Yến Tiệc Độc Dược
Sương mù Tây Bắc tràn qua những khe đá tai mèo sắc lẹm, cuộn thành từng luồng trắng đục như khói độc, bao phủ lấy toàn bộ phủ đệ của Phản vương Lê Duy Mật. Nằm sâu nơi núi rừng Hòa Bình hiểm trở, phủ đệ này được xây dựng không khác gì một pháo đài quân sự bất khả xâm phạm. Nhưng đêm nay, đằng sau những bức tường đá tảng xám xịt và những chốt gác dày đặc lính Thiết Giáp, không khí lại mang một vẻ xa hoa dối trá của một đêm đại yến. Tiếng nhạc cụ dân tộc mường mán réo rắt xen lẫn tiếng cười nói ồn ào của các tướng lĩnh phản quân, tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, dội vào những vách đá ẩm ướt.
Phạm Đình Vũ ngồi ở dãy bàn bên tả, khoác trên mình bộ võ phục đen đơn giản của một mưu sĩ cố vấn mới nổi. Dưới lớp áo vải thô, bả vai trái của gã vẫn âm ỉ đau nhức. Vết bỏng do xích sắt nung đỏ đè lên vết thương độc tiễn cũ vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu ấm, thấm ướt lớp băng gạc tẩm cao dược lam nhạt của Thị Mai. Cánh tay trái của gã gần như tê liệt hoàn toàn, buông thõng dưới ống tay áo rộng. Vũ khéo léo dùng tay phải cầm chiếc quạt tre ngà giấu mật bản phòng thủ Thăng Long giả, thỉnh thoảng khẽ phe phẩy để che đi dáng vẻ cứng đờ của nửa thân người bên trái.
Ở vị trí tôn nghiêm nhất trên sập gụ lót da hổ, Phản vương Lê Duy Mật ngồi ngả nghiêng, tay nâng chén bạc lớn chứa đầy rượu cần. Khuôn mặt y uy nghiêm nhưng hằn học, chòm râu xám dài khẽ rung động theo từng nhịp thở nặng nề. Ánh mắt sắc lẹm đầy nghi kỵ của y thỉnh thoảng lại quét qua phía Vũ, như vẫn chưa hoàn toàn rũ bỏ nỗi hoài nghi về kẻ vừa thoát khỏi hố đất nghĩa trang hoang phế bằng một cái chết giả lâm sàng.
"Đặc sứ phương Bắc tới!"
Tiếng hét lớn của binh lính gác cổng vang lên, cắt đứt tiếng nhạc sáo réo rắt. Toàn bộ đại điện bỗng chốc im bặt. Các tướng lĩnh phản quân đồng loạt đặt chén rượu xuống, ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính.
Từ trong màn sương mù dày đặc bước vào là một đoàn người ăn mặc kỳ lạ. Dẫn đầu là một nam tử cao lớn, gầy guốc, khoác chiếc áo bào lông sói tuyết sang trọng màu trắng xám của quan ngoại phương Bắc. Hắn có khuôn mặt nhọn hoắt với đôi mắt diều hâu sắc lạnh như dao mổ, mỗi bước đi đều trầm ổn, uy nghi của kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát. Đó chính là Thần Vô Cực – Đặc sứ tối cao của ngoại bang phương Bắc, kẻ đang đạt đến cảnh giới Tam phẩm Đặc sứ trong giới điệp báo quân sự.
Đi ngay bên cạnh hắn là một nữ tử quyến rũ đến nghẹt thở. Nàng mặc chiếc áo dài gấm màu tím thẫm thêu những họa tiết hoa độc lạ mắt, mái tóc đen nhánh búi cao bằng một chiếc trâm ngọc tím sắc nhọn. Đôi mắt nàng lúng liếng như rắn độc, và mỗi bước đi của nàng đều tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, thoang thoảng dịu nhẹ nhưng đầy chết chóc. Vũ khựng lại, đồng tử khẽ co thắt. Mùi hương đó... chính là mùi hoa tử đinh hương đặc trưng của chất độc đã sát hại sư phụ Trần Công Uẩn, cũng là thứ độc đang gặm nhấm bả vai trái của gã đêm ngày. Nữ tử này không ai khác chính là Liễu Như Yên, nữ quái độc dược khét tiếng dưới quyền Thần Vô Cực.
"Phản vương đại nhân, biệt lai vô dạng!" Thần Vô Cực khẽ cúi người chào theo nghi lễ phương Bắc, giọng nói trầm khàn nhưng vang vọng khắp đại điện.
Lê Duy Mật cười lớn, đứng dậy bước xuống sập gụ đón tiếp: "Đặc sứ đường xa vạn dặm đến đây, bổn vương thật có lỗi vì chưa kịp nghênh đón chu đáo. Mau mời ngồi!"
