Nhạc nềnLost_Place6

Lá Thư Từ Nghĩa Trang Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước nóng bỏng rát phả thẳng vào mặt Đặng Hoài Nam, từng luồng khí ẩm đục ngầu hơi nóng từ đường ống rò rỉ của hầm kỹ thuật số 9 như muốn thiêu rụi chút dưỡng khí cuối cùng trong phổi anh. Nhưng cái chết chưa kịp chạm đến họ. Bùi Văn Tự, với kinh nghiệm của một cựu lính công binh, đã dùng chiếc xà beng dã chiến nậy tung một tấm nắp cống kỹ thuật bị rêu phong che phủ ở mạn rìa nghĩa trang phía Bắc. Họ thoát ra ngoài giữa đêm mưa dông tầm tã, dạt về phía vùng ngoại ô Thăng Long hoang vắng.


Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tán lá xà cừ cổ thụ dường như lấn át cả tiếng thở dốc đứt quãng của Nam. Bùi Văn Tự khập khiễng đỡ lấy một bên bả vai đẫm máu của anh, cả hai bước từng bước nặng nề qua con đường đất sình lầy dẫn vào ngôi chùa cổ ngoại ô Thăng Long. Ngôi chùa nép mình dưới bóng những bức tường gạch vồ rêu phong, tĩnh lặng và u uẩn dưới màn sương đêm.


Cơn sốt 39.5 độ C đang thiêu đốt đại não của Nam. Vết thương do đạn bắn sượt qua vai trái đã bắt đầu rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt nhiễm trùng, thấm đẫm lớp vải áo măng tô sẫm màu bết chặt vào da thịt. Mỗi bước đi, lồng ngực trái của anh lại co thắt dữ dội. Thiếu đi liều thuốc Methylprednisolone đặc chủng, mảnh xương sườn cấy ghép bẩm sinh bỗng trở thành một thực thể xa lạ, liên tục kích hoạt phản ứng đào thải tàn nhẫn chống lại cơ thể vật chủ. Nam cắn chặt môi đến rướm máu, dùng kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sinh trắc học để cưỡng ép nhịp đập của tim giữ ở mức ổn định 60 nhịp/phút, cố ngăn một cơn suy tim cấp tính có thể quật ngã anh ngay lập tức.


"Cậu Nam, ráng lên. Sắp tới rồi. Sư thầy Thanh Tâm là bạn cờ chí cốt của thầy Sơn, thầy ấy sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu," Bùi Văn Tự thì thầm, giọng nói khàn đặc vì hít phải khói axit dưới hầm trường y.


Cánh cửa gỗ lim sờn cũ của ngôi chùa khẽ kẽo kẹt mở ra. Sư thầy Thích Thanh Tâm, trong bộ cà sa vàng giản dị, bước ra với cây đèn dầu trên tay. Khuôn mặt tròn phúc hậu của thầy không lộ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy hai bóng người nhớp nháp bùn đất và máu. Thầy khẽ thở dài, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu quét qua vết thương trên vai Nam.


A-di-đà Phật. Thầy Sơn đã đi trước một bước, nhưng di sản của ông ấy vẫn còn đây. Vào đi các con, hồng trần đang dậy sóng ngoài kia, nhưng nơi cửa Phật này tạm thời vẫn còn một góc khuất cho sự thật," sư thầy Thanh Tâm ôn tồn nói, rồi nghiêng người dẫn họ đi qua dãy hành lang lát gạch bát tràng ẩm ướt.


Thầy Tâm dẫn họ vào mật thất nhỏ nằm khuất sau bức tượng Phật bằng đồng đen khổng lồ ở chính điện. Không gian nơi đây ngập tràn mùi nhang trầm ấm áp, xoa dịu đi phần nào mùi hóa chất formalin và lưu huỳnh nồng nặc bám trên quần áo của Nam và Tự. Thầy Tâm đặt cây đèn dầu xuống chiếc bàn gỗ trắc sờn bóng, rồi bước tới một hộc tủ ẩn sâu dưới bệ thờ, lấy ra một chiếc hộp gỗ trắc màu nâu sẫm, bên trên được niêm phong bằng một lớp sáp ong dày bản.


