Nhạc nềnLost_Place6

Trong Góc Tối Của Lịch Sử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Uỳnh!


Tiếng kim loại va đập nặng nề dội lên từ phía sau, phá vỡ bầu không khí đặc quánh của tầng hầm. Cánh cửa thép rỉ sét dày bản của Kho lưu trữ xác hiến tặng Thăng Long đã đóng sập lại. Âm thanh khô khốc của hệ thống chốt khóa cơ học thời thuộc địa sập xuống nghe như một bản án tử hình không lời.


Đặng Hoài Nam khựng lại. Ánh sáng tím sẫm từ chiếc đèn huỳnh quang bước sóng 365nm trên tay anh quét một vòng nhanh qua những bức tường gạch vòm Pháp cổ dày hơn một mét. Không có bất kỳ tiếng động nào ngoài tiếng thở dốc, nông rỗng của chính anh dội lại từ vách đá ẩm ướt. Anh lập tức quay người, lao về phía cánh cửa thép.


"Tự! Anh Tự!"


Nam khàn giọng gọi, nhưng âm thanh chỉ chạm vào lớp thép dày rồi tắt lịm. Anh dùng bàn tay phải gầy guộc đẩy mạnh vào tay nắm cửa bằng đồng thau đã bị oxy hóa xanh xỉn. Cánh cửa trơ ra như một tảng đá ngàn năm. Khóa cơ cổ điển đã bị sập chốt hoàn toàn từ bên ngoài.


Không một chút hoảng loạn, Nam đặt chiếc ba lô dã chiến xuống nền gạch ẩm. Anh rút từ ngăn bên hông ra chiếc búa kỹ thuật chuyên dụng – dụng cụ bóc tách tiêu bản thạch cao của phòng lab. Anh dùng hết sức bình sinh của cánh tay phải, nện liên tiếp vào xích sắt khóa chốt cửa.


*Keng! Keng! Keng!*


Những tia lửa xẹt qua trong bóng tối, để lại những vết lõm nhỏ trên lớp xích sắt dày bản nhưng không thể làm lay chuyển cấu trúc liên kết của nó. Lớp thép rỉ sét thời Pháp quá dày, trong khi bả vai trái của Nam đang bị liệt cơ delta hoàn toàn do vết thương đạn bắn sượt qua rách sâu, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt hoại tử nhẹ. Cơn sốt cao 39.5 độ C bắt đầu tàn phá hệ thần kinh thực vật, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi dưới ánh sáng tím của đèn cực tím.


Nam buông chiếc búa xuống. Anh biết mình vừa rơi vào một cái bẫy ngạt hoàn hảo. Kho lưu trữ này nằm ở tầng hầm sâu nhất dưới nhà đại thể, hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Tệ hơn thế, mùi formalin cổ xưa tích tụ suốt một thế kỷ từ các hộc tủ chứa xác xung quanh bắt đầu dâng cao kịch liệt.


Formaldehyde (HCHO) ở nồng độ cao trong không gian kín không chỉ displacing oxy mà còn hoạt động như một chất ăn mòn hóa học tàn nhẫn. Nam bắt đầu cảm thấy niêm mạc mũi và vòm họng bỏng rát như bị tẩm axit. Mắt anh cay xè, nước mắt rỉ ra liên tục làm nhòe đi tiêu cự quan sát. Nếu không tìm ra lối thoát hoặc khe hở không khí trong vòng ba mươi phút, phổi của anh sẽ bị tổn thương vĩnh viễn do phù nề hóa chất, dẫn đến ngạt thở chết mà không để lại bất kỳ dấu vết can thiệp vật lý nào.


"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây... thở ra... tám giây..."


Nam nhắm nghiền mắt, cưỡng ép đại não kích hoạt kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim sinh trắc học. Nhịp tim đang nhảy múa ở mức 110 nhịp/phút do sốt và hoảng loạn dần bị kéo ghì xuống mức 62 nhịp/phút. Khi lưu lượng máu chảy chậm lại, nhu cầu tiêu thụ oxy của cơ thể giảm xuống, giúp anh kéo dài thời gian sống sót trong môi trường độc hại.


Tuy nhiên, lồng ngực trái của anh lại bắt đầu co thắt dữ dội dọc theo xương sườn số 6. Vết sẹo mổ cũ dài hơn mười phân bám dọc lồng ngực – nơi cấy ghép bẩm sinh thuở nhỏ – đang nhói đau như bị một chiếc đai sắt nung đỏ siết chặt. Thiếu đi liều thuốc Methylprednisolone đặc chủng chống đào thải mô ghép bẩm sinh mà Mai Chi gửi qua Tèo, hệ miễn dịch của anh đang phát động một cuộc tấn công tự miễn tàn nhẫn.


