nguyễn Hữu Chỉnh trước mặt Lê Duy Mật bằng lập luận về trận lụt năm ngoái và kho lương Bản Chương, nhưng Chỉnh không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn là một con thú dữ bị thương, một mưu sĩ kiêu ngạo vừa chịu nhục nhã trước phản vương, và chắc chắn hắn sẽ lùng sục mọi kẽ hở để tước mạng gã.
Quả nhiên, ngay sáng hôm sau, khi Vũ đang ngồi trong góc tối mật viện giả vờ dịch các sắc phong cổ theo lệnh của Vương phi Trịnh Thị Ngọc, tai mắt ngoại vi của gã đã thu thập được một tin tức chí mạng. Qua khe cửa sổ hẹp nhìn ra sân huấn luyện, Vũ nhìn thấy một gia nhân thân tín của Nguyễn Hữu Chỉnh đang vội vã chạy hướng về phía chuồng chim đưa tin nằm trên vách đá cao phía sau phủ đệ. Bằng Thần nhãn đọc vị tâm lý, Vũ nhận thấy khuôn mặt gã gia nhân ấy lộ rõ vẻ hớt hải nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự đắc ý.
"Huyết mạch không trung đã được kích hoạt," – tiếng thì thầm của một tên lính Thiết Giáp đi ngang qua cửa sổ lọt vào tai Vũ.
Vũ khựng lại, ngón tay cầm bút lông khẽ run lên. Gã hiểu ngay lập tức: Nguyễn Hữu Chỉnh đang cố ý để rò rỉ thông tin về một mật thư khẩn cấp sắp được gửi đi phương Bắc cho đặc sứ ngoại bang Thần Vô Cực. Đây chính là một bẫy thử lòng tàn độc. Chỉnh biết Vũ là kẻ thông minh, nếu Vũ thực sự là gián điệp hai chiều của mật phủ triều đình, gã chắc chắn sẽ tìm cách tiếp cận chuồng chim để đánh tráo hoặc tiêu hủy bức thư hòng bảo vệ cơ mật Thăng Long. Nếu Vũ hành động, gã sẽ tự lột mặt nạ của chính mình. Nhưng nếu Vũ im lặng, bức mật thư thật của Chỉnh – vốn chứa đựng những nghi ngờ sắc sảo về lai lịch của Vũ tại Quốc Tử Giám – sẽ đến tay Thần Vô Cực, và thế lực ngoại bang phương Bắc sẽ lập tức phát lệnh tàn sát gia tộc họ Phạm tại Thăng Long để bịt đầu mối.
"Ta không còn đường lui," – Vũ tự nhủ, ánh mắt chìm vào bóng tối u uất. Gã phải thâm nhập chuồng chim đêm nay. Nhưng gã không thể hành động một mình với một cánh tay tàn phế. Gã cần một mắt xích ngầm bên trong hệ thống liên lạc của phản quân.
***
Canh ba đêm đó, sương mù Tây Bắc tràn về dày đặc, bao phủ toàn bộ phủ đệ phản vương trong một bức màn trắng đục lạnh lẽo. Những ngọn đuốc của lính tuần Thiết Giáp chập chờn như những đốm lửa ma trơi ngoài hành lang đá.
Vũ mặc bộ võ phục đen rách nát cũ, dùng một dải vải thô buộc chặt cánh tay trái bị liệt vào sát hông để tránh va chạm gây đau đớn. Gã bước ra khỏi phòng, vận dụng Điệp ảnh bộ một cách tuyệt đối. Kỹ thuật đi bằng mép ngoài bàn chân giúp gã lướt đi trên những phiến đá ẩm ướt và nền đất đầy lá khô mà không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Bóng đen của gã hòa vào màn sương, lẩn khuất qua các chốt gác nghiêm ngặt của quân phản loạn, hướng thẳng về phía vách đá sau phủ đệ.
Chuồng chim đưa tin của phản vương là một cấu trúc tre cao ba tầng, nằm chênh vênh trên mép vực sâu. Nơi đây nuôi giữ hàng trăm con bồ câu, trong đó có giống Chim bồ câu đưa thư đặc chủng chân xám – huyết mạch thông tin nhanh nhất nối liền căn cứ Tây Bắc với ải Nam Quan và Thăng Long. Mùi hôi thối của phân chim lẫn mùi tre ngâm ẩm ướt xộc thẳng vào mũi Vũ khi gã lách người qua cánh cửa tre hờ.
Bên trong tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn dầu treo ở góc cột. Tiếng đập cánh gù gù nhẹ nhàng của lũ chim đêm tạo nên một thứ âm thanh kỳ quái. Vũ nhanh chóng tiếp cận dãy lồng nhốt giống bồ câu chân xám. Gã dùng bàn tay phải còn lành lặn khéo léo tìm kiếm chiếc ống đồng siêu nhỏ giấu dưới chân một con chim đầu đàn.
