Nhạc nềnSakuya2

Tử Lộ Trùng Sinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng hừng hực từ chiếc kìm sắt nung đỏ rực làm sém cả hàng lông mi, nhưng đôi mắt của Phạm Đình Vũ vẫn lạnh lùng không chút dao động. Khoảng cách giữa gọng sắt rực lửa và con ngươi mắt trái của gã chỉ còn chưa đầy một phân. Gã có thể ngửi thấy mùi da thịt của chính mình bắt đầu khét lẹt dưới sức nóng kinh người, thấy cả những tia lửa nhỏ li ti bắn ra từ đầu kìm như những con đom đóm đỏ máu trong đêm tối tịch mịch của ngục thất.


Quách Man gầm gừ, bắp tay cuồn cuộn những vết sẹo gân guốc gồng lên, chuẩn bị nhấn mạnh chiếc kìm xuống để hủy hoại vĩnh viễn một bên nhãn lực của kẻ cứng đầu. Nhưng ngay trước khi thảm kịch xảy ra, một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền tuyệt đối của kẻ nắm giữ sinh sát biên thùy vang lên từ phía sau:


"Dừng tay."


Chiếc kìm sắt khựng lại giữa không trung. Quách Man thở phì phò, quay đầu lại nhìn Phản vương Lê Duy Mật với vẻ đầy bất mãn, nhưng không dám trái lệnh.


Lê Duy Mật thong thả đứng dậy khỏi chiếc ghế da hổ. Y bước đến gần Vũ, tà áo bào gấm thêu rồng bốn móng màu đỏ thẫm lướt qua vũng máu loãng dưới nền đá. Y cúi xuống, dùng ngón tay thô ráp nâng cằm Vũ lên, chăm chú quan sát đôi đồng tử đang co thắt nhưng tĩnh lặng như mặt hồ không đáy của gã. Sự im lặng kiên cường của Vũ dưới cực hình nung sắt dường như đã chạm vào dây thần kinh đa nghi của vị Phản vương lão luyện này. Nếu gã là gián điệp hai chiều do mật phủ cài cắm, kẻ đứng sau gã chắc chắn phải biết rằng một khi bị tàn phế vĩnh viễn, quân cờ này sẽ mất đi một nửa giá trị thu thập tình báo. Sự bất khuất đến mức cực đoan của Vũ chỉ có thể giải thích bằng một lý do duy nhất: gã thực sự mang lòng căm hận tột cùng đối với triều đình Thăng Long sau khi gia tộc bị hủy hoại.


"Đủ rồi," – Lê Duy Mật buông cằm Vũ ra, rút chiếc khăn lụa lau nhẹ ngón tay dính vết máu khô của gã. "Một kẻ chịu đựng được xích sắt nung đỏ của Quách Man mà không hé răng khai nửa lời cơ mật giả, hoặc là kẻ trung trinh nhất, hoặc là kẻ mang thù hận sâu sắc nhất. Ta bắt đầu tin vào bức huyết thư của cha ngươi rồi, Phạm Đình Vũ. Nhưng phủ phản vương không nuôi kẻ vô dụng. Ta cho ngươi một đêm để suy ngẫm. Ngày mai, nếu ngươi không dâng ra mật bản phòng thủ Thăng Long thực sự, ngục tối này sẽ là mồ chôn xương của ngươi."


Y quay lưng bước đi, tà áo bào đỏ khuất dần sau cánh cửa sắt nặng nề. Quách Man hậm hực ném chiếc kìm sắt xuống lò than phát ra tiếng xèo xèo chói tai, rồi cùng lính canh Thiết Giáp A Sắt bước ra ngoài. Cánh cửa ngục đóng sập lại, trả lại cho phòng giam sự tối tăm, lạnh lẽo và mùi hôi thối đặc sệt.


***


Vũ gục đầu xuống ngực, hơi thở đứt quãng. Thể xác gã đã hoàn toàn chạm đến giới hạn chịu đựng của con người. Vết bỏng cháy sém ở bả vai trái do xích sắt nung đỏ đè lên vết thương độc tiễn cũ đang tỏa ra mùi khét lẹt lẫn mùi hoa tử đinh hương ngọt lịm chết chóc. Độc tính của mũi tên từ sát thủ Vô Ảnh bắt đầu theo mạch máu chạy ngược lên cổ, khiến nửa người bên trái của gã tê dại, đầu óc quay cuồng. Gã biết, nếu tiếp tục chịu đựng thêm một trận tra tấn nữa vào ngày mai, hoặc giả nếu chất độc tử đinh hương tàn phá hoàn toàn hệ thần kinh, gã sẽ chết thật sự trước khi kịp thâm nhập vào phủ phản vương.


