Nhạc nềnSakuya2

Ly Gián Điệp Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng then cửa tre rít lên khô khốc dưới sức ép của bàn tay giáp sắt bên ngoài, Vũ khẽ lùi lại vào góc tối của lồng chim. Bóng tối của chuồng bồ câu đêm sực nức mùi tre ẩm và phân chim hoai nồng, nhưng thứ đang gào thét trong huyết quản gã lúc này lại là cơn đau xé thịt từ bả vai trái. Vết bỏng do xích sắt nung đỏ của Quách Man đè lên vết thương độc tiễn cũ của sát thủ Vô Ảnh đang rỉ máu liên tục, thấm đẫm lớp vải thô xám gấm. Đáng sợ hơn, chất kịch độc mùi tử đinh hương đặc trưng trên vai gã bắt đầu tỏa ra một mùi hương ngọt lịm nhè nhẹ trong không khí ẩm ướt của chuồng chim. Nếu lính tuần Thiết Giáp ngửi thấy mùi hương này, mọi nỗ lực thâm nhập của gã sẽ tan thành mây khói.


"A Bình, dập bớt bấc đèn! Mau!" – Vũ dùng giọng nói cực nhỏ ra lệnh, bàn tay phải của gã bóp chặt lấy bả vai trái bị thương, cố gắng ngăn không cho những giọt máu nóng rỉ xuống sàn tre. Gã vận dụng Quy tức công, điều hòa nhịp thở xuống mức cực thấp, nhịp tim chậm lại để kiểm soát dòng máu chảy và giữ im lặng tuyệt đối.


A Bình run rẩy nhưng phản xạ cực nhanh. Hắn dùng ngón tay thô ráp khẽ vặn nhỏ bấc đèn dầu ở góc cột, khiến cả chuồng chim chìm vào một khoảng tối mờ ảo chập chờn. Ngay khi tiếng then cửa tre gãy rốp dưới sức ép thô bạo, Bình lập tức cầm chiếc xẻng gỗ dọn chuồng chim, giả vờ lăng xăng quét dọn rơm rác dọc theo lối đi.


Cánh cửa tre mở toang. Hai tên lính Thiết Giáp dưới quyền phó tướng Nguyễn Văn Tuyên bước vào, giáp sắt nặng nề của chúng va chạm vào nhau nghe rầm rập. Ánh mắt chúng đảo qua những dãy lồng chim đang nháo nhác đập cánh.


"Tên nuôi chim kia! Đêm hôm khuya khoắt ngươi không ngủ, lén lút làm gì ở đây?" – Tên đội trưởng tuần tra quát lớn, họng hỏa thương đen ngòm chĩa thẳng vào ngực A Bình.


A Bình quỳ sụp xuống, giả vờ sợ hãi, giọng run rẩy đầy tự nhiên: "Báo cáo các quan đại ca, đêm nay sương muối Tây Bắc độc quá. Bầy chim bồ câu đặc chủng chân xám của Nguyễn mưu sĩ cứ nháo nhác đập cánh, ta sợ chúng bị nhiễm lạnh rồi chết dịch thì vương thượng sẽ lột da ta mất. Ta phải lên đây cho chúng ăn thêm thóc ấm và dọn bớt phân ẩm."


Tên lính Thiết Giáp bước tới một bước, mũi giày sắt của hắn giẫm mạnh lên nền đất sát góc tối nơi Vũ đang nín thở ẩn nấp. Vũ áp sát người vào vách tre rỗng, tay phải nắm chặt chuôi đoản kiếm thép ròng giấu sau lưng. Gã cảm nhận rõ mùi rỉ sét của giáp sắt lính tuần chỉ cách mũi gã chưa đầy hai gang tấc. Vết thương bả vai trái đau nhức nhối như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé, nhưng ánh mắt gã vẫn trầm tĩnh như nước hồ thu, không một tia dao động.


Tên lính hít một hơi thật sâu, nheo mắt hoài nghi: "Mùi gì thế này? Sao lại có mùi ngọt lịm như hoa rừng ở đây?"


Tim A Bình nảy lên một nhịp, nhưng hắn nhanh trí cầm xô nước ngâm lá sả và bồ kết chuyên dùng để tẩy uế chuồng chim lên, tươi cười giải thích: "Dạ, là nước bồ kết ngâm sả ta vừa phun lên lồng để đuổi rận cho chim đấy ạ. Mùi này hơi hắc, xin các đại ca thông cảm."


