Thiết Sát Ngục Tối
Cơn gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của vùng biên thùy Tây Bắc, kéo theo màn sương độc xám xịt nuốt chửng vạn vật. Phạm Đình Vũ bước đi loạng choạng giữa lối mòn chập chùng đá tảng. Thể xác gã đã chạm đến ngưỡng kiệt quệ tột cùng. Vết thương rách sâu nơi bả vai trái – di chứng từ mũi độc tiễn của sát thủ Vô Ảnh tại kinh kỳ – sau nhiều ngày đêm băng rừng vượt thác đã bắt đầu mưng mủ, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu đặc sệt. Mỗi nhịp bước, cơn đau buốt nhói lại truyền thẳng lên đỉnh đầu, khiến tầm nhìn của gã đôi lúc nhòe đi dưới màn sương mù ẩm ướt.
Trong lót áo ngực sát da thịt gã, bức huyết thư viết bằng máu khô của cha đẻ Phạm Đình Cao và chiếc mật hộp di vật của sư phụ Trần Công Uẩn cọ xát vào lồng ngực như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của lòng trung nghĩa vô hình. Gã đã bị xóa tên khỏi tông phả, mang danh phản đồ dơ bẩn bị cả nước truy nã. Con đường phía trước chỉ có bóng tối và vực sâu.
"Kẻ nào? Đứng lại!"
Tiếng quát tháo lạnh lùng vang lên từ phía vách đá cao. Ngay lập tức, hàng chục bóng đen khoác giáp da thú dũng mãnh, tay lăm lăm hỏa thương và đao dài ập ra từ màn sương. Đó chính là đội tuần tra biên giới của phủ phản vương Lê Duy Mật. Vũ không né tránh, gã cố ý để lộ gương mặt nhợt nhạt và vạt áo võ phục đen rách nát dính đầy vết máu khô. Gã khuỵu gối xuống đất ẩm, giả vờ ngất lịm đi ngay khi những họng hỏa thương đen ngòm chĩa thẳng vào ngực.
***
Khi Vũ tỉnh lại, đập vào mắt gã không phải là ánh sáng ban mai mà là một khoảng không u tối, ẩm ướt và sực nức mùi hôi thối của máu loãng, da thịt thối rữa cùng mùi khói than nồng nặc. Gã đang nằm trên nền đá lạnh buốt, tứ chi bị xích chặt bởi bốn sợi xích sắt to bằng cổ tay trẻ con, găm thẳng vào bức tường đá tảng rêu phong.
Đây chính là Ngục tối phủ Phản vương, nằm sâu ba mươi trượng dưới lòng đất phủ đệ Lê Duy Mật tại vùng núi hiểm trở Tây Bắc. Nơi đây được ví như địa ngục trần gian, xây dựng biệt lập để giam giữ và bẻ gãy ý chí của những mật sứ triều đình hoặc kẻ phản bội.
Vũ hít một hơi sâu, lồng ngực đau nhói vì thiếu dưỡng khí. Gã âm thầm vận dụng Hóa cốt thủ, cố gắng thu nhỏ các khớp xương cổ tay trái để trượt khỏi vòng cùm sắt rỉ sét. Tuy nhiên, một cơn đau xé thịt truyền đến. Vòng cùm sắt này được rèn bằng thép ròng dày dặn, các khóa chốt được đóng chặt bằng đinh tán cơ khí kiên cố, không hề có kẽ hở cho xương khớp co duỗi. Vũ khẽ thở dài, nỗ lực bẻ khớp tay đầu tiên đã thất bại. Xích quá dày và chặt, gã buộc phải chấp nhận chịu trói để chờ đợi thời cơ.
*Két...*
Tiếng cửa sắt nặng nề ở phía cuối hành lang ngục tối rít lên khô khốc. Từ trong bóng tối chập chờn của những ngọn đuốc dầu ép, một bóng người khổng lồ bước vào. Gã cao tới tám thước, mình khoác bộ giáp sắt nặng nề bao phủ toàn thân, chỉ chừa lại đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí dưới khe hở của mũ giáp. Tay gã lăm lăm chiếc búa xích sắt nặng tám mươi cân, mỗi bước đi khiến nền đá ngục tối rung lên nhè nhẹ. Đó chính là A Sắt, kẻ canh giữ cổng ngục tối vạm vỡ, lầm lì như một tảng đá di động.
