Nhạc nềnSakuya2

Mắt Ưng Ngược Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Tây Bắc buổi sớm như những dải lụa xám ẩm ướt quấn chặt lấy những mái ngói âm dương của phủ phản vương Lê Duy Mật. Cái lạnh buốt giá của vùng núi cao len lỏi qua từng khe cửa gỗ, mang theo mùi ẩm mốc của đất rừng và mùi tro tàn từ những lò sưởi đêm qua chưa dọn sạch.


Phạm Đình Vũ đứng tựa lưng vào một cột gỗ lim lớn ở góc mật viện. Cánh tay trái của gã buông thõng, hoàn toàn bất động dưới lớp áo vải thô màu xám tro. Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái lại phát tác, giật liên hồi theo từng nhịp đập của con tim. Vết bỏng do xích sắt nung đỏ của Quách Man đè lên vết thương độc tiễn cũ của sát thủ Vô Ảnh đang rỉ ra một thứ dịch lỏng màu vàng nhạt. Đáng sợ hơn, chất kịch độc mùi tử đinh hương đặc trưng trên vai gã bắt đầu tỏa ra một mùi hương ngọt lịm nhè nhẹ trong không khí ẩm ướt của chuồng chim. Vũ phải nghiến chặt răng, vận dụng Quy tức công để điều hòa nhịp thở xuống mức cực thấp, nhịn thở hoàn toàn trong vòng nửa canh giờ dưới đống xác chết ngục tối để giữ im lặng tuyệt đối.


"Phạm tiên sinh dậy sớm thế? Người mang thương tích nặng như ngài lẽ ra nên tịnh dưỡng nhiều hơn."


Một giọng nói thanh tao nhưng lạnh lẽo vang lên từ phía hành lang lát đá. Nguyễn Hữu Chỉnh bước tới, chiếc quạt lông vũ trắng khẽ phe phẩy trên tay. Khuôn mặt gã tuấn tú nhưng đôi mắt ti hí luôn lấp lánh sự hoài nghi sắc sảo. Hắn mặc chiếc áo dài gấm màu xám tro, phong thái ung dung tự tại như một nho sĩ nhàn nhã, nhưng Vũ biết rõ gã mưu sĩ này đang chứa đựng một dã tâm tàn độc tột cùng.


Vũ không quay đầu lại, gã chỉ khẽ nghiêng người, dùng Thần nhãn đọc vị tâm lý để tập trung quan sát sự rung động của cơ mặt và hướng nhìn của đối phương trong vòng ba hơi thở đầu tiên khi đối thoại. Gã phát hiện ra đồng tử của Chỉnh khẽ co thắt lại khi nhìn vào cánh tay trái bị liệt của gã, và bàn tay phải của Chỉnh đang nắm chặt lấy chuôi dao giấu trong quạt lông vũ.


"Nguyễn mưu sĩ quá bộ đến đây, chắc không phải chỉ để hỏi thăm thương tích của một kẻ phế nhân như ta?" – Vũ khàn giọng trả lời, giọng điệu mang theo sự hằn học tự nhiên của một kẻ vừa chịu cực hình tra khảo.


Chỉnh cười nhạt, bước tới đứng song song với Vũ nhìn ra thung lũng sương mù phía dưới: "Ta nghe nói dòng họ Phạm ở Thăng Long nổi tiếng thanh liêm, gia quy nghiêm khắc bậc nhất kinh kỳ. Đặc biệt là lễ tế tổ vào tiết cuối đông, cả dòng họ phải quỳ lạy trước tông miếu suốt ba canh giờ để chứng minh lòng trung trinh. Phạm tiên sinh xuất thân từ chi trưởng, chắc hẳn đã từng chủ trì nghi lễ này nhiều lần?"


Đây chính là bẫy ngôn từ của Chỉnh. Hắn đang cố ý dò hỏi Vũ về phong tục thờ cúng của họ Phạm để kiểm tra xem Vũ có thực sự là đứa con đích tôn của gia tộc hay không, đồng thời dò xét xem Vũ có thói quen viết chữ hay hành vi nào liên quan đến Quốc Tử Giám Thăng Long – nơi hắn vừa phát hiện ra thói quen viết dấu chấm đặc trưng trên bức thư nặc danh tố cáo phó tướng Trịnh Bá Anh.


