Kinh Kỳ Ngụy Điệp
Sương mù Thăng Long giăng mắc như một tấm lụa xám ẩm ướt, đè nặng lên những mái ngói âm dương xô lệch của phố hiến kinh kỳ. Khác với cái lạnh buốt sắc lẹm của rừng sương Mã Lực nơi Tây Bắc hiểm trở, cái lạnh của kinh thành mang theo mùi bùn đất ẩm từ sông Hồng và mùi khói trầm hương từ các phủ đệ quyền quý, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Trong lòng Thăng Long lúc này, cuộc chiến tranh lạnh giữa mật phủ triều đình và mạng lưới gián điệp ngoại bang đang diễn ra âm thầm nhưng tàn khốc dưới từng bước chân tuần tra của cấm quân.
Tại lầu hai của Vạn Hoa Các, đào nương Bạch Yến đang ngồi bên cửa sổ, đôi mắt phượng lúng liếng nhìn xuống dòng người qua lại trên bến sông. Nàng khoác chiếc áo tứ thân màu đỏ thẫm thêu hoa mẫu đơn lộng lẫy, nhưng bàn tay đang gảy nhẹ những nốt đàn tỳ bà u sầu lại khẽ run lên. Cách đây hai canh giờ, con chim bồ câu chân xám đặc chủng từ chuồng chim của A Bình ở Tây Bắc đã đáp xuống mật thất Vạn Hoa Các. Bức mật thư siêu nhỏ giấu trong ống đồng dưới chân chim chứa một bài thơ lục bát châm biếm dân gian do chính tay Phạm Đình Vũ viết bằng nước chanh tàng hình.
Với nghiệp vụ điệp báo tinh vi đạt đến cảnh giới Lục phẩm Điệp viên hai chiều do cố chỉ huy Trần Công Uẩn truyền dạy, Bạch Yến nhanh chóng hơ nóng bức thư trên ngọn lửa đèn dầu nhạt nhòa. Những nét chữ tàng hình dần hiển lộ, tạo thành một ma trận Kinh Dịch phức tạp mà Vũ đã mã hóa.
*"Quách Hùng đã đến Thăng Long. Hắn là sứ giả của Nguyễn Hữu Chỉnh, mang theo lệnh bài thông hành để xác minh lai lịch họ Phạm. Tuyệt đối không được để hắn bị bắt, cũng không được để hắn phát hiện ra sự thật. Phải ngụy tạo một màn kịch hoàn hảo chứng minh ta đã bị gia tộc ruồng bỏ, mang danh phản đồ dơ bẩn."*
Bạch Yến khẽ thở dài, nén nỗi đau đớn trong lòng. Nàng biết rõ Vũ đang phải gánh chịu những gì ở nơi rừng thiêng nước độc Tây Bắc. Để bảo vệ đại cục giang sơn, Vũ buộc phải tuân thủ Luật cấm liên lạc huyết thống, đứng nhìn cha đẻ Phạm Đình Cao bị tra tấn giam cầm, nhìn em gái Phạm Thanh Mai bị đày làm nô tỳ mà không thể thốt lên một lời giải thích. Giờ đây, chính nàng phải là người giúp anh hoàn thiện lớp mặt nạ phản đồ dơ bẩn đó ngay tại kinh thành này.
Nàng khẽ gõ nhịp đàn tỳ bà ba tiếng ngắn, hai tiếng dài – quy tắc truyền tin cảnh giới ngầm của Vạn Hoa Các. Từ góc tối hành lang, tỳ nữ Thị Liên khẽ bước vào, cúi đầu nhận mệnh lệnh.
"Báo cho A Sâm tại đền Quán Thánh. Con mồi đã vào lưới. Bảo ông ấy chuẩn bị chiếc xe ngựa cũ," Bạch Yến thì thầm, giọng nói ngọt ngào như rót mật nhưng chứa đựng một sự quyết đoán lạnh lùng.
