Nhạc nềnLost_Place6

Kẻ Đồng Phạm Lộ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Văn phòng pháp y bảo mật của Lê Mai Chi nằm ở góc khuất nhất dưới tầng bán hầm của Sở Cảnh sát Thành phố Thăng Long. Nơi này quanh năm không đón nổi một tia nắng mặt trời, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi ẩm mốc của những tệp hồ sơ lưu trữ cũ kỹ quyện lẫn với mùi cồn sát trùng và formalin từ phòng giám định kế bên. Chiếc đèn huỳnh quang trên trần nhà thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng vo ve khó chịu, hắt thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo lên khuôn mặt xám ngoét, nhợt nhạt của Lâm Chí Thành.


Thành ngồi co rúm trên chiếc ghế gỗ đối diện Mai Chi. Là một chuyên gia hóa sinh có thâm niên mười năm tại nhà xác Đại học Thăng Long, Thành đáng lẽ phải quen với sự lạnh lẽo của cái chết. Thế nhưng lúc này, hai bàn tay gầy gò dính đầy vết ố hóa chất của gã đang đan chặt vào nhau, run rẩy không ngừng. Mùi formalin nồng nặc đặc trưng bốc ra từ vạt áo blouse sờn cũ của gã như càng làm tăng thêm vẻ tội lỗi trong căn phòng kín.


Mai Chi không vội vàng chất vấn. Cô chậm rãi đeo găng tay cao su y tế, cử chỉ dứt khoát và lạnh lùng mang đậm phong cách thực địa của một bác sĩ pháp y trẻ tuổi. Cô đặt một xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn kim loại. Trên cùng là bản phân tích quang phổ lập thể (Spectral Reconstruction) của dung dịch formalin được lấy từ các bể chứa tiêu bản của Đại học Thăng Long.


"Anh Thành, hãy nhìn vào biểu đồ này," Mai Chi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng sắc lẹm như một nhát dao mổ cắt đôi sự im lặng. "Đây là kết quả quét quang phổ hấp thụ hồng ngoại của lô hóa chất bảo quản mà anh vừa pha chế tuần trước. Anh có thể giải thích cho tôi tại sao trong dung dịch formalin tiêu chuẩn lại xuất hiện dư lượng của một loại đồng vị phóng xạ nhẹ không?"


Lâm Chí Thành nuốt nước bọt cái ực, yết hầu gã giật mạnh. Gã cố tránh ánh mắt sắc bén của Mai Chi bằng cách nhìn chằm chằm vào các đường cong dao động trên biểu đồ.


"Tôi... tôi không biết," Thành lắp bắp, giọng khàn đặc. "Đây có thể chỉ là sai số pha chế hóa chất thông thường thôi. Hóa chất công nghiệp mua theo lô lớn thỉnh thoảng vẫn có lẫn tạp chất từ nguồn cung cấp thô ở các nhà máy hóa chất ngoại ô. Điều đó không có gì lạ cả."


"Sai số thông thường?" Mai Chi khẽ nhếch môi, nụ cười không có một chút hơi ấm. Cô lật sang trang tiếp theo của tệp hồ sơ. "Một chuyên gia hóa sinh tốt nghiệp thạc sĩ lâm sàng như anh mà lại gọi việc cấy hạt nhân đánh dấu phóng xạ vào tủy xương là 'sai số thông thường' sao? Kết quả phân tích dịch kính nhãn cầu và tủy xương của các tử thi hiến tặng vô danh cho thấy, loại đồng vị phóng xạ nhẹ này có chu kỳ bán rã cực ngắn, được thiết kế riêng biệt để phát ra bức xạ yếu, chỉ đủ hiển thị dưới máy quét lập thể SEM của trường y. Nó đóng vai trò như một mã định vị sinh học."


Thành lập tức lắc đầu lia lịa, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên vầng trán hói nhẹ của gã.


"Không phải tôi! Tôi chỉ chịu trách nhiệm pha chế dung dịch bảo quản theo đúng danh mục được duyệt. Người trực tiếp vận hành máy quét và tiếp xúc với các bộ xương là kỹ thuật viên Trần Quốc Bảo! Đúng thế, chắc chắn là cậu ta. Quốc Bảo có quyền tiếp cận các tiêu bản ban đêm, cậu ta hoàn toàn có thể tự ý phun chất đánh dấu lên xương sườn của các tử thi."


