Điện Ngọc Phù Trì
Lưng Phạm Đình Vũ chạm vào đất lạnh của nghĩa trang hoang phế, nhưng khớp tay bẻ trật vẫn chưa thể cử động để tự châm cứu giải độc.
Trong bóng tối ngột ngạt của chiếc bao tải gai bị lấp dưới lớp đất hờ, dưỡng khí đang cạn kiệt dần theo từng nhịp thở dồn dập của gã. Dược lực của Thuốc bột giả chết lâm sàng tuy đã vơi bớt, nhưng di chứng liệt cơ kết hợp với độc tính tử đinh hương mưng mủ nơi bả vai trái đang như những sợi xích vô hình trói chặt từng thớ thịt. Gã có thể nghe thấy tiếng tim mình đập nghẹn ngào trong lồng ngực, tiếng máu chảy rần rật qua những huyết lộ tắc nghẽn, và cả tiếng côn trùng rỉ rả ngoài nấm mồ hoang. Sự sống đang quay trở lại, nhưng nó mang theo một bản án tử vong thực sự nếu gã không thể tự giải phóng bàn tay phải để châm kim bảo mệnh.
*Sột soạt...*
Tiếng bước chân nhẹ nhàng đạp lên lá khô đột ngột vang lên từ phía trên. Tiếng động rất khẽ, nhịp điệu nhanh nhẹn nhưng thận trọng, hoàn toàn không phải là bước chân nặng nề của lính tuần Thiết Giáp hay bước đi loạng choạng của Lão Binh nghiện rượu.
Một lưỡi xẻng nhỏ bằng sắt khẽ cắm xuống đất, gạt nhanh lớp đất sỏi lấp hờ trên bao tải. Ngay sau đó, mũi dao găm sắc bén rạch một đường dứt khoát dọc theo thớ vải gai thô rách. Ánh trăng mờ ảo của núi rừng Tây Bắc cùng luồng khí lạnh buốt của đêm sương ập vào khuôn mặt nhợt nhạt của Vũ.
Một khuôn mặt thiếu nữ nhã nhặn, mái tóc búi gọn gàng hiện ra dưới ánh trăng. Đó là Thị Mai, nữ tỳ thân cận của Vương phi Trịnh Thị Ngọc. Cô không hề tỏ ra hoảng sợ trước thi thể máu me của Vũ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn của cô ngay lập tức luồn vào bên trong bao tải, nâng đầu gã lên.
"Vũ đại nhân, nghe thấy lời ta nói không?" – Thị Mai thì thầm sát tai gã, giọng nói cực kỳ nhỏ nhưng rành rọt. "Vương phi có lệnh, bằng mọi giá phải đưa ngài ra khỏi đây."
Vũ không thể trả lời, khóe môi gã chỉ khẽ mấp máy. Thị Mai nhanh chóng nhận ra tình thế nguy kịch. Cô nhìn xuống bả vai trái của Vũ – nơi vết bỏng do xích sắt nung đỏ đè lên vết thương độc tiễn cũ đang mưng mủ, tỏa ra một mùi khét lẹt lẫn mùi hoa tử đinh hương ngọt lịm chết chóc.
Không một chút do dự, Thị Mai mở chiếc hộp gỗ nhỏ mang theo bên hông, dùng ngón tay quệt một lớp cao dược màu lam nhạt, thoa đều lên vết bỏng hoại tử. Chất cao lạnh buốt lập tức thấm sâu vào da thịt, xoa dịu cơn bỏng rát và tạm thời ngăn chặn độc tính tử đinh hương chạy ngược về tim.
"Khớp vai phải của ngài bị trật," – Thị Mai quan sát cổ tay phải sưng tấy, rớm máu của Vũ. "Ta sẽ giúp ngài nắn lại. Hãy nhẫn nhịn."
Cô đặt một tay lên bả vai Vũ, tay kia giữ chặt cổ tay phải của gã, dùng một lực dứt khoát và chuẩn xác của người thạo y thuật chốn cung đình để đẩy khớp xương trở lại ổ.
