Vết Rạn Biết Nói
Tiếng sủa đanh thép của con Bec-giê dội thẳng qua khe nắp thông gió sắt rỉ, theo sau là luồng ánh sáng cực mạnh của Phước bắt đầu quét trực diện xuống hầm gạch.
Trong khoang gạch vòm chật hẹp và ẩm ướt dưới khu mộ cổ, Đặng Hoài Nam bất động như một bức tượng đá. Ánh sáng huỳnh quang xanh lục rực rỡ trên Mẫu xương sọ Giáo sư Sơn dưới làn tia cực tím 365nm vừa tắt lịm khi anh nhanh tay ngắt công tắc chiếc đèn pin UV. Tuy nhiên, lớp hóa chất nhuộm huỳnh quang sinh học liên kết protein vẫn còn giữ lại một độ lân quang nhẹ, tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo trong bóng tối đặc quánh. Nếu luồng đèn pin tuần tra của Lê Hữu Phước rọi trúng bục đá cổ lúc này, mọi dấu vết của anh sẽ hoàn toàn phơi bày.
Không một giây do dự, Nam vận dụng Kỹ thuật triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể. Anh kéo mạnh tấm chăn cứu sinh tráng bạc đã phủ đầy bùn đất ẩm và lạnh ngắt từ nền hầm, trùm kín lên toàn bộ bục đá, che lấp hoàn toàn hộp sọ phát sáng và chiếc ba lô dã chiến. Bản thân anh ép sát lưng vào góc tối nhất của vòm gạch cổ, nơi góc khuất của luồng ánh sáng đang quét qua.
Ngay trên đỉnh đầu anh, cách một lớp nắp thông gió sắt rỉ đầy cỏ dại, tiếng móng vuốt của con Bec-giê cào sột soạt vào thành sắt vang lên khô khốc. Luồng ánh sáng trắng lạnh từ chiếc đèn pin chiến thuật công suất lớn của Phước lách qua khe hở, cắt đôi màn sương bụi thạch cao lơ lửng trong không khí hầm ngầm. Ánh sáng chỉ cách mũi giày dính bùn của Nam chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét.
"Ẳng... hự..."
Đột ngột, con chó nghiệp vụ phía trên rên rỉ một tiếng rồi cụp đuôi lùi lại. Dung dịch amoniac nồng độ cao mà Nam đổ xuống đất nghĩa trang trước đó đã bốc hơi ngược lên theo luồng khí ẩm, tạo thành một bức tường hóa học cay nồng, tấn công trực diện vào các tế bào khứu giác nhạy cảm của con thú.
"Mẹ kiếp, cái mùi gì thế này?" Tiếng Phước ho sặc sụa dội qua khe sắt. "Amoniac? Khí thải từ phòng lab hóa sinh lại rò rỉ ra khu mộ cổ rồi. Con Bec-giê bị bỏng niêm mạc mũi rồi này! Tránh xa lối này ra, báo cho ban cơ sở vật chất khóa van xả thải ngay!"
Tiếng bước chân nện rầm rập của toán bảo an và tiếng xích sắt kéo lê bắt đầu xa dần. Họ di chuyển ngược về phía tòa nhà thí nghiệm để kiểm tra sự cố kỹ thuật giả định.
Nam thở hắt ra một hơi nông, bờ vai trái rách cơ delta nhiễm trùng dội lên một cơn đau buốt nhức nhối. Cơn sốt 39.5 độ C khiến tầm nhìn của anh nhòe đi dưới làn mồ hôi lạnh. Anh biết mình vừa lách qua khe cửa hẹp của tử thần, nhưng thời gian không còn nhiều. Bảo an trường y sẽ sớm nhận ra sự bất thường nếu không tìm thấy điểm rò rỉ thực sự trên đường ống.
Từ bóng tối sâu thẳm của ngách hầm nối, bóng dáng khập khiễng của Bùi Văn Tự xuất hiện. Gã gác xác lập dị ngậm chiếc tẩu thuốc tắt lịm, tay xách theo một chiếc đèn bão che bớt ánh sáng bằng vải tối màu.
"Cậu Nam, Phước dắt chó đi hướng khác rồi, nhưng chúng sẽ tuần tra vòng ngoài nghĩa trang." Tự thì thầm, giọng khàn khàn vì khói thuốc lâu năm. "Chúng ta phải làm nhanh lên. Tôi canh gác lối vào hầm bưu chính. Cậu có hai mươi phút để đọc cái sọ đó trước khi tôi buộc phải dọn dẹp hiện trường."
Nam gật đầu dứt khoát. Anh quỳ xuống bên bục đá cổ, nhẹ nhàng dỡ tấm chăn tráng bạc ra. Dưới ánh sáng mờ của chiếc đèn bão che tối, anh lấy lọ dung dịch cồn tuyệt đối và nước cất pha theo tỷ lệ 1:1 từ thùng hàng hai đáy của Phú. Đây là bước khởi đầu của Phương pháp bóc tách mô mềm bảo toàn xương sọ.
