Bóng Ma Dưới Lòng Đất
Bóng tối dưới lòng đường hầm bưu chính thuộc địa đặc quánh và lạnh lẽo như một hầm mộ bị lãng quên.
Đặng Hoài Nam ép chặt tấm lưng gầy guộc vào vách tường gạch vòm ẩm ướt, ngay sau chiếc van xả áp lực bằng đồng thau hoen rỉ của hệ thống dẫn nước nóng cũ. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều nặng nề như phải kéo theo một khối đá tảng. Cơn sốt 39.5 độ C đang thiêu đốt tế bào não, tạo ra những ảo ảnh lập thể chập chờn trước mắt. Bả vai trái – nơi vết đạn sượt qua đêm qua – nhói lên từng cơn dữ dội, lớp băng gạc dã chiến rách nát đã thấm đẫm máu hòa lẫn với bùn đất ngầm hôi thối, bốc lên mùi tanh nồng của nhiễm trùng lâm sàng.
Nhưng nỗi đau đớn thể xác kinh khủng nhất lại đang bộc phát từ lồng ngực trái.
Không có liều thuốc ức chế miễn dịch đặc chủng mà anh phải uống đều đặn mỗi ngày, hệ miễn dịch của cơ thể Nam đang phát động một cuộc tấn công đào thải tàn nhẫn chống lại mảnh xương ghép bẩm sinh dọc theo xương sườn số 6. Từng thớ cơ liên sườn co thắt ngột ngạt, ép chặt lấy phế nang khiến lồng ngực anh như bị khóa chặt trong một chiếc đai sắt nung đỏ.
*Clink. Clink.*
Tiếng bước chân đế sắt gõ lên tà vẹt đường ray cũ rỉ sét ngày càng gần. Nhịp điệu bước chân một nặng một nhẹ, dập dềnh nhưng vô cùng ổn định. Luồng gió lạnh từ ngách hầm phía Nam mang theo mùi khói thuốc lá rẻ tiền, acrid và khét lẹt – loại thuốc lá Sông Cầu không đầu lọc mà giới lao động nghèo ở bến bãi sông Hồng thường hút.
Nam siết chặt chuôi bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn giấu dưới thắt lưng áo khoác. Những ngón tay dài, thon của anh lạnh ngắt, khớp xương run rẩy do sốt nhưng lực bám vẫn chính xác đến từng milimét. Anh nhắm mắt, cưỡng bức vỏ não vận hành kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim sinh trắc học.
"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây... thở ra... tám giây..."
Nhịp tim đang đập dồn dập ở mức 112 nhịp/phút dần dần bị cưỡng chế hạ xuống. Khi con số hiển thị trong tư duy lập thể của anh chạm mốc 58 nhịp/phút, dòng máu chảy chậm lại, mang đi lượng acid lactic tích tụ trong các thớ cơ ngực, xoa dịu phần nào cơn co thắt ngực dữ dội. Anh cần sự tĩnh lặng tuyệt đối. Dưới lòng đất này, một tiếng thở dài cũng có thể dội lại vách gạch vòm tạo thành âm thanh chỉ điểm chết người.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin chiến thuật của kẻ lạ mặt bắt đầu quét qua khe hở của chiếc van đồng thau. Luồng sáng rất thấp, chỉ quét sát mặt đất ẩm ướt để tránh gây phản xạ lên trần hầm. Kẻ này là một kẻ lão luyện trong việc di chuyển trong bóng tối.
Nam tính toán khoảng cách dựa trên vận tốc truyền âm trong môi trường ngầm ẩm ướt.
Năm mét. Bốn mét. Ba mét.
Nếu kẻ đó bước qua chiếc van đồng thau, Nam sẽ không có cơ hội cận chiến tay đôi do bả vai trái đã hoàn toàn mất khả năng chịu lực tác động mạnh. Anh đưa bàn tay phải rà soát nhanh cấu trúc cơ học của chiếc van xả áp lực lớn kề bên. Đây là van hơi nước nóng áp lực cao kết nối trực tiếp với phòng nồi hơi cũ của trường y. Sử dụng khả năng Ghi nhớ lập thể tuyệt đối, anh xác định được chốt chặn an toàn của van xả hơi.
