Kiếm Chạm Sương Đêm
Giọt máu đỏ thẫm rỉ ra từ khe hở siêu nhỏ của sàn gỗ mật thất, lơ lửng trong không trung một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi rơi thẳng xuống sàn nhà bên ngoài. Đúng lúc ấy, Trịnh Quốc Anh – kẻ đứng đầu đội mật thám bộ Hình Thăng Long – đang cúi rạp người, chiếc kính lúp bằng thủy tinh mờ nhập khẩu từ phương Tây đặt sát mắt, chỉ cách điểm giọt máu sắp chạm xuống chưa đầy nửa gang tay.
Bên trong vách tường đá chật hẹp, Phạm Đình Vũ nín thở đến mức lồng ngực đau buốt như có hàng ngàn cây kim châm vào. Vết thương bả vai trái bị rách sâu do độc tiễn sượt qua từ trước vẫn đang không ngừng rỉ máu. Gã vận dụng Quy tức công đến mức cực hạn, điều hòa nhịp tim xuống mức thấp nhất để giảm thiểu sự tuần hoàn của máu, nhưng áp lực vật lý từ việc gồng cơ ngực trong không gian thiếu dưỡng khí đã đẩy cơ thể gã đến ranh giới của sự chịu đựng. Mùi tử đinh hương nhạt nhẽo tỏa ra từ vết thương hòa lẫn với mùi gỗ mục của mật thất tạo nên một thứ hỗn hợp rùng rợn.
*Xoảng!*
Một tiếng động chói tai vang lên cắt đứt bầu không khí nghẹt thở. Bạch Yến, bằng một phản xạ khôn khéo tột cùng của một đào nương lầu xanh kỳ cựu, đã cố ý gạt tay làm đổ chén rượu nếp cẩm màu đỏ thẫm đặt trên bàn trang điểm. Chất lỏng màu tím đỏ, nồng nặc mùi men chua ngọt và hăng nồng của nếp lên men, đổ tràn ra sàn gỗ, loang lổ và che phủ hoàn toàn giọt máu tươi vừa rơi xuống ngay sát mũi giày da đen của Trịnh Quốc Anh.
"Ôi chao! Tiểu nữ thật vụng về quá," – Bạch Yến thốt lên một tiếng thảng thốt đầy giả tạo, vội vàng cúi xuống dùng vạt áo tứ thân gấm đỏ lau chùi sàn gỗ, cố tình che khuất tầm nhìn của Quốc Anh. "Trịnh đại nhân, tiểu nữ thật đáng tội. Rượu nếp cẩm này là của một vị quan lớn bộ Lễ ban tặng, hương vị nồng đậm, lỡ làm bẩn giày của đại nhân thì tiểu nữ gánh không nổi."
Trịnh Quốc Anh khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn vệt rượu đỏ thẫm đang loang ra, mùi men nồng nặc xộc thẳng vào mũi lấn át hoàn toàn mùi máu tanh nhạt nhẽo mà hắn vừa thoáng ngửi thấy. Hắn đứng thẳng dậy, chậm rãi thu chiếc kính lúp vào vạt áo bào đen thêu hình chim ưng xám, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ quét qua khuôn mặt không chút tì vết của Bạch Yến rồi dừng lại ở bức tranh sơn mài vẽ cảnh đầm sen khổng lồ.
"Bạch Yến cô nương khéo tay gảy đàn, nhưng tay nâng chén rượu lại có vẻ không được vững," – Quốc Anh cất giọng trầm khàn, đầy ẩn ý. "Bộ Hình chúng ta theo dấu vết không dựa vào rượu ngọt, mà dựa vào máu. Đêm nay ta tạm thời tha cho Vạn Hoa Các của cô nương. Nhưng hãy nhớ lấy, Phạm Đình Vũ là phản đồ triều đình, kẻ nào che giấu hắn sẽ bị khép vào tội tru di cửu tộc. Lưới trời lồng lộng, không một khe hở nào có thể giấu được một giọt máu chìm trong bóng tối đâu."