*Khục!*
Cơn đau thấu xương tủy khiến Vũ trợn mắt, nhưng gã đã vận Quy tức công từ trước để nén tiếng hét vào tận sâu trong cuống họng. Mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi chảy tràn trên thái dương gã. Khớp xương vừa trở lại vị trí, Vũ đã cảm thấy một luồng khí nóng ấm chạy dọc xuống mười đầu ngón tay phải. Gã run rẩy đưa bàn tay phải lên ngực, rút nhanh cây kim bạc giấu dọc theo cổ áo võ phục rách, tự đâm mạnh vào huyệt mỏm tim để kích hoạt hoàn toàn nhịp tuần hoàn.
Một ngụm máu đen dính độc chất tử đinh hương bị Vũ hộc ra ngoài đất lạnh. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, nhưng cánh tay phải đã khôi phục lại ba phần lực lượng. Mật hộp di vật của Trần Công Uẩn giấu trong lót áo ngực rách nát vẫn nằm an toàn, không bị dịch chuyển.
"Đi thôi, lính tuần sắp thay ca," – Thị Mai đỡ Vũ đứng dậy, khoác lên người gã chiếc áo choàng xám rộng của gia nhân phủ đệ để che khuất võ phục đen đầy máu.
***
Dưới sự dẫn đường của Thị Mai, Vũ lết từng bước chân nặng nề qua những lối mòn ngập tràn sương độc của nghĩa trang, né tránh các chốt canh gác của lính Thiết Giáp bằng cách lợi dụng quy luật thay ca mà Thị Mai đã thuộc lòng. Họ thâm nhập qua một cánh cửa ngách nhỏ ẩn sau rặng tre ngà, tiến thẳng vào mật viện của Vương phi Trịnh Thị Ngọc – nơi được mệnh danh là Điện Ngọc Phù Trì.
Trái ngược với sự hôi thối, lạnh lẽo của ngục tối hay sự hoang tàn của nghĩa trang, Điện Ngọc hiện ra với vẻ thanh tịnh, trang nghiêm và sực nức hương trầm ấm áp. Nơi đây được bài trí nhã nhặn với những bức rèm lụa thêu hoa sen và những kệ sách cổ bằng gỗ mun quý giá.
Thị Mai đỡ Vũ ngồi xuống phía sau một bức rèm lụa thêu họa tiết đầm sen lớn ở mật phòng phía sau. Cô nhanh chóng bưng đến một chậu nước ấm và bắt đầu khéo léo cắt bỏ lớp vải võ phục rách nát bám chặt vào vết thương bỏng hoại tử trên bả vai trái của gã. Nước trong chậu nhanh chóng nhuốm màu hồng nhạt của máu.
*Xào xạc...*
Tiếng dải lụa lướt nhẹ trên nền đá hoa cương vang lên từ phía cửa mật phòng. Vũ khẽ nín thở, hướng tầm mắt qua khe hở của bức rèm sen.
Một người phụ nữ quý phái từ từ bước vào. Bà mặc chiếc áo dài gấm màu lam nhạt thêu chỉ bạc tinh xảo, tóc búi cao bằng một chiếc trâm ngọc bích đơn giản nhưng thanh lịch. Khuôn mặt bà hiền hậu, đôi mắt phượng sáng ngời trí tuệ nhưng ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm của kẻ thấu hiểu thế sự. Trên tay bà là một bức tượng Phật bằng ngọc bích nhỏ, ngón tay khẽ lần tràng hạt.
Đây chính là Vương phi Trịnh Thị Ngọc – quý nhân tối cao của phủ phản vương, người xuất thân từ dòng dõi chúa Trịnh danh giá tại Thăng Long.
Bà bước dừng lại cách bức rèm sen ba bước chân, ánh mắt bình thản nhìn vào bóng dáng gầy guốc nhưng săn chắc của Vũ đang ngồi phía sau rèm.
"Thị Mai, vết thương của hắn thế nào?" – Vương phi Ngọc cất giọng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng mang theo uy quyền tự nhiên chốn cung đình.
