Nhạc nềnLost_Place6

Cái Bẫy Hoàn Hảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ dày của phòng giải phẫu số 4 rung lên bần bật dưới những cú đập dồn dập từ bên ngoài. Tiếng chốt khóa sắt nghiến vào nhau ken két, xen lẫn tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội, dội vào vách tường gạch men trắng tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, ngột ngạt.


Đặng Hoài Nam vẫn quỳ trên nền gạch lạnh, chiếc áo blouse trắng loang lổ những vệt máu đỏ sẫm của Lão Khập Khiễng. Luồng khí lạnh từ hệ thống thông gió thổi xuống, mang theo mùi formalin nồng nặc trộn lẫn với hương thảo mộc đắng nhẹ của độc chất lá ngón biến tính vẫn còn lảng vảng quanh thi thể.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng giây, trạng thái Tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus) của Nam được kích hoạt. Mọi âm thanh dồn dập bên ngoài bỗng chốc như bị kéo lùi ra xa, nhạt nhòa và chậm lại. Nhãn cầu anh đứng yên sau cặp kính gọng mảnh, tâm trí anh nhanh chóng quét qua hiện trường để tìm kiếm vật chứng cốt lõi mà nạn nhân đã để lại trước khi trút hơi thở cuối cùng.


"Mảnh giấy..."


Ánh mắt Nam dừng lại ở khe hở tối tăm dưới gầm bàn mổ bằng đá cẩm thạch xám. Mảnh giấy thô ráp bị vò nát đang nằm im lìm sát chân đế sắt của bàn mổ. Nam không chút do dự, anh nghiêng người, luồn cánh tay gầy guộc xuống gầm bàn đá. Những ngón tay thon dài lướt qua lớp bụi thạch cao mỏng, chạm vào bề mặt giấy thô ráp và nhanh chóng thu nó vào lòng bàn tay. Với một động tác dứt khoát và im lặng, anh nhét mảnh giấy vào ngăn túi bí mật phía trong gấu quần tây.


Ngay khi Nam vừa rút tay lại và đứng thẳng dậy, cánh cửa phòng giải phẫu số 4 bị húc tung ra.


"Rầm!"


Một toán người ập vào như một cơn lốc dữ dội. Dẫn đầu là Lê Hữu Phước – Đội trưởng an ninh trường y, cựu sĩ quan cơ động với dáng người vạm vỡ, tay lăm lăm chiếc đèn pin chiến thuật công suất lớn và xích giữ một con Bec-giê đang nhe nanh sủa dữ dội. Ngay phía sau Phước là Trưởng khoa Giải phẫu Trần Đại Nhân và Đại úy Lê Văn Bản cùng hai trinh sát hình sự mặc thường phục.


Ánh đèn pin cực mạnh của Phước quét qua căn phòng, dừng lại ngay tại vị trí Hoài Nam đang đứng bên cạnh thi thể Lão Khập Khiễng.


"Đứng im! Giơ hai tay lên đầu!" Lê Hữu Phước hét lớn, siết chặt xích chó nghiệp vụ. Con Bec-giê chồm lên, móng vuốt cào sột soạt trên nền gạch men.


Trần Đại Nhân bước lên một bước, gương mặt mập mạp giả vờ lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. Ông ta đưa tay che miệng, chỉ ngón tay đeo nhẫn bạch kim run rẩy về phía Nam: "Trời đất ơi, Nam! Cậu... cậu đã làm gì thế này? Lão Khập Khiễng... cậu đã dùng chất độc gì giết ông ấy ngay tại phòng giải phẫu của tôi?"


Đại úy Lê Văn Bản không nói một lời. Ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của gã cảnh sát hình sự ba mươi lăm tuổi quét nhanh từ vết máu trên áo blouse của Nam, xuống chiếc xi-lanh khẩn cấp dở dang trên bàn mổ, rồi dừng lại ở gương mặt lạnh lùng không một chút biến sắc của nhà nhân chủng học pháp y. Bản bước lên, bước đi săn chắc của một kẻ thực chiến dày dạn kinh nghiệm.


"Đặng Hoài Nam," giọng Bản trầm thấp nhưng đầy uy lực áp chế, "anh bị bắt quả tang tại hiện trường vì nghi án giết người cấp độ một. Còng tay hắn lại."


