Thực Thể Ngược Dòng
Mùi thịt thối rữa nồng nặc xộc thẳng vào mũi Nam, lấn át cả mùi cồn sát trùng trên tay anh.
Trong không gian hẹp hòi và tối tăm của đường ống thoát nước ngầm số 9, bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng, nó là một thực thể đặc quánh, nhớp nháp và mang theo hơi lạnh của tử khí. Dưới chân Nam, dòng nước thải đen ngòm ngập đến đầu gối chảy lững lờ, cuốn theo những mảng chất thải hữu cơ và rác thải y tế rò rỉ từ các tòa nhà phía trên. Mỗi bước đi của anh đều phải chống chọi với sức cản của dòng nước và cơn sốt 39.5 độ C đang âm ỉ thiêu đốt hệ thần kinh.
Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn buốt nhói. Tác dụng của liều Dexamethasone mà Bùi Văn Tự tiêm cho anh lúc trước tuy đã dập tắt phản ứng co thắt phế quản do đào thải mảnh xương sườn ghép bẩm sinh bộc phát, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Hệ miễn dịch bị ức chế hoàn toàn khiến vết thương do đạn bắn sượt qua vai trái bắt đầu hoại tử nhẹ. Dịch lỏng màu vàng nhạt rỉ ra liên tục, thấm đẫm lớp vải măng tô sẫm màu, bốc lên mùi máu tanh nồng dính bùn đất cống rãnh.
*Clink... Clink... Sột soạt...*
Âm thanh cào xé kim loại dội lại từ vách bê tông của đường ống hộp ngày càng rõ. Nó không phải là tiếng bước chân. Đó là tiếng một vật thể nặng, cứng, bị kéo lê trên nền bê tông gồ ghề đầy cát sỏi. Tần số âm thanh không đều, lúc dồn dập, lúc khựng lại, dập dềnh theo nhịp chảy của nước thải.
Nam đứng ép sát lưng vào vách bê tông trơn trượt của đường ống hộp. Tay phải anh siết chặt chuôi bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn. Ngón tay cái tì chặt lên sống dao, nơi có những khấc chống trượt bằng thép nhám. Đây là vũ khí tự vệ duy nhất của anh lúc này. Bả vai trái đã hoàn toàn mất khả năng chịu lực tác động mạnh; nếu xảy ra cận chiến vật lý thô bạo, anh chắc chắn sẽ thất thế.
Anh nhắm mắt, kích hoạt kỹ năng Ghi nhớ lập thể tuyệt đối để tái hiện sơ đồ đường ống số 9 trong não bộ. Nhánh hầm này dài khoảng ba trăm mét trước khi đổ ra cửa xả thải ven sông Hồng. Vị trí anh đang đứng cách cửa xả khoảng một trăm mét. Âm thanh đang di chuyển ngược dòng nước, nghĩa là có kẻ hoặc vật thể nào đó đang đi từ phía bãi bồi sông Hồng đi ngược vào lòng đất Thăng Long.
Khoảng cách thu hẹp dần. Tám mét. Bảy mét. Sáu mét.
Nam nín thở, đưa chiếc khăn thấm cồn tuyệt đối áp sát mũi để lọc bớt khí metan độc hại và mùi thối rữa đang đậm đặc dần. Dưới ánh sáng cực yếu phản chiếu từ mặt nước thải dập dềnh, một bóng đen khổng lồ bắt đầu lộ diện từ khúc cua phía trước.
Đó là một cơ thể người.
Nhưng cơ thể đó không đi bằng hai chân. Nó nằm sấp, bị kéo lê ngược dòng nước bởi một sợi dây cáp thép mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn. Tiếng cào xé kim loại chính là do chiếc vòng khóa chân bằng sắt rỉ sét dập vào thành bê tông mỗi khi sợi cáp bị kéo căng. Sợi cáp thép chạy dọc theo trần đường ống hộp, được điều khiển bởi một hệ thống tời cơ học từ phía xa.
Cái xác dập dềnh dưới nước, khuôn mặt sưng phù, xám xịt do ngâm nước lâu ngày, mái tóc bết chặt vào bùn thải. Mùi formalin đậm đặc bốc ra từ các thớ thịt rách nát của tử thi chứng tỏ nó đã được bảo quản bằng hóa chất trước khi bị ném xuống đây.
Nam nheo mắt, sử dụng khứu giác phân tích độc chất cực nhạy của mình. Ngoài mùi formalin và mùi phân hủy hữu cơ thông thường, anh còn ngửi thấy một mùi hương cực kỳ vi lượng nhưng vô cùng quen thuộc: mùi hạnh nhân đắng nhẹ trộn lẫn với mùi thảo mộc hăng hắc.
Độc chất thần kinh chiết xuất từ cây lá ngón biến đổi gen.