Mai Chi khẽ thở dài, cô đã lường trước việc Thành sẽ tìm cách đổ tội cho cấp dưới. Cô rút từ trong túi hồ sơ ra một bản in nhật ký điện tử.


"Anh Thành, anh quên mất một quy tắc cốt lõi của Chuỗi bảo quản vật chứng nghiêm ngặt (Chain of Custody) rồi sao? Mọi hành vi tiếp cận kho hóa chất đặc biệt của trường y đều được ghi nhận bằng hệ thống khóa thẻ từ độc lập. Tôi đã trích xuất nhật ký vận hành và phân quyền thẻ từ của toàn bộ khoa Giải phẫu. Trần Quốc Bảo hoàn toàn không có quyền hạn tiếp cận kho dược chứa đồng vị đánh dấu. Ngược lại, vào đêm mười bốn tháng mười hai năm 2014, hệ thống ghi nhận chính thẻ từ cá nhân của anh đã kích hoạt cửa kho ba lần."


Mai Chi ghé sát người về phía trước, ánh mắt cô như khóa chặt lấy tâm trí đang hoảng loạn của đối phương.


"Và đây là bằng chứng đanh thép nhất," cô đặt xuống bàn một tờ phiếu xuất kho sờn cũ từ mười năm trước, trên đó có chữ ký mực xanh đã phai màu. "Biên bản ký nhận xuất kho hóa chất phóng xạ đặc chủng năm 2014. Chữ ký này chính là của anh, Lâm Chí Thành. Anh đã âm thầm pha chế loại formalin đồng vị phóng xạ nhẹ này suốt một thập kỷ qua để giúp Trần Đại Nhân đánh dấu, phân loại những thi thể vô gia cư bị bắt cóc lậu trước khi đưa họ vào bể formalin."


Nhìn thấy chữ ký của chính mình từ mười năm trước phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang, Lâm Chí Thành hoàn toàn sụp đổ. Gã khuỵu hai tay xuống bàn, đầu tóc rũ rượi, hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng.


"Tôi... tôi bị ép buộc!" Thành khóc nghẹn, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi. "Nếu tôi không ký, họ sẽ sa thải tôi, gia đình tôi sẽ không có tiền chữa bệnh cho con trai. Tôi chỉ là một kẻ pha chế thuê. Người đưa cho tôi công thức hóa học và ép tôi phải ký nhận lô hàng đó không phải là Dr. Nhân. Nhân chỉ là kẻ điều hành bến bãi nhận xác thôi!"


"Vậy là ai?" Mai Chi gặng hỏi, bàn tay cô siết chặt chiếc bút ghi âm dưới gầm bàn.


"Là Phó khoa Giải phẫu... Phan Anh Tuấn!" Thành hét lên trong sự tuyệt vọng tột cùng. "Chính Tuấn là kẻ đã mang công thức đánh dấu tủy xương từ Viện Nghiên cứu Sinh học Vạn Xuân về giao cho tôi. Hắn là mắt xích trực tiếp liên kết giữa khoa Giải phẫu và tập đoàn của Đặng Thế Vinh!"


Đúng lúc Lâm Chí Thành vừa dứt lời khai chí mạng, một tiếng gõ cửa khô khốc, dồn dập vang lên từ phía ngoài hành lang văn phòng pháp y.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Khuôn mặt Mai Chi đanh lại. Cô nhanh chóng tắt máy ghi âm, giấu tệp dữ liệu vào ngăn kéo bảo mật. Cánh cửa gỗ dày của văn phòng bán hầm bị đẩy ra một cách thô bạo. Trịnh Duy Anh – đồng nghiệp cấp cao của cô tại Sở Cảnh sát – bước vào trong bộ cảnh phục chỉnh tề, khuôn mặt vuông chữ điền nghiêm nghị không một chút cảm xúc.


"Bác sĩ Chi," Duy Anh lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng mang theo áp lực hành chính nặng nề. "Tôi nhận được chỉ thị trực tiếp từ Thượng tá Nguyễn Tiến Dũng. Đội Trọng án số 3 yêu cầu cô bàn giao toàn bộ hồ sơ giám định pháp y và các mẫu vật liên quan đến vụ án mạng của Giáo sư Nguyễn Lâm Sơn ngay lập tức. Chuyên án này đã được chuyển giao quyền thụ lý hoàn toàn cho Đội trọng án."