Hai trinh sát lập tức tiến lên, khóa chặt hai tay Nam ra sau lưng bằng chiếc còng số tám bằng thép lạnh ngắt. Nam không hề kháng cự vật lý. Anh biết rõ thể trạng mang dị tật xương sườn bẩm sinh của mình không cho phép thực hiện bất kỳ hành động bạo lực thô bạo nào trước những cảnh sát vũ trang. Hơn nữa, việc phản kháng lúc này chỉ càng làm củng cố thêm cái bẫy vu khống mà kẻ thù đã giăng sẵn.


Anh hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp tim sinh trắc học. Nhịp thở của anh đều đặn trở lại: hít vào bốn giây, thở ra tám giây. Nhịp tim vốn đang đập nhanh do kích động sinh lý lập tức được kéo ghìm xuống, duy trì ổn định ở mức 58 nhịp/phút.


"Đại úy Bản," Nam lên tiếng, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng, "tử thi vẫn còn ấm. Hiện trường giải phẫu đang ở trạng thái biến động nhiệt cực cao. Nếu các anh di lý tôi đi ngay bây giờ, toàn bộ các dấu vết sinh học vi mô của kẻ sát nhân thực sự sẽ bị phá hủy vĩnh viễn. Tôi yêu cầu một cuộc thẩm vấn và giám định tại chỗ."


Lê Văn Bản nheo mắt nhìn Nam. Sự bình tĩnh đến mức kỳ dị của nghi phạm trước một hiện trường mạng người khiến gã đại úy dày dạn kinh nghiệm phải hoài nghi. Bản nhìn sang Trần Đại Nhân, rồi quay lại nhìn Nam: "Được. Chúng ta sẽ làm việc ngay tại văn phòng chuẩn bị tiêu bản bên cạnh. Lê Hữu Phước, phong tỏa toàn bộ tòa nhà giải phẫu. Không ai được ra vào khi chưa có lệnh của tôi."


***


Căn phòng chuẩn bị tiêu bản kề bên phòng giải phẫu số 4 tối tăm và lạnh lẽo. Ánh sáng duy nhất đến từ chiếc đèn bàn học màu vàng nhạt chiếu thẳng vào mặt Hoài Nam. Anh bị còng một tay vào thanh sắt của chiếc ghế tựa bằng thép nặng nề. Đối diện anh là Lê Văn Bản, bên cạnh là Trần Đại Nhân đang ngồi với tư cách nhân chứng và chuyên gia giám định hỗ trợ của trường.


Bản đặt một chiếc máy đo sinh trắc học cầm tay lên bàn, áp các điện cực vào đầu ngón tay của Nam. Màn hình hiển thị nhịp tim của Nam dao động ổn định ở mức 58, 59 nhịp/phút. Đường đồ thị sinh lý phẳng lặng đến đáng sợ.


"Đặng Hoài Nam, anh là giảng viên độc chất học và nhân chủng học pháp y xuất sắc của trường này," Bản gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, "nhưng chiếc xi-lanh dính máu trên bàn mổ có chứa dư lượng độc chất lá ngón biến tính – loại độc tố cực độc mà chỉ những người có quyền tiếp cận kho hóa chất đặc biệt của khoa Giải phẫu mới có được. Áo blouse của anh dính máu nạn nhân. Trần Đại Nhân trực tiếp chứng kiến anh cầm ống tiêm bên xác chết. Anh giải thích thế nào?"


Trần Đại Nhân lập tức bồi thêm, giọng điệu đầy vẻ đau xót giả tạo: "Đại úy Bản, tôi vô cùng tiếc nuối khi phải nói ra điều này. Gần đây Nam có những biểu hiện tâm lý rất bất thường sau cái chết của Giáo sư Sơn. Cậu ấy ám ảnh với việc tìm kiếm các vết nứt trên xương sọ của thầy Sơn và liên tục lảm nhảm về các mật mã vô hình. Lão Khập Khiễng là người vô gia cư thường xuyên được Nam tiếp tế thuốc men. Có thể cậu ấy đã dùng lão làm vật thí nghiệm cho các nghiên cứu độc chất điên rồ của mình!"


Lời vu khống của Nhân cực kỳ thâm độc. Ông ta vừa ngụy tạo động cơ phạm tội, vừa biến Nam thành một kẻ tâm thần hoang tưởng trong mắt cảnh sát.


Hoài Nam không nhìn Nhân. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt trạng thái Tập trung tinh thần cực hạn. Trong não bộ anh, cấu trúc không gian 3D của phòng giải phẫu số 4 và hành lang bên ngoài được tái dựng hoàn hảo đến từng chi tiết vi mô. Anh bóc tách từng hình ảnh, từng dấu vết vật lý mà anh đã quan sát được trước khi cửa bị phá.


