Hơi Thở Trong Khe Hẹp
Ánh đèn pha công suất lớn của Gã mặt thẹo dừng lại ngay tại vách gạch đỏ, rọi thẳng vào ký hiệu xương sườn số 6 vẽ bằng phấn trắng đang rỉ nước ẩm ướt.
Trong ngách xả thải phụ hẹp của đường ống thoát nước ngầm số 9, Đặng Hoài Nam nằm co quắp, ép sát lưng vào vách đá rêu phong lạnh ngắt. Không gian ở đây chỉ rộng chưa đầy tám mươi xăng-ti-mét, ngột ngạt và nồng nặc mùi amoniac trộn lẫn với mùi hữu cơ thối rữa đặc trưng của lòng đất Thăng Long. Một tay anh đang giữ chặt lấy thi thể lạnh ngắt, trương phình của nạn nhân vô danh vừa được giải phóng khỏi sợi cáp tời. Tay còn lại, ngón tay anh siết chặt chuôi bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn, lưỡi dao mỏng sắc bén áp sát vào lòng bàn tay để tránh phản chiếu bất kỳ vệt sáng nào.
Nhịp tim của Nam đột ngột tăng vọt lên mức 110 nhịp/phút khi luồng ánh sáng vàng khè từ chiếc đèn pin chiến thuật quét qua mép ngách hầm phụ, chỉ cách mũi giày của anh chưa đầy hai mét. Tiếng móng vuốt của con chó Bec-giê cào sột soạt trên nền bê tông gồ ghề dội lại, kèm theo tiếng khụt khịt mũi đầy đe dọa. Khứu giác nhạy bén của con thú săn mồi đã đánh hơi được mùi lạ.
"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây... thở ra... tám giây..."
Nam nhắm nghiền mắt, cưỡng bức vỏ não kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim sinh trắc học. Dòng suy nghĩ của anh cô đặc lại, gạt bỏ mọi xung động hoảng loạn của hệ thần kinh thực vật. Nhịp tim đang nhảy múa điên cuồng dần bị kéo ghì xuống: 90, 75, rồi dừng lại ở mức 55 nhịp/phút. Khi lưu lượng máu chảy chậm lại, nhu cầu oxy của cơ thể giảm xuống, giúp anh duy trì hơi thở nông và êm đến mức gần như vô thanh.
Nhưng cơ thể anh đang phản phản kháng một cách tàn nhẫn. Cơn sốt 39.5 độ C do nhiễm trùng bả vai trái khiến thái dương anh đập liên hồi như búa bổ. Vết thương do đạn bắn sượt qua vai đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt dính nhớp. Đây là hậu quả trực tiếp của liều Dexamethasone mà Bùi Văn Tự đã tiêm cho anh trước đó. Chất steroid cực mạnh này tuy đã dập tắt phản ứng viêm liên sườn, ngăn chặn cơn co thắt ngực dữ dội do phản ứng đào thải mảnh xương sườn cấy ghép bẩm sinh bộc phát, nhưng đồng thời cũng làm tê liệt hoàn toàn hệ miễn dịch của anh. Vi khuẩn kị khí từ nguồn nước thải bẩn thỉu dưới cống ngầm đang tự do tấn công vào các thớ cơ delta rách nát, tạo ra những ổ mủ hoại thư sinh khí ban đầu, nóng rát và căng tức.
Con chó săn đột ngột sủa vang một tiếng ngắn, đầu nó hướng thẳng về phía ngách hầm phụ tối tăm nơi Nam đang ẩn nấp.
"Kìa! Con mực đánh hơi thấy gì rồi!" Tiếng bước chân đế sắt của một tên tay sai nện rầm rập trên nền xi măng ẩm ướt. "Đại ca, có khi thằng ranh con kia đang trốn trong cái hốc này!"
Nam biết khứu giác của con chó Bec-giê là không thể đánh lừa bằng cách trốn thông thường. Mùi máu tươi nhiễm trùng từ vai anh và mùi formalin đậm đặc bốc ra từ các thớ thịt rách nát của tử thi kề bên là một ngọn hải đăng chỉ đường cho nó. Anh phải triệt tiêu dấu vết khứu giác này ngay lập tức.
Bằng một động tác cực kỳ nhẹ nhàng và chuẩn xác, Nam dùng ngón tay phải lén rút chai cồn tuyệt đối nhỏ giấu trong túi măng tô ra. Anh không chần chừ, đổ thẳng một lượng cồn đậm đặc vào vết thương hở trên bả vai trái.
Một cơn đau buốt xé tâm can dội thẳng lên đại não. Cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt, đốt cháy từng sợi dây thần kinh cảm giác. Toàn thân Nam co rúm lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng nước bùn chảy ròng ròng trên mặt. Hàm răng anh nghiến chặt vào nhau đến mức nghe rõ tiếng răng rắc của men răng cọ xát, môi dưới bị cắn rách, máu tươi trào ra ấm nóng. Anh không được phép phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Hỗn hợp cồn tuyệt đối nhanh chóng làm đông tụ các protein trong máu và dịch rỉ viêm, tạm thời niêm phong vết thương để ngăn mùi máu phát tán. Đồng thời, hơi cồn bốc hơi cực nhanh trong không gian kín của đường ống ngầm sẽ tạo ra một bức tường hóa học nồng nặc, làm tê liệt tạm thời các tế bào thụ cảm khứu giác trong mũi con chó săn.