Gã phải vượt ngục ngay trong đêm nay. Và con đường duy nhất để thoát khỏi ngục tối sâu ba mươi trượng dưới lòng đất này chính là cái chết.


Một cái chết giả hoàn hảo.


Vũ hít một hơi sâu để ổn định huyết khí đang dập dềnh trong lồng ngực. Gã nhìn xuống ngón tay út của bàn tay trái đang bị xích chặt trên tường đá. Trên ngón tay đó là chiếc nhẫn đồng kim độc – bí khí tự vệ cuối cùng do y sĩ Trần Văn Lâu chế tạo. Bên trong chiếc nhẫn không chứa độc dược giết người, mà là Thuốc bột giả chết lâm sàng – phương thuốc bí truyền cực kỳ quý hiếm do Thái y viện phó Lê Khắc Hoài bào chế và giao cho gã trước khi lên đường.


Nhưng làm thế nào để uống thuốc khi cả hai tay đang bị xích chặt vào tường đá tảng?


Cánh tay trái của Vũ gần như đã mất đi cảm giác do vết bỏng nặng ở vai. Gã buộc phải dùng tay phải. Vũ nhắm mắt, vận chuyển Quy tức công để tập trung chút tàn lực ít ỏi còn sót lại vào các cơ ngón tay phải. Gã bắt đầu thi triển Hóa cốt thủ – kỹ thuật tự làm trật khớp xương để thoát khỏi cùm khóa sắt.


*Rắc!*


Một tiếng động khô khốc, rợn người vang lên trong không gian tịch mịch. Khớp xương cổ tay phải của Vũ bị gã tự dùng lực bẻ trượt ra khỏi ổ khớp. Cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến Vũ suýt ngất lịm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng máu tươi rỉ ra từ cổ tay rách nát. Vòng cùm sắt rỉ sét cọ xát vào lớp da thịt rách bươm, để lại những vết sẹo dài rớm máu dọc cổ tay trái và phải của gã. Nhưng gã đã thành công. Bàn tay phải co rúm lại, rướm máu, từ từ trượt ra khỏi vòng cùm sắt dày đặc.


Vũ dùng bàn tay phải rách nát, run rẩy đưa lên ngón tay út của bàn tay trái. Gã dùng răng cắn chặt mặt nhẫn đồng, xoay nhẹ một vòng theo chiều kim đồng hồ. Một chiếc nắp nhỏ giấu kín mở ra, lộ ra lớp bột màu xám tro mịn màng bên trong. Vũ không do dự, gã ngậm chặt chiếc nhẫn, nuốt trọn số Thuốc bột giả chết lâm sàng vào cổ họng khô khốc.


Thuốc bột vừa vào đến bao tử lập tức tỏa ra một luồng khí lạnh buốt giá chạy dọc theo các đường kinh mạch. Vũ biết mình chỉ có chưa đầy mười hơi thở trước khi thuốc phát tác hoàn toàn. Gã dùng bàn tay phải đang bị trật khớp, nén đau đớn tột cùng để bấm mạnh vào huyệt mỏm tim ở lồng ngực trái, đồng thời dùng gót chân phải bấm vào huyệt dũng tuyền dưới lòng bàn chân trái. Đây là Kỹ thuật giả chết lâm sàng bằng huyệt đạo phối hợp với dược lực để ngưng thở tạm thời.


Một cảm giác lạnh ngắt, trống rỗng bắt đầu xâm chiếm cơ thể Vũ. Nhịp tim của gã chậm dần... chậm dần... từ sáu mươi nhịp xuống còn mười nhịp, rồi dừng lại hoàn toàn. Hơi thở của gã lịm tắt. Toàn thân Vũ mềm nhũn, đầu gục xuống vũng máu, cơ thể nhanh chóng hạ thân nhiệt xuống mức lạnh ngắt như một thây ma đã chết từ nhiều giờ trước.


***


Khoảng hai canh giờ sau, tiếng bước chân loạng choạng kèm theo tiếng lách cách của chùm chìa khóa đồng rỉ sét vang lên ngoài hành lang ngục tối. Lão Binh – cựu binh gác ngục nghiện rượu nặng – bước vào phòng giam với bầu rượu bằng quả bầu khô đeo bên hông. Khuôn mặt lão đỏ gay vì hơi men, đôi mắt lờ đờ nhìn vào bóng tối.


