Sự Thật Số Hóa
Dòng nước lũ lạnh buốt và đục ngầu của sông Hồng vẫn còn cuộn xoáy trong ký ức chập chờn của Đặng Hoài Nam khi anh từ từ mở mắt. Thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là mùi cồn sát trùng rẻ tiền pha lẫn với mùi gạch ẩm mốc đặc trưng của những căn hầm dưới gầm cầu Long Biên. Anh đang nằm trên một chiếc giường xếp bằng bạt sờn cũ, tấm chăn cứu sinh tráng bạc đã được gỡ bỏ, thay vào đó là một tấm ga trải giường màu xanh nhạt dính vài vệt ố vàng của thuốc sát trùng.
"Anh tỉnh rồi à? Đừng cử động mạnh, vết rách ở bắp vai trái của anh đang bị xuất huyết trở lại đấy."
Một giọng nói dịu dàng nhưng đầy lo lắng vang lên từ phía bên cạnh. Hoài Nam khẽ quay đầu, nhãn cầu khô khốc hướng về phía bóng người đang đứng dưới ánh đèn bão tù mù. Đó là Bác Sĩ Bé, người phụ trách duy nhất của Phòng khám miễn phí Gầm Cầu. Cô mặc chiếc áo khoác gió thể thao đơn giản, khuôn mặt trẻ măng như học sinh nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ dũng cảm và kiên định của một người đã quen đối mặt với những mảnh đời bất hạnh dưới đáy xã hội.
Hoài Nam cố gắng rướn người dậy, nhưng một cơn đau nhói như kim châm lập tức dội lên từ lồng ngực trái, lan dọc theo xương sườn số 6. Vết sẹo mổ cũ bám sâu vào da thịt anh đang co thắt dữ dội. Thiếu đi liều thuốc Methylprednisolone chống đào thải bẩm sinh, hệ miễn dịch của anh đang bắt đầu nhận diện mảnh xương cấy ghép dị biệt là vật thể ngoại lai và phát động một cuộc tấn công đào thải tàn nhẫn. Trạng thái suy kiệt thể xác (Physical Exhaustion) sau khi nhảy sông Hồng và lội bùn thải đã đẩy cơ thể anh vào ranh giới sụp đổ hoàn toàn.
"Lão Tam... cứu tôi... lên đây sao?" Nam khàn giọng hỏi, cổ họng bỏng rát như vừa nuốt phải cát nóng.
"Phải, mạng lưới người ngụ cư của Lão Tam đã vớt anh lên từ bãi bồi ven sông Hồng cách đây hai giờ," Bác Sĩ Bé vừa nói vừa nhanh nhẹn chuẩn bị khay dụng cụ y tế bằng inox. "Nhưng tình trạng của anh rất tồi tệ. Anh đang sốt cao 39.5 độ C. Viên đạn chì từ súng bắn tỉa đã sượt qua bắp vai trái, xé rách sâu vào lớp cơ delta. Tệ hơn nữa, nước sông bẩn dạt vào vết thương đang gây hoại thư sinh khí nhẹ. Nếu không cắt lọc tổ chức hoại tử và gắp mảnh đạn ra ngay lập tức, anh sẽ bị sốc nhiễm trùng máu."
Cô đặt khay dụng cụ lên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Hoài Nam liếc nhìn qua: một lọ cồn 70 độ, vài cuộn gạc vô trùng, một ống tiêm nhựa chứa dung dịch Lidocaine và bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn mà Lão Tam đã cẩn thận thu hồi từ thắt lưng áo khoác của anh trước khi đưa vào phòng khám.
"Tôi sẽ tiêm thuốc tê tại chỗ rồi tiến hành rạch lọc," Bác Sĩ Bé cầm ống Lidocaine lên.
"Không... Đừng tiêm thuốc tê," Nam thều thào, nhưng giọng nói mang một sự kiên định đến đáng sợ. Anh dùng bàn tay phải run rẩy giữ chặt lấy tay cô.
Bác Sĩ Bé khựng lại, đôi mày thanh tú nhíu chặt: "Anh điên rồi sao? Vết rách sâu tới tận màng xương. Không có thuốc tê, anh sẽ bị sốc phản vệ do đau đớn tột cùng, nhịp tim của anh sẽ ngừng đập!"