***
Tại một quán trà nghèo đầu ngõ dẫn vào dinh thự hoang phế của họ Phạm, Quách Hùng – sứ giả tin cẩn của Nguyễn Hữu Chỉnh – đang ngồi trầm ngâm bên chén trà xanh cáu bẩn. Hắn cải trang thành một thương nhân buôn chè từ mạn ngược về kinh kỳ, đội nón lá sụp che khuất nửa khuôn mặt đầy vết sẹo gió sương. Đôi mắt ti hí của hắn không ngừng quét qua những bức tường đá rêu phong bị dán giấy niêm phong đỏ của bộ Hình.
"Lão quán, ta nghe nói họ Phạm trước đây là đại thần bộ Hộ thanh liêm lắm, sao giờ lại ra nông nỗi này?" Quách Hùng khẽ hỏi lão bán trà, tay vân vê vài đồng tiền lẻ.
Lão quán trà nhìn quanh cảnh giác, rồi nhổ một bãi nước bọt xuống đất, giọng đầy căm phẫn: "Thanh liêm cái nỗi gì! Đứa con trưởng Phạm Đình Vũ của ông ta đã dâng mật bản phòng thủ Thăng Long cho phản quân Lê Duy Mật rồi trốn chạy lên Tây Bắc bán nước cầu vinh. Hoàng đế nổi giận, hạ chỉ tịch biên gia sản, tống giam Phạm lão gia vào ngục tối bộ Hình, còn tiểu thư Thanh Mai thì bị đày làm nô tỳ quét dọn. Thứ nghịch tử phản tổ hại gia ấy, cả Thăng Long này ai nghe tên cũng muốn phỉ nhổ!"
Quách Hùng khẽ nheo mắt. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi quán trà. Đúng lúc đó, một bóng dáng khắc khổ, mặc áo vải thô rách vai, chân đi dép lốp đang kéo một chiếc xe ngựa cũ đi tới. Đó là A Sâm. Ông đóng vai một phu xe câm lặng, ú ớ chỉ tay về phía bức tường gạch cổ đầu ngõ, nơi đám đông sĩ tử nghèo đang tụ tập đông đúc.
Quách Hùng tò mò bước lại gần. Trên bức tường gạch xám, một bức hịch văn hùng hồn viết bằng nét chữ sắc sảo, đanh thép của sĩ tử Phan Huy Ích – bạn cũ của Vũ – đang được dán công khai. Bức hịch viết bằng mực đen trên giấy sắc vàng nhạt, tố cáo hành vi phản quốc của Phạm Đình Vũ bằng những lời lẽ cay độc nhất:
*"Phạm Đình Vũ, kẻ mang danh học sĩ Quốc Tử Giám, nay lại cam tâm làm phản đồ bán nước cầu vinh, bôi nhọ vong linh tổ tiên họ Phạm, đẩy cha già vào ngục tối, em gái vào kiếp lao nô. Kẻ bất trung, bất hiếu, bất nghĩa như thế, trời đất không dung, thần nhân cùng phẫn nộ!"*
Đám đông sĩ tử xung quanh không ngừng gật đầu, lớn tiếng chửi rủa kẻ phản bội. Quách Hùng âm thầm quan sát biểu cảm của những người xung quanh. Sự giận dữ, khinh bỉ trên khuôn mặt họ là hoàn toàn chân thực, không hề có chút giả tạo. Hắn khẽ gật đầu, lòng tin về việc Vũ thực sự là kẻ phản bội đã tăng lên bảy phần. Hắn không ngờ rằng, bức hịch văn này chính là do Bạch Yến âm thầm nhờ Phan Huy Ích viết ra dưới danh nghĩa "chứng minh lòng trung quân của giới sĩ phu", nhằm tạo nên một bức bình phong dư luận hoàn hảo nhất.
***
Để hoàn thành bước tiếp theo của kế hoạch, Quách Hùng cần có bằng chứng hành chính xác thực. Hắn di chuyển đến một quán trọ hẻo lánh ven bến sông Hồng, nơi gã thư lại bộ Lại Lê Văn Sỹ đang chờ sẵn trong một mật phòng tối tăm, sực nức mùi rượu đế rẻ tiền.