Những ngón tay dài, gầy guộc của Nam di chuyển với sự chuẩn xác lạnh lùng của một bác sĩ giải phẫu chuyên nghiệp. Anh thấm đẫm hỗn hợp hóa chất dịu nhẹ vào miếng gạc vô trùng, bắt đầu lau sạch những mảng mô khô bám dai dẳng quanh đường khớp lambda trên sọ Giáo sư Sơn. Việc bóc tách này đòi hỏi sự tỉ mỉ cực hạn; bất kỳ một vết xước kim loại nào từ lưỡi dao mổ cũng có thể làm biến dạng các nét khắc rạn siêu vi mô và phá hủy hoàn toàn hệ mật mã.
Lớp mô khô mỏng dần rã ra dưới tác động của cồn tuyệt đối, lộ ra bề mặt xương sọ màu ngà khô khốc. Nam cẩn thận đặt chiếc Kính hiển vi điện tử quét lập thể cầm tay SEM-3000 – thiết bị công nghệ cao mà Quốc Bảo lén tuồn ra ngoài – lên trên vùng đỉnh sọ, ngay vị trí vết rạn hình ngôi sao tám cánh.
Anh kết nối thiết bị quét với chiếc điện thoại di động đã được mã hóa bảo mật qua cổng USB-C. Ban đầu, Nam định sử dụng phần mềm quét hình thông thường của điện thoại để bóc tách dữ liệu nhanh, nhưng màn hình lập tức báo lỗi đỏ. Độ phân giải của camera thông thường hoàn toàn bất lực trước những nét khắc siêu vi có độ sâu dưới 0.1 milimét đã bị mòn bởi formalin.
"Phải dùng quét lập thể quang phổ rộng của SEM," Nam lẩm bầm tự nhủ.
Đột ngột, một cơn co thắt dữ dội phóng thẳng từ lồng ngực trái chạy dọc khắp sống lưng Nam. Đó là Cơn đau đào thải mảnh xương sườn cấy ghép bẩm sinh. Dưới áp lực của cơn sốt cao và môi trường ẩm thấp, lạnh lẽo của hầm ngầm bưu chính, hệ miễn dịch của anh đang điên cuồng tấn công mảnh xương sườn số 6 mang mã gen dị biệt cấy ghép từ năm 10 tuổi.
Cơn đau như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào tim khiến Nam khuỵu xuống. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, đôi tay mất kiểm soát suýt chút nữa đã làm rơi tiêu bản xương sọ vô giá của thầy Sơn xuống nền đá ẩm ướt.
"Cậu Nam! Có sao không?" Tự khẽ thốt lên, bước tới định đỡ anh.
"Đứng yên đó... Đừng chạm vào tôi..." Nam rít lên qua kẽ răng khóa chặt.
Anh áp dụng kỹ thuật Thôi miên tự thân bằng mỏ neo xúc giác. Nam dùng ngón tay cái của bàn tay phải, dồn toàn lực ấn mạnh vào vết sẹo mổ cũ dài mười phân trên ngực trái, ngay vị trí mảnh xương sườn cấy ghép. Cơn đau vật lý cực đại từ mỏ neo xúc giác truyền thẳng lên vỏ não, cưỡng ép hệ thần kinh trung ương phải phóng thích endorphin để giảm đau dã chiến. Anh nhắm nghiền mắt, điều hòa hơi thở theo nhịp sinh lý: hít sâu bốn giây, giữ lại bốn giây, thở ra tám giây. Nhịp tim đang nhảy múa ở mức 115 nhịp/phút của Nam dần bị kéo ghì xuống mức 58 nhịp/phút ổn định.
Cơn co thắt dịu đi, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt. Vết sẹo mổ cũ trên ngực Nam bị rách nhẹ dưới lực ấn quá mạnh, một vệt máu đỏ sẫm rỉ ra, thấm đẫm lớp vải sơ mi dính bùn, tàn phá nghiêm trọng thể lực vốn đã suy kiệt của anh.
Nam gạt đi lớp mồ hôi lạnh trên trán, cố giữ cho đôi tay không còn run rẩy. Anh cúi xuống, mắt khóa chặt vào màn hình điện thoại đang hiển thị hình ảnh phóng đại 1000 lần từ kính hiển vi SEM-3000.
Anh bắt đầu vận dụng Phương pháp phân tích vết rạn nứt (Fracture Pattern Analysis). Dưới độ phóng đại cực cao, cấu trúc vi mô của vết rạn hình ngôi sao hiện lên rõ mồn một.
Nam quan sát các thớ xương hydroxyapatite và các sợi collagen bọc ngoài. Nếu là một vết rạn nứt tự nhiên do phân hủy sinh học hoặc va đập cơ học sau khi chết, các đường nứt sẽ di chuyển dọc theo con đường có lực cản yếu nhất – tức là chạy song song với các thớ collagen và hệ thống ống Havers, tạo ra các mép nứt nham nhở, không đều.
