Nhạc nềnSakuya2

Mật Bản Thăng Long

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gót giày sắt của Lê Duy Mật gõ mạnh xuống nền đá ngay ngoài cửa mật phòng, bóng dáng cao lớn của y đã in hằn lên bức rèm lụa thêu hoa sen.


Sát khí từ cơ thể vị phản vương lão luyện tràn qua khe rèm, lạnh buốt và nặng nề như sương độc Tây Bắc. Phía sau rèm, Phạm Đình Vũ đứng im nín thở, nửa thân trần quấn băng gạc đẫm máu khẽ run lên theo từng nhịp tim dồn dập. Bàn tay phải của gã siết chặt chuôi đoản kiếm thép ròng giấu sau lưng, mồ hôi lạnh hòa cùng máu loãng rỉ ra từ vết bỏng cháy sém nơi bả vai trái, thấm đẫm lớp vải gạc màu lam nhạt. Khớp vai vừa được Thị Mai nắn lại đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm cứu đâm thấu xương tủy, nhưng gã không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Quy tức công được vận chuyển đến mức cực hạn, điều hòa nhịp tim xuống mức thấp nhất để giấu đi hơi thở nghịch khí.


"Phu quân đêm khuya đại giá quang lâm Điện Ngọc Phù Trì, lại mang theo cả quân Thiết Giáp đằng đằng sát khí, là có ý gì?"


Giọng nói ung dung, thanh tao của Vương phi Trịnh Thị Ngọc vang lên, cắt đứt bầu không khí nghẹt thở. Bà đứng chặn ngay trước bức rèm lụa, tà áo gấm màu lam nhạt khẽ lay động, phong thái quý phái chốn cung đình không chút dao động trước sự hung hãn của chồng.


Lê Duy Mật khựng bước chân giáp sắt lại. Đôi mắt sắc lẹm đầy nghi kỵ của y quét qua phòng, dừng lại trên chiếc khay đồng đựng nước ấm bị đổ dưới chân Thị Mai, rồi dời sang bức rèm sen nhạt nhòa trong khói trầm hương.


"Vương phi, ta nhận được báo cáo từ ngục tối," – Lê Duy Mật trầm giọng, âm thanh vang vọng như sấm rền trong không gian hẹp. "Tên phản đồ Thăng Long Phạm Đình Vũ đã giả chết lâm sàng để đào thoát khỏi hố đất nghĩa trang hoang phế. Mật thám báo cáo có bóng người lẩn khuất hướng về Điện Ngọc. Ta phải lục soát nơi này để bảo đảm an toàn cho nàng."


"Lục soát Điện Ngọc?" – Vương phi Ngọc khẽ cười lạnh, tiếng cười chứa đựng sự kiên định của Trịnh tộc tối cao. "Phu quân nghi ngờ thiếp bảo che cho mật sứ triều đình sao? Kẻ hèn Phạm Đình Vũ đó quả thực đang ở đây. Nhưng không phải hắn đào thoát, mà là thiếp phái Thị Mai ra nghĩa trang nhặt cái xác nửa sống nửa chết của hắn về."


Lê Duy Mật nheo mắt, thanh Thanh Long kiếm bên hông khẽ rung lên:


"Nàng cứu hắn? Để làm gì?"


"Thiếp cần một kẻ thông thạo chữ cổ Thăng Long để dịch các sắc phong cổ của tổ tiên Trịnh tộc, chuẩn bị cho ngày phu quân đăng cơ," – Vương phi Ngọc thản nhiên bước tới bên chiếc bàn gỗ mun, tay nhấc bức tượng Phật bằng ngọc bích nhỏ lên. "Hắn là học sĩ Quốc Tử Giám, lại đang mang phế nhân chi躯, có gì đáng sợ? Chẳng lẽ dã tâm vương triều của phu quân lại sợ một kẻ trói gà không chặt, bả vai đã bị nung sắt đỏ của Quách Man hủy hoại sao?"


