Nhạc nềnLost_Place6

Đối Thủy Học Thuật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn huỳnh quang trong Phòng Lab Nhân chủng học pháp y chớp nháy hai nhịp liên tiếp rồi tắt phụt, để lại không gian xám xịt của buổi hừng đông Thăng Long luồn qua khung cửa kính bám đầy bụi thạch cao. Trên cánh cửa gỗ sồi cổ kính, tấm băng niêm phong đỏ chót của Đội Trọng án số 3 vẫn dán chéo, nhưng ổ khóa thẻ từ bảo mật đã bị vô hiệu hóa bởi một sắc lệnh hành chính khẩn cấp từ ban giám hiệu.


Lê Minh Triết bước vào trước. Gã diện bộ vest công sở màu xám tro phẳng phiu dưới lớp áo blouse trắng không cài cúc, cặp kính gọng đen dày cộm phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt từ chiếc máy tính chủ. Khóe môi gã hơi nhếch lên, để lộ một nụ cười đắc ý pha lẫn sự đố kỵ bấy lâu nay được giải tỏa.


"Xóa sạch," Triết lạnh lùng ra lệnh cho gã kỹ thuật viên đang ngồi trước bàn làm việc của Đặng Hoài Nam. "Định dạng lại toàn bộ ổ cứng máy chủ. Tất cả các tệp nghiên cứu về phục dựng lập thể và dữ liệu quét laser xương sườn của Đặng Hoài Nam phải được dọn dẹp để nhường chỗ cho dự án mới của tôi. Từ hôm nay, phòng lab này thuộc quyền quản lý của tôi."


"Tiến sĩ Triết, anh không có quyền làm thế!" Lâm Mỹ Vy đứng chặn trước tủ tài liệu, hai bàn tay nhỏ nhắn bấu chặt vào mép áo blouse trắng quá khổ. Gương mặt cô gái trẻ tái mét dưới cặp kính cận tròn, nhưng đôi mắt tết hai bên tóc vẫn quật cường nhìn thẳng vào gã đồng nghiệp tham vọng. "Hồ sơ nghiên cứu của thầy Nam là tài sản học thuật quốc gia, chưa có quyết định chính thức từ Hội đồng kỷ luật y khoa, anh không được phép can thiệp vào dữ liệu vật chứng!"


"Vật chứng?" Lê Minh Triết bật cười khan, bước một bước dài áp sát Vy, mùi nước hoa đắt tiền của gã lấn át mùi formalin quen thuộc trong phòng. "Một kẻ đào tẩu bị truy nã đỏ vì tội giết nhân chứng thì làm gì có tài sản học thuật? Vy, cô nên thức thời đi. Ban giám hiệu đã ký quyết định bổ nhiệm tôi làm Trưởng phòng thí nghiệm tạm thời. Mọi thứ ở đây, từ cái kẹp giấy cho đến máy quét laser lập thể, đều do tôi quyết định."


Đứng tựa lưng vào bục đá cẩm thạch giữa phòng, Vũ Hoàng Nam – thiên tài ngoại khoa trẻ tuổi của bệnh viện trường y – khẽ xoay chiếc đồng hồ Rolex mạ vàng trên cổ tay. Hắn không thèm nhìn Vy, ánh mắt kiêu ngạo chỉ lướt qua những mô hình giải phẫu xương sườn xếp chồng chất trên giá gỗ.


"Đừng phí lời với cô ta, Triết," Vũ Hoàng Nam lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo sự khinh miệt đặc trưng của một bác sĩ phẫu thuật thực dụng. "Nhân chủng học pháp y chỉ là thứ nghiên cứu rác rưởi trên những bộ xương khô. Cái tôi cần là bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn để lại. Đó là thép quân y Pháp nguyên bản, cực kỳ thích hợp làm tiêu bản đối chiếu cho ca mổ thực nghiệm ngoại khoa sắp tới của tôi."


"Anh không được đụng vào di vật của Giáo sư Sơn!" Vy hét lên, nhưng Triết đã gạt cô sang một bên, ra hiệu cho kỹ thuật viên bắt đầu tiến hành định dạng ổ cứng.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Vy cắn chặt môi đến rướm máu. Cô biết mình chỉ có chưa đầy ba phút trước khi toàn bộ dữ liệu quét 3D của bộ xương sườn mang mật mã 2014-HN-032 bị xóa sạch vĩnh viễn. Đôi tay cô run rẩy luồn vào túi áo blouse, nơi có chiếc thẻ nhớ micro-SD bảo mật mà cô lén mang theo.