"Nghe tôi..." Nam hít thở nông, cố ép lồng ngực trái đang co thắt giãn ra bằng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sinh trắc học. "Cơ thể tôi đang xảy ra phản ứng đào thải mô ghép bẩm sinh. Nhịp tim hiện tại của tôi chỉ ở mức 45 nhịp/phút. Thuốc tê nhóm amide như Lidocaine có tác dụng phụ gây ức chế dẫn truyền cơ tim cực mạnh. Nếu cô tiêm vào, nhịp tim của tôi sẽ sụt giảm dưới ngưỡng sinh tồn ngay lập tức. Tôi sẽ chết trên chiếc giường này trước khi cô kịp rạch nhát dao đầu tiên."
Bác Sĩ Bé nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến mức tàn nhẫn của Nam. Là một bác sĩ, cô hiểu lập luận lâm sàng của anh hoàn toàn chính xác, nhưng việc thực hiện một ca phẫu thuật tự thân dã chiến cắt lọc cơ sâu mà không có vô cảm là một sự tra tấn vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.
"Anh chắc chắn chứ?" Cô hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi là nhà nhân chủng học pháp y. Tôi biết rõ từng sợi cơ và dây thần kinh trên bả vai của mình hơn bất kỳ ai," Nam khẽ gật đầu, tay phải anh vươn ra cầm lấy cán chiếc dao mổ số 11 từ bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn. "Cô chỉ cần giữ đèn bão cho thẳng, hỗ trợ tôi banh vết mổ và kẹp gắp. Tôi sẽ tự thực hiện nhát rạch."
Bác Sĩ Bé mím chặt môi, gật đầu dứt khoát. Cô nâng chiếc đèn bão lên, điều chỉnh luồng ánh sáng vàng tập trung trực diện vào bả vai trái loang lổ máu và bùn cát của Nam. Cô đổ cồn 70 độ lên vết thương để sát trùng thô. Cảm giác bỏng rát ban đầu khiến cơ thể Nam giật nảy lên, nhưng anh nhanh chóng nhắm mắt, cưỡng ép vỏ não rơi vào trạng thái tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus). Mọi tiếng động của gió mưa ngoài gầm cầu biến mất, chỉ còn lại nhịp đập chậm rãi của trái tim anh trong lồng ngực.
Nam dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải ấn sâu vào vùng bắp vai trái đang sưng tấy. Bằng xúc giác nhạy bén, anh dò tìm vị trí của dị vật. Một cảm giác cứng, thô ráp nằm sâu khoảng 2.5 xăng-ti-mét dưới lớp cơ delta rách nát. Mảnh đạn chì găm nông nhưng đã bị kẹt chặt giữa các thớ cơ chéo.
Anh nâng chiếc dao mổ số 11 lên. Lưỡi dao bằng thép Pháp lạnh ngắt chạm vào lớp da vai đang sốt nóng hầm hập.
Nam ấn lưỡi dao xuống, rạch một đường mổ dài đúng 3 xăng-ti-mét dọc theo thớ cơ delta để tránh làm đứt bó mạch thần kinh mũ.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ khàn đục nghẹn lại trong cổ họng Nam. Mồ hôi lạnh lập tức vã ra như tắm, chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu. Cơn đau thấu xương tủy ập đến như một luồng điện cao áp nung nóng toàn bộ hệ thần kinh của anh. Bàn tay phải của anh run lên bần bật, nhưng lưỡi dao mổ vẫn di chuyển một cách chính xác đến từng milimét dưới sự dẫn dắt của lý trí thép.
"Bé... banh vết mổ... hướng 2 giờ..." Nam thều thào, hơi thở đứt quãng.
Bác Sĩ Bé nhanh chóng dùng chiếc kẹp banh vết thương bằng inox, nhẹ nhàng kéo rộng mép da đang chảy máu đỏ sẫm. Lớp mỡ dưới da và thớ cơ delta bị rách nát lộ ra, dính đầy những vệt xám đen của muội thuốc súng và cát sông bẩn.