"Trước đêm bị sát hại, thầy Sơn đã đến đây đàm đạo cờ tướng với ta lần cuối. Ông ấy giao chiếc hộp này cho ta, dặn rằng nếu ông ấy gặp bất trắc, và nếu có một ngày Đặng Hoài Nam tìm đến trong thân phận kẻ đào tẩu, hãy trao tận tay chiếc hộp này cho con. Ông ấy nói, đây là tiếng nói cuối cùng của người chết gửi cho người sống," thầy Tâm chậm rãi kể, bàn tay gầy guộc đẩy chiếc hộp về phía Nam.


Nam nhìn chiếc hộp gỗ trắc. Lớp sáp ong niêm phong bên ngoài đã khô cứng, xám xịt theo thời gian. Trí tuệ giải phẫu của anh lập tức nhận diện ra đây không phải là sáp ong thông thường, mà là hỗn hợp sáp ong mật kết hợp với bột thạch cao y tế – một loại mật mã niêm phong thủ công mà Giáo sư Sơn thường dùng để bảo quản các tài liệu giải phẫu học quan trọng khỏi độ ẩm cao của vùng nhiệt đới.


"Cậu Nam, để tôi dùng dao cạy ra," Tự sốt sắng rút chiếc dao găm tự chế.


"Không được," Nam khàn khọng ngăn lại, giọng nói yếu ớt nhưng đầy tính chuyên môn. "Hỗn hợp sáp này của thầy Sơn có chứa một lớp chỉ thị màu nhạy nhiệt. Nếu dùng lực cơ học thô bạo để cạy, áp lực sẽ làm rách lớp giấy tuyên mỏng bên trong. Phải dùng nhiệt độ nóng chảy chính xác 62 độ C để làm mềm sáp mà không làm cháy xém tài liệu giấy bên trong."


Nam cẩn thận rút bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn từ thắt lưng ra. Anh hơ lưỡi dao số 11 mảnh khảnh trên ngọn lửa đèn dầu, giữ khoảng cách chính xác năm xăng-ti-mét để thép không bị quá nhiệt làm biến tính. Khi lưỡi dao đạt đến nhiệt độ vừa phải, anh nhẹ nhàng lướt mũi dao dọc theo mép niêm phong của chiếc hộp gỗ trắc. Lớp sáp ong từ từ chảy mềm ra thành một dòng chất lỏng màu vàng nhạt, bốc lên mùi mật ong thoang thoảng lẫn mùi thạch cao khô.


Với một tiếng "tách" nhỏ, nắp hộp gỗ trắc được mở ra. Bên trong là một tập tài liệu giấy bản mỏng đã ngả màu vàng ố. Trên trang bìa, những nét chữ viết tay bằng mực xanh đen quen thuộc của Giáo sư Sơn hiện lên sắc nét: "Danh sách hiến xác năm 2014 – Đại học Y Dược Thăng Long".


Nam dùng những ngón tay thon dài, run rẩy vì cơn sốt, lật từng trang giấy. Danh sách ghi nhận chi tiết tên tuổi, tuổi tác, vân tay và các đặc điểm nhân chủng học của ba mươi hai thi thể hiến tặng mười năm trước. Khi ánh mắt anh quét qua các cột thông tin, đồng tử anh chợt co rụt lại. Trí nhớ lập thể tuyệt đối của anh lập tức đối chiếu những cái tên này với danh sách những người vô gia cư mất tích lịch sử dạt vào bãi bồi sông Hồng mà anh từng nghiên cứu.


"Toàn bộ... tất cả bọn họ đều là những người vô gia cư không thân thích," Nam thốt lên, giọng nói run rẩy vì chấn động. "Họ không hề tự nguyện ký vào đơn hiến xác. Vân tay của họ trên hồ sơ... nhìn vào hướng xoáy của các đường vân này đi. Đây là vân tay bị cưỡng ép ấn xuống khi cơ thể đã bắt đầu co cứng tử thi. Thầy Sơn đã phát hiện ra điều này mười năm trước. Tập đoàn Vạn Xuân đã bắt cóc họ, lấy nội tạng tươi, rồi hợp thức hóa thi thể của họ thành tiêu bản hiến tặng y khoa để xóa sạch dấu vết độc chất."