Theo sau A Sắt là một gã trung niên vạm vỡ, ngực trần đầy những vết sẹo bỏng khô ráp, khuôn mặt đanh ác hung tợn xọc mùi khói than. Gã cầm theo một chiếc kìm sắt nung đỏ và một chiếc roi da trâu bản lớn tẩm nước muối. Kẻ này chính là Quách Man, đầu mục hành hình khét tiếng nhất tại ngục tối Tây Bắc.
Nhưng sự chú ý của Vũ hoàn toàn va vào người đàn ông đi giữa hai kẻ tàn bạo kia.
Người đó cao lớn uy nghiêm, râu xám dài vuốt nhọn, khoác chiếc chiến bào gấm thêu rồng bốn móng màu đỏ thẫm sang trọng nhưng đầy sát khí. Ánh mắt y sắc lẹm, sâu thẳm và chứa đựng sự nghi kỵ tột cùng đối với vạn vật xung quanh. Phản vương Lê Duy Mật. Kẻ cầm đầu lực lượng phản quân Tây Bắc đang lũng đoạn vương triều Lê-Trịnh.
Lê Duy Mật thong thả bước tới chiếc ghế da hổ lớn được lính canh đặt sẵn giữa phòng tra tấn. Y ngồi xuống, tựa lưng vào lớp da thú, đôi mắt diều hâu nhìn xoáy vào Phạm Đình Vũ đang bị xích trên tường đá như muốn lột trần mọi bí mật trong tâm can gã.
"Phạm Đình Vũ," – Lê Duy Mật cất giọng trầm thấp, uy nghiêm nhưng lạnh lẽo như băng tuyết biên thùy. "Con trai của cựu đại thần bộ Hộ Phạm Đình Cao, học trò cưng của Chỉ huy mật phủ Trần Công Uẩn. Một kẻ xuất thân từ dòng họ quan văn thanh liêm bậc nhất Thăng Long, cớ sao lại phản bội triều đình, giết chết sư phụ, đánh cắp mật bản phòng thủ để trốn lên Tây Bắc tìm ta?"
Vũ ngước khuôn mặt dính đầy bùn đất và máu khô, ánh mắt gã không có sự sợ hãi của một tù nhân, cũng không có sự hèn nhát của kẻ cầu vinh. Gã nhìn thẳng vào mắt Lê Duy Mật, vận dụng Thần nhãn đọc vị tâm lý để quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của đối phương. Đồng tử của Mật khẽ co thắt khi nhắc đến Trần Công Uẩn, ngón tay y gõ nhẹ lên chuôi thanh kiếm Thanh Long khảm rồng vàng. Đó là biểu hiện của sự nghi ngờ cực độ ẩn sau vẻ ngoài uy nghiêm.
"Phản vương đại nhân," – Vũ cất giọng khàn khàn, mỗi lời nói ra đều khiến vết thương ở ngực co thắt đau đớn. "Dòng họ Phạm thanh liêm? Triều đình trung nghĩa? Tất cả chỉ là một trò hề bẩn thỉu. Cha ta trung quân ái quốc cả đời, để rồi bị Tể tướng Trần Khắc Khoan vu oan nhận hối lộ, bị tống giam vào ngục tối bộ Hình. Em gái ta bị tước đoạt y phục tiểu thư, bị đày làm nô dịch biên ải. Chú ruột ta vì sợ liên lụy đã tự tay đập vỡ bài vị tổ tiên, xóa tên ta khỏi gia phả!"
Vũ khàn giọng cười lớn, tiếng cười vang vọng trong ngục tối hôi thối đầy u uất: "Một triều đình nhu nhược bị Tể tướng thao túng, một gia tộc hèn nhát sẵn sàng dâng máu mủ để cầu an. Ta hỏi đại nhân, ta còn lý do gì để trung thành với Thăng Long? Ta giết Trần Công Uẩn vì lão muốn ngăn cản ta lấy mật bản. Ta mang mật bản Thăng Long lên đây để dâng cho người, dùng máu của kẻ thù để rửa sạch nỗi nhục nhã của gia tộc ta!"
Lê Duy Mật khẽ nheo mắt. Y nghiêng đầu sang phía Quách Man, ra hiệu bằng một cái phẩy tay lạnh lùng.
"Lời nói của một mật sứ triều đình rẻ rúng như cỏ rác," – Mật lạnh giọng. "Quách Man, hãy dùng cực hình để kiểm tra xem lòng căm hận của gã là thật, hay chỉ là một màn kịch do mật phủ dàn dựng."
"Tuân lệnh phản vương!" – Quách Man cười gằn, để lộ hàm răng vàng ố. Gã nhấc chiếc roi da trâu bản lớn tẩm nước muối đậm đặc bước tới trước mặt Vũ.
