Nhạc nềnLost_Place6

Tiếng Nói Từ Quá Khứ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng tím từ chiếc đèn cực tím trên tay Nam chớp tắt liên hồi, kéo theo bóng tối lạnh lẽo của hầm ngầm siết chặt lấy lồng ngực đang rỉ máu của anh. Nồng độ formalin trong Kho lưu trữ xác hiến tặng Thăng Long đã vượt ngưỡng chịu đựng của cơ thể người bình thường. Từng luồng khí độc ngột ngạt xộc thẳng vào phế quản, thiêu đốt niêm mạc mũi của Đặng Hoài Nam như những vệt axit vô hình. Bả vai trái của anh, nơi vết thương do đạn bắn sượt qua đang bị rách cơ delta sâu, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt hoại tử nhẹ. Cơn sốt cao 39.5 độ C tàn phá hệ thần kinh thực vật, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi dưới màn sương thạch cao lơ lửng.


Nhưng Nam không lùi bước. Lý trí lạnh lùng của một nhà nhân chủng học pháp y buộc anh phải giữ vững sự tập trung cực hạn. Anh áp sát mặt vào hộc tủ số 24, tận dụng luồng khí lạnh rò rỉ từ khu mộ cổ phía trên để thanh lọc lá phổi đang bỏng rát. Tay phải anh run rẩy nhưng dứt khoát mở chiếc ba lô dã chiến, lấy ra chiếc thước cặp cơ học Mitutoyo bằng thép không gỉ.


Trước mắt anh, bộ hài cốt mang mã số 2014-HN-032 nằm im lìm trong bóng tối. Dọc theo xương sườn số 6 bên trái, vệt mực huỳnh quang sinh học phát sáng rực rỡ màu xanh ngọc dưới ánh đèn cực tím đang lịm dần. Nam nheo mắt, áp sát đầu đo của thước cặp Mitutoyo vào vết rạn nứt siêu vi trên bề mặt xương.


"Góc cắt chính xác 45 độ. Chiều sâu vết cắt..." Nam lẩm bẩm, ngón tay cái nhẹ nhàng xoay bánh lăn của thước cặp, cảm nhận sự tiếp xúc cơ học cực kỳ nhỏ giữa mũi kim thép và rãnh rạn nứt. "Đúng 0.08 milimét. Không sai lệch một phần mười milimét."


Đây không phải là vết nứt tự nhiên do phân hủy hay áp lực địa chất. Cấu trúc rạn nứt hình ngôi sao này mang dấu ấn cơ học tuyệt đối của một thiết bị cắt laser vi mô có độ chính xác dưới 0.1mm. Nó trùng khớp hoàn hảo với vết cắt laser vi mô trên xương sọ của Giáo sư Nguyễn Lâm Sơn. Kẻ thủ ác đã dùng cùng một loại công cụ, cùng một phương pháp mã hóa sinh học để khắc ghi tội ác lên xương cốt của các nạn nhân từ mười năm trước.


Nam định xoay người để nhấc toàn bộ hài cốt ra ngoài, nhưng ngay khi anh vừa chạm tay vào khung xương chậu khô khốc, một tiếng rít lạnh buốt dội xuống từ đường ống thông gió phía trên. Đường ống dẫn hơi cũ chỉ rộng chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét, bám đầy bụi bẩn và rỉ sét. Mang theo cả bộ hài cốt cồng kềnh vượt qua lối đi hẹp này là điều hoàn toàn bất khả thi trong tình trạng thể xác suy kiệt hiện tại của anh.


"Phải đưa ra quyết định." Nam tự nhủ, lồng ngực trái của anh lại co thắt dữ dội. Vết sẹo mổ cũ bẩm sinh rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm, thấm đẫm lớp vải áo sơ mi mỏng. Phản ứng đào thải mô ghép đang tàn phá hệ miễn dịch của anh từng phút.


