Nhạc nềnLost_Place6

Đêm Hỏa Thiêu Hụt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói độc màu nâu đỏ cuồn cuộn ập thẳng vào mặt Đặng Hoài Nam, che khuất hoàn toàn tầm nhìn dưới một mét.


Mùi hăng nồng, chua loét của khí nitơ điôxit (NO2) – sản phẩm phụ từ phản ứng hóa học tàn bạo giữa axit nitric đậm đặc và formalin – lập tức tấn công vào các tế bào niêm mạc đường hô hấp của anh. Nam ho sặc sụa, lồng ngực trái co thắt dữ dội. Cơn sốt 39.5 độ C đang thiêu đốt cơ thể anh từ bên trong, trong khi vết thương nhiễm trùng rỉ dịch vàng ở bả vai trái liên tục dội lên những cơn đau nhói buốt đến tận đại não.


Trong bóng tối mịt mù của hầm hóa chất tuyệt mật, Nam không thể nhìn rõ. Anh chỉ có thể nghe thấy tiếng sủi bọt xèo xèo kinh tởm từ bể chứa tiêu bản số 4, kèm theo tiếng thở dốc hoảng loạn của Phan Anh Tuấn qua lớp mặt nạ phòng độc cũ kỹ.


"Mày... Đặng Hoài Nam? Làm sao mày vào được đây?" Giọng của Tuấn méo mó, nghẹn đặc qua bộ lọc của mặt nạ, đầy vẻ kinh hoàng khi nhận ra bóng người gầy gò vừa bước ra từ lối phòng mổ lậu của Trần Đại Nhân.


Nam không trả lời. Anh biết mỗi giây chần chừ lúc này đều phải trả giá bằng sự hủy diệt vĩnh viễn của vật chứng. Dưới ánh đèn huỳnh quang mờ ảo bị che lấp bởi khói độc, anh nhìn thấy Tuấn đang nâng bình Axit Nitric nồng độ cao, chuẩn bị đổ nốt những giọt cuối cùng vào bể chứa tiêu bản số 4 – nơi ngâm giữ bộ xương sọ hiến tặng của Giáo sư Nguyễn Lâm Sơn.


Phản ứng tỏa nhiệt mạnh mẽ của axit đang ăn mòn cơ học kịch liệt cấu trúc xương sọ khô khốc của người thầy quá cố. Những nét khắc rạn siêu vi mô mang mật mã tọa độ đầu tiên đang bị phân hủy, sủi lên những bọt khí màu nâu đỏ chết chóc.


Không thể sử dụng bạo lực cơ bắp do bả vai trái đã hoàn toàn bị liệt cơ delta tạm thời, Nam lập tức đưa ra quyết định chiến thuật. Anh lùi lại nửa bước vào phòng mổ lậu, giật phắt chiếc bình chữa cháy CO2 bằng thép gắn trên vách tường. Bằng một động tác dứt khoát của bàn tay phải, anh rút chốt an toàn, hướng vòi phun thẳng về phía Phan Anh Tuấn.


"Xoẹt!"


Luồng khí CO2 lạnh ngắt ở nhiệt độ âm 79 độ C phun ra như bão táp, tạo thành một bức tường sương mù trắng xóa cắt đôi làn khói độc màu nâu đỏ. Khí CO2 nồng độ cao không chỉ dập tắt sự cháy mà còn lập tức làm hạ nhiệt độ phản ứng trong bể tiêu bản số 4, ép khí NO2 lắng xuống nền đất ẩm.


Luồng khí lạnh đột ngột ập vào mặt khiến Phan Anh Tuấn hoàn toàn mất phương hướng. Chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ của gã bị sương giá phủ kín, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Tuấn hét lên một tiếng kinh hoàng, loạng choạng lùi lại phía sau, chiếc bình axit nitric trên tay gã suýt chút nữa rơi xuống sàn gạch.


"Thằng khốn! Mày muốn chết chung ở đây sao?" Tuấn điên cuồng gào thét, gã quờ quạng bàn tay phải dính đầy hóa chất, cố gắng bám vào bảng điều khiển van xả của bồn chứa axit công nghiệp đặt cạnh vách tường.


Nam nén cơn ho đang cào xé cuống họng. Anh bước nhanh tới sát bể tiêu bản số 4, cố gắng dùng tay phải kéo lê chiếc bể bằng composite ra ngoài lối cửa thoát hiểm. Thế nhưng, một tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên dội lại từ vách hầm gạch vòm.


*Clank!*


Chiếc bể chứa tiêu bản đã bị khóa chặt vào bục bê tông bằng một sợi xích sắt bảo mật dày bản của nhà đại thể. Trần Đại Nhân và Phan Anh Tuấn đã tính toán kỹ lưỡng từ trước; chúng không cho phép bất kỳ ai di chuyển các tiêu bản này ra ngoài mà không có sự đồng ý của ban giám khoa.


Nam cắn chặt môi đến rướm máu. Anh biết mình không thể bẻ gãy sợi xích sắt này bằng tay không. Trong khi đó, axit nitric đã ngấm sâu vào các thớ xương sọ của thầy Sơn. Những nét khắc rạn hình ngôi sao 45 độ – chìa khóa mở ra kho xác cổ – đang dần bị bào mòn, biến dạng dưới tác động của hóa chất phân hủy cực mạnh. Vật chứng vật lý cuối cùng đang tan rã ngay trước mắt anh.


*Không... mình vẫn còn tệp dữ liệu số.*


Cánh tay phải của Nam siết chặt lấy chiếc túi áo khoác trong, nơi cất giữ chiếc điện thoại chứa hình ảnh quét laser 3D cấu trúc xương sọ do Trần Quốc Bảo lén sao chép ban đêm. Dù bộ xương thật bị hủy hoại, anh vẫn phải bảo vệ bằng được bản sao lưu mật mã này để chuyển giao cho Lê Mai Chi.