Sau vài tuần rượu xã giao, ánh mắt diều hâu của Thần Vô Cực bất ngờ dời sang phía Phạm Đình Vũ. Hắn khẽ nheo mắt, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là một sự dò xét lạnh lùng tột cùng. Hắn đã nghe Nguyễn Hữu Chỉnh báo cáo về kẻ mới nổi này – một kẻ chịu đựng được cực hình nung sắt của Quách Man mà không hé răng, lại dâng lên tấm mật bản phòng thủ cổng thành phía Tây Thăng Long hoàn hảo.
"Nghe danh Phạm tiên sinh đã lâu, hôm nay mới được diện kiến." Thần Vô Cực bước lại gần bàn của Vũ, tà áo lông sói khẽ quét qua mặt đất. "Bản sứ tò mò, hệ thống phòng thủ Thăng Long nghiêm ngặt như thế, cấm quân tuần tra ngày đêm dưới sự chỉ huy của Trần Hữu Độ, làm sao tiên sinh có thể vẽ ra bản đồ chi tiết đến từng chốt canh gác cổng phía Tây?"
Vũ dùng Thần nhãn đọc vị tâm lý để tập trung quan sát sự co giãn đồng tử của Vô Cực. Gã nhận thấy sự nghi ngờ của đặc sứ phương Bắc không chỉ là phép thử thông thường, mà là một đòn tấn công gián tiếp nhằm bóc gỡ thân phận của gã ngay tại yến tiệc này. Nếu gã trả lời sai lệch dù chỉ một chi tiết nhỏ về địa lý Thăng Long, Vô Cực sẽ lập tức nhận ra.
Vũ khẽ cúi đầu, phong thái trầm tĩnh như nước hồ thu hờ hững, tay phải khẽ khép quạt tre ngà lại, giọng nói khàn khàn tự nhiên: "Đặc sứ quá khen. Cổng phía Tây Thăng Long tuy có hào sâu bao quanh, nhưng vào mùa đông, nước sông Tô Lịch cạn khô, để lộ ra những rãnh thoát nước bùn bẩn dưới chân tường thành. Binh lính cấm quân canh gác cổng này phần lớn là con em hào tộc nhận hối lộ, thói quen thay ca gác luôn bị chậm trễ nửa canh giờ vào buổi sớm sương muối. Vũ này chỉ cần hóa trang thành phu dọn rác, bám theo quy luật thay ca gác của họ suốt ba tháng trời, vẽ ra mật bản không có gì là khó."
Thần Vô Cực khẽ nheo mắt, cố tìm kiếm một sự dao động nhỏ nhất trên cơ mặt của Vũ, nhưng khuôn mặt gã mưu sĩ trẻ vẫn trơ trọi như đá tảng núi rừng. Lập luận quân sự của Vũ hoàn toàn chính xác với thực tế địa lý và thói hư tật xấu của cấm quân Thăng Long mà gián điệp phương Bắc đã thu thập được trước đó.
"Hay! Lập luận rất sắc bén!" Thần Vô Cực cười lạnh, khẽ vỗ tay. Nhưng ngay sau đó, hắn quay sang Liễu Như Yên, ra hiệu bằng một ánh mắt tàn độc.
Liễu Như Yên khẽ lướt tới bên bàn tiệc, tay bưng một chiếc khay bạc nhỏ, trên đặt một chén rượu ngọc bằng sứ trắng thêu hoa tử đinh hương. Chất lỏng bên trong màu đỏ thẫm như máu loãng, tỏa ra một mùi hương ngọt lịm dính dấp đến rợn người.
"Phạm tiên sinh tài trí hơn người, bổn cô nương vô cùng ngưỡng mộ." Liễu Như Yên khẽ nghiêng người, đôi mắt phượng lúng liếng nhìn thẳng vào mắt Vũ, giọng nói ngọt ngào như rót mật. "Chén rượu quý này được cất từ ngàn đóa hoa tử đinh hương vùng biên ải, bổn cô nương tự tay dâng tặng tiên sinh để chúc mừng ngài được phản vương trọng dụng. Xin tiên sinh uống cạn!"
Đại điện bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Nguyễn Hữu Chỉnh ngồi ở góc tối khẽ nhếch môi cười hiểm độc, trong khi Lê Duy Mật chăm chú quan sát từng cử động nhỏ nhất của Vũ. Đây là một bẫy thử lòng tàn độc nhất. Độc chất tử đinh hương của Liễu Như Yên nổi tiếng không có thuốc giải thông thường, chỉ cần một giọt cũng đủ khiến nội tạng người bình thường thối rữa trong vòng ba canh giờ. Nếu Vũ từ chối chén rượu, gã sẽ lập tức thừa nhận mình là gián điệp triều đình sợ chết. Nếu Vũ uống vào mà không có thuốc giải, gã chắc chắn sẽ chết trong đau đớn tột cùng.