Lợi dụng lúc Triết đang quay lưng chỉ đạo kỹ thuật viên, Vy bước nhanh về phía máy quét laser lập thể SEM đặt ở góc tối của phòng lab. Cô quỳ thụp xuống, vờ như đang kiểm tra đường dây nguồn bị lỏng, nhưng ngón tay thon nhỏ đã nhanh chóng cắm chiếc thẻ nhớ micro-SD vào cổng sau của máy quét.


*Tách. Tách.*


Màn hình điều khiển phụ của máy quét nhấp nháy dòng chữ: *Đang sao lưu dữ liệu lập thể 3D - Lô 2014-HN-032. Tiến trình: 12%... 24%...*


"Cô đang làm gì ở đó, Vy?" Giọng nói sắc lạnh của Vũ Hoàng Nam đột ngột vang lên ngay phía sau lưng cô. Hắn đã bước đến bên bục đá, đôi mắt sắc sảo của gã bác sĩ ngoại khoa khóa chặt vào bóng lưng đang khom xuống của Vy.


Vy giật thót mình, nhưng lý trí nhạy bén của một trợ lý xuất sắc đã giúp cô giữ được sự bình tĩnh lâm sàng. Cô không rút tay lại mà cố tình dùng ngón tay ấn mạnh vào nút hiệu chuẩn thấu kính của máy quét, tạo ra một xung điện áp nhỏ.


*Tít! Tít! Tít! Cảnh báo: Lỗi bộ đệm thấu kính laser. Hệ thống tạm dừng hoạt động trong 60 giây để hiệu chuẩn lại.*


"Máy quét bị lỗi xung điện do đường dây nguồn rò rỉ," Vy đứng thẳng dậy, quay người lại che khuất màn hình phụ đang chạy tiến trình sao lưu ở mức 65%. Cô nhìn thẳng vào Vũ Hoàng Nam, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy sự thách thức học thuật. "Nếu các anh cưỡng ép định dạng hệ thống trong lúc máy quét đang hiệu chuẩn, toàn bộ bo mạch laser trị giá hai tỷ đồng của tập đoàn Vạn Xuân tài trợ sẽ bị cháy hỏng. Lúc đó, Tiến sĩ Triết sẽ là người chịu trách nhiệm trước hiệu trưởng."


Lê Minh Triết nghe thấy thế thì khựng lại, gương mặt gã thoáng qua sự lo ngại. Gã biết ban giám hiệu cực kỳ nhạy cảm với các tài sản do Vạn Xuân tài trợ.


"Đợi đã," Triết giơ tay ngăn kỹ thuật viên lại. "Để cô ta sửa lỗi hệ thống trước. Tôi không muốn có bất kỳ rắc rối kỹ thuật nào trước khi bàn giao phòng lab."


Vy nín thở, đôi mắt cô liếc nhanh qua khe hở bên vai Vũ Hoàng Nam. Màn hình phụ đã chuyển sang màu xanh: *Sao lưu hoàn tất 100%. Đã ngắt kết nối an toàn.*


Với một động tác cực nhanh dưới danh nghĩa thu dọn hộp công cụ dã chiến dính thạch cao, Vy rút chiếc thẻ nhớ micro-SD ra khỏi cổng sau, giấu gọn vào trong lòng bàn tay rồi nhét sâu vào ngăn đáy giả của hộp đánh giày cũ mà cô lén mang vào từ trước.


Tuy nhiên, Vũ Hoàng Nam không dễ bị đánh lừa hoàn toàn. Hắn bước đến bàn làm việc của Hoài Nam, thô bạo giật phắt chiếc hộp gỗ trắc chứa bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn đang đặt trên giá sách.


"Cái này tôi sẽ mang đi," Vũ Hoàng Nam lạnh lùng nói, ngón tay hắn lướt qua những lưỡi dao mổ siêu bén mạ crom sáng loáng. "Trợ lý Vy, cô đã bị đình chỉ công tác lâm sàng từ sáng nay theo quyết định của ban giám hiệu. Thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây ngay lập tức."


Vy cắn chặt răng nhìn bộ dao mổ quý giá của người thầy quá cố bị Vũ Hoàng Nam tịch thu, nhưng cô biết mình không thể mạo hiểm thêm nữa. Chiếc thẻ nhớ trong hộp đánh giày chứa dữ liệu quét 3D của bộ xương sườn 2014 chính là phao cứu sinh duy nhất của Hoài Nam lúc này. Cô ôm chặt chiếc hộp đánh giày vào lòng, cúi đầu bước nhanh ra khỏi phòng lab dưới sự giám sát nghiêm ngặt của hai nhân viên bảo an trường y.