*Cạch.*
Một tiếng động khô khốc vang lên từ góc tối phía sau tủ chứa thức ăn cho chim. Vũ giật mình, toàn thân cứng đờ.
"Ai đó? Đứng im!"
Một bóng người gầy gò bước ra từ bóng tối. Đó là A Bình – gia nhân phụ trách chuồng chim đưa tin của phủ phản vương. Trên tay hắn là một chiếc xẻng gỗ lớn chuyên dùng để dọn dẹp nghĩa trang và chuồng chim, lưỡi xẻng hướng thẳng về phía ngực Vũ. Ánh đèn dầu mờ ảo hắt lên khuôn mặt trẻ tuổi nhưng đầy sương gió của Bình, đôi mắt hắn trợn trừng kinh ngạc khi nhìn thấy Thống lĩnh Hắc Ưng tương lai đang đứng lén lút bên chuồng chim đêm.
Vũ lập tức đặt tay lên chuôi đoản kiếm thép ròng giấu sau lưng. Một sát ý lạnh lùng lóe lên trong đầu gã: phải giết Bình để bịt đầu mối. Nhưng ngay khi gã chuẩn bị rút kiếm, gã vận dụng Thần nhãn đọc vị tâm lý để quan sát đối phương. Đồng tử của A Bình đang co thắt dữ dội vì sợ hãi, bả vai hắn run rẩy, và chiếc xẻng gỗ trong tay hắn không hề hướng vào tử huyệt của Vũ mà chỉ run lên bần bật. Hắn không hề hét to gọi lính tuần Thiết Giáp bên ngoài, dù chỉ cần một tiếng hô của hắn, hàng chục hỏa thương sẽ lập tức bắn nát chuồng tre này.
"Ngươi... ngươi là Phạm đại nhân?" – A Bình thì thầm, giọng nói run rẩy chứa đựng sự chấn động tột cùng. "Ngài... ngài đang làm gì ở đây? Nguyễn mưu sĩ nói đúng... ngài thực sự là gián điệp của triều đình Thăng Long sao?"
Vũ từ từ buông chuôi đoản kiếm ra. Gã nhận ra đây không phải là một sát thủ được Chỉnh cài cắm, mà chỉ là một gia nhân cấp thấp đang bị cuốn vào vòng xoáy đấu trí tàn khốc. Nếu gã giết Bình, chuồng chim sẽ bị động, Chỉnh sẽ biết ngay lập tức kế hoạch đánh tráo thất bại và phản vương sẽ ra lệnh phong tỏa toàn bộ dịch lộ biên giới. Thu phục Bình là con đường sống duy nhất của gã.
Vũ bước tới một bước, ánh mắt gã dịu lại, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên trong tiếng gù gù của lũ chim đêm:
"A Bình, ngươi có nhớ Thị Huệ không?"
Cái tên "Thị Huệ" thốt ra khiến A Bình chấn động hoàn toàn. Chiếc xẻng gỗ trong tay hắn suýt rơi xuống nền đất ẩm. Hắn nhìn Vũ, đôi mắt đỏ hoe:
"Ngài... sao ngài biết tên em gái ta? Nó... nó đã bị phản vương ra lệnh chém đầu nửa năm trước vì làm mất con chim quý của đặc sứ ngoại bang rồi mà?"
"Nó chưa chết," – Vũ trầm giọng, bước sát lại gần Bình, bàn tay phải đặt lên vai hắn. "Nửa năm trước, khi lệnh chém đầu được ban xuống, chính ta đã âm thầm nhờ Vương phi Trịnh Thị Ngọc nói đỡ trước phản vương, đánh tráo một tử tù khác vào pháp trường. Hiện tại, Thị Huệ đang được nuôi giấu an toàn tại một trang ải hẻo lánh dưới sự bảo hộ của Trịnh tộc. Ngươi có muốn nhìn thấy bức thư nét chữ của em gái ngươi không?"
Nói đoạn, Vũ dùng tay phải rút từ trong lót áo ngực ra một mẩu giấy bản nhỏ, dính vết sáp ong đỏ của Điện Ngọc. Đó chính là bức thư ngắn do Thị Mai chuyển giao cho Vũ từ trước, ghi lại vài dòng chữ nguệch ngoạc của Thị Huệ gửi cho anh trai để báo bình an.
A Bình giật lấy mẩu giấy dưới ánh đèn dầu mờ. Khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc của em gái, nước mắt hắn trào ra đầm đìa. Hắn quỳ sụp xuống nền đất đầy rơm rác, đôi vai gầy guốc rung lên bần bật vì xúc động và lòng biết ơn vô hạn.
"Vũ đại nhân... ơn tái sinh của em gái ta, A Bình này dù có tan xương nát thịt cũng không thể báo đáp hết," – Bình nghẹn ngào, dập đầu sát đất. "Hóa ra... hóa ra ngài là vị ân nhân thầm lặng mà Vương phi từng nhắc tới. Ta thật đáng tội, ta suýt nữa đã hại ngài."