Không một chút do dự, Nam rút bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn từ thắt lưng áo khoác. Anh đặt lưỡi dao số 11 siêu bén vào khớp nối giữa xương sườn số 6 và sụn ức của bộ hài cốt.


*Sột soạt... sột soạt...*


Tiếng kim loại sắc lẹm cứa qua lớp sụn khô khốc dội lại trong không gian hẹp của kho xác cổ nghe rợn người. Nam dùng lực cổ tay phải, xoay nhẹ lưỡi dao để bóc tách phần đầu sườn mà không làm tổn hại đến cấu trúc rạn nứt mang mật mã. Sau ba phút cắt lọc tỉ mỉ, mảnh xương sườn số 6 bên trái dài khoảng mười lăm phân đã hoàn toàn tách rời khỏi bộ hài cốt. Anh nhanh chóng quấn mảnh xương vào một tấm gạc vô trùng, nhét sâu vào túi trong của áo khoác măng tô.


Cùng lúc đó, tại tầng áp mái của thư viện trường y, Nguyễn Thị Mai đang đứng trước bảng điều khiển hệ thống an ninh cũ của Kho lưu trữ hồ sơ y khoa cổ. Đôi mắt cô lo âu nhìn vào màn hình hiển thị sơ đồ mạch điện. Cô nhanh chóng lướt thẻ từ thủ thư của mình qua khe đọc, nhập chuỗi mã lệnh bypass để vô hiệu hóa chuông báo động của khu mộ cổ phía dưới trong vòng mười lăm phút.


"Tự, tôi đã ngắt chuông báo động khu mộ cổ. Anh chỉ có mười phút trước khi hệ thống tự động quét lại," Mai nói qua chiếc bộ đàm mã hóa tần số nhảy kênh, giọng cô run lên vì sợ hãi.


"Nhận rõ. Tôi đang thả dây," Bùi Văn Tự trả lời khàn đặc. Gã gác xác lập dị đang quỳ rạp trên nền đất ẩm ướt của khu mộ cổ, một chân đi khập khiễng tì chặt vào bệ đá cổ. Tự nhanh chóng luồn cuộn dây cáp thép quân dụng chuyên dụng xuống hốc thông gió ngầm dẫn thẳng xuống kho xác cổ.


*Rào rào... rào rào...*


Tiếng sợi cáp thép cọ xát vào thành ống thông gió dội xuống tai Nam. Anh ngước đầu lên, nhìn thấy đầu móc cáp bằng thép đen đang đung đưa ngay sát hộc tủ số 24. Nam không chậm trễ, anh dùng dây đai dù của ba lô buộc chặt mảnh xương sườn vật chứng vào lồng ngực mình, bọc ngoài bằng tấm chăn cứu sinh tráng bạc để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể.


Nhưng ngay khi Nam vừa bám chặt hai tay vào sợi cáp thép để Tự kéo lên, tiếng sủa đanh thép của con Bec-giê nghiệp vụ vang dội ngay trên đỉnh đầu anh.


"Có dấu vết đột nhập! Chó nghiệp vụ phát hiện mùi lạ ở khu mộ cổ phía Bắc!" Giọng nói hung hãn của Lê Hữu Phước vang lên qua loa bộ đàm của đội bảo an tuần tra phía trên. Ánh đèn pin chiến thuật công suất lớn bắt đầu quét loang loáng qua các bụi cây rậm rạp của nghĩa trang cổ.


*Keng... keng...*


Tiếng sợi cáp thép kéo lê sát thành ống thông gió bằng tôn rỉ phát ra âm thanh kim loại nhỏ. Phước khựng lại, ánh mắt sắc lẹm của gã cựu sĩ quan cơ động hướng thẳng về phía nắp thông gió sắt rỉ khuất sau bụi lau sậy.