Tên lính tuần khạc nhổ một bãi nước bọt xuống đất đầy khinh bỉ, gạt phăng chiếc xẻng gỗ của Bình: "Mẹ kiếp, toàn mùi hôi thối của chim chóc chứ thơm tho gì. Mau chóng dọn dẹp rồi cút về phòng giam gác. Vương thượng đang nghi ngờ có nội gián rình rập quanh mật viện, nếu ngươi lảng vảng ngoài này lúc canh tư, ta sẽ bắn nát sọ ngươi."


"Dạ, dạ, tiểu nhân biết tội, tiểu nhân sẽ về ngay," – A Bình cúi đầu dập đầu lia lịa.


Khi tiếng bước chân giáp sắt của đội tuần tra xa dần ngoài con đường đá biên thùy, Vũ mới khẽ thở ra một hơi dài, buông lỏng chuôi đoản kiếm. Gã lảo đảo bước ra khỏi góc tối, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu dưới ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ tre.


"Vũ đại nhân, ngài không sao chứ?" – A Bình hốt hoảng đỡ lấy gã, tay chân vẫn chưa hết run rẩy.


"Ta không sao. Con chim... đã phóng đi chưa?" – Vũ khàn giọng hỏi.


"Dạ, con bồ câu chân xám mang mật thư giả của ngài đã bay vút đi theo hướng gió sương mù rồi ạ. Nguyễn mưu sĩ sẽ không thể ngờ chúng ta đã đánh tráo bức thư thật," – Bình thì thầm, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái trước mưu trí của Vũ.


"Tốt lắm. Bây giờ ta phải ngụy tạo hiện trường để chuẩn bị cho trận đấu trí ngày mai," – Vũ lạnh lùng nói, ánh mắt sắc lẹm hướng về phía thung lũng Bản Chương phía Nam. Gã biết, bức mật thư giả viết bằng tay trái ngược hướng chữ viết chính thống – kỹ năng Ly gián tiễn – sau khi gửi đi sẽ kích động một cơn bão nghi kỵ tàn khốc nhất trong phủ phản vương. Và gã phải là người điều phối cơn bão đó.


***


Sáng hôm sau, bầu không khí tại Đại điện phủ phản vương Lê Duy Mật ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Sương mù buổi sớm chưa kịp tan hết, chập chờn bên ngoài những cột gỗ lim lớn thêu hình rồng bốn móng màu đỏ thẫm.


Lê Duy Mật ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế phủ da hổ lớn ở trung tâm điện. Khuôn mặt y đanh lại, đôi mắt sắc lẹm đầy nghi kỵ nhìn chằm chằm vào bức thư nặc danh đặt trên chiếc bàn gỗ mun trước mặt. Bức thư được viết trên loại giấy bản thô rách nát, dính đầy những vệt bùn đỏ đặc trưng chỉ có ở vùng núi đất Bản Chương phía Nam. Giắt bên đai lưng giáp sắt của y là bức huyết thư dính máu khô của cha Vũ – Phạm Đình Cao – như một lời nhắc nhở liên tục về sự tàn nhẫn của triều đình Thăng Long đối với kẻ phản đồ.


Đứng hai bên điện là mưu sĩ Nguyễn Hữu Chỉnh và phó tướng hiếu chiến Trịnh Bá Anh. Bá Anh khoác bộ giáp sắt nặng thêu hình hổ đói hung hãn, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, tay luôn đặt trên chuôi thanh trường thương bằng thép ròng sực mùi máu chiến trận.


Vũ đứng lặng lẽ ở góc tối dưới điện, mặc bộ áo dài vải thô xám tro, búi tóc trâm tre giản dị của một mưu sĩ cấp thấp mới thâm nhập. Gã cúi đầu, nhưng Thần nhãn đọc vị tâm lý đang âm thầm quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của đồng tử và cử chỉ ngón tay của Lê Duy Mật.


"Trịnh Bá Anh!" – Lê Duy Mật bất ngờ đập mạnh bàn tay giáp sắt xuống bàn gỗ mun, tiếng rầm rền vang khắp đại điện như tiếng sấm nổ ngang tai. "Ngươi giải thích thế nào về bức thư nặc danh này?"


Trịnh Bá Anh bước lên một bước lớn, giáp sắt va chạm vào nhau kêu loảng xoảng. Hắn quỳ một gối xuống đất, giọng nói oang oang đầy phẫn nộ: "Vương thượng! Thư này hoàn toàn là lời vu khống hèn hạ! Ta cả đời trung thành với vương thượng, nam chinh bắc chiến, máu nhuộm sa trường. Kẻ nào dám viết thư nặc danh tố cáo ta liên lạc với mật phủ triều đình để bán đứng kho lương Bản Chương? Ta muốn dùng trường thương đâm nát họng kẻ vu khống đó!"


