Nhạc nềnLost_Place6

Hướng Về Kho Xác Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thanh tra Trần Thế Anh đứng sừng sững giữa ngưỡng cửa văn phòng pháp y bán hầm. Ánh đèn đường tù mù hắt qua khe cửa sổ thông gió nhỏ sát trần nhà, đổ bóng gã kéo dài lê thê trên nền gạch ẩm ướt, đè lên vệt bùn đỏ sẫm vẫn còn chưa kịp ráo. Gã mặc một chiếc khoác gió màu xám tro sẫm, khuôn mặt chữ điền cương nghị hằn lên những vết phong sương của mười lăm năm thực địa hình sự. Đôi mắt sắc như dao cạo của gã quét một lượt từ góc phòng, dừng lại ở chiếc dây phơi dã chiến nơi tờ Danh sách hiến xác năm 2014 bị ướt rách một góc đang nhỏ từng giọt nước xuống sàn, rồi găm chặt vào bản phục dựng khuôn mặt bằng đất sét xám xịt đặt trên bàn kim loại.


Bầu không khí trong phòng bán hầm đông cứng lại. Mùi bùn sông Hồng ẩm ướt quyện với mùi hóa chất nồng nặc tạo nên một thứ áp lực vô hình bóp nghẹt lồng ngực những người có mặt.


Lê Mai Chi tiến lên nửa bước, hai tay cô siết chặt gấu áo blouse trắng, cố gắng che chắn cho Đặng Hoài Nam đang đứng khuất sau bóng tối của chiếc tủ tài liệu sắt.


"Thanh tra Thế Anh," giọng Mai Chi run rẩy nhưng cố giữ sự đanh thép của một bác sĩ pháp y công vụ. "Đây là văn phòng bảo mật của tôi. Lệnh khám xét của Thượng tá Dũng không có chữ ký phê duyệt của Viện kiểm sát tối cao. Anh đang vượt quá thẩm quyền tố tụng."


Thế Anh không trả lời ngay. Gã từ từ hạ văn bản đóng dấu đỏ trên tay xuống, bước một bước dài vào trong phòng. Tiếng đế giày da nện xuống sàn gạch nghe khô khốc. Gã cúi người, đưa ngón tay trỏ quẹt nhẹ vệt bùn đỏ ẩm ướt dưới chân Mai Chi, rồi đưa lên sát mũi ngửi.


"Bùn đỏ bãi bồi sông Hồng, có lẫn dư lượng amoniac nồng độ cao," Thế Anh khàn giọng nói, ánh mắt gã ngước lên, khóa chặt vào góc tối phía sau tủ sắt. "Hoài Nam. Tôi biết cậu đang ở đó. Đừng để tôi phải rút súng trong văn phòng của đồng nghiệp."


Từ trong bóng tối, một tiếng ho khan khản đục vang lên. Đặng Hoài Nam chậm rãi bước ra ngoài ánh sáng của chiếc đèn sưởi huỳnh quang. Gương mặt anh nhợt nhạt cắt không ra máu dưới cơn sốt cao 39.5 độ C. Bả vai trái của anh băng bó dã chiến bằng băng gạc cá nhân, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt thấm đẫm một mảng áo sơ mi sẫm màu. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề, một tay anh ôm chặt lồng ngực bên trái – nơi vết sẹo mổ cũ dài hơn mười phân đang co rút kịch liệt do phản ứng đào thải mảnh xương sườn cấy ghép bẩm sinh khi thiếu thuốc Methylprednisolone đặc chủng.


"Thanh tra Thế Anh," Nam khàn giọng, giọng nói lạnh lùng và chuẩn xác như một chiếc máy phân tích. "Nếu anh muốn thực thi lệnh bắt giữ của một kẻ nhận hối lộ như Nguyễn Tiến Dũng, anh đã còng tay tôi ngay khi bước qua cửa. Nhưng anh đã đi một mình. Điều đó có nghĩa là lý trí của một cảnh sát hình sự đang buộc anh phải tìm kiếm sự thật."


Thế Anh im lặng, bàn tay gã tì lên báng khẩu súng ngắn dắt bên hông, nhưng gã không rút súng. Đôi mắt gã chuyển từ Nam sang hộp sọ phục dựng bằng đất sét đặt trên bàn mổ.


"Cái gì đây?" Thế Anh hỏi, giọng gã chùng xuống.