"Bẩm Vương phi, vết bỏng xích sắt nung đỏ ăn sâu vào cơ vai, lại thêm độc tính tử đinh hương cũ đang phát tác. Nếu không nhờ cao dược của Vương phi ban tặng, gã đã không thể qua khỏi đêm nay," – Thị Mai vừa băng bó vết thương cho Vũ vừa cung kính trả lời.
Vương phi Ngọc khẽ gật đầu, bà bước tới gần bức rèm hơn, đôi mắt phượng chăm chú quan sát đôi đồng tử sắc lạnh, trầm tĩnh của Vũ. Vũ lập tức vận dụng Thần nhãn đọc vị tâm lý. Gã nhận thấy đồng tử của bà khẽ co lại khi nhìn vào vết sẹo dài do xích sắt tra tấn trên cổ tay trái của gã, và ngón tay bà siết chặt bức tượng Phật ngọc bích khi mùi hương tử đinh hương chết chóc thoảng qua.
Bà không sợ chất độc, bà chỉ đang đau lòng trước sự tàn bạo của cuộc chiến tranh phản loạn này.
"Phạm Đình Vũ," – Vương phi Ngọc cất tiếng, danh tính thực sự của gã thốt ra từ miệng bà khiến không gian mật phòng như đông cứng lại. "Con trai của đại thần bộ Hộ Phạm Đình Cao, cháu đích tôn của cố Tế tửu Quốc Tử Giám Phạm Đình Trọng. Một dòng họ nho học thanh liêm nhiều đời làm quan văn chính thống, tại sao đứa con đích tôn lại chấp nhận bị xóa tên khỏi tông phả, mang danh phản đồ dơ bẩn để trốn chạy lên vùng núi Tây Bắc hiểm trở này? Ngươi muốn dùng xương máu của vạn dân biên ải để đổi lấy vinh hoa phú quý bên cạnh phu quân ta sao?"
Câu chất vấn của bà sắc sảo như một lưỡi dao mổ, đâm thẳng vào vết thương lòng lớn nhất của Vũ.
Vũ nén cơn đau đớn từ bả vai trái đang được Thị Mai băng bó, gã khẽ cúi đầu biểu thị sự tôn kính, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ cương nghị không khuất phục:
"Bẩm Vương phi, kẻ hèn này mang danh phản đồ, cả thiên hạ Thăng Long đều muốn băm vằm xương thịt gã. Nhưng nếu gã thực sự cầu vinh hoa phú quý, gã đã dâng mật bản phòng thủ Thăng Long cho Lê Duy Mật ngay từ ngày đầu tiên đặt chân lên Tây Bắc, chứ không phải chịu đựng xích sắt nung đỏ của Quách Man trong ngục tối sâu ba mươi trượng."
Vương phi Ngọc khẽ nheo mắt. Sự sắc sảo của gã mưu sĩ trẻ tuổi này không nằm ngoài dự đoán của bà. Bà khẽ quay người, bước đến bên chiếc bàn gỗ mun, tay lật mở một cuốn thư tịch cổ dường như đã bị đốt dở một góc.
"Ngươi rất thông minh, Phạm Đình Vũ. Nhưng sự thông minh đó có thể giết chết ngươi bất cứ lúc nào trong phủ phản vương này," – Vương phi Ngọc trầm giọng nói, ánh mắt hướng về phía bức thư tịch bị đốt dở. "Phu quân ta – Lê Duy Mật – là một kẻ tàn bạo và đa nghi tột cùng. Y tin vào bức huyết thư đoạn tuyệt của cha ngươi dính máu khô kia, tin rằng ngươi mang lòng thù hận triều đình sâu sắc. Nhưng ta thì không. Ta biết một sĩ tử Quốc Tử Giám thực sự không bao giờ bán đứng căn cơ đất nước chỉ vì tư thù cá nhân. Ngươi đến đây... thực chất là vì nhiệm vụ gì?"
Bầu không khí trong Điện Ngọc bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của Thị Mai đang run rẩy dừng tay băng bó.
