Nhạc nềnSakuya2

Mật Phòng Vạn Hoa Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất kinh kỳ Thăng Long ẩm ướt và lạnh lẽo hơn bất kỳ ngục tối nào mà Phạm Đình Vũ từng trải qua. Nước thải đen ngòm ngập đến ngang hông gã, bốc lên mùi bùn rữa, mùi rác thải sinh hoạt chôn vùi qua nhiều triều đại, và cả mùi tanh nồng của xác chuột chết trôi. Vũ cắn chặt răng, tay phải ghì chặt lấy mật hộp gỗ rỉ sét của sư phụ Trần Công Uẩn giấu trong lót áo ngực, trong khi tay trái bấu vào những phiến đá xám trơn trượt của hệ thống cống ngầm cổ xưa được xây dựng từ thời Lý - Trần.


Mỗi bước di chuyển của Vũ là một cực hình. Vết thương bả vai trái do độc tiễn của sát thủ Vô Ảnh sượt qua lúc nãy đang bỏng rát như bị nung bằng than hồng. Chất độc tử đinh hương tuy đã được gã dùng Quy tức công tạm thời phong tỏa huyệt đạo xung quanh, nhưng hơi lạnh của dòng nước ngầm vẫn không ngừng kích thích vết thương, khiến bả vai gã sưng tấy và rỉ máu liên tục. Vũ biết gã không có nhiều thời gian. Nguyễn Tiến Dũng đã kiểm soát hoàn toàn mật phủ và cấm quân Thăng Long, chỉ cần gã chậm chân một khắc, toàn bộ lối thoát ra sông Hồng sẽ bị phong tỏa hoàn toàn.


Lách qua một ngách cống hẹp đầy rêu bám, Vũ nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào của dòng sông Hồng ở phía trước. Ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa xả nước ngầm, nơi dòng nước đen đổ ra bến sông sương mù dày đặc. Vũ dùng Điệp ảnh bộ nhẹ nhàng lướt trên những dải cát bồi ven sông, tránh xa các chốt tuần tra của cấm quân đang đốt đuốc sáng rực dọc theo các tuyến dịch lộ chính. Mục tiêu của gã trong đêm nay là Vạn Hoa Các – kỹ viện sầm uất nhất nằm sát bờ sông Hồng, nơi đào nương Bạch Yến đang chờ đợi.


Vạn Hoa Các về đêm vẫn rực rỡ ánh đèn lồng đỏ treo cao, tiếng cười đùa lả lướt của khách làng chơi và tiếng đàn sáo vang vọng một góc sông. Vũ lẩn khuất dưới bóng tối của những rặng tre ngà ven bờ, quan sát các lối vào. Nhờ Thần nhãn đọc vị tâm lý, gã nhanh chóng nhận ra hai gia nhân đứng gác cửa sau thực chất là mật thám của bộ Hình cài cắm, ánh mắt của chúng liên tục quét qua các thuyền buôn lụa neo đậu, tay luôn đặt hờ trên đốc đoản đao giấu sau vạt áo.


Vũ nín thở, chờ một chiếc kiệu hoa lớn của một quan viên bộ Lại tiến vào cửa trước tạo nên sự hỗn loạn nhẹ, gã liền vận dụng Điệp ảnh bộ lướt nhanh như một bóng ma qua bức tường đá phía Đông, bám vào những nan gỗ lan can chạm khắc tinh xảo để leo thẳng lên tầng ba – nơi đặt phòng riêng của Bạch Yến.


Cánh cửa sổ gỗ chạm rỗng hé mở. Vũ lướt vào trong phòng nhẹ nhàng như một làn khói ẩm, khép hờ cánh cửa lại. Mùi trầm hương dịu nhẹ xộc vào mũi gã, xua đi phần nào mùi hôi thối của bùn đất cống ngầm.


Trên chiếc sập gụ khảm xà cừ giữa phòng, một nữ tử mặc áo tứ thân màu đỏ thẫm thêu hoa mẫu đơn đang ngồi ôm chiếc đàn tỳ bà. Đó chính là Bạch Yến. Nghe tiếng động khẽ sau lưng, nàng không hề giật mình hay la hét, mà chỉ khẽ dừng ngón tay trên dây đàn, đôi mắt phượng lúng liếng liếc nhìn qua tấm gương đồng đặt trên bàn trang điểm.


