Mạng Lưới Trong Bóng Tối
Màn mưa dông gầm rít trên những nhịp thép hoen rỉ của cầu Long Biên, trút xuống bãi bồi sông Hồng một lượng nước khổng lồ và lạnh ngắt. Dưới gầm cầu cổ kính, bóng tối đặc quánh bị xé rách bởi một tia sáng đỏ rực phát ra từ thiết bị định vị hồng ngoại cầm tay của gã sát thủ áo mưa đen. Tia laser đỏ quét qua quét lại trên nền đất bùn nhão nhoét, chỉ cách nắp cống kỹ thuật nơi Đặng Hoài Nam đang nín thở vài phân.
Nam áp chặt lồng ngực trái vào vách sắt rỉ sét của nắp còng. Cơn đau co thắt từ vết sẹo mổ cũ bám dọc xương sườn số 6 lại dội lên như một nhát dao nung đỏ. Thiếu đi liều thuốc ức chế miễn dịch đặc chủng, hệ miễn dịch của cơ thể anh đang phát động một cuộc đào thải tàn nhẫn chống lại mảnh xương cấy ghép bẩm sinh. Mồ hôi lạnh hòa cùng nước cống bẩn rỉ xuống môi dưới bị cắn chặt đến rướm máu. Anh ép mình phải thực hiện kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sinh trắc học, cưỡng bách nhịp tim giữ ở mức 53 nhịp/phút để giảm thiểu nhu cầu oxy và triệt tiêu mọi tiếng động cơ thể.
Bên ngoài, gã sát thủ áo đen khẽ càu nhàu qua lớp khẩu trang bảo hộ y tế. Tiếng nước mưa xối xả vào lớp vải bạt nilon che rác và tiếng sóng vỗ oạp oạp vào chân cầu sắt cuối cùng đã làm nhiễu loạn các cảm biến âm thanh nhạy bén của hắn. Sau vài giây dò quét vô vọng, bóng đen quay lưng, bước đi khập khiễng về hướng chiếc xuồng máy đang nổ máy xình xịch ngoài lòng sông. Luồng ánh sáng đỏ của tia laser mờ dần rồi biến mất hẳn vào màn sương mù dày đặc.
Nam thở hắt ra một hơi nông, bờ vai trái dính đạn sượt qua đau nhức đến tê dại. Anh dùng bàn tay phải gầy guộc đẩy nhẹ nắp cống sắt rỉ, luồn người qua khe hẹp để bò lên mặt đất. Bùn thải đen ngòm phủ kín chiếc áo khoác măng tô sẫm màu, biến anh thành một bóng ma nhớp nháp hòa vào bóng tối của bãi rác thải sinh hoạt dưới gầm cầu.
Anh không thể di chuyển lên phía mặt đất trường y học thuật được nữa; nơi đó đã bị phong tỏa bởi đội tuần tra của Lê Hữu Phước. Cách duy nhất để sinh tồn lúc này là thâm nhập sâu vào mạng lưới ngụ cư của những người vô gia cư dưới bầm cầu, tìm đến safehouse dã chiến đầu tiên: Quán phở Lão Bản Gầm Cầu.
Nam lết từng bước chân nặng nề qua những rặng lau sậy cao quá đầu người, men theo vách đá hộc rỉ nước để tiến về phía ánh sáng tù mù phát ra từ một gian lán lụp xụp bằng tôn rỉ. Mùi nước dùng phở bò bốc khói nghi ngút hòa cùng mùi than củi nồng đượm là tín hiệu duy nhất của sự sống giữa bãi bồi lạnh lẽo này.
"Ai đó?" Một giọng nói khàn khàn, hào sảng nhưng đầy cảnh giác vang lên từ phía sau tấm rèm bạt dính đầy mỡ bò. Lão Bản bước ra, tay cầm chiếc vá múc nước dùng bằng inox sáng loáng, đôi mắt đầy sẹo mụn nheo lại trong màn mưa.
"Cháu đây, chú Bản..." Nam thều thào, bước chân lảo đảo suýt quỵ xuống đống than củi ẩm ướt.
Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu của Nam và vết máu đỏ thẫm loang lổ trên bả vai trái dính bùn cống, Lão Bản biến sắc. Lão nhanh như cắt buông chiếc vá, một tay đỡ lấy nách Nam, tay kia kéo sập tấm rèm bạt che chắn luồng gió lạnh từ sông Hồng thổi vào.