"Đây là tiếng nói của người chết mà Thượng tá Dũng và Tập đoàn Vạn Xuân muốn thiêu rụi," Nam bước đến cạnh bàn mổ, ngón tay dài thon của bàn tay phải chạm nhẹ vào lớp đất sét xám xịt trên hộp sọ. "Bằng phương pháp Gerasimov cải tiến, tôi đã phục dựng lại nhân dạng thực tế của tử thi vô danh trong hộc số 12 ở phòng đông lạnh số 3. Khuôn mặt này trùng khớp tới 98% với ảnh chân dung của Lão Khập Khiễng – nhân chứng đầu tiên đã bị sát hại ngay tại phòng giải phẫu của tôi."


Thế Anh nheo mắt, gã tiến sát lại chiếc bàn kim loại, đối chiếu khuôn mặt đất sét với tấm ảnh chân dung Lão Khập Khiễng mà Mai Chi đang ghim trên bảng gỗ.


"Điều đó chứng minh điều gì?" Thế Anh gặng hỏi, giọng gã đã bắt đầu dao động.


"Nó chứng minh thi thể thật của Lão Khập Khiễng đã bị đánh tráo," Mai Chi xen vào, giọng cô đầy phẫn nộ. "Coroner Lợi đã nhận tiền hối lộ từ công ty con của Vạn Xuân để đổi xác của Lão Khập Khiễng lấy một tử thi vô gia cư chết tự nhiên khác. Mục đích của chúng là đưa xác thật của nhân chứng đi hỏa táng lậu tại nhà hỏa táng Vạn Thuận nhằm xóa sạch dấu vết độc chất lá ngón biến tính trong tủy xương. Nếu Hoài Nam là kẻ giết người, tại sao anh ấy phải mạo hiểm mạng sống để phục dựng nhân dạng của nhân chứng?"


Thế Anh nhìn chăm chăm vào khuôn mặt đất sét, rồi nhìn sang vết thương đang rỉ dịch trên vai Nam. Gã rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ tay điều tra bọc da sờn góc, lật nhanh qua những trang ghi chép về các vụ mất tích của người vô gia cư ven sông Hồng mười năm qua.


"Nguyễn Tiến Dũng đã nhận của Vạn Xuân hai triệu đô la để nhanh chóng khép hồ sơ vụ án của Giáo sư Sơn," Thế Anh chậm rãi nói, giọng gã đắng chát. "Hôm nay, hắn ra lệnh cho Lê Văn Bản dẫn đội trinh sát phong tỏa toàn bộ Đại học Thăng Long để truy quét cậu. Bản tin truyền thông của Trịnh Kim Chi đã biến cậu thành một kẻ tâm thần phân liệt hoang tưởng trước công luận. Nếu tôi thả cậu đi, tôi sẽ vi phạm kỷ luật ngành và đối mặt với án tù."


"Nhưng nếu anh bắt tôi," Nam nhìn thẳng vào mắt Thế Anh, ánh mắt anh sắc lẹm như một nhát dao mổ giải phẫu. "Anh sẽ đồng lõa với những kẻ chôn sống những con người vô tội dưới lòng đất Thăng Long. Người thầy quá cố của tôi, Giáo sư Sơn, đã dùng chính bộ xương của mình để gửi gắm mật mã tọa độ. Có một bộ xương thứ hai, mang mật mã định vị hệ thống lò hóa táng ngầm của Vạn Xuân, đang được cất giữ trong kho xác cổ của trường y. Tôi cần thâm nhập vào đó trước khi bọn chúng tiêu hủy nó."


Một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở bao trùm căn phòng bán hầm. Tiếng mưa dông ngoài trời quật xối xả vào cửa kính thông gió, tiếng sấm rền vang dội từ phía sông Hồng.


Thế Anh từ từ bỏ tay ra khỏi báng súng. Gã đưa tay lên bấm nút đàm thoại trên bộ đàm cảnh sát đeo vai.


"Thế Anh báo cáo trung tâm chỉ huy," gã khàn giọng nói vào máy bộ đàm. "Văn phòng pháp y của Lê Mai Chi hoàn toàn sạch sẽ. Không có dấu vết của nghi phạm Đặng Hoài Nam. Vết bùn đỏ trên sàn là mẫu thực địa cũ của điều tra độc chất. Tôi sẽ di chuyển sang hướng nhà kho thể chất để hỗ trợ đội của Lê Văn Bản."


"Rõ, Thế Anh. Tiếp tục truy quét," tiếng rè rè của tổng đài viên dội lại.


