Nhạc nềnLost_Place6

Mảnh giấy vò nát dưới gầm bàn mổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới căn hầm trú ẩn dã chiến của nhà kho cũ không mang lại sự yên bình, nó chỉ là một dải lụa đen ngột ngạt quấn chặt lấy da thịt đang nóng ran của Đặng Hoài Nam. Mùi ẩm mốc của những tấm nệm thể dục mục nát, mùi sắt gỉ từ những bộ xà đơn xếp xó, và trên hết là mùi lưu huỳnh nồng hắc mà Bùi Văn Tự dùng để rải quanh các khe hở sàn gạch nhằm triệt tiêu khứu giác của chó nghiệp vụ, tất cả tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khó thở.


Hoài Nam nằm nghiêng trên chiếc giường xếp dã chiến bằng vải bạt sờn góc. Vết đạn bắn sượt qua bả vai trái trong cuộc trốn chạy đêm hôm trước đang thro bừng lên từng cơn đau nhức nhối. Lớp băng gạc dã chiến do anh tự tay quấn vội bằng cồn sát trùng giờ đã ẩm ướt, dính bết vào da thịt bởi hỗn hợp máu dịch và mồ hôi lạnh. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu xâm chiếm cơ thể, khiến hai thái dương anh giật liên hồi dưới áp lực của những mạch máu căng phồng.


Nhưng nỗi đau đớn thể xác kinh khủng nhất không nằm ở bả vai.


Nó nằm sâu bên trong lồng ngực trái. Vết sẹo mổ cũ dài hơn mười phân bám dọc theo xương sườn số 6 – dấu tích của ca phẫu thuật cấy ghép bẩm sinh thuở nhỏ – đang co rút lại như có một bàn tay thép vô hình bóp nghẹt. Dưới áp lực của cơn sốt và việc thiếu hụt hoàn toàn thuốc ức chế miễn dịch đặc chủng mà anh phải uống đều đặn mỗi ngày, cơ thể Hoài Nam đang bắt đầu kích hoạt cơ chế tự đào thải mảnh xương ghép dị biệt ấy.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ khàn đục thoát ra khỏi bờ môi khô nứt nẻ của Nam. Anh co quắp người lại, các ngón tay gầy guộc, thon dài của bàn tay phải bấu chặt lấy vùng ngực trái, móng tay cắm sâu vào lớp vải áo sơ mi dính đầy vết ố thạch cao. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở.


"Hít sâu bốn giây... giữ lại bốn giây... thở ra tám giây..."


Nam thầm lặp lại kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sinh trắc học mà anh tự rèn luyện. Nhịp tim đang nhảy múa ở mức 110 nhịp/phút dần dần hạ xuống, cưỡng ép dòng máu chảy chậm lại, xoa dịu phần nào cơn co thắt ngực dữ dội. Đầu óc anh, dù đang mụ mị vì cơn sốt, vẫn cố gắng bám víu vào sự tỉnh táo logic tuyệt đối.


Anh không thể gục ngã ở đây. Người thầy đáng kính của anh, Giáo sư Nguyễn Lâm Sơn, đã dùng cả cái chết của mình để gửi đi một thông điệp khắc trên xương sọ. Và Lão Khập Khiễng – nhân chứng duy nhất dám tìm đến anh – đã bị sát hại ngay trước mắt anh bằng độc chất lá ngón biến tính.


Nam run rẩy đưa bàn tay phải xuống gấu quần tây sờn cũ của mình. Ở phía trong gấu quần, nơi anh đã lén dùng dao mổ rạch một đường nhỏ để làm ngăn túi bí mật, có một vật thể thô ráp đang nằm im lìm. Anh dùng hai ngón tay kẹp chặt, từ từ kéo vật đó ra ngoài.


Đó là mảnh giấy thô ráp bị vò nát mà anh đã lén thu hồi dưới gầm bàn mổ đá của phòng giải phẫu số 4, ngay trước khi đội bảo an của Lê Hữu Phước ập vào khống chế anh ở chương 2.


Mảnh giấy nhăn nhúm, dính một vệt máu khô màu nâu xỉn ở góc – vệt máu của Lão Khập Khiễng khi gã sùi bọt mép và cào xé nền đất trong cơn co thắt cơ hô hấp cuối cùng. Nam vuốt phẳng mảnh giấy lên mặt vải bạt của chiếc giường xếp. Ánh sáng từ chiếc đèn pin dã chiến cầm tay mà Bùi Văn Tự để lại bắt đầu nhấp nháy yếu ớt do sắp cạn pin, hắt lên bề mặt giấy những vệt sáng vàng vọt, chập chờn.