Nam run rẩy mở ba lô, lấy ra tấm chăn cứu sinh tráng bạc mỏng dính. Anh quấn chặt tấm chăn quanh người để giữ ấm cơ thể đang bị hạ thân nhiệt đột ngột do sốc hóa chất và môi trường ẩm thấp dưới hầm ngầm. Tiếp đó, anh đưa tay quẹt lớp bùn lạnh ẩm ướt dính trên gấu quần măng tô – vệt bùn đỏ sông Hồng dính từ nghĩa trang cổ phía trên – đắp một lớp mỏng lên mũi và miệng. Lớp bùn ẩm hoạt động như một bộ lọc dã chiến, hấp thụ bớt các phân tử formalin cực độc lơ lửng trong không khí trước khi chúng đi vào phế quản.


Khi nhịp thở tạm thời ổn định, Nam rút chiếc ống nghe y tế cầm tay từ ba lô ra. Anh biết kho xác cổ này được xây dựng từ thời thuộc địa, hệ thống thông gió nguyên bản của kiến trúc Pháp luôn dựa trên các đường ống kỹ thuật ngầm kết nối với khu mộ cổ phía trên. Nếu có rò rỉ khí lạnh, chắc chắn phải có một dòng khí lưu thông.


Anh áp đầu dò kim loại của ống nghe vào vách tường gạch vòm dày hơn một mét, di chuyển chậm rãi dọc theo các hộc tủ rỉ sét.


*Sột soạt... sột soạt...*


Âm thanh dội lại qua ống nghe chỉ là tiếng rít vô hồn của áp suất không khí bị nén chặt. Nam nhẫn nại di chuyển sâu vào góc tối nhất của kho lưu trữ cổ. Dưới ánh đèn huỳnh quang bước sóng 365nm, những hạt bụi thạch cao nhỏ phát sáng lơ lửng trong không khí. Anh nheo mắt quan sát quỹ đạo di chuyển của chúng.


Chúng không rơi thẳng đứng. Các hạt bụi nhỏ đang di chuyển theo một đường cong parabol nhẹ, hướng về phía hộc tủ chứa xác số 24 ở góc khuất phía Bắc.


Nam áp ống nghe y tế vào vách thép của hộc tủ số 24.


*Vút... vút...*


Một tiếng rít nhẹ, đều đặn của luồng gió lạnh từ khu mộ cổ rò rỉ qua vách gạch nứt phía sau hộc tủ dội thẳng vào màng nhĩ của anh. Nam mừng rỡ. Phía sau hộc tủ này chính là một khe hở không khí dã chiến thông với đường ống thông gió ngầm đã bị lấp một phần.


Anh dùng chiếc thước cặp cơ học Mitutoyo bằng thép không gỉ mang theo bên người, cắm mạnh đầu nhọn vào khe hở rỉ sét của bản lề hộc tủ số 24. Với một lực nậy đòn bẩy chuẩn xác vào điểm yếu cơ học của bản lề, tiếng kim loại gãy giòn vang lên.


*Rắc!*


Cánh cửa hộc tủ số 24 bật mở, đổ ập ra một luồng khí lạnh buốt nhưng sạch sẽ, không có mùi formalin ăn mòn. Nam áp sát mặt vào khe hở phía sau hộc tủ, hít sâu một hơi không khí trong lành để thanh lọc lá phổi đang bị thiêu đốt. Thể lực của anh dần hồi phục, cơn sốt 39.5 độ tạm thời bị đẩy lùi bởi luồng khí lạnh từ nghĩa trang cổ.


Nhưng ngay khi ánh sáng tím từ chiếc đèn cực tím trên tay anh rọi vào bên trong hộc tủ số 24, Nam khựng lại.


Nằm sâu trong hộc tủ phủ đầy bụi thạch cao cổ kính là một bộ hài cốt khô, không có quan tài bọc ngoài. Bộ xương mang sắc xám xỉn của thời gian, nhưng cấu trúc xương sườn vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ.


Nam đeo găng tay cao su y tế dã chiến, nhẹ nhàng chạm những ngón tay dài thon của bàn tay phải lên bề mặt xương sườn của hài cốt. Kỹ năng Đọc vị xương cốt (Bone Reading) lập tức được kích hoạt trong tâm trí anh như một dòng chảy thông tin sinh học lập thể.


"Nam giới. Khoảng 40 tuổi. Thể hình cao lớn nhưng mật độ xương ở các đầu khớp gối bị mài mòn mạnh – dấu vết của lao động chân tay nặng nhọc kéo dài. Xương đùi trái có vết nứt cũ đã tự lành nhưng can xương mọc lệch, chứng tỏ nạn nhân từng bị gãy chân nhưng không được điều trị y tế chính quy."