Thế Anh tắt bộ đàm, gã nhìn Nam với ánh mắt đầy nghiêm nghị. "Cậu có hai tiếng trước khi Lê Văn Bản nhận ra tôi đã đánh lạc hướng hắn. Bùi Văn Tự đang đợi cậu ở lối thoát hiểm phía Bắc khu mộ cổ. Đi đi, Hoài Nam. Đừng để sự thỏa hiệp của tôi trở nên vô ích."


Nam gật đầu nhẹ. Anh nhanh chóng thu dọn bộ thước cặp Mitutoyo và chiếc đèn huỳnh quang bước sóng 365nm vào chiếc ba lô dã chiến. Mai Chi lén nhét vào túi áo khoác của anh một ống tiêm chứa liều steroid Methylprednisolone dự phòng cuối cùng.


"Hãy sống sót trở về, Nam," Mai Chi thì thầm, ánh mắt cô lấp lánh nước mắt nhưng đầy kiên định.


Nam không nói lời từ biệt. Anh khoác chiếc măng tô sẫm màu dính bùn, khom người lách qua cửa sổ thông gió tầng bán hầm, biến mất vào màn mưa dông đen kịt của đêm Thăng Long.


***


Cơn mưa dông quật những lạt nước lạnh buốt vào khuôn mặt nhợt nhạt của Nam khi anh chạy men theo những bức tường gạch rêu phong của khuôn viên Đại học Y Dược Thăng Long. Cơn sốt cao khiến đầu óc anh ong ong, lồng ngực trái đau nhói như có ngàn mũi kim châm vào cơ tim.


Tại góc tối phía Bắc trường y, sát bên hàng rào sắt rỉ sét của Khu mộ cổ khuôn viên trường, một bóng người gầy gò, một chân đi khập khiễng đang đứng nép mình dưới bóng một cây xà cừ cổ thụ. Đó là Bùi Văn Tự. Gã gác xác lập dị đang ngậm một tẩu thuốc tắt lửa, tay lăm lăm chiếc xà beng bằng thép đen.


"Cậu Nam!" Tự thì thầm khi nhìn thấy bóng Nam lao đến. "Mẹ kiếp, gã Lê Văn Bản đang điên cuồng thật sự. Hắn đã mượn đội bảo an của Hoàng Văn Thắng từ Viện Vạn Xuân, mang theo cả hệ thống camera cảm biến nhiệt cầm tay để quét dọc tường rào. Chúng ta không thể đi lối cửa chính kho xác cổ nữa, bọn chúng đã cấy ghép một ổ khóa sinh trắc học mống mắt mới cứng ở đó rồi."


Nam khựng lại, anh nén một tiếng ho khan để không phát ra tiếng động. "Iris scanner của Vạn Xuân... Chúng đã biết tôi sẽ tìm cách đột nhập. Lối vào kho xác cổ bị lấp dưới khu mộ cổ mà thầy Sơn ghi trong sổ tay nằm ở đâu?"


"Nó nằm ngay dưới chân chúng ta," Tự chỉ xà beng xuống một tấm nắp thông gió bằng sắt rỉ sét, nằm khuất sau những bụi cỏ dại cao quá đầu người trong nghĩa trang cổ. "Lối này dẫn thẳng xuống vòm gạch của kho xác cổ thời Pháp. Nhưng phía trên đầu chúng ta... nhìn xem!"


Nam ngước mắt qua kẽ lá xà cừ. Ở phía xa, dọc theo bức tường rào bê tông của trường y, ba nhân viên bảo an mặc đồ đen của Vạn Xuân đang di chuyển chậm rãi. Trên tay chỉ huy Hoàng Văn Thắng là một thiết bị quét nhiệt cầm tay công suất lớn. Luồng ánh sáng đỏ từ camera cảm biến nhiệt đang rà quét từng bụi cỏ, từng gốc cây với độ nhạy nhiệt độ lên tới 0.1 độ C.


"Với cơn sốt 39.5 độ của cậu lúc này," Tự lo lắng nói, giọng gã run lên. "Cậu sẽ hiện lên đỏ rực như một đốm lửa trên màn hình quét của chúng từ khoảng cách trăm mét."


Nam hít một hơi sâu, luồng khí lạnh tràn vào phổi làm dịu bớt cơn bỏng rát trong lồng ngực. Lý trí của một nhà nhân chủng học pháp y lập tức đưa ra giải pháp chiến thuật. Anh tháo chiếc ba lô dã chiến, rút ra tấm chăn cứu sinh tráng bạc mỏng dính.