Nguyễn Hữu Chỉnh bước ra, tay phe phẩy chiếc quạt lông vũ trắng một cách lịch lãm nhưng đôi mắt ti hí lại lấp lánh sát khí: "Vương thượng, xin hãy bớt giận. Hãy nhìn kỹ bức thư này. Nét chữ nguệch ngoạc, lệch lạc, rõ ràng được viết bằng tay trái để giấu nét chữ thực tế của người viết. Đây chính là kỹ thuật Ly gián tiễn của mật phủ triều đình Thăng Long nhằm chia rẽ chúng ta. Kẻ viết thư cố tình bôi bùn đỏ Bản Chương lên giấy để dẫn dụ vương thượng nghi ngờ phó tướng quân. Chúng ta không thể trúng kế ly gián này!"


Nghe Chỉnh phân tích, Lê Duy Mật khẽ nheo mắt, sự nghi kỵ trong lòng y không những không giảm mà càng tăng lên. Y vốn là kẻ tàn bạo, đa nghi tột cùng, luôn ám ảnh với việc bị phản bội. Y nhìn Trịnh Bá Anh – kẻ luôn hung hãn thúc giục y phải tung toàn lực Thiết Giáp tấn công Thăng Long ngay lập tức.


"Bá Anh, ngươi luôn đòi tiến quân về phía Tây thành Thăng Long," – Mật trầm giọng, ánh mắt sắc như dao mổ xoáy vào phó tướng. "Nhưng mật bản phòng thủ của Phạm Đình Vũ vừa dâng lên lại chỉ ra hệ thống phòng thủ cổng phía Tây là yếu nhất. Có phải ngươi muốn dẫn đại quân của ta vào bẫy phục kích của Nguyễn Văn Nam để lập công với triều đình?"


"Vương thượng! Oan uổng quá!" – Bá Anh dập đầu mạnh xuống nền đá, tiếng mũ giáp va chạm chan chát. "Ta không hề biết đến mật bản của tên phản đồ Thăng Long kia! Ta chỉ muốn lập tức tiêu diệt triều đình thối nát cứu vạn dân!"


Vũ biết thời cơ phản công đã đến. Gã thong thả bước ra khỏi góc tối, phong thái trầm tĩnh, cúi đầu dâng sớ bằng tay phải lành lặn, trong khi cánh tay trái vẫn buộc chặt sát hông ngụy trang thương tích hoại tử bả vai:


"Vương thượng, mưu sĩ Nguyễn nói rất có lý về kỹ thuật viết tay trái. Nhưng kho lương Bản Chương chứa ba vạn thạch thóc là huyết mạch, là sinh mệnh sống còn của vạn quân nghĩa kỳ tại Tây Bắc. Dù bức thư nặc danh này là thật hay giả, chúng ta cũng không thể mạo hiểm đánh cược bằng vận mệnh của cả vương triều tương lai."


Lê Duy Mật quay sang nhìn Vũ, ánh mắt dò xét: "Ý của ngươi là gì, Phạm tiên sinh?"


"Báo cáo vương thượng," – Vũ dùng giọng nói ôn hòa nhưng rành rọt, lập luận sắc bén đánh thẳng vào tâm lý phòng thủ của Mật. "Nếu phó tướng quân thực sự trong sạch, tại sao vết bùn đỏ trên bức thư lại trùng khớp hoàn toàn với loại đất đỏ độc quyền tại thung lũng Bản Chương – nơi đóng quân của đội Thiết Giáp dưới quyền hắn? Để bảo đảm an toàn tuyệt đối và dập tắt mọi nghi ngờ, xin vương thượng tạm thời niêm phong kho lương Bản Chương, thu hồi binh quyền của phó tướng quân trong vòng ba ngày để kiểm chứng thực địa. Nếu sau ba ngày, mật phủ triều đình không có động thái tấn công nào hướng về Bản Chương, lúc đó trả lại binh quyền cho phó tướng quân cũng chưa muộn. Như vậy vừa giữ được kho lương, vừa chứng minh được lòng trung trinh của phó tướng quân trước vạn dân."


Nghe lời đề xuất vẹn cả đôi đường của Vũ, Trịnh Bá Anh lập tức nổi điên. Bản tính nóng nảy, kiêu ngạo của một võ tướng khiến hắn không thể chịu đựng sự nghi ngờ từ một tên văn nhân trói gà không chặt.