Lê Văn Sỹ là kẻ nhút nhát, mắt luôn nhìn nghiêng cảnh giác. Gã bị Vũ nắm thóp việc đánh tráo công văn triều đình từ trước, nay buộc phải làm việc cho mạng lưới của Vũ để giữ mạng mạng sống.
"Tài... tài liệu của ông đây," Sỹ run rẩy đẩy một cuộn giấy bản cũ có đóng dấu triện đỏ của bộ Hình về phía Quách Hùng. "Đây là bản sao sổ sách lưu đày thực tế của họ Phạm. Cha hắn đang bị giam cầm tại ngục tối bộ Hình, sắp bị đưa ra xét xử. Em gái hắn đã bị tước danh phận tiểu thư, đày làm nô tỳ phục dịch tại phủ quan bộ Lễ. Tất cả đều là thật, con dấu này không thể làm giả."
Quách Hùng nhấc cuộn giấy lên, dùng ngón tay thô ráp miết nhẹ lên vết triện đỏ để kiểm tra độ bám của mực. Hắn gật đầu hài lòng, cất cuộn giấy vào lót áo ngực. Hắn không hề biết rằng, Lê Văn Sỹ đã dùng kỹ thuật sao chép chữ viết điêu luyện để ngụy tạo toàn bộ sổ sách lưu đày này dưới sự chỉ đạo của Bạch Yến.
Ngay bên ngoài cửa sổ mật phòng, A Sâm đang đứng gánh nước, ông khéo léo dùng chiếc đòn gánh tre rỗng ruột chuyên dùng để giấu mật thư, cố gắng tiếp cận mạn sườn của Quách Hùng để đánh tráo cuộn tài liệu thật bằng một bản sao vô hại khác. Tuy nhiên, đúng lúc ông chuẩn bị ra tay, một toán lính tuần cấm quân triều đình bỗng nhiên đi qua ngõ hẹp, tiếng giáp sắt va chạm rầm rập buộc A Sâm phải thu tay lại, giả vờ cúi đầu gánh nước tránh mặt. Kế hoạch đánh tráo tài liệu của sứ giả thất bại trong gang tấc.
***
Đột nhiên, bầu không khí yên tĩnh của quán trọ bị xé rách bởi những tiếng quát tháo dữ dội từ phía bến sông.
"Bộ Hình thi hành công vụ! Phong tỏa toàn bộ quán trọ, không để một ai thoát ra ngoài!"
Một toán mật thám bộ Hình mặc áo bào đen thêu hình chim ưng xám, tay lăm lăm đoản đao rèn sắc bén bất ngờ ập vào bao vây quán trọ. Dẫn đầu toán mật thám là Trịnh Quốc Anh – kẻ đứng đầu đội mật thám bộ Hình Thăng Long. Hắn nổi tiếng với đôi mắt sắc lạnh như dao mổ và khả năng suy luận logic cực tốt qua các dấu vết nhỏ nhất. Quốc Anh nghi ngờ quán trọ này là nơi diễn ra các cuộc giao dịch mật lậu muối hoặc liên lạc ngầm của phản quân Tây Bắc.
Trong mật phòng, Quách Hùng biến sắc mặt. Hắn biết rõ nếu mình bị mật thám bộ Hình bắt giữ, toàn bộ kế hoạch của Nguyễn Hữu Chỉnh sẽ sụp đổ, và quan trọng hơn, Chỉnh sẽ lập tức nghi ngờ Vũ đã báo tin cho triều đình để giăng bẫy hắn. Mạng sống của Vũ tại Tây Bắc sẽ bị đe dọa ngay lập tức.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng nề của lính bộ Hình đang tiến sát cửa phòng gõ dồn dập. Quách Hùng siết chặt chuôi đoản đao giấu trong tay áo, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng.
Đúng lúc tình thế hiểm nghèo nhất, một mùi hương hoa mẫu đơn ngọt ngào bỗng nhiên lan tỏa khắp hành lang tối tăm. Bức rèm lụa của mật phòng khẽ lay động, và Bạch Yến xuất hiện cùng chiếc kiệu hoa lộng lẫy của Vạn Hoa Các được khiêng bởi bốn phu xe vạm vỡ.