Sự sắc sảo chính trị của Vương phi Ngọc đã đánh trúng vào lòng kiêu ngạo của Lê Duy Mật. Y im lặng trong một hơi thở dài, ánh mắt nghi kỵ dời khỏi bức rèm. Y biết vợ mình luôn tự hào về dòng dõi Trịnh tộc, và việc chuẩn bị sắc phong cổ là danh chính ngôn thuận. Y vẫy tay ra hiệu cho quân Thiết Giáp lùi lại ngoài hành lang, rồi tự mình bước tới, gạt phăng bức rèm sen thêu hoa lụa.


Ánh sáng đèn dầu mờ ảo hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt, tiều tụy của Phạm Đình Vũ. Gã từ từ bước ra, chiếc áo choàng xám rộng của gia nhân khoác hờ trên vai không che nổi những dải băng gạc rớm máu. Vũ khẽ cúi đầu, bàn tay phải buông lỏng đoản kiếm giấu sau lưng, hành lễ theo đúng lễ nghi của một sĩ tử thất thế:


"Kẻ hèn Phạm Đình Vũ, tham kiến Phản vương."


Lê Duy Mật chăm chú quan sát đôi đồng tử tĩnh lặng như mặt hồ không đáy của Vũ. Vũ lập tức vận dụng Kỹ thuật đọc vị tâm lý đối phương. Gã nhận thấy đồng tử của Mật khẽ giãn ra khi nhìn vào vết sẹo dài do xích sắt tra tấn trên cổ tay trái của gã, và nhịp thở của y trở nên nặng nề hơn khi ngửi thấy mùi khét lẹt của vết bỏng hoại tử lẫn mùi cao dược màu lam. Bức huyết thư dính máu khô của cha Vũ – Phạm Đình Cao – đang được Lê Duy Mật giắt bên đai lưng giáp sắt, như một lá bùa hộ mệnh chứng minh sự đoạn tuyệt tuyệt vọng của gia tộc họ Phạm dành cho đứa con phản đồ.


"Phạm Đình Vũ, mạng ngươi quả thực rất lớn," – Lê Duy Mật lạnh lùng cười, giọng nói chứa đựng sự tàn bạo ẩn giấu. "Ngươi dùng Quy tức công để lừa Lão Binh gác ngục, lại dùng sự bảo hộ của Vương phi để dưỡng thương. Nhưng bản vương không nuôi phế nhân. Ngươi nói ngươi hận triều đình Thăng Long, ngươi nói ngươi muốn dâng kinh kỳ cho ta để báo thù cho gia tộc. Vật chứng đâu?"


Vũ nén cơn đau đớn thấu xương tủy từ bả vai trái, gã ngước mắt nhìn thẳng vào vị phản vương đa nghi:


"Bẩm Phản vương, vật chứng mà ngài muốn, kẻ hèn này luôn mang theo bên người. Đó chính là thứ duy nhất có thể giúp đại quân Tây Bắc tiến vào Thăng Long mà không tốn một mũi tên."


Nói đoạn, Vũ dùng bàn tay phải run rẩy rút từ trong lót áo ngực rách nát ra một cuộn giấy bản mỏng, màu vàng ố của thời gian. Gã chậm rãi trải cuộn giấy lên chiếc bàn gỗ mun lớn giữa mật phòng.


Đó chính là Mật bản Thăng Long (Bản sao giả) – bản đồ phân bổ phòng thủ quân sự kinh thành mà Vũ đã dùng trí nhớ siêu phàm để tái hiện và cố ý chỉnh sửa sai lệch hệ thống phòng thủ cổng thành phía Tây. Bản đồ được vẽ bằng những nét mực cổ tinh xảo, ghi chép chi tiết từng mật đạo, chốt canh gác, và vị trí đóng quân của cấm quân triều đình.


Lê Duy Mật lập tức bước tới, đôi bàn tay thô ráp đè chặt lên mép bản đồ, ánh mắt rực lên tia sáng dã tâm của kẻ thèm khát ngai vàng. Y nhìn chằm chằm vào các ký hiệu quân sự cổ thêu dệt trên bản vẽ, lẩm nhẩm:


"Đây... đây thực sự là mật bản phòng thủ của mật phủ Thăng Long sao?"


"Quả thực là mật bản phòng thủ," – một giọng nói lạnh lùng, sắc bén đột ngột vang lên từ phía cửa mật phòng.


