Nhạc nềnSakuya2

Huyết Thư Đoạn Tuyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước lạnh buốt của hồ Hoàn Kiếm như hàng vạn cây kim châm thẳng vào da thịt, nhưng không cách nào làm dịu đi cơn bỏng rát đang cuộn trào nơi bả vai trái của Phạm Đình Vũ. Gã ghì chặt vết thương, cố nén một tiếng rên rỉ khi nhoài người lên dải cỏ ẩm ướt sát mép nước Đảo Rùa. Mùi tử đinh hương nhạt nhẽo từ chất độc độc môn của Nguyễn Tiến Dũng vẫn thoang thoảng bám lấy vạt áo võ phục đen rách nát, nhắc nhở gã về cái chết oan khuất của sư phụ Trần Công Uẩn và sự phản bội thối nát đang gặm nhấm mật phủ triều đình.


Sương mù tiết cuối đông Thăng Long đặc quánh như sữa, nuốt chửng cả bóng dáng ngôi tháp đá cổ kính phía sau. Vũ ngoảnh lại nhìn gốc bàng cổ thụ – nơi gã vừa âm thầm bỏ lại chiếc la bàn gỗ cổ của sư phụ làm tín vật ngầm cho Nguyễn Văn Nam. Gã biết, Nam – người bạn chí cốt nay là Phó chỉ huy mật phủ – đang đứng đó với sự hoài nghi và giằng xé tột cùng. Nhưng gã không thể dừng lại. Tiếng gõ sập sình tuần tra của cấm quân dưới quyền Trần Hữu Độ bắt đầu vang vọng từ phía bờ hồ, thúc ép gã phải dấn thân sâu hơn vào bóng tối.


Vũ vận dụng Điệp ảnh bộ, di chuyển không tiếng động qua những ngõ hẻm nghèo nát của Thăng Long. Cánh tay trái gã gần như tê liệt, máu tươi vẫn rỉ ra qua lớp băng vải thô ngấm nước hồ lạnh ngắt. Mục tiêu của gã đêm nay là dinh thự họ Phạm – nơi gieo neo dòng máu và cũng là nơi gánh chịu tai biến tàn khốc nhất sau quyết định đào tẩu của gã.


Khi Vũ tiếp cận bức tường đá phía sau dinh thự họ Phạm, cảnh tượng trước mắt khiến tim gã thắt lại. Ngôi nhà cổ kính nhiều đời của dòng họ quan văn thanh liêm nay bị bao vây bởi hàng chục lính tuần bộ Hình cầm đuốc sáng rực. Những dải giấy niêm phong màu đỏ của bộ Hình dán chéo trên cánh cổng gỗ lớn, đập vào mắt gã như những vệt máu khô khốc. Từ bên trong sân chính, tiếng roi da quất vào da thịt xé rách màn đêm tịch mịch, đi kèm với tiếng quát tháo lạnh lùng của phán quan bộ Hình Lê Văn Đạt.


Vũ nghiến răng, nén cơn đau vai trái, khéo léo bám vào cành cây bàng cổ thụ sát tường rào, nhẹ nhàng lướt lên mái ngói âm dương xám xịt rồi ẩn mình trên xà nhà gỗ lim tối tăm của đại sảnh. Từ góc nhìn trên cao, toàn bộ thảm kịch của gia tộc họ Phạm phơi bày trọn vẹn dưới ánh đuốc chập chờn.


Giữa sân, cha đẻ của gã – Phạm Đình Cao, cựu đại thần bộ Hộ với mái tóc bạc phơ trước tuổi – đang bị xích chặt vào một cột gỗ lớn. Ông chỉ mặc độc một chiếc áo tù xám rách nát, tấm lưng gầy guốc hằn lên những vệt roi da máu me đầm đìa. Đứng trước mặt ông là phán quan Lê Văn Đạt, kẻ đang thản nhiên nhấp một ngụm trà nóng, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc dưới ánh lửa đỏ.


"Phạm đại nhân, bản chức khuyên ông nên sớm ký vào bản nhận tội liên đới này," – Lê Văn Đạt cất giọng đều đều, tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ đóng dấu đỏ của bộ Hình. "Con trai ông, Phạm Đình Vũ, đã giết chết Chỉ huy mật phủ, đánh cắp mật bản phòng thủ Thăng Long để dâng cho phản vương Lê Duy Mật. Tội danh phản quốc đã rõ rành rành. Ông tiếp tục ngoan cố bảo vệ nghịch tử, chỉ khiến cả dòng họ Phạm phải chịu án tru di cửu tộc mà thôi."