Nam mở mắt ra, ánh mắt anh khóa chặt vào Lê Văn Bản: "Đại úy Bản, anh tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, nhưng khoa học pháp y chỉ tin vào những gì hiện trường để lại. Hãy nhìn vào màn hình đo sinh lý của tôi. Nhịp tim của tôi là 58 nhịp/phút. Một kẻ vừa thực hiện một ca đầu độc cận chiến bằng chất độc thần kinh cực mạnh chỉ trong vòng 30 giây sẽ có nhịp tim tối thiểu là 120 nhịp/phút do phản ứng adrenaline tự nhiên. Cơ thể con người không biết nói dối."


Bản nhìn vào màn hình máy đo. Đường đồ thị vẫn phẳng lặng. Gã đại úy hơi nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn cứng rắn: "Anh là chuyên gia pháp y, anh có kỹ thuật để kiểm soát cơ thể. Điều đó không đủ để ngoại phạm."


"Vậy thì hãy nghe điều này," Nam nghiêng người về phía trước, chiếc còng xích sắt va vào ghế kêu loảng xoảng. "Khi tôi nâng đầu Lão Khập Khiễng lên để cấp cứu, tôi ngửi thấy mùi thảo mộc đắng nhẹ của chất độc. Nhưng quan trọng hơn, dưới sàn hành lang ngoài cửa thoát hiểm ca đêm, có một vệt bẩn hình chữ nhật dài đúng 32cm, rộng 12cm. Đó là dấu vết của bùn đỏ trộn lẫn với bột thạch cao khô từ phòng đúc tiêu bản. Dấu giày đó thuộc về một đôi giày bảo hộ y tế cỡ XL."


Nam dừng lại một nhịp, ánh mắt anh lia sang Trần Đại Nhân: "Tôi đi giày cỡ M (cỡ 40). Bác sĩ Nhân đi giày cỡ L (cỡ 42). Kẻ sát nhân thực sự mặc bộ đồ bảo hộ y tế màu xanh sẫm cỡ XL đã đứng đợi sẵn ở hành lang tối để ra tay diệt khẩu nhân chứng ngay khi tôi vừa quay lưng đi lấy dụng cụ. Hắn thuận tay trái."


Trần Đại Nhân biến sắc trong một phần mười giây, nhưng lập tức lấy lại vẻ tự nhiên, cười nhạt: "Nực cười! Đó chỉ là vết bẩn do nhân viên dọn dẹp ca đêm để lại khi họ vận chuyển thạch cao. Đại úy Bản, cậu đừng để những suy luận hoang tưởng của kẻ điên này làm phân tâm!"


"Nếu là nhân viên dọn dẹp," Nam phản đòn lập tức, giọng nói sắc bén như dao mổ, "họ sẽ dùng găng tay cao su có bột talc thông thường để làm việc. Tôi yêu cầu các anh tiến hành kiểm tra ngay lập tức chốt cửa thoát hiểm ca đêm. Lớp bột phấn dính trên chốt cửa có mật độ phân bố áp lực của một bàn tay trái bóp mạnh để đẩy cửa thoát ra ngoài. Kẻ sát nhân thuận tay trái, trong khi tôi thuận tay phải. Chỉ cần quét ninhydrin phát hiện dấu vân tay dập trên lớp bột phấn đó, các anh sẽ có nhân dạng của kẻ thứ ba mặc đồ bảo hộ XL."


Lê Văn Bản đứng bật dậy. Gã đại úy thực sự bị thuyết phục bởi logic lập luận sắc bén và những chi tiết hiện trường vi mô mà Nam chỉ ra. Bản quay sang trinh sát đứng bên cạnh: "Cậu lướt qua chốt cửa thoát hiểm phía Tây, bảo kỹ thuật viên lưu ý dấu bột phấn và dấu giày XL ngay lập tức."


"Rõ!" Trinh sát nhanh chóng chạy đi.


Trần Đại Nhân ngồi bên cạnh, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán ông ta. Chiếc nhẫn bạch kim trên ngón tay ông ta siết chặt vào nhau. Ông ta không ngờ trong hoàn cảnh bị bắt quả tang nghẹt thở như vậy, Hoài Nam vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo cực hạn để bóc tách kẽ hở của hiện trường giả nhanh đến thế.