Nhưng ở đây, những nét rạn hình ngôi sao lại cắt đứt ngang qua các thớ collagen với một góc cắt 45 độ hoàn hảo. Các mép cắt phẳng lỳ, có dấu hiệu bị nóng chảy cực vi mô ở độ sâu chính xác 0.08 milimét.
"Đây không phải là vết nứt tự nhiên," Nam thầm phân tích, ánh mắt sắc lẹm đầy duy lý. "Góc cắt 45 độ và mép chảy collagen chứng minh hung khí là máy cắt laser lập thể công suất thấp. Kẻ sát hại thầy Sơn đã sử dụng thiết bị khắc siêu vi của Viện Nghiên cứu Sinh học Vạn Xuân để mã hóa thông tin trực tiếp lên sọ của ông."
Phát hiện này đập tan hoàn toàn báo cáo giám định giả mạo của Ngô Sĩ Liên về cái chết do đột quỵ của Giáo sư Sơn. Nhưng quan trọng hơn, ngôi sao tám cánh này chính là một hệ mật mã tọa độ.
Nam mở tệp tài liệu so sánh ký tự cổ mà nhà khảo cổ học Ngô Kim Oanh đã gửi cho anh trước khi anh bị truy nã. Oanh đã nhận diện các ký tự khắc siêu vi ở các đỉnh ngôi sao thực chất là một biến thể của hệ mật mã tọa độ quân sự Pháp cổ được sử dụng tại Thăng Long năm 1954.
Nam dùng thước cặp Mitutoyo đo đạc chính xác khoảng cách giữa các đỉnh ngôi sao phát sáng và góc nghiêng của các nét cắt. Anh nhập các thông số cơ học vào công thức Giải mã tọa độ quân sự Pháp cổ trong não bộ, tiến hành quy đổi toán học lập thể sang hệ tọa độ GPS hiện đại.
Các con số bắt đầu nhảy múa và khớp nối hoàn hảo trong não Nam:
*Đỉnh thứ nhất: 21 độ...
*Đỉnh thứ hai: 02 phút...
*Đỉnh thứ ba: 45 giây vĩ độ Bắc...
*Đỉnh thứ tư đến thứ tám: 105 độ 51 phút 32 giây kinh độ Đông.*
"21°02'45"N - 105°51'32"E," Nam khẽ thì thầm, đôi mắt mở to trước chân tướng. "Tọa độ này... trùng khớp hoàn toàn với bãi bồi sông Hồng dưới cầu Long Biên."
Đó chính là địa điểm định vị của vụ bắt cóc đầu tiên. Giáo sư Sơn đã dùng chính hài cốt của mình để gửi lại lời cảnh báo cuối cùng cho học trò cưng về địa điểm những nạn nhân vô gia cư sắp bị chôn sống.
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng động cơ thể ma sát với vách gạch rỉ nước cắt ngang dòng suy nghĩ của Nam. Từ đường ống dẫn nước thải hẹp thông ra bến sông, một bóng đen nhỏ bé, gầy gò đang bò trườn vào trong khoang gạch vòm.
Đó là Tèo. Cậu bé đánh giày 14 tuổi, liên lạc viên ngầm trung thành của Nam, người đầy bùn đất đen ngòm và ướt sũng nước mưa dông.
"Chú Nam! Chú Nam ơi!" Tèo thở hổn hển, gương mặt đen nhẻm lộ rõ vẻ hốt hoảng tột độ. "Cháu vừa chạy từ bến sông về đây. Nguy to rồi chú ơi!"
Nam nhanh chóng thu hồi sọ thầy Sơn vào ba lô, giữ chặt bả vai đang run rẩy của cậu bé:
"Tèo, bình tĩnh lại. Có chuyện gì?"
"Cháu lén canh chừng ngoài kho tổng của Tập đoàn Vạn Xuân như chú dặn," Tèo vừa nói vừa gạt nước mưa trên mặt, giọng run run vì lạnh và sợ hãi. "Cháu vừa thấy chiếc xe tải đông lạnh lớn của chúng âm thầm chuyển bánh từ kho tổng. Cháu lén nghe mấy tên bảo an mặc đồ đen nói chuyện... chiếc xe đó đang di chuyển thẳng về hướng bãi bồi sông Hồng dưới cầu Long Biên ngay trong đêm nay!"
Sống lưng Nam lạnh toát. Chiếc xe tải đông lạnh của Vạn Xuân đang di chuyển đến tọa độ mà anh vừa giải mã trên sọ thầy Sơn. Thời gian giới hạn của nạn nhân bị chôn sống đang trôi về những giờ cuối cùng dưới cơn mưa dông tầm tã.
Nam siết chặt chuôi bộ dao mổ thép không gỉ, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía lối thoát hiểm tối tăm dẫn ra bến sông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!