Lối Thoát Thoát Xác
Tiếng móng vuốt chó cào sột soạt lên tấm nắp hầm bằng sắt rỉ sét vang lên khô khốc ngay trên đỉnh đầu.
Trong bóng tối đặc quánh của căn hầm trú ẩn dã chiến dưới nhà kho cũ, Đặng Hoài Nam nằm im bất động, toàn thân căng ra như một dây cung kéo quá đà. Mùi lưu huỳnh nồng hắc trộn lẫn với mùi formalin ẩm mốc bốc lên từ những khe gạch nứt nẻ xung quanh, tạo thành một tấm lá chắn hóa học vô hình nhưng ngột ngạt. Vai trái của anh nóng ran, vết thương do đạn bắn sượt qua từ cuộc chạy trốn đêm qua đang thro bừng lên theo từng nhịp đập của mạch máu. Cơn sốt nhiễm trùng đang gặm nhấm dần chút thể lực tàn tợn cuối cùng của anh, khiến vỏ não đau buốt như bị hàng ngàn cây kim châm cứu cắm sâu vào.
Nhưng đáng sợ hơn cả cơn sốt là lồng ngực trái.
Vết sẹo mổ cũ dài hơn mười phân bám dọc theo xương sườn số 6 – dấu tích của ca phẫu thuật cấy ghép bẩm sinh từ thuở nhỏ – đang co rút lại một cách bất thường. Thiếu đi liều thuốc ức chế miễn dịch đặc chủng mà anh phải uống đều đặn mỗi ngày, hệ miễn dịch của cơ thể Nam đang bắt đầu nhận diện mảnh xương ghép dị biệt kia là vật thể ngoại lai và phát động một cuộc tấn công đào thải tàn nhẫn. Từng thớ cơ ngực thắt chặt, ép chặt lấy phổi khiến mỗi hơi thở của anh chỉ còn là những tiếng rít khàn đục, nông rỗng.
"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây..."
Nam lầm bầm trong kẽ răng khóa chặt. Anh ép mình phải thực hiện kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sinh trắc học. Nhịp tim đang nhảy múa ở mức 115 nhịp/phút dần dần bị cưỡng bức hạ xuống. Khi con số chạm mốc 58 nhịp/phút, dòng máu chảy chậm lại, mang đi bớt lượng acid lactic đang tích tụ trong các thớ cơ, xoa dịu phần nào cơn co thắt ngực dữ dội. Anh cần sự tỉnh táo logic tuyệt đối lúc này. Một sai số nhỏ bằng milimét cũng sẽ biến anh thành một cái xác không hồn nằm lại dưới nền gạch này.
Phía trên đỉnh đầu, tiếng chó Bec-giê sủa vang dội dội qua lớp bê tông dày mỏng của sàn nhà kho.
"Lại đây! Con chó đánh hơi thấy gì đó dưới đống bạt nhảy cao này!" Giọng nói ồm ồm, đầy sát khí của Lê Hữu Phước – Đội trưởng an ninh trường y – vang lên cắt ngang tiếng sấm rền rĩ ngoài trời mưa dông. "Dọn sạch đống bạt này ra! Chuẩn bị xà beng, có nắp hầm ngầm ở góc này!"
Tiếng sắt thép va chạm vào nhau, tiếng xích sắt của con chó săn kéo lê sột soạt trên nền gạch. Thời gian của Nam không còn tính bằng phút nữa, nó đang được đếm ngược bằng từng giây.
Anh lết người về phía góc tối nhất của căn hầm, nơi có một tấm nắp sắt tròn rỉ sét nằm khuất sau chiếc tủ sắt đựng tạ xích cũ. Đây là lối vào hệ thống Đường hầm bưu chính thuộc địa cũ kỹ nằm sâu dưới lòng đất Đại học Thăng Long – lối thoát duy nhất mà Bùi Văn Tự đã chỉ cho anh trước khi gã gác xác lập dị này đi đánh lạc hướng đội tuần tra.