Hắn quay lưng, vạt áo bào đen phất lên đầy dứt khoát, ra lệnh cho toán mật thám rút lui. Tiếng xích sắt và binh khí va chạm lách cách xa dần ngoài hành lang gỗ, nhưng Vũ biết, Quốc Anh chắc chắn đã nghi ngờ và sẽ bố trí mật thám cấm quân canh gác nghiêm ngặt bên ngoài Vạn Hoa Các.
Ngay khi tiếng bước chân cuối cùng biến mất, bức tranh sơn mài khẽ dịch chuyển. Vũ bước ra khỏi mật thất, cơ thể gã lảo đảo, gương mặt xanh xao không còn một giọt máu. Bạch Yến vội vàng đỡ lấy gã, bàn tay nàng run rẩy áp vào vết thương bả vai trái đang loang lổ máu tươi của Vũ.
"Đại nhân, người không thể ở lại đây lâu," – Bạch Yến thì thầm, giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên định. "Quốc Anh sẽ cho người giám sát chặt chẽ lầu xanh này. Người phải đi ngay đêm nay."
Vũ siết chặt chiếc trâm ngọc bích – tín vật liên lạc của mật phủ cũ mà Bạch Yến vừa trao – vào lòng bàn tay. Chiếc trâm lạnh buốt như nhắc nhở gã về lời hứa danh dự với sư phụ quá cố Trần Công Uẩn. Gã gật đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng một lượt: "Bạch Yến, bảo trọng. Ta cần gặp A Sâm để chuyển giao mật hộp di vật này và kích hoạt các trạm liên lạc ngầm. Hẹn gặp lại ở Đảo Rùa hồ Gươm khi sương mù dày nhất."
Vũ vận dụng Điệp ảnh bộ, lướt nhanh ra phía cửa sau của Vạn Hoa Các, thoát ẩn vào lối xả nước ngầm dẫn thẳng ra bến sông Hồng sương mù dày đặc, bỏ lại sau lưng Thăng Long thành đang chìm trong bầu không khí ngột ngạt của cuộc chiến tranh lạnh.
***
Đêm muộn, tiết cuối đông lạnh buốt xương tủy. Kinh thành Thăng Long bao phủ bởi một màn sương mù đặc như sữa, giăng kín từ những mái ngói âm dương xám xịt của phố cổ đến mặt nước hồ Hoàn Kiếm phẳng lặng như tờ. Sự tịch mịch của đêm tối chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gõ sập sình tuần tra từ xa của binh lính cấm quân dưới sự chỉ huy của Thống lĩnh Trần Hữu Độ.
Đảo Rùa hồ Gươm hiện ra trong sương đêm như một hòn đảo ma mị, biệt lập hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Nơi đây có ngôi tháp đá cổ kính rêu phong, quanh năm sương mù bao phủ vào ban đêm, là địa điểm hẹn ước ngầm an toàn nhất mà Vũ và phu xe câm A Sâm thường dùng để trao đổi thông tin chiến thuật.
Vũ bơi chìm sâu dưới dòng nước lạnh giá của hồ Hoàn Kiếm để tránh sự tuần tra của cấm quân dọc bờ hồ. Hơi lạnh thấu xương của dòng nước như muốn đông cứng vết thương bả vai trái của gã, nhưng lý trí sắt đá đã giúp gã vượt qua nỗi đau đớn thể xác cực hạn. Gã nhẹ nhàng trồi lên mạn đá phía Đông của Đảo Rùa, di chuyển không tiếng động bằng Điệp ảnh bộ lên thảm cỏ ẩm ướt.
Gã đứng nép mình sau một văn bia đá cổ, tai áp sát vào mặt đất ẩm ướt để vận dụng kỹ năng Thính phong nhĩ. Gã lắng nghe sự rung động của không khí và mặt đất để nhận biết xung quanh.
*Một nhịp... hai nhịp...*
Không có tiếng bước chân nặng nề, lê lết đặc trưng của phu xe câm A Sâm. Thay vào đó, Thính phong nhĩ của Vũ bắt được một tần số rung động cực kỳ nhẹ nhàng, đều đặn và sắc bén. Đó là bước chân của một kẻ có nội lực thâm hậu, di chuyển bằng mép ngoài bàn chân với sự chuẩn xác tuyệt đối của một sát thủ hoặc một võ tướng kỳ cựu.
"Vũ đệ, đệ không cần phải trốn nữa."