Bức rèm sen một lần nữa bị gạt ra. Một thanh niên tuấn tú, mặc áo dài gấm màu xám tro bước vào. Khuôn mặt hắn sắc sảo, đôi mắt ti hí đầy tự tin và xảo quyệt, tay luôn phe phẩy chiếc quạt lông vũ trắng giấu đoản đao mỏng bên trong.


Đây chính là Nguyễn Hữu Chỉnh – mưu sĩ trẻ tuổi tài hoa nhưng đầy dã tâm dưới quyền Lê Duy Mật, đối thủ đấu trí trực diện nhất của Vũ tại phủ phản vương.


Chỉnh bước đến bên bàn gỗ, không thèm hành lễ với Vũ, chỉ hướng về phía Lê Duy Mật cúi đầu:


"Bẩm Phản vương, mật bản phòng thủ Thăng Long là cơ mật tối cao của mật phủ triều đình, ba năm thay đổi một lần. Phạm Đình Vũ đào tẩu khỏi kinh thành đã hơn nửa năm, làm sao bảo đảm bản đồ này vẫn còn giá trị thực tế? Hơn nữa, tiểu nhân nhìn vào bản vẽ này, thấy có điều cực kỳ bất thường."


Nguyễn Hữu Chỉnh khẽ dùng chiếc quạt lông vũ gõ nhẹ vào khu vực cổng thành phía Tây trên bản đồ, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Vũ:


"Cổng phía Tây là nơi hiểm yếu nhất Thăng Long, giáp với đầm lầy và sông Tô Lịch, là huyết mạch phòng thủ của cấm quân. Tại sao trong bản vẽ của Phạm học sĩ, binh lực bố phòng ở đây lại thưa thớt, rỗng tuếch như một bãi đất hoang? Ngươi vẽ thế này, chẳng lẽ là muốn dụ đại quân Thiết Giáp của Phản vương vào vùng đầm lầy để cấm quân triều đình vây quét sao?"


Sự công kích sắc sảo của Nguyễn Hữu Chỉnh khiến không khí mật phòng lập tức trùng xuống. Lê Duy Mật nheo mắt, tay đặt lên chuôi kiếm Thanh Long, sát khí lại một lần nữa bùng phát. Y nhìn Vũ, chờ đợi một lời giải thích.


Vũ đứng im, khuôn mặt nhợt nhạt không chút dao động. Gã vận dụng Kỹ thuật đọc vị tâm lý đối phương để quan sát Chỉnh. Gã nhận thấy Chỉnh tuy nói giọng đanh thép, nhưng ngón tay trỏ cầm quạt khẽ rung nhẹ theo nhịp – đó là biểu hiện của kẻ đang cố tình dùng thông tin lỗi thời để gài bẫy ngôn từ nhằm thử phản xạ của gã.


Vũ khẽ cười nhạt, giọng nói khàn khàn vang lên đầy vẻ tự tin của một kỳ thủ lão luyện:


"Nguyễn mưu sĩ quả thực thông minh, nhưng tiếc thay, ngươi chỉ biết một mà không biết hai. Cổng phía Tây hiểm yếu, đó là chuyện của ba năm trước. Ngươi có biết trận lụt lớn vào mùa thu năm ngoái tại kinh kỳ đã làm sạt lở toàn bộ chân thành phía Tây không?"


Chỉnh khựng lại, đôi mắt ti hí khẽ co rút.


"Trận lụt đó đã phá hủy ba chốt canh gác ngầm dưới lòng đất," – Vũ dứt khoát lập luận, trí nhớ siêu phàm tái hiện chính xác từng chi tiết hành chính. "Bộ Công triều đình vì thiếu hụt ngân khố do Tể tướng Trần Khắc Khoan ăn bớt, nên chưa kịp tu bổ thành đá, chỉ có thể dựng tạm chiến lũy gỗ ngụy trang bên ngoài. Để che giấu điểm yếu chí mạng này, Chỉ huy mật phủ đương nhiệm Nguyễn Tiến Dũng đã ra lệnh điều chuyển bớt cấm quân sang cổng phía Nam để bảo vệ kho lương mới, tạo ra thế phòng thủ rỗng tuếch ở phía Tây nhằm đánh lừa tai mắt phản quân."


