Bóng Tối Đột Ngột
Mưa Thăng Long vào tiết cuối đông không buốt buốt da thịt như gió bấc, mà nó rả rích, nhớp nháp và dai dẳng như một thứ kịch độc ngấm dần vào lòng kinh kỳ.
Phạm Đình Vũ lao đi trong màn mưa đen kịt, bóng dáng gầy guốc nhưng săn chắc của gã ẩn hiện dưới lớp áo tơi lá sũng nước. Đôi giày vải thô đạp lên những vũng bùn loãng trên con lộ đất dẫn ra ngoại thành, không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Ở cổ tay trái của Vũ, vết sẹo dài do xích sắt tra tấn từ những ngày huấn luyện tử sĩ thuở thiếu thời chợt nhói lên dưới làn nước lạnh. Gã không màng đến cơn đau ấy. Trong tâm trí gã lúc này, hình ảnh huyết nhục mơ hồ của vị sư phụ – cựu Chỉ huy mật phủ Trần Công Uẩn – đang đè nặng như một tảng đá ngàn cân.
Chỉ mới hai canh giờ trước, Trụ sở Mật phủ triều đình còn là một pháo đài im lìm trong bóng tối. Nhưng một tiếng động khẽ khàng từ mật thất của Chỉ huy đã phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ đó. Khi Vũ đột nhập vào, gã chỉ còn kịp nhìn thấy một bóng đen lướt qua cửa sổ cao, để lại Trần Công Uẩn đang quằn quại trên vũng máu. Sư phụ gã, người đàn ông thâm trầm được coi là huyền thoại của giới điệp báo Đại Việt, kẻ đã một tay gầy dựng mạng lưới mật sứ vô hình, nay lại gục ngã dưới một mũi tên đen dốc ngược găm thẳng vào ngực trái.
Khi Vũ nâng đầu sư phụ lên, một mùi hương kỳ lạ chợt xộc vào mũi gã. Đó không phải là mùi tanh tao của máu, cũng không phải mùi rỉ sét của sắt hắc ín thông thường. Đó là một mùi hương ngọt lịm, thoang thoảng dịu nhẹ nhưng đầy chết chóc của hoa tử đinh hương.
"Tử đinh hương..." – Vũ lẩm nhẩm, lồng ngực thắt lại. Thứ hương liệu độc môn này chỉ xuất hiện ở vùng núi phía Bắc, nơi giáp ranh biên giới, và kẻ duy nhất trong mật phủ sở hữu nó không ai khác chính là Phó chỉ huy đương nhiệm Nguyễn Tiến Dũng.
Trần Công Uẩn dùng chút tàn lực cuối cùng, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy cổ tay Vũ, nơi có vết sẹo xích sắt. Đôi mắt sâu thẳm như hồ không đáy của ông nhìn gã, môi mấp máy không thành tiếng, nhưng Vũ hiểu rõ khẩu hình của thầy:
"Dũng... phản bội... Mật phủ đã thối nát... Con phải đi... tìm Lê Duy Mật... mang danh phản đồ... thâm nhập... Trạm bưu chính bóng đêm..."
Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bàn tay ông buông thõng, chỉ kịp hướng về phía ngôi miếu hoang ngoại ô Thăng Long, nơi đặt bệ tượng Phật cổ kính. Sợi dây liên lạc chính thức giữa Vũ và vương triều đã đứt đoạn ngay trong đêm nay. Người thầy, người cha đỡ đầu, người duy nhất biết thân phận gián điệp hai chiều của gã đã ra đi, mang theo bí mật về sự trong sạch của gã xuống nấm mồ.
Ngay sau đó, tiếng chuông báo động của mật phủ vang lên dồn dập khắp kinh thành. Nguyễn Tiến Dũng lập tức lên nắm quyền, phát lệnh truy nã toàn quốc. Phạm Đình Vũ – đứa con đích tôn của dòng họ Phạm thanh liêm – nay bị khép vào tội danh tột cùng: phản đồ sát hại sư phụ, mưu đồ tạo phản. Bản án tru di cửu tộc đang treo lơ lửng trên đầu gia tộc họ Phạm tại Thăng Long. Cha đẻ của gã, đại thần bộ Hộ Phạm Đình Cao, chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị tống giam.
Vũ biết gã không thể dừng lại để giải thích. Sứ mệnh cứu vãn Đại Việt khỏi họa diệt vong từ thế lực ngoại bang giật dây đằng sau mà sư phụ giao phó lớn hơn mạng sống của gã, lớn hơn cả danh dự của dòng họ Phạm. Gã phải kích hoạt Quy tắc im lặng tuyệt đối. Chấp nhận bị xóa tên khỏi gia phả, chấp nhận sự phỉ nhổ của người đời, gã phải bước vào bóng tối vĩnh viễn.
Lách qua những bụi cây rậm rạp sũng nước, Vũ đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát của ngôi miếu hoang ngoại ô Thăng Long. Ngôi miếu này đã bị bỏ hoang từ lâu, mái ngói đổ nát để mặc cho nước mưa dột xuống sàn đất ẩm mốc. Giữa chánh điện, bức tượng Phật bằng đất nung đã nứt nẻ, lớp sơn son thếp vàng bong tróc loang lổ.
