Nhạc nềnLost_Place6

Đường Ngầm Sinh Tồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đồng hồ treo tường trong phòng chuẩn bị tiêu bản nhích dần về con số 23 giờ 50 phút. Không gian ngột ngạt dưới tầng hầm tòa nhà giải phẫu của Đại học Y Dược Thăng Long tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thổn thức trong lồng ngực. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn học hắt lên những bức tường gạch men xám xịt, loang lổ vết ố của thời gian và hóa chất.


Đặng Hoài Nam ngồi bất động trên chiếc ghế tựa bằng thép lạnh ngắt. Cánh tay phải của anh bị khóa chặt vào thanh tựa lưng bằng chiếc còng số tám mạ crom sáng loáng. Trên chiếc áo sơ mi sẫm màu bên trong, vệt máu của Lão Khập Khiễng đã bắt đầu khô lại, co rút và cứng ngắc bám vào da thịt anh. Cơn đau nhói từ vết sẹo mổ cũ trên lồng ngực trái đột ngột dội lên từng đợt, âm ỉ và buốt nhói. Đó là phản ứng đào thải sinh học nhẹ của mảnh xương sườn cấy ghép bẩm sinh bấy lâu nay vẫn âm thầm hiện hữu như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân thế dị biệt của anh. Dưới áp lực của cuộc vây ráp và tình trạng thiếu thuốc ức chế miễn dịch nghiêm trọng, cơ thể anh đang bắt đầu phản kháng.


Nam hít sâu một hơi, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim sinh trắc học để cưỡng ép nhịp tim giữ ở mức 58 nhịp/phút. Anh cần sự tỉnh táo tuyệt đối. Đầu óc anh bắt đầu vận hành như một cỗ máy phân tích lập thể.


Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nặng nề của Lê Hữu Phước và đội bảo an vũ trang đang nhỏ dần khi họ di chuyển ra hướng sảnh chính để tiếp đón kiểm sát viên Lê Minh Hải. Trần Đại Nhân và Đại úy Lê Văn Bản cũng đã bước ra ngoài cửa để bàn giao thủ tục pháp lý. Nam biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất.


"Tách."


Tiếng rơ-le điện nhỏ vang lên từ góc trần nhà. Ánh sáng đỏ rực từ mắt hồng ngoại của chiếc camera giám sát hành lang đột ngột tắt lịm.


Nguyễn Văn Hùng đã ra tay. Người bảo vệ ca đêm thật thà, người mang nặng ơn cứu mạng của Nam dành cho đứa con trai mắc ung thư xương bẩm sinh, đã thực hiện đúng lời hứa. Ông đã lén ngắt nguồn điện tổng của hệ thống camera giám sát hành lang trong vòng mười phút. Mười phút để Nam tự định đoạt số phận của mình trước khi bị di lý về phòng biệt giam.


Nam lập tức hành động. Ngón tay thon dài, nhạy cảm của một nhà nhân chủng học pháp y lén rà soát dưới nếp gấp cổ áo sơ mi. Ở đó, kẹp chặt dưới lớp vải lót, là một chiếc ghim kẹp giấy bằng thép mảnh mà anh luôn mang theo như một thói quen cưỡng chế ngăn nắp.


Anh dùng những ngón tay trái tự do để uốn thẳng chiếc ghim thép, bẻ gập một góc nhỏ ở đầu để tạo thành một chiếc móc khóa dã chiến. Một tay bị khóa, góc cử động của Nam cực kỳ hạn chế. Anh phải nghiêng hẳn bả vai trái sang bên phải, dùng răng giữ chặt một đầu ghim để uốn cong đầu còn lại. Cơn đau ngực lại dội lên, khiến mồ hôi lạnh vã ra trên trán anh, làm mờ đi cặp kính gọng mảnh.


"Tập trung..." Nam tự ra lệnh cho bản thân. Trạng thái Tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus) được kích hoạt.


