Báo Cáo Bị Đánh Tráo
Tiếng rít đều đều, đơn điệu của hệ thống máy nén khí trong phòng đông lạnh xác số 3 vang lên như một khúc nhạc ma quái kéo dài vô tận. Không khí bên trong căn phòng duy trì ở mức âm 20 độ C, lạnh buốt đến mức mỗi hơi thở của Lê Mai Chi thoát ra ngoài đều lập tức ngưng tụ thành những làn khói trắng xóa, bám mờ vào mặt kính bảo hộ của cô. Mùi hóa chất formalin nồng nặc trộn lẫn với mùi ozone sát khuẩn tạo nên một hỗn hợp ngột ngạt, bóp nghẹt lồng ngực.
Lê Mai Chi đứng trước dãy hộc tủ đông lạnh bằng thép không gỉ cao sát trần nhà. Cô kéo nhẹ chiếc găng tay cao su y tế màu xanh sẫm, điều chỉnh lại chiếc áo khoác gió dày mặc lót bên dưới áo blouse trắng. Là một bác sĩ pháp y trẻ tuổi của Sở Cảnh sát Thành phố Thăng Long, Mai Chi đã quen với cái lạnh của nhà xác, nhưng đêm nay, cái lạnh ấy dường như đang thấm sâu vào tận xương tủy cô bởi một áp lực vô hình.
Đặng Hoài Nam – người giảng viên nhân chủng học pháp y mà cô hằng kính trọng – hiện đang là kẻ đào tẩu bị truy nã toàn quốc. Bản án vu khống tội sát hại nhân chứng đầu tiên tại phòng giải phẫu số 4 đã được đóng dấu đỏ chót. Nhưng Mai Chi không tin vào những gì mắt thường nhìn thấy. Cô tin vào khoa học. Và khoa học thì nằm ở đây, trong những ngăn kéo lạnh lẽo này.
"Bác sĩ Chi, cô vẫn chưa xong sao? Đã quá giờ bàn giao ca trực rồi."
Một giọng nói khàn khàn, sặc sụa mùi rượu trắng nồng nặc vang lên từ phía cửa phòng đông lạnh. Nguyễn Văn Lợi – gã coroner tha hóa của nhà xác thành phố – đang tựa lưng vào khung cửa thép. Làn da gã xám xịt, xước xát dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh. Đôi mắt ti hí của gã láo liên nhìn vào chiếc hộc tủ số 12 mà Mai Chi đang đứng đối diện, bàn tay gã run rẩy đút sâu vào túi quần bảo hộ dính đầy vết ố.
"Tôi cần kiểm tra lại nhãn mác và tình trạng vật lý của tử thi Lão Khập Khiễng trước khi ký vào hồ sơ chuyển giao," Mai Chi lạnh lùng đáp, giọng cô đều đều nhưng đanh thép. Cô không quay đầu lại, ngón tay dài thon nhẹ nhàng miết qua tấm thẻ nhựa màu vàng treo trên tay nắm hộc tủ. Trên đó ghi rõ: *Tử thi vô danh số 0402 - Phát hiện tại bãi bồi sông Hồng - Nghi phạm Đặng Hoài Nam sát hại.*
Lợi bước khập khiễng lại gần, hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi men của gã phả vào bầu không khí đông lạnh: "Có gì mà phải kiểm tra nữa? Báo cáo giám định lâm sàng của Tiến sĩ Ngô Sĩ Liên bên phía Vạn Xuân đã kết luận rõ ràng rồi: nạn nhân tử vong do đột quỵ tự nhiên dẫn đến liệt cơ hô hấp cấp. Cô chỉ cần ký xác nhận vào đây để tôi làm thủ tục đưa xác đi hỏa táng dã chiến. Đội Trọng án số 3 đang giục giã lắm rồi."
Gã vừa nói vừa chìa ra một tập hồ sơ kẹp trên tấm bảng nhựa, ngón tay cáu bẩn chỉ vào dòng chữ ký trống.