***


Cùng lúc đó, cách khuôn viên trường y Thăng Long hơn hai mươi cây số về phía ngoại ô, tiếng chuông chùa cổ Thanh Nhàn ngân vang trầm buồn trong màn sương mù dày đặc của buổi hừng đông.


Mật thất phía sau tượng Phật thế âm lạnh ngắt và ẩm ướt. Đặng Hoài Nam đang nằm co quắp trên chiếc phản gỗ sờn cũ, hơi thở của anh đứt quãng và nông rỗng. Cơn sốt cao 39.5 độ C do nhiễm trùng bả vai trái đã bắt đầu tàn phá hệ thống thần kinh thực vật, khiến da mặt anh nhợt nhạt cắt không ra máu. Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại đang âm ỉ cháy dọc theo lồng ngực trái.


Vết sẹo mổ cũ bẩm sinh dọc xương sườn số 6 – nơi cấy ghép mảnh xương mang mã gen di sản của Đặng gia – đang co rút dữ dội. Thiếu đi liều thuốc Methylprednisolone đặc chủng chống đào thải bẩm sinh, hệ miễn dịch của Nam đang phát động một cuộc tấn công tàn nhẫn chống lại chính cơ thể anh. Từng thớ cơ liên sườn thắt chặt lại như bị một chiếc đai sắt nung đỏ siết chặt, khiến mỗi nhịp thở của anh đều rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm thấm đẫm lớp gạc vô trùng.


"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây... thở ra... tám giây..."


Nam cắn chặt răng đến rướm máu, cưỡng ép vỏ não kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim sinh trắc học để giữ nhịp tim ổn định ở mức 58 nhịp/phút. Anh không được phép ngất đi lúc này. Trên chiếc bàn gỗ trắc kề bên, mảnh xương sườn số 6 bên trái dài mười lăm phân của bộ hài cốt 2014-HN-032 được quấn gạc vô trùng đang nằm im lìm.


Cánh cửa gỗ lim của mật thất khẽ kẽo kẹt mở ra. Một bóng người gầy guộc như một cành cây khô, mặc chiếc áo nâu sòng giản dị bước vào. Đó là Lê Khắc Sinh – lão pháp y tiền bối huyền thoại thời chiến, người đã nghỉ hưu từ ba mươi năm trước và đang ẩn dật tại ngôi chùa cổ này.


Đôi mắt ông Sinh tuy đã đục mờ vì tuổi tác nhưng dưới đôi lông mày bạc phơ, ánh nhìn của ông vẫn sắc bén và lạnh lùng như một lưỡi dao mổ giải phẫu.


"Cậu Nam, cậu đang tự giết mình đấy," ông Sinh khàn giọng nói, bước đi chậm rãi nhưng vững chắc đến bên phản gỗ. Ông đặt một chiếc hộp kim loại chứa kính hiển vi điện tử quét lập thể cầm tay SEM-3000 xuống bàn. "Phản ứng thải ghép bẩm sinh của cậu đã đến giới hạn. Nếu không có thuốc ức chế đặc hiệu, mảnh xương sườn đó sẽ chọc thủng màng phổi của cậu trong vòng bốn mươi tám giờ tới."


"Cháu... vẫn chịu đựng được, thúc công Sinh," Nam thều thào, cố gắng chống tay ngồi dậy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. "Cháu cần... giải mã vết cắt trên mảnh xương sườn này trước khi... cơ thể sụp đổ. Thầy Sơn đã dùng cả cái chết để gửi gắm nó cho cháu."


Lê Khắc Sinh nhìn lướt qua mảnh xương sườn số 6 đang đặt trên bàn, rồi nhìn vào vết máu đỏ sẫm đang loang nhanh trên ngực trái của Nam. Một tiếng thở dài trầm buồn thoát ra từ lồng ngực gầy guộc của lão pháp y tiền bối.


"Giáo sư Sơn là một người chính trực, nhưng ông ấy đã quá mạo hiểm khi kéo cậu vào vũng bùn này," ông Sinh vừa nói vừa mở chiếc hộp kim loại, cẩn thận lấy ra chiếc kính hiển vi SEM-3000 cầm tay. Thiết bị này đã được Trần Quốc Bảo lén tuồn ra ngoài trường y và gửi đến chùa qua mạng lưới của Lão Tam từ đêm qua.


Ông Sinh kết nối thiết bị quét với chiếc máy tính xách tay không kết nối mạng ngoài, rồi dùng chiếc kẹp kim loại nhẹ nhàng gắp mảnh xương sườn số 6 của bộ hài cốt 2014 đặt dưới ống kính quét lập thể.