Lão Binh vừa nhận được một hũ rượu ngon Thăng Long do một phu xe câm gửi lên qua đường dây vận chuyển nhu yếu phẩm của phủ phản vương. Lão không hề biết rằng, người phu xe câm đó chính là A Sâm – liên lạc viên trung thành của Vũ tại kinh kỳ. Rượu ngon đã khiến Lão Binh lơi lỏng cảnh giác, lão chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành ca trực đêm bẩn thỉu này để quay lại bàn rượu.


"Này... tỉnh dậy đi, tên mật sứ Thăng Long cứng đầu," – Lão Binh lè nhè, dùng chân đá nhẹ vào sườn Vũ.


Thân thể Vũ bất động, lạnh ngắt như đá tảng. Lão Binh khẽ nhíu mày. Lão cúi xuống, đặt hai ngón tay run rẩy lên mạch cổ tay phải của Vũ – nơi dính đầy máu khô từ vết sẹo xích sắt tra tấn.


Không có mạch đập. Da thịt lạnh buốt thấu xương.


Lão Binh chấn động, hơi men trong người bay đi một nửa. Lão vội vàng áp tai vào lồng ngực trái của Vũ để nghe nhịp tim, rồi đưa ngón tay lên dưới mũi gã. Hoàn toàn không có hơi ấm, không có nhịp tim, không có hơi thở.


"Chết... chết thật rồi sao?" – Lão Binh lẩm bẩm, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng. Lão biết Lê Duy Mật cực kỳ tàn bạo, nếu biết Vũ chết trước khi dâng ra mật bản phòng thủ, cả lão và Quách Man đều khó giữ được mạng sống. Nhưng vết thương hoại tử bốc mùi tử đinh hương và bả vai cháy sém đen ngòm của Vũ là minh chứng rõ ràng cho việc gã chết vì kiệt sức sau cực hình.


Lão Binh vội vã chạy ra ngoài hành lang, gọi vọng xuống khu vực lính gác:


"A Sắt! Mau mang một chiếc bao tải rách vào đây! Tên mật sứ Thăng Long không chịu nổi cực hình đã tắt thở từ canh trước rồi! Mau tẩu tán xác gã ra nghĩa trang hoang phế trước khi Phản vương thức dậy!"


Một lúc sau, gã khổng lồ A Sắt bước vào phòng giam với chiếc bao tải gai rách rưới trên tay. Gã lầm lì mở khóa xích sắt khóa tay Vũ. Thân thể Vũ đổ ập xuống đất như một khúc gỗ mục. A Sắt thô bạo nhét Vũ vào bao tải, buộc chặt miệng bao bằng một sợi dây thừng xơ xác.


Sự thô bạo của chúng khiến cơ thể Vũ bị va đập mạnh vào những cạnh đá nhọn hoắt dọc hành lang ngục tối, nhưng gã không hề cảm giác được gì. Tâm trí gã đã chìm sâu vào một khoảng không tối tăm, lạnh lẽo, nơi thời gian dường như ngừng trôi.


***


A Sắt vác bao tải chứa xác Vũ trên bả vai vạm vỡ, bước qua cổng ngục tối hướng về phía nghĩa trang hoang phế nằm ở ngoại ô phủ đệ Tây Bắc. Nghĩa trang này là nơi chôn cất những tù nhân, binh lính phản quân tử trận hoặc những kẻ bị thảm sát. Nơi đây quanh năm sương độc dày đặc, âm u và lạnh lẽo, đất đai cằn cỗi đầy đá sỏi.


*Bịch!*


A Sắt thô bạo quăng bao tải chứa xác Vũ xuống một hố đất hoang mới đào dở bên cạnh một gốc cây cổ thụ khô héo.


"Tên khốn kiếp, làm tốn công sức của ta," – A Sắt lầm lì lẩm bẩm một câu, rồi dùng xẻng xúc vài gạt đất lấp hờ lên chiếc bao tải trước khi cùng Lão Binh quay trở lại phủ đệ.


Thời gian lặng lẽ trôi qua. Màn đêm Tây Bắc chìm vào sự tịch mịch đáng sợ. Sương độc xám xịt từ Thiết Sát Cốc tràn về, bao phủ lấy nghĩa trang hoang phế dưới ánh trăng mờ ảo.