Anh luồn chiếc ghim thép vào khe hở nhỏ của ổ khóa còng số tám. Bằng xúc giác nhạy bén tích lũy từ hàng ngàn ca bóc tách tiêu bản xương vi mô, Nam cảm nhận được cấu trúc bên trong của ổ khóa cơ học. Đầu ghim chạm vào lẫy khóa thứ nhất. Anh xoay nhẹ cổ tay một góc mười lăm độ.


*Cạch.*


Lẫy thứ nhất mở. Nam nín thở, đẩy sâu đầu ghim thêm hai milimét để tiếp cận lẫy khóa thứ hai. Tiếng chó nghiệp vụ của Lê Hữu Phước đột ngột sủa vang dội ngoài sảnh chính, âm thanh vọng qua khe cửa gỗ dày khiến tim anh nảy lên một nhịp. Nếu nhịp tim tăng quá nhanh, các đầu ngón tay sẽ run rẩy và phá hủy cảm giác cơ học.


Nam thở ra thật chậm. Anh điều hòa nhịp thở theo chu kỳ bốn-tám. Đầu ghim thép chạm vào điểm tựa cuối cùng. Anh dùng lực ngón cái ấn nhẹ xuống.


*Tách.*


Chiếc vòng thép của còng số tám bung ra. Nam nhanh chóng rút tay ra khỏi vòng sắt, xoa nhẹ cổ tay đã hằn lên vết đỏ thẫm. Anh liếc nhìn đồng hồ. Đã trôi qua hai phút ba mươi giây.


Nam đứng bật dậy, tháo chiếc áo blouse trắng dính máu để lại trên ghế. Đây là một quyết định chiến thuật đau đớn nhưng bắt buộc. Chiếc áo dính máu của nạn nhân là một ngọn hải đăng sinh học đối với khứu giác của chó nghiệp vụ, và việc mang theo nó khi trốn chạy là tự sát. Anh cũng phải bỏ lại toàn bộ tài liệu giảng dạy cá nhân trên bàn làm việc. Từ giây phút này, anh chính thức từ bỏ danh phận giảng viên y khoa danh giá để bước vào bóng tối.


Nam tiếp cận cửa sổ thông gió phía trên bức tường phòng chuẩn bị tiêu bản. Sử dụng Ghi nhớ lập thể tuyệt đối (Spatial Eidetic Memory), anh tái dựng lại toàn bộ sơ đồ kiến trúc của tòa nhà giải phẫu trong não bộ. Lối thoát duy nhất không bị camera giám sát mặt đất phát hiện là đường ống dẫn hơi nóng cũ kỹ nằm ngay phía sau vách tường phòng chuẩn bị tiêu bản. Lối này thông thẳng xuống hệ thống nồi hơi của nhà xác và dạt xuống hệ thống đường hầm bưu chính thuộc địa sâu dưới lòng đất.


Anh cẩn thận dùng chiếc ghim giấy đã uốn cong để cạy chốt cửa sổ thông gió. Cánh cửa sắt rỉ sét mở ra, để lộ một khoảng không tối tăm, hẹp hòi và bốc lên mùi bụi thạch cao cổ kính. Nam bám tay vào mép tường, dùng lực cánh tay kéo cơ thể cao gầy của mình luồn qua khe hẹp. Cơn đau ngực lại co thắt dữ dội khi anh ép lồng ngực qua khung sắt, nhưng anh cắn chặt môi, không để phát ra một tiếng động nhỏ nào. Anh trượt người xuống đường ống dẫn hơi cũ kỹ, biến mất vào bóng tối ngay khi tiếng bước chân dồn dập của Lê Văn Bản quay trở lại hành lang ngoài cửa.


***


Không gian bên trong đường ống dẫn hơi tối đen như mực và ngột ngạt đến nghẹt thở. Nhiệt độ tại đây luôn ở mức cao do hơi nóng âm ỉ tích tụ từ hệ thống nồi hơi cũ, khiến mồ hôi của Nam tuôn ra như tắm, làm ướt sũng chiếc áo sơ mi sẫm màu. Mùi gỉ sét, bụi thạch cao và hóa chất bảo quản xác rò rỉ từ các bể chứa phía trên tạo nên một hỗn hợp khí độc hại, ăn mòn niêm mạc mũi của anh.