Để tăng tính thuyết phục cho Điểm sai lệch trên Mật bản Thăng Long giả, Vũ quyết định đưa ra một thông tin tình báo thật có hại nhẹ làm mồi nhử:


"Nếu các ngươi không tin, hãy cho người kiểm tra kho lương thực sự của triều đình tại phía Nam kinh thành. Kho lương Bản Chương hiện đang chứa ba vạn thạch thóc dự trữ cho cấm quân biên thùy, do chính tay thư lại bộ Hộ Trần Công Minh ký nhận phân phối vào tháng trước. Kẻ đang trấn giữ cổng phía Tây hiện tại là Đô úy Trần Công Nghĩa – một kẻ nát rượu, ăn bớt lương thảo của binh sĩ, dưới trướng chỉ có hơn trăm lính già yếu."


Những số liệu thực tế về sổ sách lương thảo bộ Hộ và tên tuổi chính xác của các võ quan triều đình thốt ra từ miệng Vũ khiến Nguyễn Hữu Chỉnh hoàn toàn câm lặng trong vài hơi thở. Bản đồ giả của Vũ đã được củng cố bằng những thông tin tình báo lỗi thời nhưng vô cùng chân thực, khiến Chỉnh không thể tìm ra kẽ hở lý thuyết nào.


Lê Duy Mật nhìn vào bản đồ, rồi nhìn sang Chỉnh, vẻ nghi ngờ trên mặt y dần giãn ra. Y bắt đầu tin vào lập luận quân sự thực tế của Vũ.


Nhưng Nguyễn Hữu Chỉnh là kẻ kiêu ngạo và đầy dã tâm. Hắn không chấp nhận thất bại dễ dàng trước một kẻ phản đồ mới đến. Chỉnh bước sát lại gần Vũ, ghé sát tai gã, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, thì thầm một khẩu hiệu mật của mật phủ triều đình cũ:


"Hắc phong dạ vũ, ưng kích trường không..."


Đây là khẩu hiệu mật dùng để nhận dạng các mật sứ cấp cao của cố Chỉ huy Trần Công Uẩn. Chỉnh đang cố ý dùng bẫy thông tin này để thử xem Vũ có giật mình phản xạ hoặc đáp lại theo bản năng của một điệp viên triều đình hay không.


Vũ nghe thấy khẩu hiệu, lồng ngực gã thắt lại, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng đá. Gã không hề biểu lộ một chút cảm xúc hay nhịp thở thay đổi nào, chỉ quay sang nhìn Chỉnh với ánh mắt khinh bỉ:


"Nguyễn mưu sĩ đang đọc thơ lục bát của giới sĩ tử thất chí chăng? Kẻ hèn này đến đây để dâng đại kế đoạt thiên hạ cho Phản vương, không có nhã hứng đối thơ hay chơi trò trẻ con cùng ngươi."


Lê Duy Mật đứng bên cạnh nghe thấy liền cười lớn, tiếng cười xua tan đi sát khí ngột ngạt trong mật phòng:


"Hahaha! Hữu Chỉnh, ngươi quá đa nghi rồi. Phạm học sĩ đã chịu khổ hình nung sắt của ta mà không khai nửa lời, lại có huyết thư đoạn tuyệt của cha làm chứng, làm sao có thể là gián điệp hai chiều?"


Nguyễn Hữu Chỉnh khuôn mặt biến sắc vì xấu hổ và tức giận. Hắn nhìn chằm chằm vào Vũ, đôi mắt phượng híp lại đầy sát khí. Bàn tay cầm chiếc quạt lông vũ trắng của hắn khẽ siết chặt.


*Xoạt!*


Nguyễn Hữu Chỉnh đột ngột đóng sập chiếc quạt lông vũ lại. Từ phần lõi tre mỏng của cán quạt, một thanh đoản đao sắc bén, mỏng dính như cánh ve, tỏa ra ánh sáng lạnh buốt của thép ròng bất ngờ được rút ra.


*Sát!*


Lưỡi đoản đao lạnh ngắt của Chỉnh đâm thẳng xuống, cắm ngập vào mặt bàn gỗ mun, chỉ thẳng vào điểm sai lệch hệ thống phòng thủ cổng thành phía Tây trên tấm bản đồ Vũ vừa dâng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!