"Đứng lên đi," – Vũ đỡ Bình dậy bằng cánh tay phải còn lành lặn. "Nguyễn Hữu Chỉnh đã bắt ngươi chuẩn bị con chim đưa tin này đúng không?"
A Bình vội vã gật đầu, lau nước mắt:
"Đúng vậy, thưa đại nhân. Nguyễn mưu sĩ đã tự tay viết một bức mật thư, ép ta phải găm vào chân con bồ câu chân xám đầu đàn này để gửi đi ngay trong đêm nay cho đặc sứ Thần Vô Cực tại biên giới. Hắn dặn ta nếu thấy ngài bén mảng đến đây thì phải báo động ngay lập tức. Nhưng ta không biết... ta không biết ngài là người đã cứu mạng em gái ta."
"Bức thư đó đâu?" – Vũ khẩn trương hỏi.
A Bình nhanh nhẹn bước tới chiếc tủ gỗ, rút ra một ống đồng siêu nhỏ chứa cuộn giấy bản mỏng. Vũ đón lấy, dùng ngón tay phải khéo léo mở cuộn giấy ra dưới ánh đèn dầu.
Nét chữ của Nguyễn Hữu Chỉnh sắc sảo, lạnh lùng vạch trần mọi hoài nghi của hắn về lai lịch của Vũ tại Quốc Tử Giám, yêu cầu Thần Vô Cực phải phái sát thủ Hắc Điệp lập tức tiêu diệt gia đình họ Phạm tại Thăng Long để kiểm chứng xem Vũ có dao động tâm lý hay không.
Lồng ngực Vũ thắt lại vì phẫn nộ. Chỉnh tàn nhẫn tột cùng, hắn sẵn sàng dùng mạng sống của cha và em gái Vũ làm quân bài thử nghiệm. Vũ biết gã không thể tiêu hủy bức thư này, vì nếu Thần Vô Cực không nhận được thư đúng hẹn, Chỉnh sẽ biết ngay có điều bất thường. Gã phải đánh tráo nó bằng một bức thư giả hoàn hảo.
Vũ rút từ trong đôi giày vải đế kép ra một mẩu giấy bản mỏng đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Gã dùng nước chanh tàng hình và nhựa cây mật mã viết nhanh những dòng chữ ngược bằng tay phải, bắt chước hoàn hảo nét chữ của Chỉnh nhưng nội dung đã được thay đổi hoàn toàn: bức thư giả không hề nhắc đến Vũ, mà lại tố cáo phó tướng hiếu chiến Trịnh Bá Anh đang âm thầm liên lạc với mật phủ triều đình để bán đứng kho lương Bản Chương (mồi nhử thật Vũ đã dâng ở Ep 8) hòng mưu phản đoạt binh quyền của Lê Duy Mật.
"Quy tắc 'Hộp thư chết' (Dead Drop) phải được áp dụng," – Vũ thầm nghĩ. Bức thư giả này sau khi gửi đi sẽ khiến đặc sứ ngoại bang nghi ngờ lòng trung thành của Trịnh Bá Anh, kích động một cuộc thanh trừng nội bộ tàn khốc trong phủ phản vương, đồng thời chuyển hoàn toàn hướng nghi ngờ ra khỏi đầu Vũ.
"A Bình, găm bức thư này vào chân chim," – Vũ ra lệnh, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán vì vết thương bả vai trái lại đau nhói.
A Bình nhanh nhẹn đón lấy bức thư giả, khéo léo găm vào ống đồng chân con bồ câu chân xám. Hắn vuốt ve bộ lông của con chim đưa tin đặc chủng, chuẩn bị phóng nó vút bay vào khoảng không sương mù biên giới.
Nhưng ngay khi cánh tay của A Bình vừa nâng con chim lên sát cửa sổ tre...
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng bước chân tuần tra dồn dập, nặng nề của lính Thiết Giáp giáp nặng bất ngờ vang lên từ phía con đường đá dẫn lên vách đá chuồng chim. Tiếng xích sắt va chạm vào khiên đồng rít lên khô khốc trong đêm sương lạnh lẽo.
"Đội tuần tra Thiết Giáp của Nguyễn Văn Tuyên!" – A Bình tái mặt, thì thầm đầy hoảng hốt. "Họ đang tiến sát chuồng chim rồi, đại nhân!"
Vũ nheo mắt, thính giác nhạy bén của gã áp sát vào vách tre hở. Tiếng bước chân dồn dập chỉ còn cách cửa chuồng chim chưa đầy mười bước chân. Mật thư giả của Vũ vừa được găm vào chân chim, nhưng con bồ câu vẫn chưa kịp phóng đi, và Vũ – với bả vai trái tàn phế rớm máu – không thể dùng khinh công thoát ra ngoài vách đá dựng đứng trong sương mù dày đặc mà không gây tiếng động chí mạng.
*Rầm!*
Tiếng then cửa tre bắt đầu bị rung lắc dữ dội từ phía bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!