Vũ im lặng trong ba hơi thở. Gã dùng Thần nhãn đọc vị tâm lý để phân tích sâu sắc biểu cảm của Vương phi Ngọc. Gã nhận thấy bà nhìn vào cuốn thư tịch bị đốt dở với vẻ ghê tởm thầm lặng. Đó chính là bức thư khuyên can Lê Duy Mật không nên liên kết với ngoại bang phương Bắc bán nước cầu vinh – một manh mối đanh thép chứng minh Vương phi Ngọc thực chất là người phản chiến, muốn bảo vệ vương triều khỏi họa ngoại xâm.
Gã quyết định đưa ra quân bài tẩy của mình để thiết lập liên minh ngầm với bà.
"Bẩm Vương phi, kẻ hèn này không còn đường lui," – Vũ trầm giọng nói, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. "Cha đẻ gã đang bị giam cầm trong ngục tối bộ Hình Thăng Long, em gái gã bị đày làm nô tỳ biên ải. Triều đình phong kiến Thăng Long đã thối nát từ tận xương tủy dưới sự lũng đoạn của Tể tướng Trần Khắc Khoan. Nhưng nếu phản quân Lê Duy Mật tràn về kinh kỳ dưới sự hậu thuẫn tài chính và vũ khí hỏa thương của đặc sứ ngoại bang Thần Vô Cực, Đại Việt sẽ lập tức rơi vào họa diệt vong, trở thành quận huyện của phương Bắc vĩnh viễn."
Vương phi Ngọc khựng lại. Tràng hạt bồ đề trên tay bà ngừng xoay. Bà quay đầu lại nhìn Vũ, đôi mắt phượng rực lên một tia sáng chấn động tột cùng:
"Ngươi... ngươi biết về Thần Vô Cực?"
"Kẻ hèn này biết nhiều hơn thế," – Vũ tiếp tục lập luận bằng ẩn ý chính trị sắc bén. "Ngoại bang phương Bắc không hề muốn giúp Lê Duy Mật đoạt ngai vàng. Chúng chỉ muốn dùng phản quân làm con cờ để làm kiệt quệ binh lực cả hai bên, tạo cớ danh chính ngôn thuận xuất binh xâm lược. Vương phi là người thông tuệ, chắc chắn đã nhận được thư cảnh báo từ mẫu thân Trịnh Thị Huệ tại hậu cung Thăng Long gửi lên từ tháng trước."
Lời nói của Vũ đánh trúng tử huyệt bí mật của Vương phi Ngọc. Đúng vậy, bà đã nhận được mật thư từ mẹ đẻ khuyên bà dùng mọi cách để kiềm chế dã tâm quân sự của Lê Duy Mật trước sự lôi kéo của đặc sứ ngoại bang. Bà nhìn Vũ với một ánh mắt hoàn toàn khác – không còn sự nghi ngờ đối phó với kẻ phản đồ, mà là sự kính nể trước một mật sứ vô hình dám đi trong bóng tối để bảo vệ ánh sáng giang sơn.
"Phạm Đình Vũ... ngươi quả thực là học trò xuất sắc nhất của Trần Công Uẩn," – Vương phi Ngọc khẽ thở dài, phong thái quý phái của bà dịu lại, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. "Ngươi chấp nhận gánh chịu sự phỉ nhổ của lịch sử, sự ruồng bỏ của dòng họ để làm lá chắn bảo vệ đất nước từ bên trong. Lòng trung nghĩa này... thật quá tàn khốc."
Bà bước tới trước bức rèm sen, vén nhẹ tấm lụa mỏng để nhìn thẳng vào khuôn mặt tiều tụy nhưng cương nghị của Vũ.
"Được. Ta sẽ dùng thế lực của gia tộc họ Trịnh để bảo hộ mạng sống cho ngươi trong phủ đệ này," – Vương phi Ngọc dứt khoát tuyên bố. "Ta sẽ nói với Lê Duy Mật rằng ta đã phái Thị Mai cứu mạng ngươi từ nghĩa trang hoang phế về Điện Ngọc vì ta cần một học sĩ thông thạo chữ cổ Thăng Long để dịch các sắc phong cổ của tổ tiên. Y sẽ không nghi ngờ quyết định của ta."