Mai Chi không thèm nhìn tập hồ sơ. Cô đặt tay lên tay nắm kim loại của hộc tủ số 12, dùng lực kéo mạnh.
*Rầm.*
Chiếc khay thép trượt trên đường ray cơ học, đưa thi thể của người đàn ông được cho là Lão Khập Khiễng ra ngoài. Xác chết nằm thẳng đuột dưới tấm khăn phủ màu xanh y tế. Mai Chi lật nhẹ tấm khăn che mặt. Một luồng khí lạnh buốt bốc lên.
Bằng trực giác và kiến thức chuyên môn sắc bén, Mai Chi lập tức nhận ra điểm bất thường. Cô dùng ngón tay ấn nhẹ vào vùng cơ cắn ở hàm dưới của tử thi, sau đó cố gắng di chuyển khớp khuỷu tay trái của nạn nhân.
Khớp xương mềm nhũn, hoàn toàn không có độ kháng lực cơ học.
"Cứng tử thi (Rigor mortis) đã biến mất hoàn toàn?" Mai Chi nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào khuôn mặt xám ngoét của Lợi. "Nạn nhân được tuyên bố tử vong vào khoảng 23h30 đêm qua tại phòng giải phẫu số 4. Tính đến hiện tại mới chỉ trôi qua chưa đầy 18 tiếng. Trong điều kiện phòng lạnh âm 20 độ C liên tục, hiện tượng co cứng cơ phải đạt đỉnh và kéo dài ít nhất 36 đến 48 tiếng do các sợi actin và myosin bị đông kết vật lý. Tại sao khớp xương của tử thi này lại mềm nhũn như một xác chết đã phân hủy ngoài môi trường tự nhiên sau 3 ngày?"
Lợi hơi bối rối, gã vội vàng giải thích bằng giọng lập bập: "À... cái đó... chắc là do hệ thống tủ lạnh số 12 bị hỏng nhiệt độ lúc rạng sáng. Nhiệt độ tăng lên đột ngột nên cứng tử thi mới tan nhanh như vậy. Chuyện bình thường ở cái nhà xác cũ kỹ này thôi bác sĩ Chi ạ."
"Hỏng nhiệt độ?" Mai Chi nở một nụ cười lạnh lẽo. Cô bước thẳng đến bảng điều khiển điện tử trung tâm gắn trên vách tường phòng lạnh số 3, ngón tay chỉ vào màn hình led màu xanh: "Chỉ số nhiệt độ trong hộc số 12 suốt 24 giờ qua được ghi nhận liên tục ở mức ổn định âm 20 độ C, biên độ dao động không quá 0.5 độ. Hệ thống giám sát nhiệt độ của trường y được đồng bộ hóa với máy chủ an ninh. Ông Lợi, ông đang giải thích một hiện tượng sinh học bằng một sự dối trá kỹ thuật đấy à?"
Lợi cứng họng, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã bất chấp nhiệt độ dưới âm của phòng lạnh. Gã lùi lại một bước, giọng điệu chuyển từ giục giã sang đe dọa ngầm: "Bác sĩ Chi, cô đừng có tự kiếm rắc rối cho mình. Đây là vụ án do Thượng tá Dũng trực tiếp chỉ đạo. Cô xới tung cái xác này lên thì được lợi lộc gì? Ký báo cáo đi, rồi cô muốn đi đâu thì đi."
Mai Chi không trả lời. Cô quay lại phía tử thi, bắt đầu thực hiện các phép đo đạc đại thể chuẩn y khoa. Cô dùng thước cặp chuyên dụng để đo độ hoen tử thi (Livor mortis) ở vùng lưng và gáy của xác chết.
"Hoen tử thi đã cố định hoàn toàn ở vùng lưng thắt lưng, màu tím sẫm không hề nhạt đi khi ấn ngón tay," Mai Chi lẩm nhẩm đọc thông số vào máy ghi âm mini cài trên cổ áo. "Hiện tượng hoen tử thi chỉ cố định hoàn toàn sau 8 đến 12 giờ kể từ khi tim ngừng đập. Nhưng nhìn vào độ phân hủy vi mô của giác mạc và sự mất nước của đầu ngón tay... tử thi này đã chết ít nhất 36 giờ trước khi được đưa vào hộc lạnh này. Thời gian tử vong thực tế sai lệch tới 12 giờ so với thời điểm Lão Khập Khiễng bị sát hại."