Nam đặt dao mổ xuống, cầm lấy chiếc panh kẹp cong. Anh luồn đầu kẹp vào khe hở giữa các thớ cơ, cảm giác kim loại chạm vào vật cứng phát ra tiếng *kịch* nhỏ sinh học. Anh siết chặt chuôi kẹp, xoay nhẹ một góc 15 độ để gỡ bỏ sự bám dính của các sợi cơ liên kết, rồi dứt khoát kéo mạnh ra ngoài.
Một mảnh chì biến dạng, dẹt và sắc nhọn dài khoảng 1.2 xăng-ti-mét được rút ra khỏi bả vai trái của anh, rơi vào chiếc khay inox phát ra tiếng *clink* khô khốc. Máu tươi từ hốc vết thương lập tức trào ra xối xả.
"Xong rồi! Để tôi khâu và bơm rửa bằng kháng sinh!" Bác Sĩ Bé thốt lên đầy nhẹ nhõm, cô nhanh chóng dùng dung dịch hydro peroxide bơm rửa sạch hốc vết mổ, sau đó dùng chỉ khâu phẫu thuật thô để đóng kín vết thương bằng bốn mũi khâu hình chữ U.
Hoài Nam buông thõng cánh tay phải xuống thành giường xếp, chiếc panh kẹp rơi khỏi những ngón tay lạnh ngắt của anh. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, nhịp tim sau ca mổ dã chiến kéo dài mười lăm phút đã vọt lên mức 95 nhịp/phút trước khi từ từ ổn định trở lại. Thể xác anh đã hoàn toàn kiệt quệ, cơ vai trái bị tổn thương cơ học sâu khiến anh mất khả năng vận động mạnh trong vòng ít nhất một tuần. Nhưng anh biết mình đã sống sót qua cửa tử đầu tiên.
***
Cùng lúc đó, tại khu ký túc xá nữ của Đại học Y Dược Thăng Long cổ kính, không khí tĩnh mịch của đêm muộn bị phá vỡ bởi tiếng gõ phím lạch cạch liên hồi phát ra từ căn phòng 302.
Nguyễn Hoài Thương, nữ sinh viên năm ba ngành Y khoa kiêm Trưởng ban liên lạc Câu lạc bộ Hiến xác nhân đạo, đang ngồi bó gối trước màn hình máy tính xách tay. Khuôn mặt thanh tú của cô gái 21 tuổi căng thẳng tột độ dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình CRT cũ.
Sau khi nghe tin giảng viên Đặng Hoài Nam bị tước giấy phép và phát lệnh truy nã đỏ vì cáo buộc giết hại nhân chứng ngay tại phòng giải phẫu số 4, Thương không thể ngồi yên. Cô không tin người thầy đáng kính, người luôn giảng dạy về y đức một cách liêm chính tuyệt đối, lại có thể là một kẻ sát nhân máu lạnh. Cô quyết định phải tìm kiếm sự thật bằng chính vũ khí duy nhất cô có: quyền truy cập quản trị hệ thống đăng ký hiến xác điện tử của trường.
"Anh Dũng nói đúng, hệ thống tường lửa của trường y rất lỏng lẻo, nhưng cổng kết nối của Vạn Xuân Security bảo mật cho kho dữ liệu lại là một câu chuyện khác," Thương lẩm bẩm, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím để kích hoạt phần mềm proxy ảo do chuyên gia mật mã Hoàng Văn Dũng cung cấp qua một kênh liên lạc bảo mật.
Thương lén đăng nhập vào hệ thống lưu trữ điện tử của khoa Giải phẫu bằng tài khoản quản trị viên cấp cứu của câu lạc bộ hiến xác. Mục tiêu của cô là hồ sơ hiến xác của Giáo sư Nguyễn Lâm Sơn – người thầy quá cố của Hoài Nam, bộ xương của ông vừa được bàn giao cho Nam trước khi vụ án mạng xảy ra.
Trên màn hình hiển thị danh sách các ca hiến xác của năm 2026. Thương gõ từ khóa tìm kiếm: "Nguyễn Lâm Sơn. Mã định danh: ThL-2026-0042".