"Kẻ hèn Thăng Long! Ngươi dám dùng miệng lưỡi xảo trá để tước binh quyền của ta!" – Bá Anh gầm lên một tiếng dữ dội, tay phải bất ngờ rút nửa thanh đoản đao khảm ngọc bên hông ra khỏi vỏ, ánh đao sáng loáng phản chiếu sát khí bừng bừng hướng thẳng về phía Vũ.


"Bá Anh! Ngươi dám làm loạn trước điện sao?!" – Lê Duy Mật tức giận đứng bật dậy. Hành động rút đao của Bá Anh ngay trước mặt y chính là giọt nước tràn ly, chạm vào nỗi sợ hãi quyền lực lớn nhất của vị phản vương đa nghi này. Y lập tức nhìn hành động nóng nảy của Bá Anh là sự phản kháng của kẻ có tật giật mình.


"Gỗ đá đâu! Trói hắn lại!" – Mật thét lớn, chỉ tay vào Bá Anh. "Tước ngay lập tức binh quyền phó tướng của Trịnh Bá Anh, phong tỏa toàn bộ doanh trại Thiết Giáp của hắn tại Bản Chương. Giam lỏng hắn tại phủ đệ riêng, không có mật chỉ của ta, kẻ nào dám liên lạc với hắn sẽ bị chém đầu lập tức!"


Hàng chục lính Thiết Giáp giáp nặng từ ngoài điện ập vào, đè chặt Trịnh Bá Anh xuống đất. Bá Anh vừa giãy giụa vừa phẫn nộ gào thét chỉ thẳng vào Vũ: "Vương thượng! Ngài đã bị tên gián điệp triều đình này lừa dối rồi! Hắn sẽ hủy hoại toàn bộ nghĩa quân của chúng ta!"


Khi Bá Anh bị áp giải đi khuất, đại điện trở lại vẻ im lặng rợn người. Nguyễn Hữu Chỉnh đứng bên cạnh khẽ run lên vì phẫn nộ, nhưng hắn không dám nói thêm lời nào vì sợ cơn giận tàn bạo của Lê Duy Mật sẽ trút lên đầu mình. Hắn liếc nhìn Vũ bằng đôi mắt ti hí chứa đựng sự căm hận tột cùng. Hắn biết, mưu kế ly gián nội bộ hoàn hảo của Vũ đã bẻ gãy hoàn toàn vây cánh quân sự mạnh nhất của phản quân, đồng thời củng cố vững chắc vị trí cố vấn tin cậy của Vũ trước phản vương.


Lê Duy Mật thở dốc, ngồi xuống ghế da hổ, ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy uy quyền nhìn Vũ: "Phạm tiên sinh, mưu kế của ngươi rất cẩn trọng. Từ nay về sau, mọi hoạt động phòng thủ kho lương biên giới đều phải qua sự kiểm duyệt của ngươi."


"Tạ vương thượng tin tưởng. Tiểu nhân nguyện tận trung vì đại cục," – Vũ cúi đầu hành lễ, khuôn mặt ẩn dưới bóng tối của chiếc mũ vải không để lộ một nét biểu cảm.


Khi các quan lại và lính tuần lần lượt lui ra ngoài, Nguyễn Hữu Chỉnh vẫn nán lại bên chiếc bàn gỗ mun lớn. Hắn cúi người xuống, giả vờ thu dọn chiếc quạt lông vũ bị rơi, nhưng đôi mắt sắc sảo của hắn lại hướng về bức thư nặc danh nát bấy dính bùn đỏ đang để lại trên bàn.


Hắn nhấc bức thư lên, đưa sát vào mắt dưới ánh sáng ban mai nhạt nhòa lọt qua khe cửa.


Nét chữ viết bằng tay trái nguệch ngoạc, méo mó cố ý giấu nét thực. Nhưng Nguyễn Hữu Chỉnh – một mưu sĩ từng đỗ hương cống tại kinh kỳ – bắt đầu nhận ra một chi tiết kỳ lạ mà Lê Duy Mật tàn bạo và đa nghi đã bỏ qua trong cơn giận dữ.


Ở cuối mỗi câu viết, nét chấm mực của bức thư nặc danh không phải là một dấu chấm tròn thông thường. Đó là một nét kéo nhẹ, dứt khoát về phía dưới bên phải – một thói quen viết dấu chấm cực kỳ đặc trưng, một quy tắc nghiêm ngặt được rèn luyện hằng ngày bởi giới sĩ tử Quốc Tử Giám Thăng Long dưới sự chỉ dạy của cựu tế tửu Phạm Đình Trọng, ông nội quá cố của Phạm Đình Vũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!