Bà khẽ ra hiệu cho Thị Mai. Nữ tỳ nhanh chóng bước đến bên chiếc tủ gỗ mun, lấy ra một chiếc túi lụa nặng trịch, đặt lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Vũ.
Bên trong túi lụa phát ra tiếng va chạm kim loại khô khốc của những Thỏi bạc ròng phủ phản vương. Mỗi thỏi bạc đều được đúc từ mỏ bạc khai thác lậu ở Tây Bắc, có khắc triện ký riêng của Lê Duy Mật – tài nguyên hối lộ tối cao dùng để mua chuộc thuộc hạ.
"Số bạc ròng này là của ta tích lũy từ hồi môn gia tộc," – Vương phi Ngọc nói, ánh mắt đầy ẩn ý chiến thuật. "Ngươi hãy dùng nó để mua chuộc lính gác ngục Lão Binh và các thư lại trong phủ phản vương, tự thiết lập mạng lưới tai mắt ngoại vi của riêng ngươi. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ: Lê Duy Mật rất nóng lòng muốn có mật bản phòng thủ Thăng Long thực sự để xuất binh. Ngày mai, ngươi buộc phải dâng bản đồ lên diện kiến y để chứng minh giá trị sinh tồn của mình."
Vũ khẽ gật đầu, gã cúi người nhận chiếc túi bạc ròng bảo mệnh:
"Kẻ hèn này đã chuẩn bị sẵn một mật bản Thăng Long giả, đã được chỉnh sửa sai lệch hệ thống phòng thủ cổng thành phía Tây để làm mồi nhử chiến lược. Đa tạ Vương phi đã phù trì cứu mạng."
***
Thị Mai nhanh nhẹn quấn những vòng băng vải thô cuối cùng lên bả vai trái đầy vết bỏng rớm máu của Vũ. Cao dược mát lạnh đã bắt đầu phát huy tác dụng, giúp gã khôi phục lại chút sinh khí để chuẩn bị đối mặt với cuộc đấu trí sinh tử vào ngày mai.
Nhưng ngay khi dải băng vừa được buộc chặt...
*Rầm!*
Tiếng cánh cửa chính của Điện Ngọc Phù Trì bị đạp mở thô bạo vang lên dồn dập từ phía hành lang ngoài.
Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách rợn người của đội tuần tra Thiết Giáp cùng tiếng bước chân nặng nề, dũng mãnh đầy sát khí của võ tướng càn quét vang vọng khắp mật viện.
"Vương phi! Có kẻ báo cáo mật sứ Thăng Long giả chết đào thoát khỏi nghĩa trang hoang phế! Bản vương nghi ngờ có kẻ trong phủ đệ đang âm thầm bảo che cho phản đồ!"
Giọng nói trầm thấp, oai nghiêm như sấm truyền của Phản vương Lê Duy Mật dõng dạc vang lên ngay ngoài mật phòng, chỉ cách bức rèm sen nơi Vũ đang ngồi chưa đầy mười bước chân.
Thị Mai giật nảy mình, bàn tay cô run rẩy làm rơi chiếc khay đồng đựng nước ấm xuống sàn gỗ, tiếng nước đổ rạt rào vang lên khô khốc.
Vương phi Trịnh Thị Ngọc lập tức đứng thẳng người, bàn tay siết chặt bức tượng Phật ngọc bích bảo mệnh, đôi mắt phượng rực lên một tia cảnh giác tột độ. Bà khẽ ra hiệu cho Thị Mai đứng chắn trước rèm, rồi tự mình tiến bước ra phía cửa mật phòng để chặn lối đi.
Phía sau bức rèm sen thêu họa tiết đầm sen nhạt nhòa trong khói trầm hương, Phạm Đình Vũ nửa thân trần quấn băng gạc đẫm máu đứng im nín thở. Bàn tay phải của gã siết chặt chuôi đoản kiếm thép ròng giấu sau lưng, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng trong bóng tối ngột ngạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!