Chất Chỉ Thị Nhuộm Xương
Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách dưới sàn nhà gác mái dội lên tai Đặng Hoài Nam như những tiếng đếm ngược của tử thần. Phía dưới cầu thang gỗ ọp ẹp, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực của Lão Bản vang lên cố tình kéo dài thời gian:
"Này! Các anh làm cái gì thế hả? Đêm hôm mang gậy gộc xích sắt vào quán phở của tôi là ý gì? Tôi bán đồ ăn đêm lương thiện, có lệnh khám xét của công an không mà đòi sục sạo?"
"Tránh ra!" Tiếng quát lạnh lùng của Hoàng Văn Thắng – Trưởng nhóm an ninh Vạn Xuân – cắt ngang lời lão. "Chúng tôi đang truy tìm một nghi phạm giết người đặc biệt nguy hiểm dính líu đến vụ án mạng ở trường y. Thiết bị định vị sóng vô tuyến đã khóa mục tiêu ngay trên đầu chúng ta rồi. Tránh ra trước khi tôi khép lão vào tội chứa chấp tội phạm!"
Trên gác mái chật hẹp, Đặng Hoài Nam không hề hoảng loạn. Sự tập trung tinh thần cực hạn (Hyper-Focus) biến thế giới xung quanh anh thành một chuỗi các chuyển động chậm. Anh đón lấy chiếc hộp đánh giày từ tay Tèo, nhanh chóng rút ra lọ thuốc Methylprednisolone chống đào thải bẩm sinh mà Lê Mai Chi đã gửi qua ngăn đáy giả. Không cần nước, Nam nuốt chửng viên nén màu trắng. Vị đắng chát của steroid cực mạnh lập tức tan ra trong cuống họng khô khốc, chảy xuống dạ dày.
Chỉ sau chưa đầy một phút, cảm giác co thắt ngực dữ dội như có đai sắt nung đỏ siết chặt lồng ngực trái dần giãn ra. Nhịp tim đang nhảy múa ở mức 115 nhịp/phút của Nam được cưỡng ép hạ xuống, giữ ổn định ở mức 60 nhịp/phút nhờ kỹ năng kiểm soát sinh lý sinh trắc học. Cơn đau tức bẩm sinh từ vết sẹo mổ cũ dọc xương sườn số 6 tạm thời bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự lạnh lùng duy lý tuyệt đối.
"Tèo, nghe chú nói." Nam ghé sát tai cậu bé đánh giày, giọng thì thầm nhưng dứt khoát. "Cháu ôm hộp đánh giày rỗng chạy ra lối bến sông, cố tình tạo ra tiếng động để thu hút sự chú ý của chúng. Chú sẽ đi đường hầm dẫn hơi nóng. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được nhìn lại."
Tèo gật đầu mạnh một cái, đôi mắt sáng láu lỉnh không hề có chút sợ hãi. Cậu bé ôm chiếc hộp rỗng lao vọt ra cửa sổ áp mái, cố tình làm đổ một chồng rổ tre tạo ra tiếng động lớn.
"Nó ở trên đó! Đuổi theo!" Tiếng chân nện rầm rập của toán bảo an Vạn Xuân lập tức chuyển hướng về phía bến sông.
Ngay khoảnh khắc đó, Nam dùng bàn tay phải gầy guộc đẩy mạnh chiếc tủ bát sứt sẹo phía sau gác mái, lộ ra chiếc nắp hầm bằng sắt rỉ dẫn xuống đường ống dẫn hơi cũ của trường y Thăng Long. Anh ôm chặt ba lô dã chiến chứa Mẫu xương sọ Giáo sư Sơn được bọc kỹ trong nhiều lớp vải vô trùng, trượt người xuống đường ống tối tăm.
Cánh cửa sập bằng sắt nặng nề đóng lại phía sau lưng anh, ngăn cách hoàn toàn tiếng gầm rú của cơn mưa dông ngoài bến sông Hồng. Nam rơi vào bóng tối đặc quánh của hệ thống đường hầm ngầm bưu chính thuộc địa sập xệ. Mùi lưu huỳnh, bùn đất ẩm mốc và nước thải y tế rò rỉ xộc thẳng vào mũi. Bả vai trái dính đạn sượt qua của anh đang rách cơ delta nghiêm trọng, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt dính bết vào lớp băng gạc dã chiến. Cơn sốt 39.5 độ C vẫn âm ỉ thiêu đốt da thịt, nhưng Nam biết mình không có thời gian để nghỉ ngơi.