Tuy nhiên, chỉ năm phút sau, tiếng bước chân dồn dập lại vang lên ngoài hành lang. Trinh sát lúc nãy quay lại, gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng xen lẫn bối rối. Anh ta ghé sát tai Bản báo cáo nhỏ: "Đại úy, camera hành lang của tòa nhà giải phẫu đã bị hỏng kỹ thuật và mất tín hiệu ghi hình đúng lúc 23h25 đêm nay. Hơn nữa... Trưởng ban an ninh Lê Hữu Phước báo cáo rằng hệ thống vòi phun nước cứu hỏa tự động ở hành lang phía Tây vừa bị kích hoạt do lỗi áp suất, toàn bộ khu vực sàn hành lang ngoài cửa thoát hiểm đã bị nước rửa trôi sạch sẽ. Không còn dấu giày hay dấu bột phấn nào cả."


Nam siết chặt nắm tay phải dưới gầm bàn. Kẻ thù ra tay quá nhanh và tàn nhẫn. Chúng đã chuẩn bị sẵn phương án xóa sạch mọi dấu vết vật lý ngay khi vụ ám sát hoàn thành.


Trần Đại Nhân thở phào nhẹ nhõm, lập tức đập bàn đứng dậy, giọng điệu đầy vẻ đắc ý: "Đấy! Tôi đã nói rồi! Làm gì có kẻ thứ ba nào mặc đồ bảo hộ XL thuận tay phải tay trái ở đây? Tất cả chỉ là sự ngụy biện hoang tưởng của Đặng Hoài Nam để trì hoãn việc bị bắt giữ!"


Lê Văn Bản im lặng nhìn Nam, ánh mắt gã đại úy lộ rõ sự tiếc nuối và lạnh lùng của một người thực thi pháp luật cứng nhắc. Đối với Bản, không có bằng chứng vật lý thực tế thì mọi suy luận logic của Nam đều vô giá trị trước các nhân chứng và vật chứng hiện tại.


Đúng lúc đó, cánh cửa phòng chuẩn bị tiêu bản mở ra một lần nữa. Kiểm sát viên Lê Minh Hải bước vào, tay cầm một tập hồ sơ có đóng dấu đỏ của Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố.


"Đại úy Bản," Hải lên tiếng, giọng nói lạnh lùng mang tính hành chính tối cao, "đây là Lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Đặng Hoài Nam đã được phê duyệt chính thức. Đồng thời, Hội đồng Giám định Pháp y Thành phố dưới sự chủ trì của bác sĩ Vũ Đình Toàn đã tạm thời đình chỉ chứng chỉ hành nghề và tước thẻ giảng viên y khoa của nghi phạm để phục vụ điều tra."


Bản nhận lấy tờ lệnh, ký tên xác nhận rồi quay sang Nam: "Đặng Hoài Nam, trò chơi kết thúc rồi. Lệnh bắt giữ khẩn cấp đã có hiệu lực pháp lý. Tôi buộc phải di lý anh về trại giam biệt giam của Sở Cảnh sát để chờ ngày khởi tố chính thức."


Nam nhìn chằm chằm vào tờ lệnh bắt giữ khẩn cấp có chữ ký của Hải. Anh biết rõ, một khi bước chân vào chiếc xe tù của Bản và bị đưa vào phòng biệt giam dưới sự kiểm soát của Thượng tá Dũng – kẻ ăn hối lộ của Tập đoàn Vạn Xuân, anh sẽ bị diệt khẩu bằng một vụ "tự tử trong phòng giam" tương tự như số phận của những người vô gia cư mang mật mã xương.


Cơn đau nhói từ vết sẹo mổ cũ trên lồng ngực trái đột ngột dội lên dữ dội, như một tín hiệu cảnh báo sinh học thúc giục anh phải đưa ra quyết định sinh tử ngay lập tức.


"Tôi không thể vào chiếc xe đó."


Nam liếc nhanh qua cửa sổ thông gió nhỏ phía trên bức tường phòng chuẩn bị tiêu bản – lối đi duy nhất dẫn thẳng xuống hệ thống đường ống kỹ thuật ngầm của tòa nhà giải phẫu cổ kính mà Bùi Văn Tự đang quản lý.


Lê Hữu Phước cùng ba nhân viên bảo vệ vũ trang bắt đầu áp sát xung quanh chiếc ghế của Nam, tay cầm sẵn chiếc khóa xích sắt nặng nề để chuẩn bị áp giải anh ra ngoài sân trường y.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!