"Hãy nhìn vào đây," ông Sinh bật công tắc nguồn của máy quét SEM-3000, ánh sáng xanh lục từ tia quét laser bắt đầu rà dọc theo bề mặt mảnh xương khô khốc.


Trên màn hình máy tính hiển thị lập thể, cấu trúc vi mô của bề mặt xương sườn số 6 hiện lên với độ phóng đại 1000 lần. Nam nheo mắt, kích hoạt trạng thái Tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus). Đầu óc anh lập tức rơi vào vùng không gian ba chiều, nơi các thớ collagen và các vết rạn nứt siêu vi tự động liên kết thành một hệ thống ký hiệu lập thể.


"Phương pháp phân tích vi chấn thương (Micro-Osteology)," Nam thì thầm, ngón tay gầy guộc chỉ vào màn hình. "Thúc công nhìn xem, mép cắt của vết rạn này không hề có dấu hiệu của sự tái cấu trúc xương hay phản ứng viêm xương trước khi chết. Điều này chứng minh vết cắt được thực hiện ngay tại thời điểm nạn nhân vừa tử vong, hoặc tối đa là mười phút sau khi tim ngừng đập."


"Chính xác," ông Sinh gật đầu, ánh mắt ông tĩnh lặng nhưng chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc dành cho tài năng thiên bẩm của Nam. "Nhưng điểm mấu chốt không nằm ở thời điểm, mà nằm ở công cụ chế tác. Hãy nhìn vào góc nghiêng của rãnh cắt."


Lão pháp y tiền bối điều chỉnh tiêu cự của kính hiển vi SEM-3000 xuống mức vi mô 0.05 milimét. Dưới độ phân giải cực cao, rãnh cắt trên xương sườn lộ rõ những đường vân song song đều đặn một cách hoàn hảo, không hề có vết xước dăm hay sự đứt gãy thớ xương thường thấy của các dụng cụ cơ học thô sơ.


"Góc cắt chính xác 45 độ, chiều sâu vết cắt đồng đều ở mức 0.08 milimét," Nam phân tích, giọng nói anh lạnh lùng và chuẩn xác như một cỗ máy giám định. "Đây là vết cắt được tạo ra bởi một nguồn năng lượng tập trung cao độ, có chu kỳ quét tần số cực ngắn để triệt tiêu nhiệt lượng tỏa ra, ngăn chặn sự cháy xém của các sợi collagen xung quanh mép xương. Hung khí khắc mật mã này... chính là một đầu cắt laser vi mô công nghiệp."


Lê Khắc Sinh im lặng. Ông đứng dậy, bước đến bên cửa sổ mật thất, nhìn ra nghĩa trang cổ phía sau chùa nơi sương mù đang bao phủ những ngôi mộ không bia mộ. Gương mặt khắc khổ của lão pháp y tiền bối hằn sâu những nếp nhăn của ký ức đau buồn thời chiến.


"Mười năm trước," ông Sinh khàn giọng nói, giọng ông trầm xuống như dội về từ lòng đất tối tăm. "Khi tôi còn làm cố vấn giám định cho Hội đồng y khoa, tôi đã từng khám nghiệm một tử thi vô danh dạt vào bãi bồi sông Hồng. Trên xương sọ của nạn nhân đó cũng có những vết rạn nứt cơ học hình ngôi sao tương tự như thế này. Lúc đó, tôi đã báo cáo lên ban giám hiệu trường y về sự tồn tại của một công nghệ khắc sinh học đen tối."


Nam nín thở, lồng ngực trái của anh thắt lại một nhịp đau nhói. "Và báo cáo đó đã bị tiêu hủy?"


"Nó bị niêm phong vĩnh viễn dưới danh nghĩa bảo mật quốc phòng," ông Sinh quay lại, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Nam đầy sự giằng xé nội tâm. "Nhưng tôi đã âm thầm điều tra nguồn gốc của thiết bị laser đó. Thời điểm năm 2014, công nghệ khắc laser vi mô trên mô xương sống là một kỹ thuật thực nghiệm cực kỳ đắt đỏ và khan hiếm trên thế giới. Cả nước Việt Nam lúc bấy giờ chỉ có duy nhất một đơn vị y tế tư nhân nhập khẩu đầu cắt laser chuyên dụng này từ Đức dưới danh nghĩa nghiên cứu tái tạo khớp xương..."


Lê Khắc Sinh bước lại gần bàn, ngón tay gầy guộc như cành củi khô của ông chỉ thẳng vào hình ảnh vết rạn nứt phóng đại trên màn hình máy tính, nơi hiển thị rõ nét những đường vân cơ học đặc trưng của đầu cắt laser nguyên bản.


"Đó chính là Đặng gia y viện của gia tộc họ Đặng các người."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!