Cuộc Săn Trên Cầu Long Biên
Gió bấc rít qua những khe hở của các thanh rầm thép rỉ sét trên cầu Long Biên, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của một đêm mưa dông Hà Nội cận kề sáng. Lúc này là gần nửa đêm. Không khí ẩm ướt bao trùm dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ ngầu dưới chân cầu, sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn xa không quá năm mét. Dưới ánh sáng vàng vọt, tù mù của những cột đèn đường cổ kính, bóng dáng một người đàn ông cao gầy, khoác chiếc măng tô sẫm màu dính bết bùn đất đang di chuyển chậm rãi dọc theo lối đi dành cho người đi bộ.
Đó là Đặng Hoài Nam. Thể xác anh lúc này đã chạm đến ngưỡng suy kiệt cực hạn. Cơn sốt cao 39.5 độ C do vết thương bị bắn sượt ở bả vai trái từ cuộc truy đuổi trước đang hoành hành, khiến hai bên thái dương anh đập liên hồi như búa bổ. Lớp vải măng tô bên vai trái đã ướt sũng, không phải vì nước mưa, mà vì dịch lỏng màu vàng nhạt rỉ ra từ vết thương nhiễm trùng hòa lẫn với máu tươi. Tệ hơn thế, lồng ngực trái của anh đang co thắt dữ dội. Thiếu đi liều thuốc Methylprednisolone đặc chủng chống đào thải mô ghép bẩm sinh, mảnh xương sườn số 6 mang dị tật nhân tạo – thứ mà anh vừa phát hiện ra nguồn gốc kinh hoàng trong mật thất ngôi chùa cổ – đang phản kháng tàn nhẫn chống lại cơ thể anh. Mỗi hơi thở của Nam nặng nề và nông rỗng, lồng ngực đau nhói như bị một chiếc đai sắt nung đỏ siết chặt.
"Hít vào... bốn giây... giữ lại... bốn giây... thở ra... tám giây..."
Nam cắn chặt răng, cố gắng áp dụng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sinh trắc học để cưỡng ép nhịp tim đang nhảy múa ở mức 110 nhịp/phút hạ xuống. Anh cần sự tỉnh táo tối đa. Trên tay phải của anh, chiếc túi nilon bọc kín danh sách hiến xác năm 2014 – vật chứng lịch sử ghi lại tên tuổi của ba mươi hai nạn nhân vô gia cư bị bắt cóc lấy tạng – được siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trong cán chiếc dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn giấu dưới thắt lưng, chiếc thẻ nhớ micro-SD chứa tệp quét laser 3D cấu trúc sọ thầy Sơn đã được định vị an toàn.
Anh đã hẹn gặp Lê Mai Chi tại nhịp cầu số 9. Đây là vị trí có địa thế hiểm trở nhất, nhưng cũng là góc tối duy nhất không nằm trong tầm quét trực diện của hệ thống camera giám sát giao thông đô thị. Nam biết Thượng tá Nguyễn Tiến Dũng – gã cảnh sát trưởng biến chất đang nhận hối lộ từ Tập đoàn Vạn Xuân – đã ra lệnh định vị sóng vô tuyến thông qua các trạm BTS trung gian xung quanh khu vực bến sông. Việc anh xuất hiện ở đây là một canh bạc sinh tử bằng chính mạng sống của mình.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ phía đầu cầu bên kia. Qua màn sương mù dày đặc, bóng dáng một cô gái mặc áo khoác gió sẫm màu, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng dần hiện rõ.
Lê Mai Chi.
Ánh mắt cô sắc bén quét nhanh qua xung quanh trước khi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt, cắt không ra giọt máu của Nam. Khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên vai áo măng tô của anh, đôi mày thanh tú của nữ bác sĩ pháp y trẻ tuổi khẽ nhíu lại. Cô bước nhanh tới, găng tay cao su y tế dã chiến đã được đeo sẵn từ lúc nào.
"Anh Nam, anh sốt cao quá. Vết thương vai trái đã bắt đầu hoại thư sinh khí nhẹ rồi, nếu không được cắt lọc và tiêm kháng sinh lâm sàng ngay lập tức, anh sẽ bị sốc nhiễm trùng," Mai Chi thì thầm, giọng nói chứa đựng sự lo lắng tột độ nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp của một bác sĩ pháp y thực địa.
Nam khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc vì mất nước: "Tôi không sao. Thuốc chống đào thải tạm thời giúp tôi bám trụ được thêm vài giờ. Chi, đây là danh sách hiến xác năm 2014 thu hồi từ mật thất chùa cổ. Toàn bộ ba mươi hai người vô gia cư bị bắt cóc lấy tạng đều có tên trong này. Vân tay của họ bị cưỡng ép ấn xuống sau khi đã co cứng tử thi. Đây là chứng cứ không thể chối cãi chứng minh tội ác có hệ thống kéo dài suốt mười năm của Vạn Xuân."
Nam đưa chiếc túi nilon chứa tập tài liệu giấy cho Mai Chi. Cô đón lấy, cẩn thận nhét vào ngăn bảo mật của túi dụng cụ dã chiến bọc da mang tên viết tắt của cha cô.
"Còn tệp quét laser sọ của thầy Sơn?" Mai Chi hỏi nhanh.