Trên mảnh giấy, những nét chữ viết tay vội vã bằng bút mực xanh của Giáo sư Sơn hiện ra. Nhưng đó không phải là một địa chỉ hay một câu trăn trối thông thường.


Đó là một chuỗi các ký hiệu giải phẫu học kỳ lạ:

*T6-T7: 105.8824*

*L2-L3: 21.0415*

*Rib 12: d = 12mm*


Đối với bất kỳ điều tra viên hình sự hay cảnh sát thông thường nào, những dòng này chỉ đơn thuần là các thông số đo đạc đốt sống ngực thứ 6, thứ 7 (T6-T7), đốt sống thắt lưng thứ 2, thứ 3 (L2-L3) và đường kính của xương sườn thứ 12. Họ sẽ coi đó là những ghi chép học thuật vô hại của một giáo sư giải phẫu lập dị.


Nhưng Đặng Hoài Nam thì khác. Anh là học trò cưng của Giáo sư Sơn suốt mười năm. Anh hiểu rõ hơn ai hết cách tư duy của thầy mình. Thầy Sơn là một người ám ảnh với các hệ mật mã cổ điển, đặc biệt là phương pháp mã hóa tọa độ địa lý dựa trên các hằng số sinh học của cơ thể người.


"Thầy không ghi chép giải phẫu học... Thầy đang ghi lại một tọa độ GPS ngầm," Nam lầm bầm, giọng anh khàn đặc vì khát nước.


Anh nhắm mắt lại, kích hoạt khả năng Ghi nhớ lập thể tuyệt đối (Spatial Eidetic Memory). Trong bóng tối của tâm trí, tấm bản đồ địa hình quân sự thành phố Thăng Long phiên bản năm 1954 – bản đồ gốc mà thầy Sơn từng treo trong phòng làm việc – bắt đầu hiện lên rõ nét đến từng đường đồng mức và các ký hiệu lưới tọa độ UTM cổ điển.


Nam bắt đầu phân tích logic các con số:

*T6-T7* đại diện cho đốt sống ngực 6 và 7. Trong hệ thống giải phẫu học, khoảng cách trung bình giữa hai gai sống này ở một nam giới trưởng thành là khoảng 2.5 cm.

*L2-L3* đại diện cho đốt sống thắt lưng 2 và 3, khoảng cách trung bình là khoảng 3.5 cm.


Nhưng những con số phía sau mới là chìa khóa thực sự: *105.8824* và *21.0415*.


Thăng Long nằm ở vĩ độ khoảng 21 độ Bắc và kinh độ 105 độ Đông. Con số *105.8824* chính là kinh độ Đông (105.8824° E), và *21.0415* chính là vĩ độ Bắc (21.0415° N).


"Nhưng tại sao lại có các ký hiệu đốt sống đi kèm?" Nam tự hỏi, chân mày anh nhíu chặt lại, mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương.


Anh nhìn vào dòng cuối cùng: *Rib 12: d = 12mm*. Xương sườn thứ 12 là xương sườn cụt, có độ dài biến thiên lớn nhất trong lồng ngực và thường được dùng làm mốc định vị trong phẫu thuật ngoại khoa vùng lưng. Đường kính trung bình của xương sườn này hiếm khi đạt tới 12mm trừ khi có sự can thiệp cấy ghép hoặc dị tật phì đại xương.


Nam dùng ngón tay miết nhẹ lên vệt máu khô ở góc mảnh giấy. Đột nhiên, một suy luận lóe lên trong đầu anh như một luồng điện sáng chói.


Thầy Sơn không dùng các đốt sống làm hằng số đo đạc vật lý. Thầy đang dùng chúng làm khóa giải mã thuật toán dịch chuyển tọa độ (coordinate shift cipher). Hệ bản đồ quân sự 1954 của Pháp sử dụng điểm mốc gốc tọa độ tại Tháp Rùa, nhưng Tập đoàn Vạn Xuân luôn sử dụng hệ tọa độ VN-2000 được hiệu chỉnh riêng cho các dự án bất động sản và bệnh viện tư nhân của họ.


Khoảng cách giữa T6-T7 (2.5) và L2-L3 (3.5) chính là các hệ số hiệu chỉnh sai lệch vĩ độ và kinh độ giữa hai hệ bản đồ.