Anh phải tiến về phía Bắc khuôn viên trường y – nơi có Khu mộ cổ khuôn viên trường Thăng Long cổ kính. Đó là địa điểm mà kỹ thuật viên Trần Quốc Bảo đã hẹn để tuồn các lọ hóa chất đặc biệt ra cho anh thông qua nhân viên giao hóa chất Lê Văn Phú.
Để giải mã được các nét khắc siêu vi mô dập dềnh trên sọ của Giáo sư Sơn, Nam cần các dung dịch hóa chất chỉ thị màu cực kỳ chuyên dụng. Mắt thường hay kính hiển vi cầm tay thông thường hoàn toàn bất lực trước những vết khắc laser chỉ có độ sâu dưới 0.1 milimét đã bị mài mòn bởi hóa chất bảo quản cũ. Chỉ có phương pháp Nhuộm huỳnh quang sinh học liên kết protein mới có thể làm hiển thị rõ nét cấu trúc mật mã ấy.
Nam lội qua dòng nước thải ngập đến đầu gối dưới hầm ngầm, di chuyển theo sơ đồ hầm ngầm bưu chính 1954 đã được tái dựng hoàn hảo trong não bộ. Sau hơn ba mươi phút di chuyển trong bóng tối ngột ngạt, anh tiếp cận được chân vòm gạch đỏ của khu mộ cổ phía Bắc trường y. Phía trên đỉnh đầu anh là một nắp thông gió hẹp bị che phủ bởi cỏ dại mọc lút đầu người.
Cùng lúc đó, phía trên mặt đất, một chiếc xe máy dã ngoại cũ kỹ của Lê Văn Phú đang nổ máy xình xịch trong màn mưa tầm tã. Phú mặc chiếc áo khoác đồng phục giao hàng màu cam dính đầy bụi đường, gương mặt đen nhẻm lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Theo kế hoạch của Quốc Bảo, Phú phải giao thùng hàng hai đáy chứa cồn tuyệt đối và dung dịch nhuộm liên kết protein (Mực huỳnh quang sinh học ẩn) tại phòng nồi hơi của khoa Giải phẫu.
Nhưng khi Phú vừa rẽ xe vào lối phòng nồi hơi, ánh đèn pha xe máy của gã quét qua cánh cửa thép dày. Một sợi xích sắt khổng lồ cùng ổ khóa chữ U mới toanh đã khóa chặt cửa ngoài. Đáng sợ hơn, ngay góc tối của tòa nhà, hai nhân viên bảo an mặc đồng phục đen của Lê Hữu Phước đang đứng gác cùng đèn pin chiến thuật.
"Mẹ kiếp, lối này bị chặn rồi!" Phú rủa thầm trong kẽ răng.
Gã nhanh trí quay đầu xe, rồ ga lao thẳng về phía con đường đất lầy lội men theo hàng rào sắt rỉ sét của khu mộ cổ phía Bắc. Phú biết nếu bị bắt cùng thùng hóa chất cấm này, gã sẽ bị khép tội đồng lõa với nghi phạm giết người đang bị truy nã đỏ.
Đến đoạn rào rỉ sét khuất bóng đèn đường, Phú phanh gấp xe. Gã lôi từ trong thùng hàng hai đáy ra một chiếc hộp kim loại kín màu xám, nhanh tay ném mạnh chiếc hộp qua khe rào rỉ sét vào giữa những bụi lau sậy rậm rạp của nghĩa trang cổ.
"Cậu Nam! Đồ ở hốc tường rào!" Phú hét lên một tiếng thật nhỏ rồi ngay lập tức rồ ga phóng xe máy dã ngoại chạy trốn.
Nhưng tiếng động cơ xe máy gầm rú ban đêm đã kích hoạt hệ thống cảnh báo của đội tuần tra.