"Ai đó? Đội 2, bao vây khu mộ cổ phía Bắc!" Phước hét lớn, tay lăm lăm khẩu súng ngắn dã chiến lao về phía nắp thông gió.


Trong mật thất tối tăm của khu mộ cổ, Bùi Văn Tự nghe thấy tiếng bước chân rầm rập đang áp sát. Gã gác xác lập dị không hề hoảng loạn. Với kinh nghiệm của một cựu lính công binh phá mìn, gã nhanh trí rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc túi vải thô chứa một con mèo hoang mà gã lén bắt được trong nhà xác chiều nay. Tự ném mạnh con mèo vào bụi rậm hướng ngược lại.


*Meo...ào!*


Con mèo hoang bị đau hét lên một tiếng kinh hoàng, lao vút qua các ngôi mộ cổ, kéo theo sự chú ý của con Bec-giê nghiệp vụ. Con chó sủa điên cuồng đuổi theo bóng đen trong bụi rậm, kéo lệch hướng di chuyển của đội bảo an Lê Hữu Phước sang mạn sườn phía Tây nghĩa trang.


"Mẹ kiếp, chỉ là một con mèo hoang!" Phước chửi thề, nhưng gã vẫn cảnh giác ra lệnh cho hai nhân viên bảo an ở lại kiểm tra nắp thông gió.


Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Tự dùng hết sức mạnh cơ bắp của đôi tay thô ráp, quay trục tời cáp thủ công với tốc độ chóng mặt. Thân hình gầy gò của Đặng Hoài Nam được kéo vút lên khỏi hốc thông gió hẹp của kho xác cổ. Ngay khi Nam vừa lọt qua miệng nắp hầm, Tự dùng tay đỡ lấy bả vai trái đang rỉ máu của anh, kéo anh nằm rạp xuống nền đất ẩm ướt khuất sau bục đá cổ.


Nguyễn Thị Mai lập tức xuất hiện từ lối đi kỹ thuật của Kho lưu trữ hồ sơ y khoa cổ kề bên. Cô mở sẵn cánh cửa gỗ xích sắt cổ điển, vẫy tay ra hiệu cho Nam và Tự lao vào trong.


"Vào mau! Hệ thống an ninh sắp tự động kích hoạt lại!" Mai thì thầm khẩn thiết.


Nam và Tự khom lưng lách nhanh qua cánh cửa gỗ áp mái của thư viện cổ ngay trước khi ánh đèn pin của bảo an quét qua bục đá cổ. Cánh cửa gỗ lim sờn cũ khép lại không tiếng động.


Phía ngoài khu mộ cổ, Lê Hữu Phước bước đến bên nắp thông gió sắt rỉ. Gã cúi xuống, phát hiện ra những vết xước kim loại mới tinh trên thành sắt và mùi formalin bay lên nồng nặc từ hốc ngầm.


"Có kẻ vừa thâm nhập kho xác cổ. Lối này đã bị lộ," Phước lạnh lùng nói vào bộ đàm. "Gọi đội kỹ thuật mang bê tông đến đây ngay lập tức. Hàn kín và đổ bê tông lấp chết lối thông gió ngầm này cho tôi!"


Bên trong không gian tối tăm đầy mùi giấy mục của Kho lưu trữ hồ sơ y khoa cổ, Đặng Hoài Nam ngồi tựa lưng vào giá sách gỗ sập xệ. Anh an toàn thoát khỏi kho xác cổ, giữ chặt mảnh xương sườn vật chứng số 6 mang mật mã di sản trong ngực. Nhưng ngay khi anh thở hắt ra một hơi nông để xoa dịu cơn sốt, một cảm giác buốt lạnh tột độ dội lên từ lồng ngực trái. Nam đưa bàn tay phải run rẩy chạm vào vết sẹo mổ cũ trên ngực mình, lớp vải áo sơ mi đã bị thấm đẫm một vệt máu đỏ sẫm đang rỉ ra liên tục dưới bóng tối lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!