Đây chính là một thi thể vô gia cư bị bắt cóc lậu, đã bị lấy nội tạng và đánh dấu tủy bằng đồng vị phóng xạ trước khi bị tẩu tán qua đường ống ngầm. Vạn Xuân đang sử dụng hệ thống cống ngầm bưu chính cũ làm hành lang vận chuyển xác chết không danh tính để tránh sự phát hiện của camera giám sát đô thị.
Đột nhiên, sợi cáp thép trên trần hầm căng phồng lên. Tiếng ròng rọc cơ học rít lên khô khốc từ phía cửa xả sông Hồng. Cái xác bắt đầu bị kéo đi nhanh hơn, lướt sột soạt qua dòng nước thải sát bên chân Nam. Nếu sợi cáp tiếp tục thu lại, cái xác sẽ bị kéo thẳng ra bến sông, và mọi dấu vết sinh học của vụ án mạng sẽ bị xóa sạch trong lò hóa táng dã ngoại của Tiêu Vô Song.
Nam biết mình phải hành động. Anh không thể để vật chứng sinh học vô giá này biến mất.
Anh bước một bước dài ra giữa dòng nước thải, dùng bàn tay phải thon dài rà soát nhanh khớp nối của chiếc vòng khóa chân bằng sắt trên cổ chân tử thi. Sử dụng kỹ năng Đọc vị xương cốt bẩm sinh, anh chạm nhẹ vào vùng xương gót và xương sên của nạn nhân. Cấu trúc xương lạnh ngắt, cứng đờ do Post-mortem rigidity (cứng tử thi) đã đạt đỉnh điểm. Nhiệt độ cơ thể xấp xỉ nhiệt độ nước thải, chứng tỏ nạn nhân đã tử vong từ khoảng bốn đến sáu tiếng trước.
Khớp khóa sắt của vòng xích chân là loại khóa chốt cơ học kiểu Pháp cổ, có một rãnh nhỏ để tra chìa khóa. Nam không có chìa khóa, nhưng trong đầu anh, sơ đồ cơ học của chiếc khóa lập tức hiện ra. Anh rút chiếc thước cặp cơ học Mitutoyo từ ba lô, dùng đầu đo chiều sâu mỏng bằng thép không gỉ của thước thọc mạnh vào rãnh khóa.
*Cạch.*
Tiếng lò xo bên trong ổ khóa rỉ sét bật ra dưới lực đẩy chính xác của thanh thép. Chiếc vòng sắt mở tung, giải phóng cổ chân của tử thi khỏi sợi cáp kéo.
Nhưng ngay khi chiếc vòng sắt vừa rời ra, sợi cáp thép mất đi sức cản đột ngột co rút mạnh về phía trước với vận tốc cực nhanh. Chiếc vòng sắt trống rỗng đập mạnh vào vách bê tông, tạo ra một tiếng *Boong* vang dội dội ngược lại lòng đường ống ngầm.
Nam rủa thầm trong lòng. Tiếng động kim loại va chạm trong không gian hẹp của cống hộp có thể truyền đi rất xa.
Từ phía cửa xả thải sông Hồng, cách vị trí của anh chưa đầy một trăm mét, tiếng động cơ xuồng máy đột ngột gầm lên. Ánh đèn pin công suất lớn quét thẳng vào lòng đường ống ngầm số 9, xé tan bóng tối đặc quánh.
"Mẹ kiếp! Cáp bị chùng rồi! Có kẻ bẻ khóa!" Một giọng nói khàn khàn, hung hãn vang lên, dội vào vách hầm. Đó là giọng của Gã mặt thẹo, thuộc hạ thân tín của Tiêu Vô Song. "Xuống kiểm tra ngay! Mang theo súng bắn mê và chó săn!"
Tiếng bước chân lội nước dồn dập rầm rập bắt đầu tiến vào đường ống.
Nam lập tức quấn chặt chiếc chăn cứu sinh tráng bạc quanh người để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể, ngăn chặn các thiết bị quét hồng ngoại của truy binh. Anh cúi rạp người xuống sát mặt nước thải, lôi thi thể của nạn nhân vô danh vào một ngách xả thải phụ hẹp chỉ rộng chưa đầy tám mươi xăng-ti-mét kề bên.
Cơn sốt 39.5 độ C khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, bả vai trái đau buốt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Chất dịch vàng rỉ ra từ vết thương dính nước bẩn cống ngầm bắt đầu gây ra cảm giác ngứa ngáy dữ dội – dấu hiệu của việc vi khuẩn hoại thư sinh hơi đang tấn công các thớ cơ delta.
Anh cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo, dùng bàn tay phải vốc một vốc bùn lạnh hôi thối dưới lòng cống đắp lên bề mặt chiếc chăn tráng bạc để ngụy trang khứu giác và nhiệt độ vĩ mô.
Ánh đèn pin chiến thuật của Gã mặt thẹo bắt đầu quét qua khớp nối số 9, nơi Nam vừa vẽ ký hiệu xương sườn bằng phấn trắng lên vách gạch đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!