Cô lạnh lùng kết luận: "Đây không phải là Lão Khập Khiễng. Các người đã đánh tráo xác chết ngay trong phòng đông lạnh số 3 này."
"Cô... cô điên rồi!" Lợi hét lên, gương mặt gã vặn vẹo vì hoảng sợ. Gã đột ngột lao về phía bàn dụng cụ bên cạnh, cố tình dùng tay gạt mạnh chiếc khay thép chứa các loại dao mổ, kẹp phẫu thuật và kim sinh thiết.
*Xoảng! Loảng xoảng!*
Tiếng kim loại va chạm chát chúa dội lên trên sàn đá hoa cương xám, tạo nên một sự hỗn loạn cơ học cố ý nhằm cắt đứt mạch suy luận và quá trình khám nghiệm của Mai Chi.
Nhưng Mai Chi đã dự đoán trước hành động của gã. Trong khoảnh khắc chiếc khay rơi xuống, cô đã nhanh tay rút một chiếc kim sinh thiết chọc hút cỡ lớn (biopsy needle) giấu dưới vạt áo blouse. Bằng một động tác nhanh gọn, dứt khoát tích lũy từ hàng trăm ca lâm sàng thực địa, cô đâm mạnh mũi kim dài vào vùng đầu xương đùi của tử thi thật dạt vào sông Hồng – cái xác thực sự của Lão Khập Khiễng mà Lợi đang chuẩn bị đẩy vào lò thiêu lậu ở góc khuất nhà xác.
Cô kéo pít-tông, hút lấy một mẫu tủy xương đùi đỏ sẫm dính chút dịch đặc. Tủy xương là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất bởi cấu trúc vỏ xương cứng, là nơi các độc chất và hóa chất bảo quản như formalin đồng vị phóng xạ phân hủy chậm nhất, giữ được nguyên vẹn dấu vết sinh học dù tử thi có bị ngâm tẩm hay đánh tráo.
"Cô đang làm cái quái gì thế hả?" Lợi gầm lên, gã điên cuồng lao đến định giật lấy chiếc xi lanh chứa mẫu tủy xương trên tay Mai Chi.
"Dừng tay lại!"
Mai Chi lùi lại một bước, tay trái rút chiếc đèn huỳnh quang bước sóng 365nm từ túi áo, chiếu thẳng luồng ánh sáng tím lạnh vào mặt Lợi. Sự kiên định trong ánh mắt của cô gái trẻ khiến gã coroner nát rượu khựng lại trong giây lát.
"Ông Lợi, tôi đã gửi dữ liệu quét nhiệt độ hộc tủ lên máy chủ độc lập của cựu Thẩm phán Trương Hoài Thu. Nếu ông bước thêm một bước nữa, tôi sẽ lập tức kích hoạt báo động xâm phạm vật chứng hình sự," Mai Chi đanh thép tuyên bố.
Lợi run rẩy nhìn chiếc xi lanh dính máu trên tay cô, gã biết mình đã thất bại trong việc ngăn chặn cô lấy mẫu. Gã lầm bầm chửi thề, rồi quay người chạy thẳng ra phía cửa sau của nhà xác, nơi chiếc xe tải đông lạnh dán logo Tập đoàn Vạn Xuân đang nổ máy chờ sẵn.
Mai Chi nhanh chóng cất mẫu tủy xương vào túi niêm phong bảo mật bảo quản bằng khí Nitơ khô cầm tay, cẩn thận ký xác nhận ngày giờ theo đúng Chuỗi bảo quản vật chứng nghiêm ngặt (Chain of Custody). Cô biết, mẫu tủy này chính là chiếc chìa khóa sinh học duy nhất chứng minh quy trình tiêu hủy lậu xác hiến tặng của Trần Đại Nhân và liên kết trực tiếp tội ác này với công nghệ đánh dấu phóng xạ của Vạn Xuân.