Vũ bình tĩnh trả lời bằng những chi tiết lịch sử chính xác để đánh lạc hướng đối thủ: "Gia tộc họ Phạm tế tổ vào ngày rằm tháng Chạp, nhưng chi trưởng của ta tế tổ bằng ba mâm cỗ chay và một bức hoành phi viết bốn chữ 'Thanh Bạch Truyền Gia'. Dòng họ Phạm của ta coi trọng danh dự hơn mạng sống, thà chết chứ không chịu mang tiếng phản đồ. Nhưng..." – Vũ khẽ cười lạnh, ánh mắt lộ rõ vẻ hận thù u uất dã man – "Chính sự thanh cao hão huyền đó đã đẩy cha ta vào ngục tối bộ Hình, biến em gái ta thành nô tỳ bị đày ải biên thùy. Cái danh dự dơ bẩn đó, ta đã tự tay đập vỡ nó khi trốn chạy lên Tây Bắc này rồi."


Nói xong, Vũ cố ý tiết lộ một số thói quen sinh hoạt thực tế của gia đình cho đối thủ biết để tăng tính thuyết phục: "Cha ta hằng ngày chỉ ăn cơm hẩm với muối vừng để dành tiền mua sách cổ cho ta đọc. Ông ấy bắt ta phải viết chữ phượng múa bằng tay phải, mỗi khi ta viết sai một nét chấm, ông ấy lại dùng thước gỗ gõ nát ngón tay ta. Sự tàn nhẫn của ông ấy, ta làm sao quên được?"


Nguyễn Hữu Chỉnh chăm chú lắng nghe, đôi mắt ti hí khẽ nheo lại. Trí nhớ siêu phàm của Vũ về gia tộc và thói quen sinh hoạt thực tế của gia đình đã tạm thời bẻ gãy sự nghi ngờ trực diện của Chỉnh. Tuy nhiên, Chỉnh không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn khẽ gõ chiếc quạt lông vũ vào lòng bàn tay, cười hiểm độc:


"Phạm tiên sinh quả là người có trí nhớ phi thường. Nhưng ta vốn là kẻ cẩn trọng. Đêm qua, ta đã phái một mật sứ tin cẩn phi ngựa ngày đêm về Thăng Long để xác minh xem gia tộc họ Phạm có thực sự bị triều đình tịch biên gia sản và lưu đày như lời ngài nói hay không. Nếu sứ giả trở về mang theo tin tức đúng như vậy, ta sẽ là người đầu tiên quỳ xuống tạ lỗi trước ngài."


Tim Vũ nảy lên một nhịp lạnh ngắt. Sứ giả của Chỉnh đã lên đường! Đây chính là mối đe dọa chí mạng đe dọa lột trần thân phận của gã trước khi kế hoạch thâm nhập mạng lưới điệp báo phản phủ hoàn tất. Nếu sứ giả về tới Thăng Long và phát hiện ra gia đình Vũ thực chất đang bị giam lỏng để làm mồi nhử chứ không phải bị tịch biên lưu đày hoàn toàn, Vũ sẽ bị phân thây ngay lập tức tại phủ phản vương.


"Nguyễn mưu sĩ tự ý phái người về kinh thành, không sợ làm kinh động mật phủ triều đình của Nguyễn Tiến Dũng sao?" – Vũ lạnh lùng chất vấn.


"Ta đã dâng sớ lên vương thượng và được người chấp thuận," – Chỉnh rút trong tay áo ra một bức mật lệnh có đóng triện đỏ của phản vương Lê Duy Mật. "Đây chính là mật lệnh thông hành biên giới. Sứ giả của ta mang theo bức lệnh này sẽ không một trạm gác nào dám ngăn cản."


Vũ nhìn vào bức mật lệnh có dấu triện đỏ chói của phản vương, lòng thầm nghĩ: *Không thể dùng mật lệnh giả để giữ sứ giả lại được nữa. Chỉnh đã trực tiếp ký lệnh đóng dấu riêng của Lê Duy Mật. Nếu sứ giả bị giết ngay tại Tây Bắc, Chỉnh sẽ biết ngay ta là kẻ ra tay.* Gã buộc phải để sứ giả đi và tìm cách ngụy tạo chứng cứ giả tại Thăng Long trước khi hắn tới nơi.