Vũ quỳ xuống trước bệ tượng Phật, chắp tay xá ba xá. Gã đưa bàn tay gầy nhưng đầy vết chai sạn vào hốc đá dưới bệ tượng, sờ soạn một lúc rồi chạm vào một chiếc hộp gỗ nhỏ rỉ sét. Đây chính là mật hộp chứa di vật của Trần Công Uẩn. Gã cẩn thận rút chiếc hộp ra, bên trong là một cuộn giấy bản mỏng và một chiếc nhẫn ngọc đen có khắc ấn ký chìm của Trạm bưu chính bóng đêm – chìa khóa để gã liên lạc với những con người vô danh đang ẩn mình trong lòng địch.
Nhưng ngay khi Vũ vừa cất chiếc hộp vào lót áo ngực, một luồng gió lạnh từ bên ngoài thốc vào, mang theo mùi ẩm ướt của đất và... một sát khí lạnh lẽo quen thuộc.
Tiếng mưa rơi trên mái ngói chợt bị xé rách bởi một tiếng *vút* xé gió cực thanh.
Theo bản năng của một mật sứ đã trải qua hàng trăm trận sinh tử, Vũ lập tức đổ người sang bên phải, áp sát vào thân cột gỗ lim mục. Chỉ một tích tắc sau, ba mũi độc tiễn đen kịt găm thẳng vào bệ tượng Phật nơi gã vừa quỳ, đuôi tên bằng lông vũ vẫn còn rung lên bần bật. Đầu mũi tên rỉ ra một thứ nước đen kịt, sủi bọt ngay khi chạm vào đất nung, tỏa ra mùi tử đinh hương ngọt lịm đến gai người.
"Vô Ảnh!" – Vũ siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn ra phía cửa miếu.
Sát thủ hàng đầu của Nguyễn Tiến Dũng đã đến. Và điều đó có nghĩa là, vòng vây của mật thám triều đình đã khép chặt quanh ngôi miếu hoang này.
Từ trên mái nhà ngói đổ nát, một bóng đen mảnh khảnh lướt xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, không hề gây ra tiếng động trên nền đất ướt. Vô Ảnh đứng đó, toàn thân bao phủ bởi bộ đồ đen che kín mặt, chỉ chừa lại đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc của một cỗ máy giết người. Trên tay hắn là chiếc ống thổi độc tiễn bằng tre ngà, thứ vũ khí đã lấy mạng không biết bao nhiêu đại thần vương triều.
"Phạm Đình Vũ," – một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo vang lên từ phía sau lớp vải đen. "Nguyễn Chỉ huy có lệnh, thủ cấp của ngươi phải được treo ở ngọ môn trước khi trời sáng. Giao mật hộp ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."
Vũ không đáp. Gã biết mọi lời giải thích lúc này đều vô nghĩa. Nguyễn Tiến Dũng muốn bịt đầu mối, và Vô Ảnh chỉ là công cụ thực thi sắc lệnh tàn bạo đó. Gã khẽ dịch chuyển trọng tâm cơ thể, ngón tay út bàn tay trái chạm nhẹ vào chiếc nhẫn đồng giấu kim độc – món bảo mệnh cuối cùng của gã.
*Vút! Vút!*
Không một lời cảnh báo, Vô Ảnh tiếp tục phóng độc tiễn. Vũ vận dụng Điệp ảnh bộ, di chuyển không tiếng động né tránh các luồng gió độc của tiễn. Gã lướt qua các cột gỗ trong miếu, lợi dụng địa hình chật hẹp để hạn chế tầm bắn của đối phương. Nhưng sức khỏe của Vũ đã suy kiệt sau những canh giờ chạy trốn liên tục dưới mưa, bả vai trái của gã bắt đầu rớm máu do một vết xước nhẹ từ mảnh ngói vỡ.
Bên ngoài miếu hoang, tiếng vó ngựa dồn dập và ánh đuốc sáng rực bắt đầu xuất hiện qua các kẽ hở của bức tường đổ. Nguyễn Tiến Dũng đang dẫn theo hàng chục mật thám cấm quân bao vây phong tỏa toàn bộ khu vực ngoại ô này. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, tiếng quát tháo của lính canh dội lại trong đêm mưa như những hồi chuông gọi hồn.
"Vũ! Ngươi không thoát được đâu!" – tiếng của Nguyễn Tiến Dũng vang lên dõng dạc từ phía cổng miếu. "Ngươi đã giết sư phụ, phản bội mật phủ, dòng họ Phạm của ngươi sẽ phải gánh chịu hậu quả!"
Nỗi đau đớn giằng xé nội tâm Vũ dâng lên tột cùng. Cha gã, em gái gã... họ vô tội. Nhưng nếu gã bước ra đầu thú, cái chết của Trần Công Uẩn sẽ trở nên vô ích, và mạng lưới gián điệp ngoại bang sẽ nuốt chửng vương triều này. Gã phải sống. Sống để mang danh phản đồ dơ bẩn, sống để thâm nhập vào phủ phản vương Lê Duy Mật, dùng mưu trí bóc gỡ kẻ chủ mưu thực sự đứng sau tất cả.
Vũ nhìn xuống nền đất dưới chân tượng Phật cổ. Nơi đó có một tấm phiến đá xám hơi lệch so với bệ thờ – lối thoát ngầm dẫn ra hệ thống cống ngầm cổ xưa của kinh thành Thăng Long mà chỉ có gã và cố chỉ huy biết đến.
Nhưng trước khi gã kịp tiếp cận phiến đá, tiếng bước chân của sát thủ Vô Ảnh dồn dập áp sát ngôi miếu hoang nơi Vũ đang ẩn nấp, buộc gã phải đưa ra quyết định sinh tử ngay trong tích tắc này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!