Nhưng áp lực chưa dừng lại ở đó.
Cánh cửa phòng đông lạnh số 3 đột ngột bị đẩy mạnh ra. Trịnh Duy Anh – Trưởng phòng Giám định Pháp y hình sự Sở Cảnh sát – bước vào với khuôn mặt nghiêm nghị, cứng nhắc trong bộ cảnh phục chỉnh tề.
"Bác sĩ Lê Mai Chi!" Duy Anh lớn tiếng, giọng nói mang đầy tính răn đe quan liêu. "Cô đang làm gì ở đây? Tôi đã nhận được báo cáo từ Thượng tá Dũng về việc cô tự ý can thiệp vào tử thi của chuyên án đang bị niêm phong bảo mật. Cô có biết hành vi tự ý lấy mẫu sinh thiết không có lệnh phê duyệt của kiểm sát viên là vi phạm nghiêm trọng quy trình tố tụng hình sự không?"
Mai Chi đứng thẳng người, cất chiếc túi niêm phong vào sâu trong túi áo khoác gió. Cô đối mặt với Duy Anh mà không hề né tránh: "Trưởng phòng Duy Anh, tôi phát hiện tử thi trong hộc số 12 đã bị đánh tráo. Xác chết hiện tại không phải là Lão Khập Khiễng. Tôi có nghĩa vụ phải bảo tồn chứng cứ sinh học trước khi nó bị tiêu hủy trái phép."
"Đủ rồi!" Duy Anh gạt phắt đi, khuôn mặt vuông chữ điền của hắn đanh lại đầy vẻ khó chịu. "Quy trình là quy trình. Mọi nghi ngờ của cô phải được trình lên hội đồng bằng văn bản. Tôi ra lệnh cho cô bàn giao lại toàn bộ chìa khóa phòng lạnh và rời khỏi đây ngay lập tức. Cô sẽ phải nhận cảnh cáo kỷ luật từ ban giám đốc sở vì hành vi tự ý lấy mẫu tối nay."
Mai Chi cắn chặt môi, cô biết mình đã phải trả một cái giá đắt bằng uy tín chuyên môn và đối mặt với án kỷ luật hành chính. Nhưng trong túi áo cô, mẫu tủy xương đùi mang đồng vị phóng xạ đã được bảo toàn an toàn. Cô cúi đầu chào Duy Anh rồi bước nhanh ra khỏi phòng đông lạnh xác số 3.
Khi bước qua chiếc khay đựng dụng cụ bị Lợi làm rơi dở dang dưới đất, ánh mắt Mai Chi chợt khựng lại.
Trên mép bàn mổ đá nơi thi thể thật của Lão Khập Khiễng vừa bị di chuyển dở dang, có một chiếc găng tay cao su rách nát nằm sót lại. Mai Chi cúi người, lén dùng nhíp gắp chiếc găng tay lên.
Dưới ánh sáng yếu ớt của hành lang nhà xác, cô nhìn thấy một mẫu mô nhỏ – một mảnh da dính chút máu khô – bị kẹt lại dưới kẽ móng tay của xác chết thật chưa bị tráo đổi.
Nạn nhân đã cào xé kẻ sát hại mình trước khi chết.
Mai Chi đưa mẫu mô dưới kính lúp cầm tay dã chiến. Cấu trúc vết xước và các sợi collagen dập nát cho thấy đây là dấu vết để lại sau một cuộc vật lộn sinh tử với một kẻ sở hữu thể chất cực mạnh, một kẻ săn mồi chuyên nghiệp dạn dày thực địa.
Đó không thể là Đặng Hoài Nam – một giảng viên gầy gò mang dị tật xương sườn.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Mai Chi. Cô nhận ra mình vừa chạm tay vào dấu vết ADN của kẻ sát nhân thực sự đứng sau toàn bộ màn kịch tàn bạo này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!