"Tự. Giúp tôi đắp bùn lạnh nghĩa trang lên tấm chăn này," Nam ra lệnh, giọng anh lạnh tanh không một chút sợ hãi.


"Cậu điên rồi sao? Trời lạnh thế này..." Tự thốt lên nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định của Nam, gã lập tức ngậm miệng.


Tự dùng xà beng nậy lớp đất bùn nhão nhoét dính đầy lá mục dưới gốc cây xà cừ. Nam quấn chặt chiếc chăn cứu sinh tráng bạc quanh người, rồi để Tự trét từng mảng bùn lạnh buốt, nhớp nháp lên bề mặt chăn. Đây là Kỹ thuật triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể mà Tự đã dạy cho anh từ kinh nghiệm rà phá mìn thời chiến. Lớp bạc của chăn cứu sinh sẽ phản xạ ngược bức xạ hồng ngoại vào trong, trong khi lớp bùn lạnh ẩm ướt bên ngoài sẽ giữ nhiệt độ bề mặt tương đương với nhiệt độ của đất nghĩa trang xung quanh.


Cơ thể Nam run lên bần bật khi lớp bùn lạnh chạm vào da thịt qua lớp áo sơ mi mỏng. Răng anh đánh vào nhau cầm cập, nhưng anh cưỡng ép nhịp thở của mình chậm lại tối đa.


"Nằm xuống!" Tự thì thầm.


Nam và Tự rạp người xuống lớp cỏ dại ướt sũng bùn đất. Cách đó năm mươi mét, luồng ánh sáng từ thiết bị quét tầm nhiệt của Hoàng Văn Thắng quét qua vị trí của họ.


Trên màn hình hiển thị của Thắng, khu vực nghĩa trang cổ chỉ là một màu xanh lam lạnh lẽo của bùn đất và đá mộ. Không có bất kỳ đốm đỏ dị thường nào xuất hiện. Thắng nhíu mày, gã điều chỉnh tiêu cự thiết bị quét nhiệt một lần nữa.


"Có dị thường nhiệt độ nhẹ ở góc phía Bắc nghĩa trang," Thắng nói vào bộ đàm bảo an. "Đội 2, di chuyển vào kiểm tra bụi rậm sát rào sắt."


Tiếng bước chân nện rầm rập của toán bảo an tiến lại gần. Nam nín thở, tay phải anh siết chặt chuôi bộ dao mổ thép không gỉ dưới lớp bùn. Nếu bị phát hiện ở cự ly này, anh sẽ không có đường lui.


Đột ngột, tiếng bộ đàm của toán bảo an vang lên giọng nói của thanh tra Trần Thế Anh.


"Thế Anh đây. Tôi vừa phát hiện bóng nghi phạm di chuyển về phía vườn thực vật hướng Nam. Đội 2 lập tức chuyển hướng tuần tra sang khu vực nhà kính để chặn đầu. Tôi sẽ bám theo phía sau."


Toán bảo an khựng lại ngay sát bụi rậm nơi Nam đang nằm. Tên chỉ huy nhìn Thắng, rồi nhìn về phía vườn thực vật.


"Rõ, thanh tra Thế Anh. Chúng tôi đang di chuyển sang khu nhà kính," tên bảo an trả lời rồi vội vã dẫn đội chạy ngược trở lại hướng Nam.


Nam thở hắt ra một hơi nông. Thế Anh đã thực hiện đúng lời hứa trì hoãn lệnh vây ráp.


"Nhanh lên, cậu Nam!" Tự bật dậy, dùng xà beng cắm mạnh vào khe nứt của nắp thông gió sắt rỉ.


Với sức mạnh của một cựu lính công binh, Tự dùng hết sức bình sinh ghì chặt xà beng. Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau kêu lên những tiếng *két két* chói tai dưới tiếng sấm rền của dông bão. Nắp sắt rỉ nặng nề từ từ bị nậy lên, lộ ra một khoảng tối sâu thẳm, ẩm ướt và bốc lên mùi formalin cổ xưa nồng nặc.


"Lối thông gió hẹp đầy bụi thạch cao," Tự nói, giọng thở dốc. "Tôi không thể xuống cùng cậu được, thân hình tôi quá khổ và cái chân khập khiễng này sẽ làm sập vòm gạch Pháp cổ mất. Cậu phải xuống một mình. Tôi sẽ ở trên này lấp nắp hầm lại và đánh lạc hướng bọn chúng."