"Trong này," Nam lách ngón tay dài thon vào phần chuôi rỗng của chiếc dao mổ thép không gỉ, rút ra chiếc thẻ nhớ micro-SD nhỏ xíu. "Toàn bộ dữ liệu quét 3D vết rạn hình ngôi sao đã được bẻ khóa bảo mật. Nó chứa tọa độ định vị chính xác của kho xác cổ dưới khu mộ cổ trường y – nơi cất giữ bộ xương thứ hai mang mật mã hệ thống lò hóa táng ngầm. Cô phải mang nó về văn phòng bảo mật ngay..."
Đột ngột, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hoài Nam. Trí nhớ không gian lập thể tuyệt đối của anh lập tức báo động.
Từ góc nghiêng của thanh rầm thép vòm nhịp cầu số 9, cách vị trí của họ khoảng hai trăm mét về phía thượng lưu, một tia sáng đỏ cực mảnh, gần như vô hình trong màn sương mù dày đặc, khẽ quét qua lớp rỉ sét của thành cầu rồi dừng lại ngay giữa lồng ngực trái của Nam.
Ánh hồng ngoại của kính ngắm bắn tỉa.
Nam không hề do dự. Với phản xạ của một người đã trải qua hàng chục chuyến khảo cổ thực địa sinh tử, anh tính toán nhanh hướng gió bấc đang thổi mạnh từ mạn Bắc cầu với vận tốc khoảng mười lăm kilômét trên giờ. Hướng gió này sẽ làm lệch đường đạn bắn tỉa đi khoảng năm xăng-ti-mét về phía bên phải mục tiêu.
"Nằm xuống!"
Nam hét lớn, dùng hết sức lực còn lại của cánh tay phải đẩy mạnh Mai Chi ngã rạp xuống nền bê tông của hành lang đi bộ, ngay sát bệ lan can thép dày.
"Đoàng!"
Tiếng súng bắn tỉa hạng nặng vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của sông Hồng, dội lại tiếng kim loại rít lên chói tai từ các thanh rầm thép của cầu Long Biên. Viên đạn chì cỡ lớn xé rách màn sương mù, sượt thẳng qua bắp vai trái của Nam.
Cơn đau rát bỏng như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua da thịt ập đến. Viên đạn xé rách lớp cơ delta vốn đã bị nhiễm trùng của anh, máu tươi xối xả phun ra, nhuộm đỏ thẫm cả mảng áo măng tô sẫm màu. Nam khụy gối xuống, lồng ngực co thắt dữ dội vì chấn động lực học của đường đạn.
Sát thủ Áo Đen Số 4 đang đứng trên tháp cầu thép khổng lồ. Hắn sử dụng khẩu súng bắn tỉa có ống ngắm hồng ngoại tầm xa, kiên nhẫn điều chỉnh lại hồng tâm sau phát súng trượt mục tiêu do gió lệch.
"Anh Nam!" Mai Chi hét lên, cô định rút khẩu súng ngắn công vụ từ thắt lưng ra bắn trả. Nhưng tầm bắn từ hành lang lên đỉnh tháp cầu quá xa, sương mù dày đặc kết hợp với ánh sáng vàng vọt của đèn đường khiến cô hoàn toàn bất lực trong việc định vị vị trí chính xác của tay súng bắn tỉa.
"Đừng bắn! Vô ích thôi!" Nam khàn giọng quát, tay phải anh lén rút chiếc chăn tráng bạc cứu sinh trùm kín lên đầu và bả vai.
Kỹ thuật triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể.
Chiếc chăn tráng bạc mỏng dính phản xạ lại toàn bộ nguồn nhiệt sinh học của cơ thể Nam, đồng thời làm lóa sáng hoàn toàn kính nhìn đêm hồng ngoại của sát thủ số 4 trong vòng ba giây quý giá. Hồng tâm màu đỏ trên ngực Nam lập tức bị phân tán thành một quầng sáng nhòe vô định hình trên màn kính ngắm của tay súng.
Biết mình chỉ có vài giây trước khi sát thủ điều chỉnh lại tiêu cự thủ công, Nam lết người men theo thành cầu rỉ sét. Máu từ vai trái anh chảy ròng ròng xuống mặt bê tông, danh sách hiến xác năm 2014 bản giấy dính nước mưa ẩm ướt và máu tươi bắt đầu rách nát một góc.
"Chi! Mang thẻ nhớ đi ngay! Tìm Lão Tam ở bãi bồi sông Hồng, ông ấy sẽ biết cách cứu tôi!" Nam hét lên trong tiếng gió rít.
Anh dùng chân đạp mạnh vào rào sắt rỉ sét, rướn người trèo qua lan can bảo vệ của cầu Long Biên. Dưới chân anh, dòng nước xiết đen ngòm của sông Hồng đang gào thét cuồn cuộn trong cơn mưa dông.
"Không! Anh Nam!"
Mai Chi nhoài người ra phía lan can, bàn tay cô cố gắng vươn ra trong vô vọng để nắm lấy vạt áo măng tô của anh. Nhưng tất cả những gì cô chạm phải chỉ là luồng không khí lạnh buốt của đêm đông.
Đặng Hoài Nam buông tay, để mặc cơ thể suy kiệt rơi tự do từ độ cao hơn hai mươi mét xuống dòng nước lũ cuồn cuộn phía dưới, biến mất hoàn toàn vào bóng tối đặc quánh của dòng sông Hồng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!