Nhưng tấm nắp hầm đã bị khóa chặt từ bên ngoài bằng một chiếc ổ khóa cơ cổ điển hiệu Gérard của Pháp từ những năm 1930. Lớp rỉ sét màu nâu đỏ bám dày đặc quanh càng khóa, biến nó thành một khối kim loại cứng đầu không thể lay chuyển.
Nam không thể dùng sức mạnh cơ bắp trong tình trạng thể xác suy kiệt này. Anh rút từ trong túi áo khoác măng tô sẫm màu ra chiếc thước cặp cơ học Mitutoyo bằng thép không gỉ – công cụ đo đạc pháp y bất ly thân của mình – và một cây kim khâu vết thương bằng thép carbon mảnh dẻ từ bộ dụng cụ mini.
Sử dụng khả năng Ghi nhớ lập thể tuyệt đối, Nam tái dựng lại cấu trúc cơ học bên trong của chiếc khóa Gérard 1930 trong não bộ. Đây là loại khóa năm pin đồng trục cổ điển. Với độ nhạy cảm xúc giác cực hạn của một bác sĩ giải phẫu, anh luồn cây kim khâu vào khe khóa làm thanh gạt mô-men xoắn, rồi dùng đầu đo độ sâu siêu mỏng của thước cặp Mitutoyo để dò tìm từng chốt pin.
*Cạch.*
Chốt pin thứ nhất nhảy vào khớp. Đầu ngón tay Nam run rẩy vì lạnh và sốt, nhưng anh vẫn giữ chặt lực căng của thanh gạt.
*Cạch. Cạch.*
Chốt thứ hai và thứ ba giải phóng. Phía trên trần hầm, tiếng xà beng thúc mạnh vào nắp hầm chính vang lên rầm rầm.
"Nện mạnh vào! Cái nắp này bị khóa chốt từ bên trong rồi! Chắc chắn thằng Nam đang ở dưới!" Tiếng Phước gầm lên đầy hung hãn.
Bụi thạch cao và vôi vữa từ trần hầm bắt đầu rơi lả tả xuống mặt Nam. Mắt anh cay xè, nhưng đôi tay anh vẫn giữ nguyên một góc nghiêng 45 độ hoàn hảo của thước cặp. Anh cảm nhận được chốt pin thứ tư – chốt pin bị kẹt do rỉ sét lâu năm. Anh không dùng lực mạnh, bởi nếu cây kim khâu bị gãy bên trong ổ khóa, anh sẽ tự chôn sống chính mình. Nam áp dụng kỹ thuật đòn bẩy giải phẫu học, sử dụng khớp xương ngón tay cái làm điểm tì lực để tạo ra một lực xoắn cực nhỏ nhưng đều đặn.
*Clack!*
Chiếc càng khóa Gérard bật mở, âm thanh kim loại khô khốc vang lên giữa tiếng nổ rầm của nắp hầm chính phía trên khi bị xà beng thúc tung.
Không mất một giây do dự, Nam nhấc tấm nắp sắt tròn lên. Một luồng khí lạnh ngắt, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và nước thải rò rỉ từ lòng đất xộc thẳng vào mũi anh. Trước khi nhảy xuống, anh quay lại nhìn chiếc hũ thủy tinh chứa hỗn hợp formalin đậm đặc và bột lưu huỳnh mà Bùi Văn Tự đã chuẩn bị sẵn trên kệ gỗ dã chiến.
Nam cầm chiếc hũ, đổ thẳng dung dịch hóa chất nồng hắc này lên các bậc thềm sắt dẫn xuống hầm và xung quanh nắp hầm chính của căn hầm trú ẩn. Đây là đòn phản công hóa học dã chiến của anh. Axit formic giải phóng từ formalin kết hợp với lưu huỳnh sẽ tạo ra một luồng hơi cay cực mạnh kích thích trực tiếp vào dây thần kinh sinh ba (trigeminal nerve) của con Bec-giê săn mồi, khiến hệ thống khứu giác của nó hoàn toàn bị tê liệt trong vòng vài giờ.