Vũ khẽ nheo mắt. Gã ngửi thấy mùi hương độc chất quen thuộc đang bốc lên ngùn ngụt từ chén rượu. Cánh tay trái tê liệt dưới ống áo đen khẽ giật mạnh, như một phản xạ tự nhiên của cơ thể trước mối đe dọa sinh tử. Gã hiểu rằng mình không còn đường lui. Vũ cố ý dùng tay phải cầm chiếc quạt tre ngà làm đổ rượu hòng hóa giải, nhưng Liễu Như Yên nhanh tay dứt khoát giữ chặt mạn khay bạc, ép chiếc chén ngọc sát vào ngực Vũ, không cho gã bất kỳ kẽ hở nào để lảng tránh.
"Phạm tiên sinh không nỡ từ chối tấm lòng của bổn cô nương chứ?" Như Yên cười khẽ, nhưng ánh mắt nàng lạnh lùng như rắn hổ mang chuẩn bị vồ mồi.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ khẽ ho nhẹ một tiếng, đưa tay phải lên điều chỉnh lại cổ áo võ phục đen rách rưới của mình. Bằng một động tác cực nhanh và tinh xảo được rèn luyện qua hàng ngàn cuộc đối phó mật thám, gã khéo léo dùng ngón tay xoay nhẹ phần đầu của chiếc tẩu thuốc đồng rỉ sét dắt bên đai lưng da thú. Khoang rỗng ngầm bên trong tẩu thuốc khẽ mở ra, giải phóng một viên thuốc viên nhỏ màu xám tro – Thuốc giải kịch độc phương Bắc do y sĩ Trần Văn Lâu bào chế riêng biệt.
Vũ đưa tay lên miệng giả vờ che tiếng ho, nuốt nhanh viên thuốc giải độc vào bụng trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra. Dược lực lạnh buốt của thuốc giải lập tức lan tỏa khắp kinh mạch, tạm thời phong tỏa các tử huyệt quanh mỏm tim để chuẩn bị đón nhận độc chất.
Vũ thản nhiên đón lấy chén rượu ngọc từ tay Liễu Như Yên. Gã nhìn thẳng vào đôi mắt diều hâu của Thần Vô Cực, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ tột cùng.
"Rượu ngon của mỹ nhân dâng tặng, Vũ này làm sao dám từ chối?"
*Ực!*
Vũ ngửa cổ, uống cạn chén rượu độc đỏ thẫm chỉ trong một hơi dứt khoát.
Chất lỏng lạnh buốt trôi xuống cổ họng, nhưng ngay lập tức biến thành một luồng hỏa thiêu nóng rát như lửa bỏng, tàn phá dữ dội dọc theo thực quản xuống dạ dày. Vũ cảm nhận rõ ràng độc tính tử đinh hương đang điên cuồng tấn công vào các mạch máu, va chạm kịch liệt với dược lực bảo vệ của thuốc giải Trần Văn Lâu. Nửa thân người bên trái của gã bỗng chốc tê dại, mười đầu ngón tay phải cầm quạt bắt đầu mất dần cảm giác, run rẩy nhẹ dưới tác dụng phụ tàn khốc của thuốc giải.
Nhưng khuôn mặt của Phạm Đình Vũ vẫn hoàn toàn bình tĩnh, tĩnh lặng như nước hồ thu sương mù bao phủ, không hề có một chút biến sắc hay đau đớn nào hiển lộ ra bên ngoài. Gã đặt chiếc chén sứ trắng trống rỗng xuống khay bạc, khẽ lau khóe môi dính vệt rượu đỏ.
Thần Vô Cực khựng người lại, đôi mắt diều hâu co thắt đầy kinh ngạc. Liễu Như Yên cũng biến sắc mặt, nụ cười quyến rũ trên môi nàng đông cứng lại. Nàng chưa từng thấy bất kỳ kẻ nào uống cạn độc chất tử đinh hương của mình mà vẫn có thể đứng vững và mỉm cười trầm tĩnh đến thế.
Lê Duy Mật gật đầu khâm phục, lớn tiếng cười nói phá tan bầu không khí ngột ngạt: "Tốt! Khí phách lắm! Đúng là mưu sĩ của bổn vương!"
Liễu Như Yên khẽ bước lại gần sát bả vai trái của Vũ, tà áo tím thẫm khẽ chạm vào võ phục đen của gã. Nàng ghé sát tai gã, hơi thở mang theo mùi tử đinh hương nồng đậm rợn người, khẽ cười lạnh lùng thì thầm bằng một giọng nói cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy:
"Phạm tiên sinh thực sự khiến bổn cô nương kinh ngạc. Nhưng ngài nên biết, độc chất này của ta không có thuốc giải thông thường trên đời này đâu. Chỉ có đúng ba canh giờ nữa, độc tính sẽ ăn mòn hoàn toàn tim phổi của ngài. Nếu ngài muốn sống sót rời khỏi Tây Bắc, hãy khôn hồn khai ra thân phận thật sự của mình trước khi sương mai tan hết!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!