Nam gật đầu. Anh cởi bỏ tấm chăn tráng bạc phủ đầy bùn đất, chỉ mang theo chiếc ba lô dã chiến chứa dụng cụ giải phẫu. Anh khom người, luồn hai chân xuống khe hẹp của ống thông gió.


"Bảo trọng, cậu Nam. Tìm bộ xương thứ hai rồi tẩu thoát bằng đường cống ngầm chảy ra sông Hồng," Tự thì thầm rồi đặt nắp sắt rỉ trở lại vị trí cũ ngay khi Nam vừa tuột người xuống dưới.


***


Bóng tối đặc quánh nuốt chửng Đặng Hoài Nam.


Anh trượt dài trong đường ống thông gió hẹp bằng gạch vòm, xung quanh đầy bụi thạch cao cổ kính bám dày qua nhiều thập kỷ. Lớp bụi mịn tràn vào mũi, vào cổ họng khiến Nam ho sặc sụa. Mỗi cơn ho dội lên từ lồng ngực như một nhát búa bổ vào vết sẹo mổ rách nhẹ bên ngực trái, máu đỏ sẫm bắt đầu thấm qua lớp áo sơ mi trắng.


Nam cắn chặt răng để không phát ra tiếng kêu, hai tay anh bám chặt vào các gờ gạch vòm trơn trượt để kiềm chế tốc độ rơi. Sau một cú trượt dài hơn mười mét, chân anh chạm vào một bề mặt đá cứng và ẩm ướt.


Anh đã xuống tới đáy.


Nam bật chiếc Đèn huỳnh quang bước sóng 365nm cầm tay. Luồng ánh sáng cực tím màu tím sẫm quét qua không gian, xé rách bóng tối của Kho lưu trữ xác hiến tặng Thăng Long.


Trước mắt anh là một kiến trúc thời thuộc địa cổ kính với những bức tường gạch vòm dày hơn một mét, phủ đầy rêu phong và những vết ố hóa chất đen xỉn. Không khí tại đây ngột ngạt, lạnh lẽo đến rợn người và nồng nặc mùi formalin cổ xưa tích tụ suốt một thế kỷ, khiến niêm mạc mũi của Nam bỏng rát ngay lập tức.


Dọc theo những bức tường gạch vòm là hàng trăm hộc tủ bằng thép rỉ sét, xếp chồng chất lên nhau như những ngôi mộ tổ ong. Bên trong các hộc tủ là những tiêu bản xương khô, những xác ướp khô đen đúa chưa được định danh từ đầu thế kỷ 20. Có những bộ xương sườn dị dạng, những hộp sọ mang vết thương chiến tranh nằm im lìm trong cát bụi thời gian.


Nam đứng đơn độc giữa kho xác cổ, tiếng thở nông rỗng của anh dội lại từ vách gạch vòm nghe khô khốc. Cơn sốt cao đang tàn phá hệ thần kinh của anh, khiến hình ảnh lập thể của kho xác trong não bộ bắt đầu chao đảo.


Anh bước lên bậc thềm gạch vòm ẩm ướt dẫn sâu vào góc tối của kho lưu trữ cổ, nơi cất giữ bộ xương thứ hai mang mật mã định vị lò hóa táng ngầm của Vạn Xuân.


*Rầm!*


Một tiếng động cơ học nặng nề và khô khốc vang dội từ phía sau.


Cánh cửa thép rỉ sét dày bản của kho xác cổ – lối thoát hiểm cơ học duy nhất dẫn ngược lên nhà đại thể – bất ngờ bị sập khóa tự động từ bên ngoài bởi một cơ chế cơ học cổ xưa đã bị kích hoạt. Tiếng xích sắt khóa chặt cánh cửa vang lên khô khốc trong bóng tối.


Nam khựng lại, anh quay người lao đến, dùng đôi tay gầy guộc đẩy mạnh cánh cửa thép nhưng nó không hề suy chuyển một milimét. Ổ khóa cơ học đã bị sập chốt hoàn toàn, nhốt chặt anh trong bóng tối cô độc của kho xác cổ.


Nồng độ khí formalin tích tụ từ các hộc tủ rò rỉ bắt đầu dâng cao, bóp nghẹt đường thở của Nam khi nguồn dưỡng khí trong kho kín bắt đầu cạn kiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!