"Mẹ kiếp, cậu Nam! Sao lại nông nỗi này? Cả thành phố đang phát điên vì cái lệnh truy nã cậu đấy!" Lão Bản lầm bầm, đỡ Nam bước qua dãy bàn gỗ sứt sẹo để đi thẳng vào căn gác mái nhỏ hẹp phía sau quán.
Căn gác mái chỉ rộng chưa đầy sáu mét vuông, trần nhà bằng tôn thấp lè tè đến mức Nam phải khom lưng. Nơi đây ngập tràn mùi giấy cũ, gỗ mục và mùi mỡ bò đặc trưng bốc lên từ nồi nước dùng khổng lồ đặt ngay phía dưới sàn nhà. Nhưng đối với Nam lúc này, đây là một pháo đài an toàn tuyệt đối.
Lão Bản đặt Nam ngồi xuống chiếc giường xếp bằng vải bạt sờn cũ, nhanh chóng lấy ra một hũ rượu trắng 60 độ tự nấu và một cuộn băng gạc y tế thô ráp.
"Cậu giữ lấy cái này. Tôi phải ra ngoài trông quán, dạo này bọn giang hồ bến bãi của Gã mặt thẹo tuần tra gắt lắm. Có động tĩnh gì, cậu cứ bò xuống đường ống dẫn hơi cũ phía sau tủ bát, lối đó thông thẳng xuống hầm ngầm bưu chính bến sông."
Nam gật đầu mệt mỏi: "Cảm ơn chú Bản. Cháu cần yên tĩnh vài giờ."
Khi Lão Bản vừa bước xuống cầu thang gỗ creaking, Nam lập tức cởi bỏ chiếc áo khoác măng tô sẫm màu. Vết thương do đạn bắn sượt qua vai trái đã bắt đầu sưng tấy, các thớ cơ delta rách nát chuyển sang màu đỏ tía do nhiễm trùng nhẹ từ nguồn nước thải cống ngầm. Không hề biến sắc, Nam mở hũ rượu trắng của Lão Bản, đổ trực tiếp chất cồn nồng nặc lên vết thương hở để sát trùng dã chiến.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ khàn đục bị Nam cưỡng ép nuốt ngược vào trong cuống họng. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, móng tay cắm sâu vào lớp vải bạt giường xếp đến mức bật máu. Cơn đau rát bỏng như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua xương quai xanh làm thái dương anh đập liên hồi. Anh nhắm mắt, điều hòa hơi thở nông và đều, sử dụng lý trí giải phẫu học để tách biệt cảm giác đau đớn ra khỏi hệ thần kinh trung ương. Người chết không biết đau, và lúc này, anh phải nghĩ mình là một tử thi đang tự phẫu thuật.
Sau khi băng bó tạm thời bả vai bằng gạc thô, Nam gượng dậy, trải rộng tấm Sơ đồ hầm ngầm bưu chính 1954 dính vệt bùn khô lên mặt chiếc hòm gỗ cũ. Đây là bản vẽ chi tiết hệ thống đường hầm gạch đỏ, các lối thoát hiểm và phòng kỹ thuật bị lãng quên từ thời thuộc địa Pháp dưới lòng đất Thăng Long mà anh đã chụp lại được từ kho hồ sơ y khoa cổ.
Nam kích hoạt kỹ năng Ghi nhớ lập thể tuyệt đối (Spatial Eidetic Memory). Đôi mắt sắc lẹm của anh quét nhanh qua các đường cong địa hình và các nhánh hầm chằng chịt nối từ nhà đại thể trường y ra bến sông. Trong tâm trí anh, một mô hình đồ họa 3D của hệ thống hầm ngầm tự động tái dựng, xoay chuyển và phát sáng các lối thoát hiểm màu xanh lục. Anh cần phải thuộc lòng từng khúc cua, từng điểm sạt lở của mạng lưới này để làm hành lang di chuyển dã ngoại ban đêm.
"Việc liên lạc với Mai Chi bằng điện thoại lúc này là tự sát..." Nam thầm nghĩ, ánh mắt dừng lại ở chiếc điện thoại thông minh đã bị anh tháo pin hoàn toàn.
Tập đoàn Vạn Xuân và Thượng tá Nguyễn Tiến Dũng sở hữu các thiết bị quét sóng vô tuyến cầm tay tối tân, có thể định vị chính xác bất kỳ thiết bị số nào kết nối với trạm BTS khu vực gầm cầu Long Biên trong vòng bán kính ba trăm mét. Chỉ cần anh bật máy lên trong một giây, tọa độ của gác mái này sẽ bị hiển thị rực đỏ trên màn hình radar của truy binh.
Anh buộc phải sử dụng Giao thức liên lạc vật lý không để lại dấu vết số – một thủ đoạn liên lạc thủ công cổ điển mà anh và Mai Chi đã thiết lập dựa trên hệ thống ký hiệu giải phẫu học cổ thời Pháp thuộc.
Nam lấy ra một mẩu giấy gói hàng thô ráp từ góc hòm gỗ, dùng mẩu bút chì sờn ngòi bắt đầu vẽ phác họa. Đôi bàn tay gầy guộc nhưng chuẩn xác của một chuyên gia nhân chủng học pháp y lướt nhanh trên mặt giấy. Anh không viết một chữ tiếng Việt nào. Thay vào đó, anh vẽ cấu trúc của một lồng ngực người với xương sườn số 6 bên trái bị rạn nứt một góc 45 độ hoàn hảo, kề bên là ký hiệu một chiếc van xả áp hình tròn và ba dấu chấm nhỏ xếp theo hình tam giác đều.
Đối với bất kỳ kẻ nào vô tình nhặt được, đây chỉ là một bức vẽ doodle giải phẫu học vô hại của một sinh viên y khoa hoang tưởng. Nhưng đối với Lê Mai Chi, người am hiểu sâu sắc tư duy của Nam, cô sẽ lập tức đọc ra thông điệp ngầm: *"Tôi đang ẩn náu tại ngách hầm số 9 gần van xả áp dưới bầm cầu Long Biên. Vết thương vai trái nhiễm trùng nhẹ. Cần hỗ trợ thông tin sinh học từ nhà xác."*
"Cộc. Cộc."
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng theo nhịp ba ngắn một dài cắt đứt dòng suy nghĩ của Nam. Cánh cửa gỗ áp mái hé mở, khuôn mặt nhem nhuốc dính đầy bụi than nhưng đôi mắt sáng láu lỉnh của cậu bé Tèo hiện ra. Cậu bé đánh giày 14 tuổi, đệ tử ruột của Lão Tam, đang ôm chiếc hộp đánh giày bằng gỗ thô trước ngực, người ướt sũng nước mưa.
"Chú Nam... Lão Tam bảo cháu sang xem chú có cần chuyển đồ gì không. Ngoài kia cảnh sát đang bắt đầu dựng rào chắn ở đầu dốc cầu rồi." Tèo thì thầm, giọng run lên vì lạnh.
Nam khẽ mỉm cười, vẫy tay gọi cậu bé vào trong: "Tèo, chú cần cháu làm một việc cực kỳ quan trọng và nguy hiểm. Cháu có dám đi không?"
"Việc gì liên quan đến chú Nam và cô Chi pháp y là cháu đi ngay! Chú cứ dặn đi, cháu luồn lách qua mấy ngõ hẻm bến sông này quen rồi, cảnh sát không bắt được cháu đâu." Tèo vỗ ngực tự tin, ánh mắt lộ rõ sự trung thành tuyệt đối dành cho người thầy thuốc đã từng cứu mạng cha mình.
Nam cầm mẩu giấy mật mã vuốt phẳng, gấp nhỏ lại thành một hình vuông chỉ bằng đầu ngón tay cái. Anh đón lấy chiếc hộp đánh giày bằng gỗ cũ kỹ của Tèo, lật ngược phần đáy gỗ sần sùi dính đầy xi đen.
Sử dụng lưỡi dao mổ thép không gỉ bén ngót của Giáo sư Sơn, Nam khéo léo cạy nhẹ một miếng gỗ mỏng ở ngăn đáy giả của hộp đánh giày – nơi Tèo thường dùng để giấu những đồng tiền lẻ kiếm được trong ngày. Anh nhét mẩu giấy mật mã vào khe hẹp, ép miếng gỗ trở lại vị trí cũ rồi dùng một chút xi đánh giày màu đen quét đè lên để xóa sạch vết nứt cơ học.
"Cháu hãy mang cái này đến Văn phòng pháp y bảo mật của cô Lê Mai Chi ở tầng bán hầm Sở Cảnh sát. Tuyệt đối không được đưa cho ai khác ngoài cô Chi. Nếu có ai chặn đường hỏi, cháu chỉ là một đứa trẻ đánh giày đi lánh mưa, hiểu chưa?"
Tèo gật đầu lia lịa, đôi mắt láu lỉnh ánh lên sự thông minh: "Cháu hiểu rồi chú Nam. Cháu sẽ bảo cô Chi đánh giày để lén chuyển hộp."
"Đi cