Nhạc nềnSakuya2

Rừng Sương Đoạt Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở rừng Mã Lực không giống sương mù dưới đồng bằng Thăng Long. Nó đặc quánh, xám xịt và lạnh buốt như nước đá, cứ bám chặt lấy da thịt người ta như một lớp mỡ ẩm ướt, nhớp nháp. Canh tư đêm đông, bóng tối dưới những tán cổ thụ đại ngàn Tây Bắc rậm rạp đến mức giơ bàn tay ra trước mặt cũng không nhìn rõ ngón. Gió bấc rít qua những khe đá hẹp, mang theo tiếng gầm gừ xa xăm của dã thú và mùi mục nát của lá rừng tích tụ qua hàng trăm năm.


Phạm Đình Vũ khẽ tựa lưng vào một thân cây sau sau cổ thụ. Gã nhắm chặt mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình bằng Quy tức công. Mỗi hơi thở hít vào là một lần lồng ngực gã co thắt lại đau đớn. Vết bỏng do xích sắt nung đỏ của Quách Man đè lên vết thương độc tiễn cũ trên bả vai trái đang mưng mủ, giật lên từng hồi theo nhịp đập của con tim. Đáng sợ hơn, mùi hương ngọt lịm nhè nhẹ của chất độc tử đinh hương vẫn lẩn khuất dưới lớp băng gạc vải thô ẩm ướt, nhắc nhở gã rằng thời gian của gã không còn nhiều. Cánh tay trái của gã gần như buông thõng, liệt cơ năng tạm thời, chỉ có thể dùng tay phải siết chặt lấy vạt áo võ phục đen rách nát để giữ ấm.


Ngay bên cạnh gã, một bóng người nhỏ nhắn lướt qua sương mù nhẹ nhàng như một con mèo rừng. Đó là A Lang. Cậu thiếu niên người Mông mười sáu tuổi mặc chiếc áo chàm ngắn bám đầy bùn đất, chân đi trần bám chặt lấy mặt đá trơn trượt, lưng đeo một thanh dao quắm sắt đen bóng. Đôi mắt cậu sáng lên trong bóng tối, nhạy bén và đầy cảnh giác.


"Vũ đại huynh," – A Lang ghé sát tai Vũ thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức bị tiếng gió rít át đi. "Dấu chân ngựa của Quách Hùng rẽ vào lối mòn dẫn xuống Thiết Sát Cốc rồi. Hắn đi rất nhanh, nhưng sương mù dày đặc thế này, ngựa của hắn thế nào cũng bị trượt chân ở đoạn dốc đá phía trước. Chúng ta đi đường tắt xuyên qua rừng sương mù Mã Lực sẽ đón đầu được hắn."


Vũ khẽ gật đầu. Ánh mắt gã thâm trầm nhìn vào khoảng không xám xịt. Quách Hùng – sứ giả tin cẩn của Nguyễn Hữu Chỉnh – đang mang theo mật thư và lệnh bài thông hành của phản vương để về Thăng Long xác minh lai lịch của gã. Vũ không thể giết chết Quách Hùng ngay tại đây. Nếu Quách Hùng mất mạng một cách bí ẩn trên lãnh thổ Tây Bắc, Nguyễn Hữu Chỉnh – kẻ mưu sĩ đa nghi tột cùng kia – sẽ lập tức nhận ra có nội gián phá hoại và lột mặt nạ của Vũ ngay lập tức. Kế hoạch duy nhất của Vũ là bám theo, dùng mưu trí trì hoãn hành trình của hắn ngoài thực địa biên giới để Trạm bưu chính bóng đêm tại Thăng Long có đủ thời gian ngụy tạo chứng cứ giả.


"Đi thôi. Phải cẩn thận, Chỉnh đã phái đội tuần tra Thiết Giáp phủ phản vương phong tỏa các ngả đường xung quanh Thiết Sát Cốc để bảo vệ kho hỏa khí," – Vũ khàn giọng dặn dò, tay phải khẽ sờ vào chuôi đoản kiếm thép ròng giấu dọc theo xương sống sau lưng.


A Lang không nói gì, chỉ gật đầu một cái rồi lách người dẫn đường. Cậu bé di chuyển cực nhanh, mỗi bước chân đều đạp vào những khoảng đất cứng hoặc rễ cây cổ thụ để tránh để lại dấu vết thực địa. Vũ vận dụng Điệp ảnh bộ, đi bằng mép ngoài bàn chân và điều phối trọng lượng cơ thể dồn vào chân phải, nhẹ nhàng lướt theo sau mà không phát ra một tiếng động nhỏ nào trên lớp lá khô ẩm ướt.


Càng đi sâu vào rừng Mã Lực, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những con dốc dựng đứng trơn trượt bằng đá tai mèo sắc nhọn sẵn sàng cứa rách da thịt bất kỳ kẻ nào sẩy chân. Sương mù mỗi lúc một đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.


Đột nhiên, A Lang dừng khựng lại, tay phải giơ lên ra hiệu cảnh báo. Cậu cúi người xuống, gạt nhẹ lớp lá mục dưới chân một hốc cây lớn, để lộ ra một sợi dây mây mỏng dính dính đầy nhựa cây độc héo khô.


"Bẫy chông ngầm của phản quân," – A Lang thì thầm, dùng đầu thanh dao quắm khẽ chỉ vào phiến đá xám phía trước, nơi có những mũi chông tre ngâm thuốc độc rỉ sét ẩn dưới lớp lá rụng. "Nếu giẫm vào đây, nhẹ thì liệt chân, nặng thì bỏ mạng trong vòng nửa canh giờ. Quách Hùng đi ngựa chắc chắn phải tránh lối này, hắn chỉ có thể đi men theo rìa vực sâu."


Vũ nhìn những mũi chông độc sắc nhọn dưới đất, thầm cảm ơn sự thông thuộc địa hình của cậu bé người Mông. Nếu không có A Lang, gã với cánh tay trái tàn phế này rất có thể đã phơi xác trong rừng sương mù này từ lâu. Gã khẽ vỗ vai cậu bé, ra hiệu tiếp tục di chuyển.


Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị lách qua rìa vực đá, từ phía thung lũng ngược lại chợt vang lên những tiếng động bất thường. Đó không phải là tiếng móng ngựa đơn độc của Quách Hùng.


*Keng... Keng... Rầm...*


Đó là tiếng va chạm kim loại khô khốc, nặng nề và đều đặn của giáp sắt nặng. Tiếng bước chân rầm rập của nhiều người đang tiến lại gần dọc theo dịch lộ chính.


"Đội tuần tra Thiết Giáp phủ phản vương," – tim Vũ thắt lại. Gã nhận ra ngay thứ âm thanh đáng sợ này. Đội tuần tra Thiết Giáp do phó tướng Nguyễn Văn Tuyên chỉ huy trực tiếp gác ngục tối và các lối ra vào phủ đệ, nổi tiếng tàn nhẫn và được trang bị giáp sắt nặng chống ám khí, tay luôn lăm lăm búa xích sắt lớn. Chúng đang thực hiện cuộc tuần tra đêm định kỳ quanh khu vực mỏ sắt Thiết Sát Cốc.


"Trốn mau!" – Vũ khẽ ra lệnh, kéo A Lang lùi lại phía sau một tảng đá lớn bị rêu phong che phủ.


Sương mù bỗng nhiên bị xé rách bởi ánh sáng đỏ rực của những bó đuốc tẩm dầu hỏa. Một toán lính Thiết Giáp khoảng mười tên, mặc giáp sắt dày che kín toàn thân chỉ chừa đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, đang lầm lũi bước đi trong sương. Tiếng búa xích sắt kéo lê trên mặt đá tai mèo nghe rợn người, rít lên những âm thanh ken két nhức óc.


Tình thế vô cùng hiểm nghèo. Nếu toán lính Thiết Giáp phát hiện ra Vũ và A Lang ở đây, một cuộc chiến sinh tử là không thể tránh khỏi. Nhưng Vũ đang mang thương tích nặng, bả vai trái đau đớn tột cùng khiến gã không thể vận dụng toàn lực Ám ảnh kiếm pháp cận chiến. Hơn nữa, nếu gã dùng đoản kiếm thép ròng của mật phủ triều đình để chiến đấu, những vết thương đặc trưng trên thi thể lính phản quân sẽ ngay lập tức tố cáo thân phận gián điệp hai chiều của gã.


Vũ buộc phải tìm cách cắt đuôi tuần tra mà không để lại dấu vết đấu kiếm.


Toán lính Thiết Giáp bắt đầu tỏa ra lục soát các bụi rậm xung quanh dốc đá. Một tên lính cầm búa xích sắt đang tiến thẳng về phía tảng đá nơi Vũ và A Lang đang ẩn nấp. Khoảng cách cứ thu hẹp dần. Mười bước... Tám bước... Năm bước...


Vũ nín thở, tay phải âm thầm rút thanh đoản kiếm thép ròng giấu sau lưng. Gã khẽ bấm huyệt đạo mỏm tim để giữ nhịp tim không thay đổi, nhắm mắt tập trung thính giác nghe tiếng xích sắt rung động để tính toán thời điểm ra đòn quyết định. Gã chuẩn bị sử dụng Ám ảnh kiếm pháp đâm thẳng vào khe hở dưới mũ giáp cổ của tên lính nếu bị phát hiện.


Đúng lúc đó, một cơn gió bấc thổi mạnh qua vách đá, làm lay động các cành cây cổ thụ phía trên. Vũ khẽ chuyển dịch trọng tâm để chuẩn bị nhảy tránh, nhưng bả vai trái đột ngột co rút đau đớn dữ dội do tác dụng của độc tử đinh hương phát tác dưới cái lạnh biên thùy. Gã mất đà, chân phải trượt nhẹ trên phiến đá trơn trượt.


*Rắc!*


Một nhánh cây khô dưới chân Vũ bị gãy đôi, phát ra tiếng động giòn giã trong đêm tối tĩnh lặng.


"Kẻ nào đó? Đứng lại!" – Tên lính Thiết Giáp hét lớn, lập tức quay ngoắt đầu về phía tảng đá, tay vung mạnh chiếc búa xích sắt nặng nề đập thẳng xuống.


Vũ nhanh nhẹn dùng khinh công lướt nhanh ra phía sau để tránh đòn đập ngàn cân của búa xích. Chiếc búa đập mạnh vào tảng đá, bắn ra những tia lửa sáng rực cùng những mảnh đá vụn bay tứ tung. Nhưng trong lúc né tránh cú đập hiểm độc, đai lưng vải thô rách nát của Vũ bị móc vào một nhánh gai rừng sâu sắc nhọn.


*Xoạch!*


Chiếc la bàn gỗ cổ – di vật duy nhất của người thầy quá cố Trần Công Uẩn, thiết bị định vị giúp gã xác định các trạm liên lạc ngầm trong rừng sương mù – tuột khỏi đai lưng, rơi xuống vực sâu mịt mùng sương mù phía dưới vách đá tai mèo.


Vũ đau đớn nhìn theo bóng đen của chiếc la bàn gỗ biến mất trong vực sâu, nhưng gã không có thời gian để tiếc nuối. Tiếng động gãy cành cây đã thu hút toàn bộ toán lính Thiết Giáp. Chúng bắt đầu rầm rập chạy về phía vách đá, vây chặt lấy lối thoát duy nhất của gã và A Lang.


"Vũ đại huynh, làm sao bây giờ? Chúng đông quá!" – A Lang hoảng hốt, tay siết chặt thanh dao quắm sắt.


Trong khoảnh khắc sinh tử, lý trí lạnh lùng của một mật sứ triều đình đã giúp Vũ đưa ra quyết định chiến thuật cực nhanh. Gã nhìn thấy một chiếc bẫy thú của thợ săn bản địa treo lơ lửng trên một cành cây cổ thụ sát mép vực sâu phía bên kia dốc đá. Đó là một khúc gỗ lớn nặng hàng trăm cân được treo bằng một sợi dây mây dẻo dai.


Vũ không dùng đoản kiếm để chiến đấu trực diện. Gã dùng Điệp ảnh bộ lướt nhanh qua các cành cây cổ thụ phía trên đầu toán lính Thiết Giáp để tránh để lại dấu chân dưới bùn đất ẩm ướt. Khi tiếp cận được sợi dây mây của bẫy thú, Vũ dùng đoản kiếm thép ròng vung một đường kiếm sắc bén cắt đứt sợi dây mây từ xa.


*Phựt!*


Khúc gỗ lớn mất dây treo lập tức lao xuống dốc đá, đập mạnh vào các bụi rậm và tảng đá phía dưới vực sâu, tạo ra những tiếng động va chạm kinh hoàng vang động cả núi rừng, giả tạo như có một bóng người đang tháo chạy điên cuồng xuống thung lũng Thiết Sát Cốc.


"Kẻ đột nhập chạy hướng đó rồi! Đuổi theo mau!" – Tên đội trưởng tuần tra Thiết Giáp bị đánh lạc hướng bởi tiếng động giả, lập tức hét lớn và dẫn đầu toán lính tuần chuyển hướng, rầm rập lao xuống dốc đá hướng về phía vực sâu.


Vũ và A Lang nhanh chóng lùi sâu vào một bụi rậm đầy gai nhọn ven vách đá để ẩn nấp, nín thở chờ đợi toán lính đi qua.


Nhưng vận may không mỉm cười với họ mãi mãi.


Ngay khi toán lính tuần chính vừa khuất bóng dưới màn sương, một tiếng động kim loại kéo lê trên đá tai mèo lại vang lên ngay sát sau lưng họ. Một tên lính Thiết Giáp đi bọc hậu, tay cầm chiếc búa xích sắt lớn rỉ sét, đang lầm lũi bước đi trong sương mù dày đặc. Hắn không đuổi theo hướng tiếng động giả mà đứng lại quan sát xung quanh bụi rậm nơi Vũ đang ẩn nấp.


Hơi thở nồng nặc mùi rượu ngô và tiếng giáp sắt cọ xát vào nhau nghe ken két của tên lính Thiết Giáp chỉ cách bụi rậm của gã chưa đầy ba bước chân. Vũ siết chặt chuôi đoản kiếm thép ròng bằng bàn tay phải đẫm mồ hôi lạnh, bả vai trái đau nhức nhối phát tác liên tục, nín thở nhìn bóng đen khổng lồ của tên lính in hằn lên màn sương mù xám xịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!