"Vũ đại nhân," – Bạch Yến khẽ thốt lên, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự lo âu tột độ. Nàng lập tức buông đàn, bước nhanh tới đỡ lấy Vũ khi thấy gã lảo đảo, vạt áo võ phục đen sũng nước và loang lổ máu tươi.


"Sư phụ... người đã mất rồi." – Vũ khàn giọng, bàn tay gầy bấu chặt lấy vai nàng. "Nguyễn Tiến Dũng phản bội. Hắn đã cấu kết với ngoại bang và vu oan cho ta giết thầy."


Bạch Yến chấn động toàn thân. Đôi mắt phượng ngập tràn nước mắt, nhưng nàng cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc. Là con gái của một mật sứ cũ đã hy sinh, nàng hiểu rõ luật im lặng của bóng tối. Nàng nhanh chóng dắt Vũ vào phía sau bức tranh sơn mài vẽ cảnh đầm sen khổng lồ treo ở vách tường phía Tây.


Nàng khẽ xoay nhẹ nan quạt tre đặc biệt của Vũ – chiếc quạt mà gã đã kịp để lại trên bàn trang điểm của nàng trong một cuộc gặp trước đó. Một tiếng *khục* nhỏ vang lên, bức tranh sơn mài dịch chuyển sang bên, lộ ra lối vào Mật thất Vạn Hoa Các chật hẹp, tối tăm.


"Anh trốn vào đây nhanh lên!" – Bạch Yến vừa nói vừa lấy một chiếc khăn lụa sạch để thấm máu trên vai gã. "Lực lượng bộ Hình do Trịnh Quốc Anh chỉ huy đã bắt đầu bao vây Vạn Hoa Các từ nửa canh giờ trước. Chúng đang lục soát từng phòng dưới danh nghĩa tìm kiếm phản đồ."


Trước khi Vũ bước vào mật thất, Bạch Yến đột ngột rút chiếc trâm ngọc bích trên tóc nàng, chuôi trâm có khắc một ký hiệu mật của mật phủ cũ, đặt vào tay Vũ. "Đây là tín vật của cha em để lại. Nếu em có mệnh hệ gì, hãy dùng nó để tập hợp những liên lạc viên trung thành còn lại tại Thăng Long."


Vũ siết chặt chiếc trâm ngọc, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng một lượt rồi bước vào khoảng không gian tối tăm phía sau bức tranh. Bức tranh sơn mài khép lại khít khao, trả lại vẻ yên bình giả tạo cho căn phòng quý tộc.


Chưa đầy một khắc sau, tiếng bước chân dồn dập và tiếng binh khí va chạm lách cách vang lên ngoài hành lang gỗ. Cửa phòng riêng của Bạch Yến bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo.


Dẫn đầu toán mật thám bộ Hình là Trịnh Quốc Anh. Hắn mặc một bộ áo bào đen thêu hình chim ưng xám của bộ Hình, dáng người gầy guốc nhưng thẳng tắp như một ngọn giáo, đôi mắt sắc lạnh như dao mổ quét nhanh khắp căn phòng. Trên tay hắn cầm một chiếc kính lúp bằng thủy tinh mờ nhập khẩu từ phương Tây – công cụ giúp hắn phát hiện những dấu vết nhỏ nhất tại các hiện trường truyền tin.


"Bạch Yến cô nương," – Trịnh Quốc Anh cất giọng lạnh lùng, bước từng bước chậm rãi vào phòng. "Đêm hôm khuya khoắt, cớ sao phòng cô nương lại sực nức mùi máu tanh thế này?"


Bạch Yến thản nhiên ngồi lại sập gụ, tay khẽ vuốt ve những dây tơ của chiếc đàn tỳ bà, nở một nụ cười lả lướt đầy quyến rũ của một đào nương hàng đầu kinh kỳ. "Trịnh đại nhân thật biết đùa. Vạn Hoa Các của chúng ta hằng ngày đón tiếp biết bao võ quan, công tử thích săn bắn chém giết. Mùi máu trên người họ bám vào rèm lụa của tiểu nữ là chuyện thường tình. Đại nhân dẫn theo binh lính rầm rộ thế này, làm kinh động đến các vị khách quý của tiểu nữ ở tầng dưới, e là Thượng thư bộ Lại ngày mai sẽ không vui đâu."