Nếu anh dùng dao mổ cạy chốt an toàn và xoay bánh xe đồng ngược chiều kim đồng hồ một góc 90 độ, luồng hơi nước nóng 100 độ C tích tụ áp suất từ phòng nồi hơi phía trên sẽ phun thẳng ra ngoài vòi xả phụ, tạo thành một tấm lá chắn nhiệt mù mịt che mắt đối thủ và triệt tiêu hoàn toàn khả năng định vị vật lý.
Kẻ lạ mặt dừng lại ngay trước chiếc van đồng thau. Mùi thuốc lá Sông Cầu nồng nặc lấn át cả mùi formalin ẩm mốc của lòng hầm.
Nam đặt lưỡi dao mổ sát vào chốt khóa van hơi, chuẩn bị tì lực ngón tay cái để giải phóng áp lực.
"Cậu Nam, là tôi."
Một giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên từ phía sau luồng sáng đèn pin. Giọng nói quen thuộc mang theo âm hưởng của những đêm trắng trong nhà xác Đại học Thăng Long.
Nam khựng tay lại. Chiếc đèn pin chiến thuật hơi chếch lên, soi rõ khuôn mặt đầy nếp nhăn sạm đen vì khói bụi, mái tóc bạc bù xù và chiếc tẩu thuốc gỗ mun đang ngậm hờ bên khóe miệng.
Bùi Văn Tự. Gã gác xác lập dị của trường y.
Tự đi khập khiễng bước qua chiếc van đồng, một tay cầm đèn pin, tay kia lén lút giấu một chiếc túi vải thô dính đầy vết ố thạch cao vào sau lưng áo khoác quân y cũ kỹ sờn rách.
"Chú Tự?" Nam hạ lưỡi dao mổ xuống nhưng vẫn giữ tư thế phòng thủ dã chiến. "Sao chú lại xuống được đây? Lối vào nhà kho cũ đã bị Lê Hữu Phước phong tỏa hoàn toàn bằng chó nghiệp vụ rồi."
Tự nhổ bãi nước bọt dính tàn thuốc xuống đất, khẽ hắng giọng cười khùng khục trong cổ họng:
"Đám bảo an của thằng Phước còn đang mải rửa mũi cho con Bec-giê trên kia kìa. Hỗn hợp formalin và lưu huỳnh của tôi đủ để khiến mũi con chó đó tịt ngòi cả tuần. Nhưng cảnh sát chính quy đã đến rồi. Đại úy Lê Văn Bản đang dẫn đội trinh sát phong tỏa toàn bộ các lối thoát hiểm trên mặt đất của trường y. Họ đang chuẩn bị đổ bê tông hàn kín các nắp hầm bưu chính cũ để cô lập cậu dưới này."
Nam đanh mặt lại. Lê Văn Bản là một cảnh sát hình sự mẫn cán và kiên trì đến mức điên cuồng. Hắn sẽ không bỏ sót bất kỳ một ngóc ngách cơ học nào trên bản đồ địa hình trường y.
"Họ biết lối vào hầm bưu chính này rồi sao?" Nam hỏi, giọng khàn đặc do cơn sốt đang tàn phá niêm mạc họng.
"Chưa biết cụ thể, nhưng thằng Phước đã báo cáo về việc nắp hầm bị bẻ khóa bằng thiết bị cơ học. Bản là kẻ nhạy bén, hắn sẽ sớm nhận ra hệ thống hầm ngầm thuộc địa này kết nối trực tiếp với mạng lưới cống xả thải ra sông Hồng." Tự bước tới gần Nam, ánh mắt gã gác xác dừng lại ở bả vai trái đẫm máu và lồng ngực đang phập phồng run rẩy của anh. "Cậu đang bị phản ứng đào thải xương sườn hành hạ đúng không?"
Nam không trả lời, chỉ im lặng gật đầu nhẹ. Cơn đau ngực dội lên một nhịp mạnh mẽ như để xác nhận lời của Tự.