Đúng lúc đó, Phan Anh Tuấn trong cơn hoảng loạn tột cùng và áp lực nợ nần cờ bạc bị dồn vào đường cùng, đã hoàn toàn mất đi lý trí. Gã biết nếu Hoài Nam thoát ra ngoài cùng chứng cứ, gã sẽ phải đối mặt với bản án tù chung thân của viện kiểm sát quân sự. Gã giật mạnh chốt van bồn chứa axit nitric nồng độ cao công nghiệp.


"Mày muốn sọ của lão già đó đúng không? Tao cho mày đi theo lão luôn!" Tuấn gầm lên.


Dòng axit nitric đậm đặc màu vàng nhạt tuôn xối xả từ vòi xả bồn chứa, tràn ra nền nhà gạch cổ kính của hầm hóa chất. Khói độc bốc lên mù mịt, ăn mòn lớp găng tay cao su bảo hộ của Nam khi anh cố che mặt lùi lại. Axit tràn đến đâu, lớp vữa gạch sủi bọt và bốc cháy âm ỉ đến đó, giải phóng một lượng nhiệt lượng khổng lồ.


Không khí trong hầm chứa hóa chất tuyệt mật lúc này đã chạm ngưỡng giới hạn sinh tồn. Oxy cạn kiệt, nhường chỗ cho khí độc NO2 và hơi axit ăn mòn đường hô hấp. Nam cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại, vết sẹo mổ cũ dọc xương sườn số 6 co rút đau đớn như bị hàng ngàn cây kim đâm xuyên. Trạng thái suy kiệt thể xác (Physical Exhaustion) đang kéo ghì cơ thể anh xuống nền gạch dính đầy axit.


*Phải tìm lối thoát...*


Nam cố gắng kích hoạt kỹ năng Nhận biết dòng khí lưu thông dưới lòng đất. Anh nhắm mắt lại, nín thở, cảm nhận hướng di chuyển của tàn khói độc lơ lửng. Luồng khói màu nâu đỏ không bay lên trần hầm mà đang bị hút nhẹ về phía một góc khuất sau bồn chứa formalin công nghiệp ở mạn Bắc hầm.


*Có một khe hở thông gió ngầm dẫn thẳng xuống dưới.*


"Cậu Nam! Lối này! Nhanh lên, thằng chó Phước đang dẫn quân phong tỏa lối nhà đại thể rồi!"


Một giọng nói khàn khàn, thô lỗ quen thuộc đột ngột vang lên từ phía đường ống dẫn hơi cũ kỹ sau bồn chứa. Bùi Văn Tự – gã gác xác lập dị của trường y – xuất hiện với khuôn mặt dính đầy nhọ nồi và bộ đồ bảo hộ rách nát. Trên tay ông ta là chùm chìa khóa vạn năng bằng thép rỉ.


Tự không chút do dự, ông ta dùng chiếc xà beng dã chiến đập vỡ tấm kính cường lực bảo vệ của hộp thông gió kỹ thuật dẫn xuống Hầm ngầm kỹ thuật số 9. Tiếng kính vỡ loảng xoảng dội lại giữa không gian ngập tràn khói độc.


Phan Anh Tuấn nhìn thấy Tự xuất hiện cứu viện cho Nam, sự điên cuồng trong gã bùng nổ lên mức đỉnh điểm. Gã rút từ trong túi áo blouse ra một chiếc bật lửa gas lớn, ngón tay gã đặt lên bánh răng đánh lửa.


"Chúng mày nghĩ có thể trốn thoát sao? Tất cả biến thành tro bụi hết đi!" Tuấn hét lên.


Hơi hóa chất dễ bay hơi từ các bồn chứa formalin bị rò rỉ kết hợp với nồng độ oxy cực thấp và nhiệt độ cao trong hầm kín đã tạo thành một hỗn hợp khí gas cực kỳ nhạy cháy. Tuấn quẹt lửa.


"Đoàng!"


Một vụ nổ áp lực nhiệt kinh hoàng bùng phát ngay lập tức từ bể chứa tiêu bản số 4. Sức ép từ vụ nổ hóa chất hất văng Phan Anh Tuấn vào vách tường gạch vòm, chiếc mặt nạ phòng độc của gã vỡ nát dưới lực va đập vật lý cực mạnh. Ngọn lửa hóa học màu xanh lam pha lẫn sắc đỏ rực bùng lên dữ dội, nuốt chửng toàn bộ khu vực bể chứa tiêu bản và chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm chính dẫn ngược lên nhà đại thể.


"Nhảy xuống! Cậu Nam!" Bùi Văn Tự hét lớn, ông ta dùng hết sức bình sinh đẩy Nam vào miệng ống thông gió hẹp của hầm ngầm kỹ thuật số 9 ngay khi ngọn lửa hóa chất liếm đến bồn chứa formalin công nghiệp.


Nam ôm chặt chiếc ba lô dã chiến chứa tệp dữ liệu số hóa vào lồng ngực, thả người rơi tự do xuống đường ống tối tăm ẩm ướt.


Cánh cửa sập sắt rỉ sét phía sau họ bị sức ép của vụ nổ thứ hai hất sập khóa lại từ bên ngoài, cô lập hoàn toàn hai người dưới lòng đất. Hơi nóng áp lực cao từ các đường ống dẫn nước nóng rò rỉ của trường y bắt đầu tràn ngập không gian chật hẹp của hầm ngầm kỹ thuật số 9, hơi nước mịt mù che khuất tầm nhìn, trong khi cơ thể Nam hoàn toàn sụp đổ vì kiệt sức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!