Bên trong bao tải gai ẩm ướt dưới lòng đất lạnh, dược lực của Thuốc bột giả chết lâm sàng bắt đầu vơi dần sau ba canh giờ. Ý chí sinh tồn mãnh liệt của Vũ như một đốm lửa nhỏ nhen nhóm giữa đống tro tàn, bắt đầu kích thích các dây thần kinh tê liệt.


Hơi ấm từ từ quay trở lại lồng ngực gã. Nhịp tim khẽ rung động... một nhịp... hai nhịp... rồi bắt đầu đập liên hồi để bơm máu đi khắp cơ thể. Phổi của Vũ co thắt dữ dội, đòi hỏi dưỡng khí. Gã bừng tỉnh khỏi trạng thái ngưng thở lâm sàng, lồng ngực phập phồng nghẹt thở dưới lớp đất lấp hờ và bao tải gai chật hẹp.


Vũ cố gắng hít một hơi sâu, nhưng chỉ hít vào mùi đất ẩm và bụi bẩn bám trên bao tải. Gã cần phải tự giải thoát ngay lập tức trước khi dưỡng khí cạn kiệt và cái chết giả biến thành cái chết thật.


Tuy nhiên, một tai biến tàn khốc đã xảy ra. Do tác dụng phụ cực kỳ nguy hiểm của bột thuốc giả chết kết hợp với vết thương độc tiễn mùi tử đinh hương chưa được thanh lọc, toàn thân Vũ bị liệt hoàn toàn. Kinh mạch của gã bị tổn hại nặng nề, các luồng khí huyết tắc nghẽn tại bả vai trái bị bỏng sém, khiến gã không thể vận động nổi một ngón tay.


Vũ cố gắng vận dụng Quy tức công lần thứ hai để kích hoạt nhịp tuần hoàn sớm ở canh giờ thứ hai, nhưng nỗ lực này hoàn toàn thất bại. Sự nôn nóng khiến luồng khí nghịch chuyển, cắn trả vào kinh mạch phổi khiến gã hộc ra một ngụm máu tươi ấm nóng trong bóng tối chật hẹp của bao tải.


"Phải bình tĩnh..." – Vũ tự nhủ trong tâm trí, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi chảy tràn trên khuôn mặt nhợt nhạt. Gã nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần để điều hòa luồng khí nghịch loạn, nhẫn nại chờ đợi dược lực tan hết ở canh giờ thứ ba.


Cuối cùng, khi tiếng gió bấc rít gào ngoài nghĩa trang dịu đi báo hiệu canh ba đã điểm, cảm giác đau đớn dữ dội từ cổ tay phải bị trật khớp bắt đầu quay trở lại. Đó là dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh của gã đã khôi phục hoạt động.


Vũ nghiến chặt răng, vận dụng Hóa cốt thủ một lần nữa để bẻ khớp xương cổ tay phải trở lại vị trí cũ.


*Khục!*


Tiếng xương khớp va vào nhau đau nhói vang lên bên trong bao tải. Cổ tay phải rớm máu, dập cơ nặng nề nhưng gã đã có thể cử động được bàn tay. Vũ dùng những ngón tay run rẩy mò mẫm dọc theo cổ áo võ phục đen rách nát để rút ra một cây kim châm cứu bằng bạc ròng giấu kín – di vật bảo mệnh do Lê Khắc Hoài ban tặng.


Gã cần phải tự châm cứu vào huyệt đạo mỏm tim để giải hoàn toàn độc tính của thuốc giả chết và khôi phục hoạt động của cánh tay trái đang bị tê liệt. Nhưng trong không gian chật hẹp, tối tăm của bao tải gai dưới lòng đất lạnh, bàn tay phải bị thương của gã run rẩy dữ dội, không thể xác định chính xác vị trí huyệt đạo.


Vũ dùng hết sức bình sinh, dùng móng tay bấm mạnh vào da ngực để tạo cảm giác đau đớn kích thích thần kinh, cố gắng định vị huyệt mỏm tim. Cổ tay gã rớm máu liên tục, cơ bắp co giật dữ dội vì đau đớn và kiệt sức.


Lưng Vũ chạm vào đất lạnh của nghĩa trang hoang phế, nhưng khớp tay bẻ trật vẫn chưa thể cử động để tự châm cứu giải độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!