Phạm Đình Cao ngước khuôn mặt tiều tụy nhưng đôi mắt vẫn quắc thước cương nghị, ông nhổ ra một ngụm máu tươi ngay sát mũi giày của Đạt, cười khàn khàn: "Dòng họ Phạm ba đời làm quan thanh liêm, thờ vua giúp nước, chưa từng biết đến hai chữ phản nghịch. Kẻ hèn Phạm Đình Vũ kia đã bị xóa tên khỏi tông phả, hắn không còn là người của họ Phạm! Các ngươi muốn ép lão già này ký giấy nhận tội để hợp thức hóa mưu đồ bôi nhọ trung thần của Tể tướng Trần Khắc Khoan sao? Đừng hòng!"


*Chát!*


Một đường roi da tàn nhẫn quất mạnh vào bả vai Phạm Đình Cao, khiến ông rên rỉ một tiếng nhỏ rồi gục đầu xuống, nhưng bờ vai gầy vẫn cố giữ thẳng. Vũ ở trên xà nhà siết chặt chuôi đoản kiếm thép ròng, khớp xương ngón tay gã rắc nhẹ, mắt rực lên sát khí đỏ ngầu. Gã suýt nữa đã không kìm được bản năng lao xuống xé xác Lê Văn Đạt, nhưng lời răn dạy cuối cùng của sư phụ Trần Công Uẩn lại vang lên trong tâm trí: *'Mật sứ vô hình không có quyền giận dữ. Một bước đi sai bằng cảm xúc sẽ thiêu rụi cả giang sơn.'* Gã buộc phải nuốt ngược dòng máu nóng vào lồng ngực.


Ngay bên cạnh cột tra tấn, em gái ruột của Vũ – Phạm Thanh Mai, thiếu nữ mười tám tuổi vốn là tiểu thư khuê các kiêu hãnh – đang bị hai tên lính bộ Hình thô bạo ghì chặt dưới đất ẩm. Chiếc áo lụa thêu hoa nhài sang trọng của cô bị lính canh dùng kéo cắt rách nát, ném xuống vũng bùn bẩn thỉu. Thay vào đó, chúng khoác lên bờ vai gầy guốc, run rẩy của cô chiếc áo vải thô màu xám tro của tội nhân nô dịch biên ải.


"Anh hai... Cớ sao người lại bán nước cầu vinh? Cớ sao người lại hại cha, hại cả gia đình thế này?" – Thanh Mai khóc nghẹn ngào, giọng nói đầy oán hận u uất vang lên trong đêm tối. Đôi mắt cô to tròn, giờ đây chỉ còn lại sự thù hận tột cùng hướng về khoảng không vô định. Cô căm ghét người anh trai từng chiều chuộng mình, kẻ đã đẩy cô từ đỉnh cao danh vọng xuống vũng bùn nhơ nhớp của kiếp nô tỳ biên ải.


Sự tàn nhẫn chưa dừng lại ở đó. Từ trong từ đường họ Phạm, chú ruột của Vũ – Trưởng tộc Phạm Đình Bảo bước ra, tay cầm chiếc búa gỗ lớn và gia phả bản gốc có dấu triện đỏ của bộ Lễ. Theo sau ông là Phạm Đình Huân, người anh họ đố kỵ luôn tìm cách dâng sớ tố cáo Vũ để cầu vinh tiến thân.


Trước sự chứng kiến của phán quan Lê Văn Đạt và toàn thể gia tộc đang quỳ rạp khóc lóc, Phạm Đình Bảo run rẩy giơ chiếc búa gỗ, đập mạnh xuống bài vị cổ kính của chi trưởng họ Phạm. Tiếng gỗ nứt vỡ *rắc* một tiếng chói tai, như nhát dao cắt đứt hoàn toàn nguồn cội của Vũ.


"Tổ tiên chứng giám!" – Phạm Đình Bảo dõng dạc tuyên bố, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra dứt khoát để lính bộ Hình nghe rõ. "Hôm nay, tộc trưởng họ Phạm ta tự tay đập vỡ bài vị chi trưởng, dùng mực đỏ xóa tên nghịch tử Phạm Đình Vũ khỏi tông phả dòng họ! Từ nay về sau, kẻ phản đồ bán nước Phạm Đình Vũ không còn tổ tông, không còn nguồn cội, chết làm ma không đầu, sống làm quỷ không nhà! Họ Phạm chúng ta tuyệt đối trung quân ái quốc, không liên đới với kẻ nghịch tặc!"


Phạm Đình Huân nhanh nhảu bước tới, dâng sớ chương lên cho Lê Văn Đạt với nụ cười súc thiềm giả tạo: "Bẩm quan lớn, đây là bản sớ tố cáo chi tiết các mối quan hệ cũ của Phạm Đình Vũ tại Thăng Long do chính kèn này soạn thảo. Kính mong bộ Hình minh xét cho lòng trung thành của chi thứ họ Phạm chúng tôi."