"Có kẻ đột nhập khu vực phía Bắc! Quét tầm nhiệt ngay cho tôi!" Tiếng quát của Đội trưởng an ninh Lê Hữu Phước vang lên qua bộ đàm. Phước – cựu sĩ quan cơ động với dáng người như hộ pháp – dẫn đầu tổ tuần tra ba người cùng một con chó nghiệp vụ Bec-giê khổng lồ lao nhanh về phía khu mộ cổ Thăng Long. Tay hắn lăm lăm chiếc đèn pin chiến thuật tích hợp thiết bị phát sóng định vị nội bộ.
Dưới nắp thông gió hẹp, Đặng Hoài Nam nghe rõ tiếng xích sắt của chó nghiệp vụ sủa vang dội trên mặt đất. Anh nín thở, dùng bàn tay phải gầy guộc đẩy nhẹ nắp thông gió sắt rỉ, luồn người qua khe hẹp để bò lên mặt đất nghĩa trang cổ. Bùn lạnh ẩm ướt phủ kín quần áo măng tô sẫm màu của anh.
Nam nằm rạp xuống giữa những bụi lau sậy cao quá đầu người, mắt nhìn đăm đăm qua màn mưa. Cách vị trí của anh khoảng mười lăm mét, chiếc hộp kim loại xám của Phú nằm im lìm sát hốc tường rào rỉ sét. Nhưng từ phía ngược lại, ánh đèn pin công suất lớn của Lê Hữu Phước đang quét qua quét lại trên các bia mộ đá cổ kính.
Toán bảo an đang sử dụng máy quét tầm nhiệt hồng ngoại cầm tay để dò tìm bức xạ nhiệt cơ thể của anh trong bóng tối dã ngoại.
Nam lập tức vận hành Kỹ thuật triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể. Anh kéo chặt tấm chăn cứu sinh tráng bạc ẩm bùn lạnh bao phủ toàn bộ cơ thể và ba lô vật chứng, đắp thêm một lớp bùn đất lạnh ngắt lên bề mặt chăn để triệt tiêu hoàn toàn nguồn phát xạ hồng ngoại từ cơn sốt 39.5 độ C. Trên màn hình máy quét tầm nhiệt của Phước, Nam hoàn toàn biến mất, hòa vào nhiệt độ lạnh giá của nền đất nghĩa trang dưới mưa.
Nhưng mối đe dọa lớn nhất không phải là máy quét nhiệt, mà là khứu giác nhạy bén của con chó Bec-giê.
Con thú săn mồi đột ngột dừng lại sát mép tường rào. Nó khịt khịt mũi liên tục, hướng thẳng đầu về phía chiếc hộp kim loại xám của Phú. Từ chiếc hộp, một lượng nhỏ cồn tuyệt đối dùng làm dung môi pha chế chất nhuộm đang bị rò rỉ ra ngoài, bốc lên mùi cồn nồng nặc trong không khí ẩm ướt.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Con Bec-giê chồm lên, siết chặt xích kéo Lê Hữu Phước lao thẳng về phía bụi lau sậy nơi Nam đang ẩn nấp.
"Có dấu vết! Chó phát hiện mùi lạ rồi! Bao vây góc tường rào cho tôi!" Phước hét lớn, ánh đèn pin chiến thuật rọi thẳng vào bụi rậm.
Khoảng cách giữa con chó và Nam đang thu hẹp dần: mười mét, tám mét, sáu mét. Trong bóng tối, Nam có thể nhìn thấy hàm răng sắc nhọn nhe ra đầy đe dọa của con thú dưới ánh chớp của cơn dông.
Lý trí giải phẫu học của Nam lập tức đưa ra phương án đối phó lâm sàng. Anh lén rút từ trong túi áo khoác ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch amoniac thô dã chiến mà anh đã thu thập từ hiệu thuốc của Nhã trước đó. Dung dịch amoniac nồng độ cao có tính kiềm cực mạnh, là khắc tinh tuyệt đối của khứu giác động vật.
Nam dùng ngón tay cái bật nắp lọ amoniac, nhắm chuẩn hướng gió thổi mạnh từ mạn Bắc, đổ toàn bộ dung dịch amoniac xuống nền đất ẩm sát lối di chuyển của con chó nghiệp vụ.