Một bảng dữ liệu số hóa hiện ra. Thương nhấp vào mục "Lịch sử giao dịch dữ liệu" (Audit Trail) – nơi ghi lại chi tiết từng giây, từng phút của mọi thao tác chỉnh sửa hồ sơ. Đôi mắt tròn sáng sau cặp kính cận của cô đột ngột co rụt lại khi nhìn thấy các dòng mã lệnh hiển thị trên màn hình.
"Cái gì thế này?" cô thốt lên khe khẽ.
Hồ sơ hiến xác của Giáo sư Sơn hiển thị ngày ký nhận bản thỏa thuận hiến xác là lúc 02h00 sáng ngày 12 tháng 5 năm 2026. Tuy nhiên, trong phần lịch sử chỉnh sửa hệ thống (System Logs) vốn được giấu sâu dưới các tầng siêu dữ liệu (Metadata), Thương phát hiện ra một giao dịch ghi đè (Overwrite Transaction) được thực hiện từ một địa chỉ IP nội bộ của Tập đoàn Y tế Vạn Xuân vào lúc 04h12 sáng cùng ngày.
Kẻ can thiệp đã sử dụng tài khoản quản trị cấp cao của Trưởng khoa Trần Đại Nhân để truy cập vào cơ sở dữ liệu, tiến hành sửa đổi ngày giờ ký nhận thỏa thuận từ 04h12 sáng lùi lại thành 02h00 sáng.
Thương kích hoạt kỹ năng phân tích dữ liệu số, đối chiếu lịch sử chỉnh sửa với bệnh án điện tử gốc của Giáo sư Sơn tại phòng cấp cứu. Kết quả hiển thị rõ ràng: Giáo sư Sơn chính thức trút hơi thở cuối cùng vào lúc 03h15 sáng ngày 12 tháng 5 do chấn thương sọ não.
"Họ đã giả mạo hồ sơ!" Thương run rẩy nhận ra chân tướng kinh hoàng. "Bản thỏa thuận hiến xác thực chất được ký nhận và nhập vào hệ thống sau khi Giáo sư Sơn đã tử vong gần một tiếng đồng hồ. Họ đã dùng tài khoản của thầy Nhân để ngụy tạo một văn bản hiến xác hợp pháp trước khi chết, hòng hợp thức hóa việc tịch thu và tiêu hủy bộ xương của thầy Sơn ngay lập tức!"
Sự can thiệp dữ liệu số này là bằng chứng đanh thép chứng minh Tập đoàn Vạn Xuân và Trần Đại Nhân đã lên kế hoạch xóa sạch dấu vết trên hài cốt của Giáo sư Sơn trước khi bất kỳ một cuộc giám định pháp y độc lập nào có thể diễn ra.
Thương nhanh chóng cắm chiếc thẻ nhớ micro-SD bảo mật vào cổng USB, chuẩn bị sao chép toàn bộ tệp lịch sử chỉnh sửa dữ liệu số này để gửi cho Lê Mai Chi làm vật chứng tố tụng.
Thanh tiến trình sao chép trên màn hình hiển thị: *35%... 55%... 78%... 89%...*
Đột ngột, màn hình máy tính của Thương khựng lại. Con trỏ chuột biến thành một vòng tròn màu đỏ xoay tròn liên tục.
Một tiếng *bíp* chói tai vang lên từ bo mạch chủ của máy tính. Toàn bộ giao diện quản trị hệ thống biến mất, thay vào đó là một biểu tượng hoa sen cách điệu màu xanh sẫm của Tập đoàn Vạn Xuân cùng dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực xuất hiện giữa màn hình:
"CẢNH BÁO BẢO MẬT: PHÁT HIỆN TRUY CẬP TRÁI PHÉP TỪ XA. TÀI KHOẢN QUẢN TRỊ ĐÃ BỊ PHONG TỎA BỞI VẠN XUÂN SECURITY. QUY TRÌNH ĐỊNH VỊ ĐỊA CHỈ IP NGUỒN ĐANG ĐƯỢC KÍCH HOẠT..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!