Nàng khéo léo bước ra chặn ngay trước mũi đao của Trịnh Quốc Anh, khuôn mặt lộng lẫy nở một nụ cười quyến rũ đầy giả tạo: "Ôi chao, Trịnh đại nhân! Gió bấc lạnh thế này mà đại nhân vẫn phải vất vả tuần tra sao? Tiểu nữ dẫn đào nương đi phục dịch cho một vị quan lớn bộ Lễ, lỡ bước qua đây, không biết đã làm gì mạo phạm đến pháp luật triều đình?"
Trịnh Quốc Anh khựng bước chân lại, đôi mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt của Bạch Yến rồi dừng lại trên chiếc kiệu hoa đóng kín cửa rèm lụa phía sau nàng. Hắn khẽ nheo mắt, rút chiếc kính lúp thủy tinh mờ từ trong ngực áo ra soi nhẹ vào những vết bánh xe ngựa ẩm ướt trên nền đất.
"Bạch Yến đào nương, Vạn Hoa Các của nàng dạo này có vẻ thích di chuyển đường xa nhỉ?" Quốc Anh trầm giọng, giọng nói lạnh lùng không chút dao động trước nhan sắc của nàng. "Ta nhận được tin báo có kẻ tình nghi liên lạc phản quân đang lẩn trốn trong quán trọ này. Ta phải lục soát chiếc kiệu kia."
Bạch Yến khẽ cười, bàn tay ngọc ngà của nàng khéo léo luồn vào tay áo, rút ra một túi lụa nặng trĩu những thỏi vàng ròng ngoại bang – số tài lực ngầm mà Đỗ Bá Công đã cung cấp cho Vũ. Nàng nhẹ nhàng dúi túi vàng vào tay tên đội trưởng lính tuần đi bên cạnh Quốc Anh, giọng ngọt ngào:
"Đại nhân thật quá lời. Trong kiệu chỉ có một vị khách làng chơi say xỉn của Vạn Hoa Các, gã là võ quan dưới quyền Tể tướng Trần Khắc Khoan. Nếu đại nhân làm kinh động đến gã, tiểu nữ sợ rằng việc làm quan của đại nhân sau này sẽ gặp chút trắc trở đấy."
Tên đội trưởng nhận túi vàng nặng trĩu, mắt sáng lên, vội vàng ghé sát tai Quốc Anh nói nhỏ vài câu. Sự can thiệp của quyền lực Tể tướng và lượng vàng hối lộ lớn đã khiến đám lính tuần do dự. Lợi dụng khoảnh khắc đó, phu xe câm A Sâm đã khéo léo mở cửa sau của quán trọ, đưa Quách Hùng lách qua lối mật đạo ngầm dẫn thẳng ra bến đò sông Hồng.
Quách Hùng trốn thoát thành công, mang theo cuộn tài liệu ngụy tạo chứng minh Vũ thực sự là kẻ phản bội dòng họ.
Nhưng Trịnh Quốc Anh không phải là kẻ dễ bị lừa. Hắn gạt tay tên đội trưởng ra, bước tới giật phăng bức rèm lụa của chiếc kiệu hoa. Bên trong kiệu trống rỗng, chỉ còn lại một mùi hương hoa nhài thoang thoảng của Tiểu Hoa để lại.
Quốc Anh nổi giận lôi đình. Hắn lập tức quay người chạy ra phía cửa ngõ bến sông, nơi chiếc xe ngựa cũ của A Sâm đang chuẩn bị lăn bánh đưa sứ giả rời đi.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng móng ngựa dồn dập vang lên trong hẻm tối. Trịnh Quốc Anh nhanh như chớp lướt tới chặn đứng lối thoát duy nhất của xe ngựa. Hắn rút tấm thẻ bài bằng đồng đen thêu hình chim ưng xám của bộ Hình ra trước mắt phu xe, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp sương đêm:
"Bộ Hình có lệnh! Dừng xe ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!