Một giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng vang lên từ phía sau màn sương mù dày đặc. Vũ chấn động tâm can. Giọng nói này quá quen thuộc, nó đã cùng gã lớn lên qua những năm tháng huấn luyện tử sĩ tàn khốc dưới sự chỉ dạy của sư phụ Trần Công Uẩn.
Từ trong sương mù, một dáng dấp oai phong chậm rãi bước ra. Nguyễn Văn Nam – Phó chỉ huy mật phủ triều đình, người bạn chí cốt từ thuở nhỏ của Vũ. Nam khoác trên mình bộ chiến giáp nhẹ thêu hình chim ưng bạc của mật phủ, tay phải đặt hờ trên chuôi thanh đoản kiếm "Thanh Phong" bằng thép ròng mỏng như cánh ve. Ánh mắt Nam nhìn Vũ ngập tràn sự đau đớn, u uất nhưng cũng đầy quyết đoán của một kẻ đang thi hành nghĩa vụ quốc gia.
"Nam huynh..." – Vũ khàn giọng thốt lên, tay phải gã âm thầm lướt ra sau lưng, chạm vào đốc thanh đoản kiếm thép ròng giấu dọc theo xương sống dưới lớp võ phục đen rách rưới.
"Ta đã đón đầu đệ ở đây suốt hai canh giờ," – Nam nói, giọng nói run lên nhẹ dưới cơn gió lạnh biên thùy. "Mật phủ đã phát lệnh mật truy sát đệ trên toàn quốc. Nguyễn Tiến Dũng chỉ thị cho ta phải mang đầu đệ về triều để rửa sạch nhục nhã phản quốc cho sư phụ. Vũ đệ... cớ sao đệ lại làm phản? Sư phụ đối với đệ như cha ruột, cớ sao đệ lại hạ thủ người?"
"Nam huynh, huynh tin ta thực sự giết thầy sao?" – Vũ chất vấn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt Nam qua màn sương mù.
"Chứng cứ rành rành! Đệ là người duy nhất có mặt tại miếu hoang lúc sư phụ băng hà. Mật bản phòng thủ Thăng Long đã bị mất cắp, và đệ đang trốn chạy theo phản quân Lê Duy Mật!" – Nam phẫn nộ quát lên, bàn tay siết chặt chuôi kiếm Phong Thanh. "Rút kiếm đi, Vũ đệ! Hôm nay, hoặc là đệ theo ta về quy án, hoặc là hai ta phải quyết sinh tử tại đảo rùa này!"
Không để Vũ giải thích thêm, Nam bước tới một bước, thanh đoản kiếm Thanh Phong tuốt vỏ vang lên một tiếng *xoảng* sắc lẹm. Ánh kiếm sáng loáng như một dải lụa bạc xé rách màn sương đêm, đâm thẳng vào ngực trái của Vũ với tốc độ kinh hoàng. Đây chính là kiếm thuật tốc chiến – tuyệt kỹ dũng mãnh nhất của mật phủ triều đình.
Vũ không còn đường lui. Gã nhanh như chớp rút thanh đoản kiếm thép ròng giấu sau lưng, vận dụng Ám ảnh kiếm pháp cận chiến dứt khoát để đỡ đòn.
*Keng!*
Tiếng thép ròng va chạm dội vào nhau chát chúa, phát ra những tia lửa nhỏ trong đêm tối sương mù. Lực chém của Nam quá mạnh khiến vết thương bả vai trái của Vũ bị rách hẳn ra, máu tươi tuôn ra nhuốm đỏ vạt áo võ phục đen. Đoản kiếm của Vũ bị sứt mẻ một góc nhỏ dưới sức nặng của kiếm khí Thanh Phong. Gã bị đẩy lùi sát mép nước hồ Hoàn Kiếm, gót chân đã chạm vào những phiến đá trơn trượt ngập nước.
"Rút kiếm thật dũng mãnh, nhưng kiếm chiêu của đệ đã chậm đi rất nhiều do vết thương bả vai!" – Nam lạnh lùng nhận xét, liên tiếp tung ra ba đường kiếm tốc chiến ép Vũ vào góc chết mạn đá cổ.