Tự đặt chiếc túi vải thô xuống đất, mở khóa kéo rỉ sét sột soạt. Từ bên trong, gã rút ra một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch màu hổ phách nhạt và một lọ cồn sát trùng y tế.
"Đây là Dexamethasone – thuốc kháng viêm steroid liều cao tôi lén lấy từ kho dược của khoa giải phẫu trước khi họ niêm phong." Tự đưa ống tiêm cho Nam. "Nó sẽ tạm thời ức chế hệ miễn dịch của cậu để ngăn chặn phản ứng đào thải mảnh xương sườn ghép bẩm sinh. Nhưng cậu biết cái giá phải trả rồi đấy."
Nam nhìn ống tiêm thủy tinh dưới ánh sáng tím yếu ớt của chiếc đèn pin UV. Là một bác sĩ pháp y và nhân chủng học, anh hiểu rõ cơ chế dược lý lâm sàng của steroid liều cao: nó sẽ dập tắt phản ứng đào thải mô ghép bẩm sinh ngay lập tức bằng cách làm suy yếu toàn bộ hệ thống phòng thủ miễn dịch của cơ thể. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc vết thương nhiễm trùng ở bả vai trái của anh sẽ mất đi lá chắn tự nhiên, vi khuẩn từ nước thải hầm ngầm sẽ xâm nhập sâu hơn vào dòng máu, đẩy nhanh tiến trình nhiễm trùng máu toàn thân.
Một sự đánh đổi sinh tử giữa suy hô hấp cấp do đào thải xương và nhiễm trùng máu dã ngoại.
"Tôi không có sự lựa chọn." Nam lạnh lùng nói.
Anh đón lấy ống tiêm từ tay Tự, dùng răng cắn đứt đầu bảo vệ kim tiêm. Với đôi tay không hề run rẩy dưới áp lực sinh tồn, Nam sát trùng nhanh vùng đùi phải bằng cồn sát trùng, rồi đâm thẳng mũi kim thủy tinh vào cơ đùi, đẩy piston giải phóng hoàn toàn dung dịch Dexamethasone vào cơ thể.
Một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa nhanh chóng từ đùi lên lồng ngực trái. Chỉ sau ba phút, các thớ cơ liên sườn đang thắt chặt quanh xương sườn số 6 bắt đầu giãn ra. Phế nang của Nam mở rộng, anh có thể hít một hơi thật sâu, dù lồng ngực vẫn còn cảm giác đau rát âm ỉ. Cơn co thắt ngực bẩm sinh đã tạm thời được kiểm soát, nhưng bả vai trái của anh bắt đầu thâm tím lại, vết thương rỉ ra một thứ dịch lỏng màu vàng nhạt – dấu hiệu đầu tiên của việc hệ miễn dịch đã ngừng chiến đấu chống lại vi khuẩn nhiễm trùng.
"Cậu Nam, cậu phải đi ngay trước khi thuốc hết tác dụng." Tự nói, giọng nghiêm trọng. "Lối thoát duy nhất của cậu lúc này là đường ống thoát nước ngầm số 9 chảy thẳng ra bãi bồi sông Hồng dưới chân cầu Long Biên. Tôi đã chuẩn bị một chiếc xuồng máy nhỏ giấu dưới bụi lau sậy ven sông để cậu tẩu thoát dã ngoại."
Nam lết người đứng dậy, nhét ống tiêm rỗng và lọ cồn vào ba lô dã chiến kề bên thước cặp Mitutoyo. Anh nhìn vách tường gạch vòm ẩm ướt của đường hầm, nơi dòng nước thải y tế rò rỉ đang chảy róc rách về phía đường ống thoát nước ngầm.
"Chú Tự, còn Lê Mai Chi?" Nam hỏi. "Ký hiệu liên lạc của tôi trên tường hầm thoát nước có an toàn không?"
"Yên tâm, tôi đã kiểm tra kỹ." Tự gật đầu, ngậm chặt tẩu thuốc. "Ký hiệu xương sườn số 6 vẽ bằng phấn trắng của cậu nằm ngay khớp nối kỹ thuật số 9. Thằng Tèo đánh giày sẽ đi qua đó lúc 5 giờ sáng để nhặt phế liệu. Nó sẽ chuyển thông điệp mật mã đến văn phòng pháp y của cô Chi trước khi cảnh sát Bản tiến hành phong tỏa toàn diện đường ống thải."