Nam nhíu mày. Những đặc điểm sinh học này trùng khớp hoàn hảo với hồ sơ của những người vô gia cư sống lang thang dưới gầm cầu Long Biên. Anh lật nhanh tập Danh sách hiến xác năm 2014 dính vết máu khô trong ba lô dã chiến, đối chiếu với mã số tiêu bản dập chìm trên vách thép hộc tủ: *2014-HN-032*.


"Đây là nạn nhân thứ 32 trong danh sách hiến xác mười năm trước," Nam thầm nghĩ, tim anh đập mạnh một nhịp. "Bộ xương này chính là mảnh ghép lịch sử đầu tiên chứng minh tội ác bắt cóc có hệ thống của Tập đoàn Vạn Xuân đã kéo dài suốt một thập kỷ."


Anh bật đèn huỳnh quang bước sóng 365nm lên mức công suất tối đa, rọi sát vào lồng ngực trái của bộ hài cốt 2014.


Ánh sáng tím quét qua các thớ xương sườn xám xỉn. Đột ngột, dọc theo xương sườn số 6 bên trái của bộ hài cốt, một vệt mực huỳnh quang sinh học ẩn phát sáng rực rỡ màu xanh ngọc dưới bóng tối đặc quánh của kho xác cổ.


Nam nín thở. Anh cúi thấp người, đưa chiếc kính hiển vi điện tử quét lập thể cầm tay SEM-3000 áp sát vào bề mặt xương sườn số 6. Trên màn hình điện thoại mã hóa kết nối dã chiến, cấu trúc vi mô của xương hiển thị rõ nét với độ phóng đại 1000 lần.


Nằm giữa lớp mực phát quang sinh học là một vết rạn nứt nhân tạo siêu vi mô, có độ sâu chưa đầy 0.1 milimét. Vết cắt có góc nghiêng 45 độ hoàn hảo, mép cắt sắc lẹm và không hề có dấu hiệu của phản ứng sinh học tự lành của xương.


"Vết cắt laser vi mô..." Nam thốt lên, giọng anh run rẩy vì chấn động sâu sắc. "Nét khắc này được thực hiện bằng máy cắt laser công nghệ cao sau khi nạn nhân đã tử vong. Cấu trúc rạn nứt này... trùng khớp hoàn hảo với vết rạn hình ngôi sao trên sọ của Giáo sư Sơn!"


Đó không phải là vết nứt tự nhiên do phân hủy. Đó là một hệ mật mã tọa độ được khắc siêu vi mô bằng công nghệ độc quyền của Viện Nghiên cứu Sinh học Vạn Xuân từ mười năm trước. Người chết mười năm trước và người chết hiện tại đang dùng chung một thứ ngôn ngữ vô thanh được khắc trên xương cốt của họ để chỉ điểm tội ác của kẻ chủ mưu.


Nam dùng thước cặp Mitutoyo đo đạc chính xác khoảng cách giữa các nét khắc rạn trên xương sườn số 6. Anh bắt đầu quy đổi các thông số đo đạc được lên bản đồ địa hình cũ của Thăng Long trong đầu. Tọa độ của lò hóa táng lậu thứ hai – nơi Vạn Xuân dùng để tiêu hủy chứng cứ xương cốt – đang dần hình thành trong não bộ anh.


Nhưng ngay vào thời khắc đột phá học thuật quan trọng nhất, chiếc đèn huỳnh quang cực tím trên tay Nam đột ngột nhấp nháy liên tục.


*Chớp... chớp...*


Nguồn pin dự phòng của thiết bị cầm tay bắt đầu cạn kiệt năng lượng do hoạt động quá công suất trong môi trường lạnh ẩm của hầm ngầm. Ánh sáng phát quang màu xanh ngọc trên xương sườn số 6 mờ dần, đe dọa chôn vùi chuỗi ký tự mật mã dở dang vào bóng tối vĩnh viễn.


Cùng lúc đó, từ phía trên trần hầm gạch vòm, tiếng chó nghiệp vụ của Lê Hữu Phước lại sủa vang dội dội xuống qua đường thông gió ngầm. Nồng độ formalin từ các hộc tủ rò rỉ xung quanh vẫn đang tiếp tục dâng cao, trong khi luồng khí sạch từ hộc tủ số 24 bắt đầu yếu dần do áp suất không khí thay đổi ngoài trời mưa dông.


Nam đứng đơn độc giữa kho xác cổ bị khóa kín, tay giữ chặt lồng ngực trái đang co thắt đau đớn, nhìn luồng ánh sáng huỳnh quang cuối cùng trên bộ xương 2014 đang lịm dần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!