Nhân Dạng Bị Đánh Tráo
Không gian dưới tầng bán hầm của Sở Cảnh sát Thành phố ngột ngạt và đặc quánh mùi hóa chất. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn chụp huỳnh quang màu xanh rọi một quầng sáng lạnh lẽo xuống mặt bàn kim loại rỉ sét, nơi đặt một hộp sọ người khô khốc và những thỏi đất sét chuyên dụng thẩm mỹ pháp y màu xám xịt.
Đặng Hoài Nam ngồi tựa lưng vào chiếc ghế xoay cũ, lồng ngực bên trái của anh co thắt từng cơn dữ dội. Vết mổ dã chiến ở bả vai trái từ đêm qua – kết quả của ca phẫu thuật tự thân tàn nhẫn để gắp mảnh đạn chì – đang bỏng rát như có ai đổ axit vào. Cơn sốt 39.5 độ C khiến thái dương anh đập liên hồi, nhưng lý trí thép của nhà nhân chủng học pháp y buộc anh phải duy trì trạng thái tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus).
"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây... thở ra... tám giây..."
Nam cưỡng ép nhịp tim của mình hạ xuống mức 58 nhịp/phút. Anh không thể gục ngã lúc này. Ngay bên cạnh anh, Lê Mai Chi đang cẩn thận dùng những chiếc kẹp gỗ ghim tờ Danh sách hiến xác năm 2014 lên dây phơi dã chiến dưới bóng đèn sưởi. Tập tài liệu giấy cũ nát ấy bị dính nước mưa dông và máu tươi của Nam từ cuộc chạy trốn trên cầu Long Biên, giờ đây đã bị rách mất một góc thông tin quan trọng ở phần đáy – ngay vị trí ghi danh tính của nạn nhân thứ 32.
"Mảnh thẻ nhớ chứa tệp quét 3D sọ thầy Sơn vẫn an toàn," Mai Chi thì thầm, giọng cô khàn đi vì mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén đầy quyết tâm. "Nhưng Trịnh Duy Anh đang nghi ngờ tôi dữ dội. Hắn đã yêu cầu kiểm tra lịch sử ra vào Phòng đông lạnh xác số 3. Nếu chúng ta không chứng minh được cái xác trong hộc số 12 đã bị đánh tráo trước khi bọn chúng đưa đi hỏa táng lậu, anh sẽ mãi mãi mang danh kẻ sát nhân tâm thần."
Nam không đáp. Anh dùng bàn tay phải – bàn tay duy nhất còn cử động linh hoạt – cầm lấy hộp kim loại chứa các kim định vị độ dày mô mềm. Trước mặt anh là hộp sọ của tử thi vô danh được dán nhãn số 12 mà Mai Chi đã mạo hiểm đánh tráo ngược lại từ phòng đông lạnh số 3 về đây.
"Để chứng minh thi thể bị tráo đổi, chúng ta không thể chỉ dựa vào vết rạn nứt hay độ đông cứng của khớp xương trước tòa," Nam khàn giọng nói, giọng anh trầm và lạnh lẽo như tiếng kim loại va chạm. "Chúng ta phải cho họ nhìn thấy khuôn mặt thực sự của người chết. Tôi sẽ sử dụng Phương pháp Gerasimov cải tiến để phục dựng lại nhân dạng từ cấu trúc xương sọ này."
Nam bắt đầu cắm các kim định vị bằng nhựa có vạch chia milimét lên các mốc giải phẫu (anatomical landmarks) trên hộp sọ. Ngón tay thon dài của anh lướt qua xương trán, ấn một cây kim vào điểm *glabella* – điểm giữa hai cung mày. Tiếp theo là *nasion* ở gốc mũi, *rhinion* ở đỉnh xương mũi, và *pogonion* ở điểm nhô nhất của cằm. Mỗi vị trí tương ứng với một độ dày mô mềm tiêu chuẩn của người Việt trưởng thành theo các nghiên cứu nhân chủng học thực địa mà Nam đã thuộc lòng trong não bộ.
"Phương pháp Gerasimov dựa trên nguyên lý mối liên hệ tỷ lệ tuyệt đối giữa cấu trúc xương mặt và các lớp cơ nông sâu," Nam vừa nói vừa dùng dao mổ cắt những dải Đất sét chuyên dụng thẩm mỹ pháp y có độ dẻo và tỷ trọng tương đương mô cơ người. "Kẻ thù có thể ngụy tạo hồ sơ giấy tờ, có thể xóa dữ liệu số hóa, nhưng chúng không thể thay đổi cấu trúc lập thể của xương sọ."
Anh bắt đầu đắp những dải đất sét đầu tiên để tái tạo cơ thái dương (temporalis) và cơ cắn (masseter). Từng động tác vuốt, nặn của anh chuẩn xác và tỉ mỉ đến mức đáng sợ. Dù bả vai trái đang rỉ dịch vàng nhiễm trùng do tác dụng phụ của steroid chống đào thải mô ghép bẩm sinh, bàn tay phải của anh vẫn không hề run rẩy.
Trong lúc Nam đang tập trung cao độ, chiếc điện thoại của Mai Chi đặt trên bàn bỗng sáng màn hình, hiển thị hàng loạt thông báo đẩy từ các trang tin điện tử lớn. Mai Chi cầm điện thoại lên, sắc mặt cô lập tức trở nên nhợt nhạt.
"Nam... nhìn này," cô run giọng nói.