Nam lết người ngồi dậy, lưng tựa vào vách tường gạch ẩm lạnh của căn hầm. Anh với tay lấy chiếc thước cặp cơ học Mitutoyo đặt trong chiếc ba lô dã chiến bên cạnh giường. Đôi tay anh run rẩy, nhưng khi những ngón tay chạm vào kim loại lạnh của chiếc thước cặp, sự chính xác của một bác sĩ giải phẫu lập tức quay trở lại.


Anh dùng thước cặp đo khoảng cách giữa dòng chữ viết *T6-T7* và *L2-L3* trên mảnh giấy.


Chính xác là 25mm và 35mm.


Tỷ lệ co giãn của mảnh giấy khi bị vò nát và dính ẩm là không đáng kể. Thầy Sơn đã dùng khoảng cách vật lý của các dòng chữ trên giấy để định vị tỷ lệ xích của bản đồ ngầm!


Nam áp đặt các con số này vào hệ tọa độ VN-2000 trong não bộ. Các đường kinh tuyến và vĩ độ lập thể xoay chuyển, giao nhau tại một điểm đỏ rực rỡ dưới chân cầu Long Biên cổ kính.


"Bãi bồi sông Hồng..." Nam thì thào, đôi mắt anh mở to dưới ánh đèn pin đang mờ dần. "Tọa độ này chỉ thẳng vào khu vực bãi bồi lau sậy phía dưới chân cầu. Nơi dòng nước xiết tạo ra những rãnh cát lún tự nhiên."


Đó chính là hiện trường nơi thi thể thật của Lão Khập Khiễng bị phát hiện dạt vào bờ cát, và cũng là địa bàn hoạt động ngầm của gã sát thủ Tiêu Vô Song.


Nhưng tại sao Giáo sư Sơn lại biết tọa độ này từ trước khi Lão Khập Khiễng bị sát hại?


Nam lật ngược mảnh giấy lại dưới ánh đèn pin UV bước sóng 365nm mà anh lén giữ trong túi. Dưới ánh sáng tím lạnh, một dòng chữ viết bằng mực huỳnh quang sinh học ẩn hiện ra ở mặt sau mảnh giấy, nét chữ run rẩy và đứt quãng như được viết trong một trạng thái hoảng loạn tột độ:


*"Họ không chỉ chôn sống... họ đánh dấu tủy bằng đồng vị... Nam, hãy tìm kho xác cổ... bộ xương thứ hai..."*


Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Hoài Nam. Đầu óc anh quay cuồng trước thông tin mới. Đánh dấu tủy bằng đồng vị phóng xạ? Đó chính là lý do Mai Chi tìm thấy dư lượng formalin đồng vị phóng xạ nhẹ trong mẫu tủy xương đùi của nạn nhân tại nhà xác thành phố ở chương 4!


Tập đoàn Vạn Xuân đã sử dụng một loại hóa chất bảo quản đặc biệt có chứa đồng vị phóng xạ để đánh dấu và phân loại những bộ xương của những người vô gia cư bị họ bắt cóc và chôn sống. Và Giáo sư Sơn đã phát hiện ra điều này trước khi bị sát hại.


Đột nhiên, từ phía trên trần hầm gạch vòm, có tiếng động lạ vang lên.


*Cạch. Sột soạt.*


Tiếng kim loại va chạm vào nhau, nối tiếp là tiếng bước chân nặng nề di chuyển trên nền đất nện của nhà kho cũ phía trên nắp hầm thông gió.


Nam lập tức tắt phụt chiếc đèn pin dã chiến. Căn hầm chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch dội vào lồng ngực trái đang đau nhói. Anh áp tai vào vách tường gạch ẩm ướt, nín thở lắng nghe.


Tiếng xích sắt của một con chó nghiệp vụ đang kéo lê trên sàn nhà kho. Tiếng khịt mũi dồn dập của loài Bec-giê săn mồi đang đánh hơi tìm kiếm mùi máu và hóa chất dọc theo các khe nứt của sàn gạch.


Đội tuần tra an ninh của Lê Hữu Phước đã tìm đến nhà kho cũ này.


Nam đưa tay lên bóp chặt vết thương vai trái đang rỉ máu, cố ngăn không cho một tiếng rên rỉ nào thoát ra ngoài. Trong bóng tối lạnh lẽo, anh biết chiếc bẫy săn đuổi đang một lần nữa siết chặt lại quanh mình, và lối thoát duy nhất của anh giờ đây chỉ có thể nằm sâu hơn nữa dưới lòng đất tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!