Chỉ hai giây sau, luồng khí amoniac hăng hắc, cay nồng bốc lên dữ dội, hòa vào hơi ẩm của mưa dông xộc thẳng vào mũi con Bec-giê.
"Ẳng...!"
Con chó nghiệp vụ khổng lồ đột ngột khựng lại. Nó hắt hơi liên tục một cách điên cuồng, lắc đầu nguầy nguậy và rên rỉ đau đớn. Luồng khí amoniac đậm đặc đã làm tê liệt hoàn toàn các tế bào khứu giác nhạy bén của con thú, khiến nó mất phương hướng hoàn toàn, cụp đuôi lùi lại phía sau Phước.
"Gì thế này? Chó bị làm sao vậy?" Một viên bảo an đi bên cạnh Phước nhíu mày hỏi.
Phước cúi người kiểm tra con chó, ngửi thấy mùi amoniac hăng hắc bốc lên từ lòng đất nghĩa trang cổ. Hắn che mũi, gương mặt đầy sẹo rỗ lộ vẻ nghi ngờ:
"Mùi amoniac đậm thế này... Chắc chắn là hệ thống đường ống thoát nước thải hóa chất của phòng thí nghiệm hóa sinh phía sau trường bị rò rỉ rồi. Chất kiềm mạnh thế này làm hỏng mũi chó là phải. Lùi lại! Báo cho ban quản lý cơ sở vật chất kiểm tra van khóa đường ống ngay."
Sự nghi ngờ mang tính quy trình của Phước đã tạo ra một khoảng trống chiến thuật quý giá. Toán bảo an quay lưng dắt con chó bị tổn thương khứu giác di chuyển ngược lại phía tòa nhà lab để kiểm tra sự cố rò rỉ hóa chất giả định.
Ngay khi ánh đèn pin vừa khuất sau rặng xà cừ cổ thụ, Nam lao ra khỏi bụi rậm như một bóng ma. Anh chộp lấy chiếc hộp kim loại xám của Phú, luồn người qua nắp thông gió hẹp, trượt thẳng xuống căn hầm gạch vòm ẩm ướt của kho xác cổ phía dưới khu mộ cổ.
"Cạch!"
Nam khóa chặt chốt trong của nắp thông gió, cô lập hoàn toàn bản thân trong không gian tối tăm, ngột ngạt của căn hầm gạch vòm cổ kính.
Anh ngồi bệt xuống nền gạch ẩm ướt, hơi thở dốc nông rỗng. Cơn đau từ bả vai trái lại dội lên, nhưng Nam phớt lờ nó. Anh đặt ba lô lên một chiếc bục đá cổ, cẩn thận lôi chiếc hộp kim loại xám của Phú ra ngoài dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin UV cầm tay bước sóng 365nm do Mai Chi gửi.
Bên trong hộp kim loại là một lọ cồn tuyệt đối 99.8 độ và một ống nghiệm thủy tinh chứa thứ dung dịch màu xanh lam sẫm sền sệt – Mực huỳnh quang sinh học ẩn liên kết protein.
Nam lấy Mẫu xương sọ Giáo sư Sơn ra khỏi lớp vải vô trùng, đặt nó nằm yên lặng trên bục đá. Xương sọ của người thầy quá cố khô khốc, xám xịt dưới ánh sáng thường, mang những vết rạn nứt hình ngôi sao mờ nhạt bám đầy bụi thạch cao.
"Thầy Sơn... hãy để khoa học mang lại tiếng nói cho thầy." Nam thầm thì.
Anh bắt đầu tiến hành quy trình Nhuộm huỳnh quang sinh học liên kết protein dã chiến.
Đầu tiên, Nam dùng cồn tuyệt đối thấm vào bông gạc vô trùng, nhẹ nhàng lau sạch toàn bộ bề mặt xương sọ để loại bỏ lớp bụi bẩn và các tạp chất hữu cơ tự nhiên bám trên xương mà không làm xước cấu trúc vi mô. Đôi bàn tay gầy guộc của anh chuyển động nhẹ nhàng, chuẩn xác đến từng milimét như đang thực hiện một ca mổ thẩm mỹ pháp y.