*Chát!*
Tiếng roi da xé rách không khí, quất mạnh vào lồng ngực Vũ. Vết thương cũ ở bả vai trái của gã bị đường roi quất trúng, rách toạc ra lập tức. Nước muối mặn chát ngấm thẳng vào da thịt rách nát, mang theo cơn đau rát bỏng như hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé kinh mạch.
Vũ nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng răng rắc trong xương quai hàm. Gã không thốt lên một tiếng rên rỉ nào. Gã vận dụng Quy tức công, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, tập trung ý chí vào việc phân tán cảm giác đau đớn ra khỏi hệ thần kinh. Đôi mắt gã vẫn trợn trừng, sắc lạnh nhìn xoáy vào Lê Duy Mật.
*Chát! Chát! Chát!*
Quách Man quất liên tiếp năm roi da trâu vào những vết thương cũ trên người Vũ. Máu tươi đỏ thẫm túa ra, chảy ròng ròng xuống nền đá ngục tối ẩm ướt. Cơ thể Vũ run lên bần bật dưới sức nặng của những cú quất tàn bạo, nhưng ánh mắt gã vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ. Sự im lặng kiên cường của gã bắt đầu khiến Quách Man cảm thấy bị khiêu khích.
"Khá khen cho bộ xương cứng của mật sứ Thăng Long!" – Quách Man gầm gừ. Gã vứt chiếc roi da xuống đất, bước tới lò than đang cháy đỏ hồng ở góc ngục. Gã dùng kìm sắt lôi ra một sợi xích sắt nung đỏ rực, tỏa ra hơi nóng hừng hực và những tia lửa nhỏ bắn tung tóe trong không khí tối tăm.
Lê Duy Mật vẫn ngồi im trên ghế da hổ, chăm chú quan sát biểu cảm vi mô trên khuôn mặt Vũ. Y biết, dù một điệp viên có được huấn luyện kỹ lưỡng đến đâu, khi đối mặt với cái nóng hủy diệt của sắt nung, đồng tử và nhịp thở sẽ bộc lộ sự thật.
Quách Man áp sợi xích sắt nung đỏ sát vào bả vai trái của Vũ, ngay trên vết thương độc tiễn đang mưng mủ.
*Xèo...*
Tiếng da thịt bị cháy sém vang lên ghê rợn, khói trắng mang theo mùi khét lẹt của thịt người bốc lên nghi ngút trong phòng giam chật hẹp. Cơn đau tột cùng ập đến như một trận cuồng phong hỏa hoạn thiêu rụi mọi lý trí của Vũ. Gã cảm giác như bả vai trái của mình đang bị một lưỡi rìu lửa băm nát từng thớ thịt, ngấm sâu vào tận xương tủy.
Vũ gồng mình chịu đựng, các huyết quản trên thái dương và cổ gã phồng rộp lên, đỏ rực như sắp vỡ tung. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với máu tươi trên khuôn mặt nhợt nhạt. Gã cắn chặt môi đến mức máu tươi từ khóe miệng trào ra đỏ thẫm. Nhưng gã vẫn không khai nửa lời về kẻ liên lạc tại Thăng Long, không hé lộ bất kỳ cơ mật nào của mật phủ thực sự.
Sự nghi kỵ trong đôi mắt Lê Duy Mật khẽ dao động. Y tự hỏi, nếu kẻ này thực sự là gián điệp hai chiều do mật phủ cài cắm, liệu có đáng để chịu đựng cực hình hủy hoại thể xác tàn bạo thế này chỉ để bảo vệ một lời nói dối? Lòng căm hận của Vũ đối với triều đình dường như đã vượt qua cả giới hạn chịu đựng đau đớn của con người.
"Vẫn chưa chịu khai sao?" – Quách Man phẫn nộ trước sự im lặng của Vũ. Gã cảm thấy danh tiếng đầu mục hành hình của mình bị chà đạp. Gã vứt sợi xích sắt xuống nền đá, nhấc chiếc kìm sắt nung đỏ rực từ hỏa lò lên.
Lần này, Quách Man không áp vào vai nữa. Gã bước tới sát bên Vũ, hơi nóng từ chiếc kìm sắt nung đỏ hắt thẳng vào khuôn mặt gã, làm sém cả hàng lông mi khô khốc.
Quách Man nhấc chiếc kìm sắt nung đỏ tiến sát mắt trái của Vũ, ép anh phải khai ra kẻ liên lạc tại Thăng Long.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!