Quốc Anh không hề bị lung lay bởi lời đe dọa gián tiếp của nàng. Hắn dùng chiếc kính lúp soi kỹ các vết nước mưa còn đọng trên bậu cửa sổ gỗ chạm rỗng. "Nước mưa trên bậu cửa còn rất mới. Và nhìn xem... có cả một vết xước nhẹ từ vải võ phục đen bám vào nan gỗ. Phạm Đình Vũ chắc chắn đã ghé qua đây."


Hắn ra lệnh cho hai mật thám bắt đầu lục soát mọi ngóc ngách, gõ vào các vách tường gỗ để tìm kiếm khoảng rỗng.


Trong mật thất chật hẹp, Vũ đứng ép sát lưng vào bức tường đá lạnh ngắt. Qua khe hở siêu nhỏ của bức tranh sơn mài, gã sử dụng Thần nhãn đọc vị tâm lý để quan sát từng cử chỉ của Trịnh Quốc Anh. Đồng tử của Quốc Anh hơi co lại mỗi khi hắn tiếp cận gần bức tranh đầm sen, chứng tỏ hắn là một thợ săn cực kỳ nhạy cảm với các cơ quan mật thất cổ.


Vũ phải vận dụng Quy tức công đến mức tối đa, điều hòa nhịp tim xuống mức cực thấp, nín thở hoàn toàn để không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Tuy nhiên, việc gồng cơ ngực để nhịn thở đã vô tình kéo căng vết thương ở bả vai trái của gã. Vết rách sâu hơn, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, thấm đẫm chiếc khăn lụa của Bạch Yến và bắt đầu chảy dài xuống cánh tay gã.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ của chiếc gậy sắt trong tay Quốc Anh vang lên đều đặn, mỗi tiếng gõ như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh căng thẳng của Vũ. Hắn đang tiến sát về phía bức tranh sơn mài đầm sen.


Bạch Yến nhận ra nguy cơ chí mạng. Nàng lập tức ôm đàn tỳ bà, mười đầu ngón tay lướt nhanh trên dây đàn, phát ra những nhịp điệu dồn dập, réo rắt của khúc nhạc "Mai Hoa Tam Lộng". Nhưng nếu ai tinh ý nghe kỹ, nhịp điệu của khúc nhạc có những quãng ngắt sai lệch cố ý – đó chính là ám hiệu cảnh báo vị trí bước chân của Quốc Anh cho Vũ ở bên trong.


"Đàn hay lắm!" – Quốc Anh dừng bước trước bức tranh sơn mài, khẽ gõ gõ vào khung gỗ của bức tranh. "Nhưng nhịp đàn của cô nương hôm nay có vẻ hoảng loạn, không giống phong thái ung dung thường ngày."


"Tiểu nữ chỉ là lo lắng cho sự an nguy của Trịnh đại nhân mà thôi," – Bạch Yến vừa gảy đàn vừa khéo léo bước tới bàn trang điểm, tay nâng chiếc bình sứ đựng rượu nếp cẩm màu đỏ thẫm lên. "Đêm lạnh sương mù, đại nhân vất vả tuần tra, xin hãy dùng một chén rượu nhạt để làm ấm người."


Quốc Anh lạnh lùng gạt tay đi, mắt hắn vẫn dán chặt vào bức tranh sơn mài đầm sen. "Ta không có thói quen uống rượu khi đang đi săn. Bản đồ phòng thủ cổng thành phía Tây của Thăng Long đã bị mất cắp. Kẻ nào che giấu phản đồ Phạm Đình Vũ sẽ bị khép vào tội tru di cửu tộc."


Hắn cúi người xuống, dùng chiếc kính lúp soi sát xuống sàn gỗ mun ngay dưới chân bức tranh sơn mài.


Lúc này, ở bên trong mật thất, Vũ đang phải chịu đựng một cơn đau đớn tột cùng. Máu từ bả vai gã đã chảy dọc theo cánh tay, tụ lại ở mười đầu ngón tay trái đang bấu chặt vào vách đá. Gã không thể di chuyển để băng bó, cũng không thể dùng tay phải bịt vết thương vì sợ tạo ra tiếng sột soạt của vải vóc.


Một giọt máu tươi, đỏ thẫm và nóng hổi, bắt đầu rỉ qua khe hở siêu nhỏ của sàn gỗ mật thất, từ từ nhỏ xuống sàn nhà bên ngoài, ngay sát mũi giày da đen của Trịnh Quốc Anh.


Ánh mắt sắc lạnh của Quốc Anh chợt dừng lại ở điểm sàn gỗ đó. Đồng tử của hắn co rút mạnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!