Nam gật đầu quyết đoán. Anh khoác chiếc ba lô dã chiến lên bả vai phải để tránh gây áp lực lên vai trái đang bị thương tổn cơ học nặng nề. Anh rút mẩu phấn trắng từ túi áo khoác, tiến đến vách tường gạch đỏ ngay sát cửa xả thải của nhánh hầm số 9.
Tại đây, anh vẽ lại một ký hiệu xương sườn số 6 bị rạn nứt một góc 45 độ hoàn hảo bằng phấn trắng lên tường gạch ẩm ướt. Nét phấn trắng nổi bật trên nền gạch đỏ rêu phong, như một tiếng hét vô thanh của người chết gửi đến người sống. Đây là giao thức liên lạc vật lý không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào, một lá chắn an ninh hoàn hảo trước mạng lưới quét sóng vô tuyến công nghệ cao của Tập đoàn Vạn Xuân.
"Đi đi, cậu Nam. Hãy để tôi ở lại chặn hậu. Tôi am hiểu hệ thống nồi hơi này, nếu đám bảo an của thằng Phước dám xuống đây, tôi sẽ cho tụi nó nếm mùi hơi nước nóng thuộc địa." Tự cười khùng khục, tay đặt lên bánh xe van xả áp bằng đồng thau.
Nam nhìn gã gác xác lập dị lần cuối, ánh mắt lạnh lùng thường ngày chợt thoáng qua một gợn sóng cảm xúc của sự biết ơn sâu sắc. Anh không nói lời tạm biệt, bởi trong thế giới pháp y của anh, lời tạm biệt thường dành cho những cái xác nằm trên bàn mổ đá.
Nam khom người, trượt vào đường ống thoát nước ngầm số 9 tối tăm và ẩm ướt.
Đường ống hộp bằng bê tông cốt thép rộng khoảng một mét rưỡi, dòng nước thải đen ngòm, hôi thối ngập đến đầu gối anh. Mùi lưu huỳnh, amoniac và rác thải sinh hoạt rò rỉ từ các khu dân cư phía trên tạo thành một hỗn hợp khí metan nồng đặc, khiến đầu óc Nam bắt đầu choáng váng do thiếu oxy cục bộ. Anh phải dùng chiếc khăn tẩm cồn tuyệt đối áp chặt vào mũi để lọc khí thở dã chiến.
Anh lội nước đi được khoảng hai mươi phút, hướng về phía bãi bồi sông Hồng dưới cầu Long Biên theo đúng tọa độ đã giải mã từ sọ thầy Sơn.
Bỗng nhiên, Nam khựng lại.
Từ phía sâu thẳm của đường ống thoát nước ngầm phía trước – hướng dẫn ra bãi bồi sông Hồng, chứ không phải phía sau lưng – vang lên một âm thanh lạ.
*Sột soạt... sột soạt...*
Đó là tiếng kim loại rỉ sét kéo lê trên nền bê tông ẩm ướt, xen lẫn tiếng thở rít khàn đục của một sinh vật sống đang di chuyển ngược dòng nước thải.
Nam tắt phụt chiếc đèn pin UV cầm tay. Bóng tối lập tức bao trùm toàn bộ không gian hẹp của đường ống hộp. Anh ép mình sát vào vách bê tông trơn trượt, tay phải rút bộ dao mổ thép không gỉ ra ngoài, ngón tay cái đặt chặt lên sống dao để định vị lực cắt.
Mùi khói thuốc lá rẻ tiền Sông Cầu đã biến mất, thay vào đó là một mùi hương mới, nồng nặc và kinh hoàng hơn gấp bội: mùi formalin đậm đặc trộn lẫn với mùi thịt người đang phân hủy thối rữa dưới nước thải sinh học.
Âm thanh cào xé kim loại ngày càng gần, chỉ cách vị trí của Nam chưa đầy mười mét trong bóng tối đặc quánh của lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!