Vũ đứng trên xà nhà, nhìn cảnh tượng đập vỡ bài vị tông tộc mà lòng đau như cắt. Gã đã trở thành kẻ không tổ tông, không nguồn cội, bị chính dòng họ ruồng bỏ dơ bẩn. Cái giá của lòng trung thành vô hình quá tàn khốc, đẩy gã vào sự cô độc tột cùng của một kẻ đi trong bóng tối.


Đúng lúc cuộc thẩm vấn đang rơi vào bế tắc do sự kiên trinh của Phạm Đình Cao, Lê Xuân An – một thư lại nhỏ của bộ Hình, người có mối quan hệ thông gia cũ với nhà họ Phạm – bước vào dọn dẹp các giấy tờ sổ sách bị vỡ nát trên sân. An vô tình liếc mắt lên xà nhà tối tăm, ánh mắt gã khựng lại một nhịp cực ngắn khi bắt gặp vạt áo võ phục đen rỉ máu của Vũ.


An không la hét. Gã cúi đầu, vờ như bị vấp ngã vào đống tù phục cũ nát của Phạm Đình Cao vừa bị lính canh lột ra. Bằng một động tác khôn khéo cực kỳ nhanh gọn của giới thư lại, An xé nhanh một vạt áo tù xám có dính máu khô của Cao, vo tròn lại rồi ném mạnh ra góc vườn hoang phía sau, nơi bóng tối sương mù dày đặc che phủ.


Lê Văn Đạt nghi ngờ nhìn quanh: "Có chuyện gì thế?"


"Dạ bẩm quan lớn, tiểu nhân vụng về bị trượt chân," – An khúm núm cúi đầu tạ tội, nhanh chóng lui ra ngoài sân.


Vũ hiểu ý. Gã dùng Điệp ảnh bộ lướt nhẹ như một chiếc lá rụng từ xà nhà xuống bóng tối của góc vườn hoang dã. Gã cúi xuống nhặt vạt áo tù xám lên. Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua kẽ lá, những dòng chữ viết bằng máu khô khốc, nguệch ngoạc hiện ra. Đó chính là huyết thư của cha gã – Phạm Đình Cao, tự cắn ngón tay viết trong ngục tối nha môn bộ Hình trước khi bị áp giải về dinh thự.


*"Nghịch tử Phạm Đình Vũ! Ngươi là kẻ phản đồ bất hiếu, bôi nhọ vong linh tổ tiên họ Phạm. Ta thà chết trong ngục tối bộ Hình chứ không bao giờ thừa nhận đứa con bán nước cầu vinh như ngươi! Từ nay đoạn tuyệt tình cha con, nếu gặp lại ngoài chiến trường, ta sẽ tự tay lấy mạng ngươi!"*


Nước mắt Vũ rơi lã chã xuống vạt áo tù xám, hòa lẫn với dòng máu khô của cha. Nhưng dưới góc độ của một mật sứ phản gián lão luyện, Vũ lập tức nhận ra chân tướng thực sự đằng sau những lời mắng nhiếc tàn nhẫn kia. Cha gã – một cựu đại thần bộ Hộ uyên bác – đã cố tình viết bức huyết thư này với những lời lẽ tàn độc nhất để đánh lừa hoàn toàn các mật thám bộ Hình đang theo dõi. Đây chính là lá chắn danh dự cuối cùng mà cha dành cho gã. Nếu bức huyết thư này lọt vào tay phản quân Lê Duy Mật, nó sẽ là bằng chứng đanh thép nhất chứng minh Vũ đã thực sự bị triều đình tận diệt, bị gia đình ruồng bỏ hoàn toàn, giúp gã củng cố lớp ngụy trang phản đồ hoàn hảo không thể phá vỡ.


Cha gã đã chấp nhận chịu tra tấn thể xác, chấp nhận để con trai mang danh phản đồ dơ bẩn, chỉ để bảo vệ mạng sống và nhiệm vụ cứu quốc của gã trong bóng tối.


Tiếng xích sắt va chạm dồn dập vang lên ngoài hành lang báo hiệu lính canh bộ Hình đang tiến về phía vườn hoang. Vũ nén chặt nỗi đau đớn tột cùng vào sâu trong tâm can, gã cất kỹ vạt áo huyết thư vào lót áo ngực sát bên mật hộp di vật của sư phụ. Gã vận lực Điệp ảnh bộ, lướt nhanh qua bức tường đá cao, thoát ẩn vào màn sương mù lạnh giá của đêm đông Thăng Long, bắt đầu hành trình đơn độc trốn chạy lên vùng núi hiểm trở Tây Bắc.


Đứng trong con ngõ tối tăm ngoài dinh thự, gió bấc rít lên từng hồi lạnh buốt xương tủy. Bàn tay Vũ nắm chặt chiếc khăn tay đẫm máu của hôn thê cũ gửi tới, rớm máu rách nát dưới kìm nén đau đớn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!