Nam thả người xuống khoảng không tối tăm phía dưới, hai tay bám chặt vào vành hầm, dùng chân kéo tấm nắp sắt tròn đóng sập lại, rồi gài chặt chốt sắt rỉ sét từ bên trong.
*Rầm!*
Ngay phía trên đầu anh, nắp hầm chính của căn hầm trú ẩn dã chiến bị húc tung ra. Ánh đèn pin chiến thuật của Phước quét xuống rực rỡ, kèm theo tiếng sủa dữ dội của con Bec-giê.
Nhưng chỉ hai giây sau, tiếng sủa của con thú đột ngột biến thành những tiếng ăng ẳng thảm hại. Luồng hơi hóa chất nồng đặc từ hỗn hợp formalin-lưu huỳnh đã phát huy tác dụng. Con chó săn co rúm người lại, ho sặc sụa và tìm cách tháo chạy ngược lên phía trên.
"Mẹ kiếp! Cái mùi gì thế này? Thằng khốn này chơi bẩn rồi!" Tiếng Phước ho húng hắng, chửi rủa ầm ĩ qua bộ đàm. "Bịt mũi lại! Lùng sục kỹ góc hầm cho tôi!"
Hoài Nam buông tay, rơi tự do xuống nền đất ẩm ướt của đường hầm bưu chính thuộc địa. Cú rơi từ độ cao hơn hai mét khiến bả vai trái của anh va đập mạnh vào vách gạch vòm, vết thương rách miệng, máu đỏ sẫm bắt đầu thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến. Anh cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, nằm im lìm trong bóng tối ngột ngạt của lòng đất.
Căn hầm bưu chính này được người Pháp xây dựng từ năm 1920, nối liền nhà xác trường y với hệ thống ga tàu cũ Thăng Long. Những bức tường gạch đỏ vòm dày hơn một mét bám đầy rêu xanh và các tinh thể muối trắng kết tủa từ nước ngầm rò rỉ. Không khí ở đây lạnh lẽo, mang theo mùi của sự lãng quên và cái chết.
Nam lết người ngồi dậy, bật chiếc đèn pin UV bước sóng 365nm cầm tay lên. Luồng ánh sáng tím lạnh quét qua những bức tường gạch vòm cổ kính, hiển thị rõ những vết rạn nứt tự nhiên của kết cấu địa chất. Anh mở mảnh giấy vò nát của Lão Khập Khiễng ra một lần nữa để đối chiếu.
*T6-T7: 105.8824*
*L2-L3: 21.0415*
*Rib 12: d = 12mm*
Tọa độ GPS đã được giải mã: bãi bồi sông Hồng dưới cầu Long Biên. Đó là hiện trường vụ bắt cóc đầu tiên, nơi thi thể thật của Lão Khập Khiễng bị chôn sống. Nhưng làm thế nào để anh di chuyển đến đó và liên lạc với Lê Mai Chi khi toàn bộ hệ thống định vị số và trạm BTS quanh khu vực trường y đang bị an ninh Vạn Xuân quét sóng liên tục?
"Giao thức liên lạc vật lý..." Nam lầm bầm.
Anh nhớ lại cuốn nhật ký nghiên cứu của mẹ đẻ Đặng Hoài Thu. Trong đó có ghi chép về hệ thống ký hiệu giải phẫu học cổ được các bác sĩ quân y Pháp sử dụng để truyền tin mật dưới hầm hào chiến tranh mà không để lại bất kỳ dấu vết nào cho tình báo đối phương.
Nam rút một mẩu phấn viết bảng màu trắng từ ngăn túi trong của áo khoác – vật dụng anh luôn mang theo từ những ngày còn đứng trên bục giảng khoa giải phẫu. Anh tiến đến vách tường gạch đỏ sát một đường ống thoát nước ngầm chảy thẳng ra hướng sông Hồng. Đường ống này là nơi mạng lưới trẻ em đường phố dưới gầm cầu Long Biên của Lão Tam thường xuyên qua lại để nhặt phế liệu.