Nam bò chậm rãi bằng khuỷu tay và đầu gối trên bề mặt kim loại rỉ sét của đường ống. Anh phải di chuyển cực kỳ cẩn trọng, bởi chỉ một tiếng động cơ học nhỏ do kim loại va chạm cũng có thể truyền âm thanh đi xa hàng chục mét qua hệ thống ống dẫn, báo động cho đội tuần tra của Lê Hữu Phước.


*Gừ... Gâu!*


Tiếng sủa dữ dội của con Bec-giê nghiệp vụ vang lên ngay phía trên trần ống dẫn hơi. Phước đã thả chó lùng sục. Khứu giác nhạy bén của con vật đã phát hiện ra mùi máu khô dính trên chiếc áo blouse mà Nam bỏ lại trong phòng thẩm vấn, và giờ nó đang lần theo hướng di chuyển của anh.


"Chúng nó đang ở ngay trên đầu mình," Nam thầm nghĩ, nhắm mắt lại để định vị hướng âm thanh.


Anh biết mình không thể trốn ra cổng phụ phía Bắc của trường y. Qua khe hở nhỏ của một khớp nối ống dẫn hướng ra sân sau, anh nhìn thấy ánh đèn flash của cảnh sát Bản đã thiết lập một chốt chặn vũ trang nghiêm ngặt tại đó. Những người lính tuần tra mang theo súng ngắn và đèn pin công suất lớn đang quét liên tục qua các bụi cây xà cừ. Đường thoát trên mặt đất đã bị phong tỏa hoàn toàn. Lối đi duy nhất là đi xuống sâu hơn.


Nam bò đến cuối đường ống dẫn hơi, nơi nó kết nối với phòng nồi hơi của nhà xác. Anh lách người qua khe hở kỹ thuật và nhảy nhẹ xuống nền bê tông ẩm ướt của phòng nồi hơi.


"Ai đó?"


Một giọng nói khàn khàn, trầm thấp đột ngột vang lên từ góc tối của căn phòng.


Nam lập tức lùi lại, lưng áp chặt vào bức tường gạch lạnh ngắt, tay phải đưa lên thủ thế tự vệ dã chiến.


Từ bóng tối phía sau lò hơi khổng lồ, một dáng người đi khập khiễng bước ra. Ánh lửa đỏ âm ỉ từ cửa lò chiếu lên khuôn mặt sạm màu, bạc nhược của một người đàn ông trung niên với mái tóc bù xù xơ xác. Ông ta mặc một bộ đồ bảo hộ lao động cũ kỹ dính đầy vết ố hóa chất màu vàng thẫm, miệng ngậm một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ đã tắt lửa.


Đó là Bùi Văn Tự - gã gác xác lập dị của Đại học Thăng Long, cựu lính công binh phá mìn có thâm niên am hiểu sâu sắc thế giới ngầm dưới lòng đất trường y.


"Nhóc con, là mày à?" Tự nheo mắt nhìn Nam qua làn khói mỏng của lò hơi, giọng nói không một chút ngạc nhiên. "Tao nghe tiếng chó sủa của thằng Phước ngoài sân là biết ngay mày đang gặp rắc rối lớn rồi."


Nam hạ tay xuống, thở hắt ra một hơi: "Chú Tự... Tôi bị vu khống giết người. Cảnh sát đang phong tỏa toàn bộ tòa nhà."


Tự cười khẩy, gõ nhẹ chiếc tẩu thuốc vào lòng bàn tay: "Tao biết. Trần Đại Nhân và lũ tay sai của tập đoàn Vạn Xuân đã chuẩn bị cái bẫy này từ lâu rồi. Chúng nó muốn bịt miệng mày như đã làm với Giáo sư Sơn. Đi theo tao, nhanh lên! Con chó của thằng Phước sắp đánh hơi đến cửa phòng nồi hơi rồi."