Đó là một chiến dịch truyền thông bẩn được điều phối một cách tinh vi bởi Giám đốc truyền thông Vạn Xuân - Trịnh Kim Chi. Hàng loạt bài viết giật gân với tiêu đề: *"Chân dung kẻ cuồng sát Đặng Hoài Nam: Từ giảng viên nhân chủng học đến kẻ hoang tưởng tự đại có tiền sử điều trị thần kinh phân liệt"*. Bài viết ngụy tạo các bệnh án tâm thần giả mạo từ thuở nhỏ của Nam, khẳng định những suy luận của anh về 'mật mã khắc trên xương' chỉ là sản phẩm của chứng ảo giác nặng nề do chấn thương tâm lý bẩm sinh gây ra.
"Trịnh Kim Chi đang muốn giết chết danh dự học thuật của anh trước khi cảnh sát tìm thấy anh," Mai Chi phẫn nộ nói, nắm tay cô siết chặt. "Bọn chúng muốn công luận tin rằng mọi phát hiện pháp y của anh đều là sự hoang tưởng."
"Kẻ yếu thế dùng bạo lực để che giấu sự thật, kẻ mạnh dùng truyền thông bẩn để bóp méo công lý," Nam thản nhiên nói, mắt không rời khỏi hốc mắt hộp sọ. Anh dùng đầu ngón tay cái vuốt phẳng lớp đất sét tái tạo cơ vòng mắt (orbicularis oculi). "Nhưng xương cốt không biết nói dối. Hãy để bọn chúng diễn trò bẩn của mình. Việc của chúng ta là hoàn thành nhân dạng này."
Nam bắt đầu thực hiện Kỹ năng phục dựng phác họa nhân dạng từ cấu trúc hốc mắt. Anh phân tích độ nhô của xương gò má (zygomatic) và góc nghiêng của xương mũi để định hình hình dáng cánh mũi và độ dày của môi. Dưới bàn tay của anh, một khuôn mặt người dần dần hiện rõ từ khối đất sét xám vô hồn.
Một vầng trán cao nhưng có nếp nhăn sâu cưỡng bức, hai hốc mắt sâu hoắm không đối xứng, và đặc biệt là xương hàm dưới hơi lệch về bên trái – kết quả của một chấn thương cũ đã lành từ lâu.
Mai Chi chăm chú quan sát, hơi thở của cô nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhanh chóng lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số, chụp ảnh đối chiếu cấu trúc khuôn mặt phục dựng với tệp ảnh chân dung của danh sách những người mất tích ven sông Hồng mà cô lén sao chép từ Sở Cảnh sát.
"Trùng khớp... trùng khớp hoàn toàn!" Mai Chi thốt lên, giọng cô run rẩy vì chấn động. "Nam, nhìn xem! Khuôn mặt phục dựng này trùng khớp tới 98% với ảnh chân dung của Lão Khập Khiễng – nhân chứng đầu tiên đã bị sát hại!"
Nam dừng tay, chiếc dao mổ thép không gỉ trên tay anh khựng lại giữa không trung. Đôi mắt sắc lạnh của anh híp lại đầy nguy hiểm.
"Điều đó có nghĩa là gì?" Mai Chi thì thầm hỏi, dù trong lòng cô đã có câu trả lời.
"Điều đó có nghĩa là cái xác được dán nhãn 'Vô danh' mà cô lén đưa về đây chính là Lão Khập Khiễng," Nam chậm rãi phân tích, từng lời nói đều mang sức nặng logic đanh thép. "Kẻ thù đã giết Lão Khập Khiễng bằng độc chất lá ngón biến tính trong phòng giải phẫu của tôi, sau đó lén lút tráo đổi xác của ông ta bằng một tử thi vô gia cư chết tự nhiên khác trong hộc số 12. Mục đích của chúng là tẩu tán thi thể thật của Lão Khập Khiễng ra lò hỏa táng lậu để xóa sạch mọi dấu vết độc chất độc quyền của Vạn Xuân còn lưu lại trong tủy xương."
"Một kế hoạch thoát xác hoàn hảo," Mai Chi rùng mình. "Nếu không có bản phục dựng bằng đất sét này, bọn chúng đã thành công thiêu rụi mọi chứng cứ sinh học."
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Tiếng bước chân đế sắt nặng nề nện lên bậc thềm bê tông ngoài hành lang tầng bán hầm đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của văn phòng.
Nam và Mai Chi lập tức khựng lại. Mùi bùn đất đỏ đặc trưng từ bãi bồi sông Hồng vẫn còn bám trên gấu quần măng tô sẫm màu của Nam, tỏa ra một mùi ẩm ướt nồng nặc trong căn phòng kín.
"Có người đến! Lối cửa sau dã chiến đã bị trinh sát của Lê Văn Bản phong tỏa từ tối," Mai Chi hốt hoảng nói, cô nhanh chóng định dọn dẹp các thỏi đất sét và che đậy hộp sọ.
"Không kịp nữa rồi," Nam giữ tay cô lại, ánh mắt anh tĩnh lặng đến đáng sợ. "Đừng trốn. Đã đến lúc chúng ta phải đối mặt trực diện."
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ của văn phòng pháp y bị đẩy mạnh ra. Thanh tra Trần Thế Anh bước vào, dáng người vạm vỡ của anh bao trùm cả khung cửa. Trên tay anh là một văn bản đóng dấu đỏ chói – lệnh khám xét khẩn cấp văn phòng pháp y của Lê Mai Chi do Thượng tá Nguyễn Tiến Dũng ký duyệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!