Với những nét vẽ dứt khoát, Nam phác họa lên viên gạch vòm một ký hiệu giải phẫu học đặc thù: hình ảnh một xương sườn số 6 bị rạn nứt một góc 45 độ, kèm theo một mũi tên chỉ hướng Bắc và ba dấu chấm tròn đại diện cho các đốt sống ngực.
Đối với người bình thường, đây chỉ là một hình vẽ bậy của sinh viên y khoa. Nhưng đối với Lê Mai Chi, người đồng minh pháp y thông minh và nhạy bén của anh, cô sẽ lập tức hiểu ý nghĩa của nó:
*Xương sườn số 6 bị rạn 45 độ* chính là vết sẹo mổ bẩm sinh trên ngực Nam – tín vật nhận diện của riêng anh.
*Ba dấu chấm tròn* đại diện cho ba ngày hiệu lực của thông tin.
*Mũi tên chỉ hướng Bắc* kết hợp với hướng dòng chảy nước thải sẽ dẫn thẳng đến tọa độ bãi bồi sông Hồng nơi anh hẹn gặp cô.
Nam biết cậu bé đánh giày Tèo sẽ nhìn thấy ký hiệu này khi đi qua đường ống thải vào sáng mai và chuyển thông điệp bằng thư tay mật mã đến văn phòng pháp y bảo mật của Mai Chi.
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, cơ thể Nam đột ngột đổ gục xuống nền đất lạnh. Cơn sốt nhiễm trùng đã chạm ngưỡng 39.5 độ C. Toàn thân anh run rẩy bần bật, lồng ngực trái đau nhói lên từng cơn như bị dao cắt. Phản ứng đào thải mảnh xương ghép bẩm sinh đang tàn phá hệ thống thần kinh thực vật của anh. Anh cần phải tìm một nơi khô ráo để ẩn nấp và hồi phục thể lực trước khi tiến hành cuộc hành trình ra bãi bồi sông Hồng.
Nam lết đi trong bóng tối ẩm ướt của đường hầm, tay vịn chặt vào lồng ngực trái đang co thắt dữ dội. Mỗi bước đi của anh để lại một vệt bùn trộn lẫn những giọt máu đỏ sẫm trên nền gạch cổ.
Anh đi được khoảng năm mươi mét, rẽ vào một nhánh hầm kỹ thuật bỏ hoang chứa những đường ống dẫn hơi nóng rỉ sét từ phòng nồi hơi cũ của trường y. Nhiệt độ ở đây ấm áp hơn, giúp cơ thể đang bị hạ thân nhiệt của anh bớt run rẩy.
Nam chọn một góc khuất sau chiếc van xả áp lực lớn bằng đồng thau, quấn chặt tấm chăn cứu sinh tráng bạc quanh người để triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể, đề phòng trường hợp đội bảo an của Thắng sử dụng camera cảm biến nhiệt quét xuống từ các nắp cống kỹ thuật.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào một giấc ngủ ngắn để bảo toàn năng lượng. Nhưng ngay khi ý thức của anh vừa chuẩn bị mờ đi...
*Clink. Clink.*
Một âm thanh kim loại va chạm đều đặn, nhịp nhàng vang lên từ phía sâu thẳm của đường hầm tối tăm phía trước.
Đó không phải là tiếng nước chảy róc rách, cũng không phải tiếng chuột chạy qua các đường ống rỉ sét. Đó là tiếng đế sắt của những chiếc ủng da quân sự nặng nề đang chậm rãi bước đi trên những thanh tà vẹt sắt cổ xưa.
Và theo luồng khí lưu thông lạnh ngắt từ lòng đất, một mùi hương xa lạ bắt đầu thoảng qua mũi Nam: mùi khói thuốc lá rẻ tiền, acrid và nồng đậm sát khí.
Nam nín thở, bàn tay gầy guộc từ từ siết chặt lấy chuôi bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn giấu dưới thắt lưng áo khoác, đôi mắt sắc lẹm mở to trong bóng tối đặc quánh của lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!