Tiếp theo, Nam dùng một chiếc ống nhỏ giọt lén hút thứ dung dịch mực huỳnh quang sinh học màu xanh lam sẫm. Chất chỉ thị màu này chứa các phân tử fluorophore đặc biệt, được thiết kế để liên kết chọn lọc với các nhóm amin tự do của sợi collagen bị đứt gãy bên trong cấu trúc xương sọ.
Khi một vết cắt cơ học cưỡng bức – như vết cắt bằng laser vi mô – được thực hiện trên xương, các sợi collagen bọc ngoài cấu trúc hydroxyapatite sẽ bị cắt đứt gãy đột ngột, để lộ ra hàng triệu nhóm amin tự do chưa bị oxy hóa. Ngược lại, bề mặt xương tự nhiên bị bào mòn theo thời gian sẽ không có các nhóm liên kết tự do này do quá trình phong hóa sinh học.
Nam nhỏ từng giọt dung dịch nhuộm sẫm màu lên vùng xương đỉnh mang vết rạn hình ngôi sao. Thứ chất lỏng màu xanh lam sền sệt từ từ lan tỏa, len lỏi vào từng khe rạn nứt siêu vi mô sâu dưới 0.1mm của cấu trúc xương sọ.
Anh để yên tiêu bản trong vòng đúng ba phút để phản ứng hóa học liên kết protein diễn ra hoàn toàn. Trong ba phút đó, không gian căn hầm im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nước thải rỉ róc rách ngoài vách gạch đỏ và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Nam.
Sau khi phản ứng kết thúc, Nam dùng một miếng gạc mới thấm cồn tuyệt đối, nhẹ nhàng lau sạch toàn bộ lớp mực thừa trên bề mặt phẳng của xương sọ. Chất cồn tuyệt đối nhanh chóng hòa tan và cuốn trôi mọi phân tử mực không liên kết bám trên bề mặt xương phong hóa tự nhiên, chỉ để lại những phân tử mực đã liên kết chặt chẽ với sợi collagen đứt gãy sâu bên trong các nét khắc rạn.
Nam tắt chiếc đèn pin thông thường. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy căn hầm gạch vòm cổ kính.
Anh đưa bàn tay phải run rẩy vì sốt, bấm nút bật chiếc Đèn huỳnh quang bước sóng 365nm.
Một luồng ánh sáng cực tím màu tím xanh mờ ảo phát ra từ đầu đèn pin, rọi thẳng vào đỉnh sọ của Giáo sư Sơn.
Ngay khoảnh khắc luồng ánh sáng bước sóng 365nm chạm vào bề mặt xương sọ, một cảnh tượng kỳ vĩ và rợn người bùng lên trong bóng tối.
Các vết rạn nứt hình ngôi sao mờ nhạt ban đầu đột ngột phát sáng rực rỡ một màu xanh lục huỳnh quang (neon green) sắc nét, nổi bật hoàn toàn trên nền xương sọ tối sẫm. Ánh sáng phát quang sinh học xanh ngọc phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, hốc hác của Nam, biến anh thành một bóng ma đang đối thoại với người chết.
Các nét khắc laser vi mô hiện lên rõ mồn một với độ chính xác hình học tuyệt đối. Nó không phải là những vết nứt ngẫu nhiên do va đập vật lý thông thường. Đó là một hệ thống các đường thẳng song song cắt chéo nhau tạo thành một ngôi sao tám cánh hoàn hảo, và ở tâm của ngôi sao, các nét khắc siêu vi mô hiển thị một chuỗi ký tự mật mã dạng số: *21°02'45"N - 105°51'32"E*.
"Tọa độ GPS..." Nam lẩm bầm, đồng tử co rụt lại trước phát hiện chấn động. "Thầy Sơn đã dùng chính xương sọ của mình để lưu giữ tọa độ của vụ bắt cóc đầu tiên."
Anh nhanh chóng dùng thước cặp Mitutoyo đo đạc khoảng cách giữa các đỉnh của ngôi sao phát quang để xác định sai số cơ học, ghi nhớ toàn bộ cấu trúc hình học lập thể của mật mã vào não bộ.
Nhưng ngay khi Nam chuẩn bị tắt đèn huỳnh quang để thu dọn tiêu bản sọ vào ba lô...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!