"Vậy thì ta cầu chúc cho sứ giả của Nguyễn mưu sĩ thượng lộ bình an," – Vũ thản nhiên nói rồi quay lưng bước đi, kéo băng cổ tay da rách rưới xuống để che giấu vết sẹo cổ tay trái.


***


Ngay khi thoát khỏi tầm mắt của Chỉnh, Vũ lập tức di chuyển nhanh về phía chuồng chim đưa tin nằm trên vách đá cao phía sau phủ đệ. Gã cần tìm A Bình – tai mắt ngầm tuyệt đối trung thành mà gã vừa thu phục được sau khi cứu mạng em gái hắn.


A Bình đang lăng xăng quét dọn chuồng chim, nhìn thấy Vũ bước vào liền khẽ cúi đầu, dùng chiếc còi tre nhỏ phát ra âm thanh tần số cao chỉ bồ câu nghe được để dập tắt tiếng đập cánh nháo nhác của bầy chim.


"Vũ đại nhân, sứ giả của Nguyễn Hữu Chỉnh đã rời phủ cách đây nửa canh giờ. Hắn tên là Quách Hùng, một sát thủ võ nghệ cao cường dưới quyền phó tướng Nguyễn Văn Tuyên. Hắn đi theo dịch lộ phía Bắc hướng về ải Nam Quan để về Thăng Long," – A Bình thì thầm khẩn cấp, đưa cho Vũ một mẩu giấy nhỏ ghi chép lịch trình di chuyển thực tế của sứ giả.


"Hắn đi ngựa nhanh dịch lộ, trong vòng năm ngày sẽ tới kinh thành," – Vũ nhíu mày tính toán. *Mật thám bộ Hình ở Thăng Long đang thắt chặt tuần tra dưới sự chỉ huy của Trịnh Quốc Anh. Việc ngụy tạo sổ sách tịch biên và lưu đày gia tộc họ Phạm tại bộ Hình vô cùng nguy hiểm và đòi hỏi sự phối hợp khẩn cấp của Bạch Yến và A Sâm.*


Vũ quyết định sử dụng Phương pháp mật ký thơ lục bát để truyền tin khẩn cấp về Thăng Long. Gã vắt nước chanh tươi từ quả chanh nhỏ giấu trong túi lụa áo ngực, dùng ngòi bút lông ngỗng mỏng viết những dòng mật ký tàng hình lên một cuộn giấy bản cực mỏng.


Những dòng chữ viết bằng nước chanh hoàn toàn vô hình dưới ánh sáng thường, chỉ hiển lộ khi hơ qua lửa ấm từ tẩu thuốc đồng. Vũ lồng ghép mật mã tọa độ hành trình của sứ giả và mệnh lệnh ngụy tạo chứng cứ giả vào một bài thơ lục bát dân dã:


*"Chiều đông sương rụng bên đình,

Nhạn bay mỏi cánh tìm hình bóng xưa.

Đường xa vạn dặm gió mưa,

Nhắn ai giữ trọn lời thưa năm nào."*


Bài thơ lục bát bình dị này chứa đựng các chữ số Kinh Dịch được mã hóa tinh vi mà gián điệp ngoại bang không thể giải mã nổi. Vũ cuộn tròn bức mật thư mỏng dính, nhét vào chiếc ống đồng siêu nhỏ giấu dưới chân một con bồ câu đưa thư đặc chủng chân xám chuyên bay đêm tránh diều hâu.


"A Bình, phóng con chim này đi ngay lập tức. Gió sương mù Tây Bắc đêm nay đang ngược hướng, con chim phải bay ngược gió để về Thăng Long. Hãy bảo đảm nó bay đúng hướng," – Vũ nghiêm giọng ra lệnh.


A Bình gật đầu dứt khoát, hắn nâng con bồ câu chân xám lên, khẽ vuốt ve bộ lông ẩm ướt rồi tung mạnh nó lên bầu trời đêm mịt mùng sương độc.


Con chim đưa thư đập cánh dồn dập, bay vút đi vào bóng tối lạnh lẽo của rừng núi Tây Bắc, mang theo số phận của cả dòng họ Phạm và tính mạng của Vũ đang ngàn cân treo sợi tóc. Vũ đứng lặng bên cửa sổ tre, bả vai trái đau nhức nhối rỉ máu liên tục, ánh mắt gã nhìn theo bóng chim khuất dần trong sương mù ngược gió.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!