Tự đi khập khiễng nhưng tốc độ di chuyển cực nhanh và dứt khoát. Ông kéo Nam vào góc sâu nhất của phòng nồi hơi, nơi có những chiếc bồn chứa cồn tuyệt đối dùng để pha chế hóa chất bảo quản xác.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng chó nghiệp vụ cào móng sột soạt ngoài cửa sắt phòng nồi hơi, kèm theo tiếng hét chỉ huy của Lê Hữu Phước: "Mở cửa phòng nồi hơi ra! Tôi ngửi thấy mùi máu hướng này!"


"Chú Tự, con chó sẽ phát hiện ra chúng ta trong vòng ba mươi giây nữa," Nam cảnh báo, khứu giác nhạy bén của anh đã phân tích được khoảng cách của con vật qua tiếng thở dốc ngoài cửa.


Tự không hề hoảng loạn. Ông cúi người, lấy ra một hũ bột lưu huỳnh màu vàng chanh bốc mùi nồng hắc và một chai formalin đậm đặc từ tủ dụng cụ. Ông xịt mạnh hỗn hợp formalin và rắc bột lưu huỳnh xung quanh khe cửa sắt và lối đi dẫn vào lò hơi.


"Bột lưu huỳnh và formalin đậm đặc sẽ làm tê liệt hoàn toàn các thụ thể khứu giác của con Bec-giê," Tự thì thầm, nụ cười lập dị hiện rõ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Thằng Phước có mang mười con chó đến đây cũng phải chịu thua mùi hóa chất này."


Đúng như lời Tự nói, tiếng sủa của con chó ngoài cửa đột ngột chuyển thành tiếng ẳng ẳng đau đớn khi nó hít phải luồng khí formalin nồng nặc rò rỉ qua khe cửa. Tiếng Phước chửi thề vang lên bên ngoài.


Tự quay sang Nam, lôi từ trong thắt lưng ra Chùm chìa khóa vạn năng bằng thép mở được mọi cánh cửa sắt cổ xưa của trường y. Ông áp sát người vào một bức tường gạch vòm xám xịt phía sau lò hơi, đẩy nhẹ một viên gạch nhô ra để lộ một ổ khóa cơ cổ điển ẩn sâu bên trong vách tường.


Tự tra chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ, xoay mạnh hai vòng.


*Rắc... Rắc...*


Bức tường gạch chuyển động cơ học, hé mở một lối đi hẹp tối tăm dẫn thẳng xuống dưới nền móng tòa nhà. Mùi ẩm ướt của đất cát, mùi nước thải rò rỉ và luồng khí lạnh buốt từ lòng đất sộc thẳng vào mặt Nam.


"Xuống dưới đi, nhóc," Tự đẩy mạnh vai Nam hướng về phía lối đi tối. "Đây là lối vào Đường hầm bưu chính thuộc địa cũ thời Pháp. Nó chạy chằng chịt dưới lòng đất Thăng Long, kết nối trường y với hệ thống ga tàu cũ. Đây là lối đi duy nhất giúp mày thoát khỏi vòng vây của cảnh sát Bản trên mặt đất."


Nam nhìn vào khoảng tối vô tận dưới chân mình, lồng ngực lại đau thắt lên một nhịp do phản ứng đào thải của mảnh xương sườn ghép bẩm sinh. Anh biết, một khi bước xuống con đường này, anh sẽ phải đối mặt với một thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy, ẩm ướt và thiếu dưỡng khí – một môi trường tàn phá thể lực nghiêm trọng nhất đối với thể trạng dị tật của anh.


Nhưng anh không có sự lựa chọn nào khác. Người chết đang chờ đợi tiếng nói của anh, và mật mã khắc trên xương sọ của thầy Sơn vẫn chưa được giải mã hoàn toàn.


"Cảm ơn chú, chú Tự," Nam nói, ánh mắt kiên định nhìn người gác xác lập dị.


Tự vỗ mạnh vào vai Nam, cười grim: "Chạy đi, nhóc. Tao nợ mày mạng sống của thằng con tao. Bảo trọng dưới lòng đất."


Nam bước chân xuống bậc thềm gạch vòm ẩm ướt đầu tiên. Bóng tối bao trùm đường hầm bưu chính cũ kỹ, tiếng nước thải chảy róc rách mở ra một hành trình trốn chạy không lối thoát dưới lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!