Bùi Văn Tự đập mạnh tay xuống bàn, răng nghiến chặt: "Lũ súc sinh! Chúng biến trường y thành nơi chứa chấp những cái xác bị sát hại sao?"


Đúng lúc đó, tiếng gió rít ngoài cửa sổ chùa chợt mạnh lên, mang theo tiếng xào xạc bất thường của những bụi tre gai ngoài khuôn viên nghĩa trang cổ kề bên. Bùi Văn Tự lập tức cảnh giác, ông ta khập khiễng bước nhanh ra phía cửa sổ, ghé mắt qua khe hở của cánh cửa gỗ.


"Cậu Nam, có biến. Có bóng người mặc áo mưa đen đang lảng vảng quanh các ngôi mộ cổ phía sau chùa," Tự thì thầm, tay siết chặt chuôi dao.


Nam nén cơn đau ngực, cố gắng tập trung tinh thần cực hạn. Qua khe cửa, anh nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai trong chiếc áo mưa đen rộng thùng thình đang đứng tĩnh lặng giữa những ngôi mộ rêu phong. Ánh chớp từ bầu trời đêm chợt lóe lên, soi rõ vết sẹo mổ kéo dài từ cổ đến xương quai xanh của bóng đen đó trước khi biến mất vào bóng tối.


*Đặng Hoài An... chị gái song sinh của mình.*


Nam nhận ra sát khí lạnh lùng nhưng quen thuộc ấy. Hoài An không tấn công, cô đang đứng cảnh giới từ xa. Nhưng sự xuất hiện của cô cũng đồng nghĩa với một thông điệp chết chóc: kẻ thù đã bám đuôi đến đây. Tiêu Vô Song và toán truy binh của hắn đang lần theo dấu vết bùn đỏ dính hóa chất bảo quản từ hầm trường y dẫn đến ngôi chùa cổ này.


"Chúng ta không còn nhiều thời gian. Ngôi chùa này đã bị định vị," Nam nói, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.


Anh quay lại chiếc hộp gỗ trắc, trực giác của một nhà nhân chủng học pháp y mách bảo anh rằng chiếc hộp này vẫn chưa phơi bày hết bí mật. Trọng lượng của đáy hộp gỗ có sự chênh lệch cơ học khoảng ba mươi gam so với độ dày tiêu chuẩn của gỗ trắc.


Nam dùng mũi dao mổ lách nhẹ vào đường rãnh cực nhỏ ở góc đáy hộp. Một tiếng "khấc" nhỏ vang lên, ngăn đáy giả của chiếc hộp bật mở.


Bên trong ngăn ẩn là một mảnh giấy da thuộc cổ kính, trên đó vẽ một bản vẽ tay giải phẫu học chi tiết về cấu trúc lồng ngực người. Từng thớ cơ liên sườn, từng mạch máu đều được phác họa bằng những nét vẽ bút chì vô cùng tỉ mỉ và chuẩn xác. Nhưng điều khiến toàn thân Đặng Hoài Nam hoàn toàn đông cứng chính là tiêu điểm của bản vẽ: một mảnh xương sườn số 6 bên trái mang dị tật bẩm sinh hình chữ Y ngược, được cấy ghép một mảnh xương nhân tạo mang mã gen di truyền đặc biệt.


Ở góc dưới của bản vẽ, những nét chữ cursive viết tay bằng mực tím thanh tú hiện lên, sắc lẹm như một nhát dao cắt đứt mọi ký ức mơ hồ thuở nhỏ của anh:


*"Cấy ghép mô sườn tự thân mang dị tật nhân tạo – Đặng Hoài Nam, 10 tuổi. Hãy bảo vệ mảnh xương này bằng cả sinh mạng của con, vì nó chứa đựng nguồn gốc thực sự của huyết thống Đặng gia." - Đặng Hoài Thu.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!