Mai Chi đứng bật dậy, hai tay chống xuống mặt bàn kim loại, đối diện trực diện với Duy Anh.


"Anh Duy Anh, chúng ta đang ở rất gần chân tướng của một đường dây mua bán xác và bắt cóc quy mô lớn! Lâm Chí Thành vừa khai ra Phan Anh Tuấn chính là kẻ chủ mưu ngụy tạo hóa chất đánh dấu. Tôi yêu cầu anh hỗ trợ tôi xin lệnh khám xét khẩn cấp phòng làm việc và hầm chứa hóa chất của Tuấn tại Đại học Thăng Long!"


Duy Anh nhìn lướt qua Lâm Chí Thành đang run rẩy ở góc phòng, rồi quay lại nhìn Mai Chi với ánh mắt lạnh lùng, cứng nhắc.


"Yêu cầu của cô bị bác bỏ," Duy Anh nói một cách dứt khoát. "Kiểm sát viên Lê Minh Hải đã ký quyết định không phê duyệt bất kỳ lệnh khám xét nào liên quan đến nhân sự Đại học Thăng Long khi chưa có chứng cứ vật lý đạt chuẩn vô trùng. Cô biết rõ quy trình tố tụng mà, Chi. Lời khai của một nghi phạm đang hoảng loạn không đủ cơ sở pháp lý để lục soát một cơ sở học thuật danh tiếng dưới sự bảo trợ của Tập đoàn Vạn Xuân. Hãy giao lại hồ sơ cho tôi."


Mai Chi siết chặt nắm tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch dưới lớp găng cao su. Cô nhận ra bức tường bảo kê chính trị của Thượng tá Dũng và kiểm sát viên Hải đang dựng lên một rào cản quan liêu kiên cố hòng bóp nghẹt cuộc điều tra của cô ngay từ trong trứng nước. Lâm Chí Thành bị hai cảnh sát hình sự dưới quyền Duy Anh áp giải ra ngoài để đình chỉ công tác lập tức. Mai Chi đứng đơn độc trong văn phòng bán hầm, ánh mắt cô hướng về chiếc bản đồ địa hình cũ của trường y Thăng Long treo trên tường.


Cô biết, nếu hệ thống pháp luật bị đóng băng, thì chỉ còn một người duy nhất có thể hành động trong bóng tối.


***


Cùng lúc đó, tại khu vực ngoại ô phía Bắc thành phố Thăng Long, khuôn viên Đại học Y Dược Thăng Long chìm trong màn sương mù ẩm ướt của buổi sớm mai. Những hàng cây xà cừ cổ thụ rủ bóng xuống các tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính, tạo nên một vẻ u uất, lạnh lẽo đến rợn người.


Sâu dưới nền móng của tòa nhà giải phẫu, bên trong Hầm chứa hóa chất bảo quản xác tuyệt mật, Phan Anh Tuấn đang đứng một mình trước bể chứa tiêu bản số 4. Gương mặt gầy cao, khắc khổ của gã phó khoa giải phẫu lúc này méo mó đi vì sự hoảng loạn. Tuấn vừa nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ trợ lý của Đặng Thế Vinh báo tin Lâm Chí Thành đã bị cảnh sát bắt giữ để thẩm vấn.


"Mẹ kiếp! Thằng nhát gan đó thế nào cũng khai ra mình," Tuấn lẩm bẩm chửi rủa, đôi tay run rẩy mở chiếc tủ sắt rỉ sét ở góc hầm.


Hắn lôi ra một bình nhựa dày chứa đầy Axit Nitric nồng độ cao – thứ dung dịch phân hủy cực mạnh chuyên dùng để tẩy rửa các mô hữu cơ cứng đầu bám trên xương. Mục tiêu của Tuấn rất rõ ràng: tiêu hủy toàn bộ các tiêu bản xương sọ còn lại của Giáo sư Sơn đang được ngâm giữ trong bể chứa số 4 trước khi cảnh sát hoặc Đặng Hoài Nam kịp tiếp cận chụp ảnh hay quét laser 3D.