Vũ nghiến răng chịu đựng đau đớn, gã không muốn thắng Nam bằng võ lực hay làm tổn thương người bạn thân nhất. Gã sử dụng Thính phong nhĩ để nghe tiếng gió kiếm rít lên trong không khí, đoán định chính xác quỹ đạo của kiếm chiêu để né tránh trong gang tấc. Mỗi đường kiếm của Nam sượt qua người Vũ chỉ cách da thịt gã vài phân, xé rách lớp vải võ phục đen sũng nước.
Trong một nhịp né tránh dứt khoát, Vũ cố ý kéo băng cổ tay da rách rưới xuống, lộ ra vết sẹo dài do xích sắt tra tấn trên cổ tay trái trước mặt Nam. Đồng thời, gã giơ chiếc trâm ngọc bích của Bạch Yến lên đỡ lấy một đường chém ngang của Nam.
Nam khựng lại khi nhìn thấy vết sẹo xích sắt tra tấn dã man và chiếc trâm ngọc bích có khắc ký hiệu mật của mật phủ cũ. Ánh mắt Nam chấn động mạnh, lưỡi kiếm Thanh Phong dừng lại cách cổ họng Vũ đúng một phân.
"Vết sẹo này... chiếc trâm ngọc này..." – Nam run giọng hỏi, lồng ngực phập phồng thở dốc. "Đệ đã phải trải qua những gì dưới ngục tối Tây Bắc? Và tại sao đệ lại giữ tín vật của cha Bạch Yến?"
"Nam huynh, hãy tỉnh táo lại đi!" – Vũ dùng tâm lý chiến, giọng nói đanh thép vang vọng trong sương đêm. "Sư phụ Trần Công Uẩn không phải do ta giết. Người bị ám sát bằng độc tiễn tẩm chất độc hoa tử đinh hương – thứ hương liệu độc môn chỉ có Nguyễn Tiến Dũng sở hữu. Dũng đã cấu kết với đặc sứ ngoại bang Thần Vô Cực và Tể tướng Trần Khắc Khoan để lũng đoạn mật phủ, bán thông tin phòng thủ Thăng Long cho ngoại bang! Chúng muốn dùng cái chết của sư phụ để bịt đầu mối và biến ta thành kẻ thế mạng dơ bẩn!"
Nam chấn động toàn thân. Những lời buộc tội đanh thép của Vũ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng trung thành mù quáng của Nam đối với triều đình thối nát. Nam bắt đầu nhớ lại sự bất thường trong các mệnh lệnh mật gần đây của Nguyễn Tiến Dũng và việc Tể tướng Khoan liên tục ép bộ Hình phải xử tử gia đình họ Phạm để bịt đầu mối.
"Không... không thể nào... Tể tướng là người trung quân ái quốc..." – Nam lẩm nhẩm, lưỡi kiếm Thanh Phong trong tay bắt đầu run rẩy dữ dội.
"Nếu huynh không tin, hãy tự mình điều tra sổ sách thuế muối biên giới ải Nam Quan và các khoản tiền nhận hối lộ của Nguyễn Tiến Dũng," – Vũ áp sát tới, ánh mắt thâm trầm đầy thấu hiểu nhìn thẳng vào mắt bạn. "Ta chấp nhận bị xóa tên khỏi tông phả, mang danh phản đồ dơ bẩn để thâm nhập vào phủ phản vương Lê Duy Mật, dùng mưu trí bóc gỡ mạng lưới gián điệp ngoại bang đang lũng đoạn vương triều. Nam huynh, huynh muốn bảo vệ một vương triều đã thối nát từ bên trong, hay muốn cùng ta bảo vệ giang sơn Đại Việt thực sự?"
Sự do dự bùng phát dữ dội trong tâm trí Nam. Nghĩa vụ mật sứ bắt hắn phải mang đầu kẻ phản bội về triều, nhưng tình huynh đệ chí cốt và lòng trung nghĩa thực sự với đất nước đã kéo tay hắn lại.
Lưỡi kiếm của Nam dừng lại cách cổ họng Vũ một phân, ánh mắt hai người chạm nhau đầy u uất và thấu hiểu. Giữa màn sương mù dày đặc của hồ Hoàn Kiếm, thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc sinh tử giằng xé nội tâm tột cùng của hai người bạn ở hai đầu chiến tuyến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!