Nam nhanh chóng kéo chiếc chăn cứu sinh tráng bạc phủ kín lên người mình và thi thể nạn nhân, sau đó vốc những nắm bùn lạnh nhớp nháp dưới lòng cống đắp lên bề mặt chăn. Lớp bùn ẩm này không chỉ che giấu bức xạ nhiệt cơ thể trước camera tầm nhiệt của đối phương mà còn tạo ra một lớp màng ngăn mùi hữu cơ hoàn hảo.
"Xoạch! Xoạch!"
Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá vang lên ngay sát miệng ngách hầm phụ. Gã mặt thẹo bước tới, chiếc ủng da dính đầy bùn đỏ bện chặt thạch cao dẫm mạnh xuống dòng nước thải sát bên cạnh Nam. Ánh sáng từ chiếc đèn pin chiến thuật của hắn rọi thẳng vào vách gạch đỏ, quét qua quét lại trên ký hiệu vẽ bằng phấn trắng.
"Mẹ kiếp, cái gì thế này?" Gã mặt thẹo gầm gừ, giọng nói khàn đặc mùi khói thuốc lá rẻ tiền. Hắn đưa tay sờ lên nét phấn trắng vẫn còn ẩm ướt. "Ký hiệu xương sườn số 6... Góc cắt nghiêng bốn mươi lăm độ. Đây là ám hiệu của bọn gác xác trường y hay là thằng Nam để lại?"
"Chắc là bọn công nhân thông cống vẽ từ xưa thôi đại ca." Tên đàn em đứng bên cạnh lên tiếng, tay lăm lăm khẩu súng bắn thuốc mê liều cao. "Con mực tự nhiên hắt hơi liên tục kìa. Mùi cồn với mùi metan ở đây nồng quá, nó mất dấu rồi."
Con chó Bec-giê quả thực đang lắc đầu liên tục, hắt hơi dồn dập do hít phải hơi cồn tuyệt đối hòa lẫn với khí độc metan tích tụ dưới ngách hầm. Nó không còn hướng mũi về phía bóng tối của ngách phụ nữa mà bắt đầu lùi lại, rên rỉ sợ hãi.
Gã mặt thẹo không dễ bị đánh lừa như vậy. Hắn nheo đôi mắt một mí ti hí đầy sát khí, từ từ cúi thấp người xuống. Chiếc đèn pin công suất lớn trong tay hắn bắt đầu hạ thấp góc chiếu, luồng ánh sáng vàng rực từ từ len lỏi vào trong ngách hầm phụ hẹp hòi.
Nam nín thở tuyệt đối. Cơ thể anh dán chặt vào vách đá rêu phong, bộ dao mổ trong tay phải đã hướng thẳng về phía trước. Nếu ánh đèn quét trúng mặt anh, anh sẽ không ngần ngại lao ra, dùng lưỡi dao mổ mỏng bén cắt đứt động mạch cảnh hoặc đám rối thần kinh cánh tay của Gã mặt thẹo. Đó là đòn đánh giải phẫu học duy nhất giúp anh vô hiệu hóa đối thủ ngay lập tức mà không gây ra tiếng động súng ống.
Ánh đèn pin rọi vào ngách hầm, xua tan bóng tối từng mi-li-mét một. Nó quét qua lớp bùn đen trên nền cống, tiến sát đến mép chiếc chăn cứu sinh tráng bạc đang được ngụy trang bằng bùn đất.
Đúng lúc đó, một tiếng *Cạch... Cạch... Rầm!* vang dội từ phía đường ống chính số 9 dội lại.
Sợi cáp thép treo trên trần hầm ngầm đột ngột bị giật mạnh ngược trở lại hướng bến sông Hồng. Hệ thống tời cơ học tự động từ xa đã kích hoạt chế độ thu cáp khẩn cấp sau khi phát hiện lực cản của tải trọng thay đổi đột ngột do Nam đã tháo vòng xích chân tử thi.
"Đại ca! Cáp tời chạy ngược rồi!" Tên đàn em hét lên đầy hoảng hốt. "Có khi thằng Nam đã cắt xích dắt cái xác chạy ra hướng bến sông bằng lối thoát khác!"
Gã mặt thẹo giật mình, lập tức đứng thẳng dậy, quay ngoắt chiếc đèn pin ra khỏi ngách hầm phụ. "Mẹ kiếp! Đuổi theo hướng bến sông ngay! Không được để mất cái xác! Tiêu đại ca mà biết chúng ta làm mất vật chứng mang mã hóa của Vạn Xuân thì cả lũ chuẩn bị vào lò hỏa táng!"
Tiếng bước chân nện rầm rập lội nước thải dồn dập xa dần, hướng thẳng về phía cửa xả thải sông Hồng.
Nam thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực co thắt nhẹ do thiếu oxy lâu ngày. Tuy nhiên, sự di chuyển đột ngột của nhóm giang hồ đã tạo ra một lực rung động cơ học truyền qua vách gạch cổ rỉ nước.
Khi Nam cố gắng dịch chuyển bả vai trái để thay đổi tư thế giữ cái xác bớt nặng nề, khuỷu tay anh vô tình quẹt nhẹ vào một mảng vữa mục nát dính giữa các khe gạch vòm của ngách hầm phụ.
*Clack.*
Một viên gạch đỏ thời thuộc địa đã bị mục rỗng bên trong do axit rò rỉ lâu ngày đột ngột nứt đôi, rơi rụng xuống dòng nước thải bên dưới tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng rõ rệt trong không gian tĩnh lặng vừa mới được thiết lập.
Phía ngoài đường ống chính, tiếng bước chân lội nước của Gã mặt thẹo đột ngột khựng lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!