Hầm chứa hóa chất bảo quản xác là một không gian ngột ngạt, trần vòm gạch thấp lè tè rỉ nước, xung quanh xếp đầy các bồn chứa formalin công nghiệp công suất lớn. Mùi hóa chất bay hơi nồng nặc khiến bất kỳ ai bước vào cũng phải ho sặc sụa. Tuấn đeo chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ dính đầy bụi thạch cao, hai tay bê bình axit nitric tiến lại gần bể tiêu bản số 4.


Hắn không hề biết rằng, ngay phía sau bức tường gạch giả ngăn cách hầm hóa chất và phòng mổ lậu của Trần Đại Nhân, một bóng người đang âm thầm di chuyển.


Đặng Hoài Nam, quấn chặt chiếc chăn cứu sinh tráng bạc phủ đầy bùn lạnh để triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể, đang khom người bò qua lối đi kỹ thuật hẹp dẫn vào phòng mổ lậu. Vết thương do đạn bắn sượt qua bả vai trái của Nam vẫn liên tục dội lên những cơn đau buốt nhói do nhiễm trùng nhẹ dưới môi trường ẩm thấp của lòng đất. Cơn sốt cao khiến thái dương anh đập liên hồi, nhưng khứu giác nhạy bén của anh đã lập tức cảnh báo nguy hiểm.


*Mùi hạnh nhân đắng của xyanua? Không phải. Đây là mùi hăng nồng, acrid cực mạnh của khí nitơ điôxit rò rỉ từ axit nitric.*


Nam áp tai vào khe nứt của bức tường gạch giả, kích hoạt trạng thái Tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus). Qua khe hở mỏng, anh nhìn thấy bóng dáng Phan Anh Tuấn đang loay hoay dùng xà beng cạy nắp bảo mật của bể chứa tiêu bản số 4. Trên bề mặt dung dịch formalin trong bể, những mảnh xương sọ hiến tặng của thầy Sơn – vật chứng duy nhất chứa các vết rạn mật mã định vị kho xác cổ – đang nằm im lìm.


"Không được..." Nam thầm nghĩ, lý trí anh gào thét. Nếu Tuấn đổ axit nitric vào bể, toàn bộ cấu trúc xương sọ của thầy Sơn sẽ bị phân hủy hoàn toàn thành chất lỏng vô định hình trong vòng chưa đầy hai giờ. Tệp dữ liệu quét 3D mà Quốc Bảo lén sao chép mới chỉ là một phần, anh cần các tiêu bản thật để đối chiếu hướng lực cắt cưỡng bức trước tòa.


Nam lén luồn tay xuống thắt lưng, siết chặt chuôi bộ dao mổ thép không gỉ của Giáo sư Sơn. Anh chuẩn bị đẩy bức tường giả để lao vào khống chế Tuấn.


Thế nhưng, Phan Anh Tuấn trong cơn hoảng loạn tột độ đã mất hết sự kiên nhẫn. Hắn không thèm dùng phễu rót dã chiến. Tuấn nâng bổng bình Axit Nitric nồng độ cao, nghiêng người đổ ca axit đầu tiên trực tiếp vào bể chứa tiêu bản số 4.


"Xèo xèo xèo!"


Một phản ứng hóa học kịch liệt bùng nổ ngay lập tức khi axit nitric tiếp xúc với dung dịch formalin và các hợp chất hữu cơ trong bể tiêu bản. Làn khói độc màu nâu đỏ của khí nitơ điôxit (NO2) bốc lên mù mịt, cuồn cuộn như một vòi rồng nhỏ, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp của hầm chứa hóa chất. Khói độc ăn mòn niêm mạc mắt và đường hô hấp của Tuấn khiến gã ho sặc sụa bất chấp chiếc mặt nạ phòng độc.


Đúng lúc đó, Hoài Nam vừa hé mở cánh cửa ngăn cách phòng mổ lậu để lao ra ngăn chặn. Luồng khói độc màu nâu đỏ cuồn cuộn ập thẳng vào mặt anh, che khuất hoàn toàn tầm nhìn dưới một mét, dồn Nam vào một tình thế tai biến hóa chất nghẹt thở vô cùng nguy hiểm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!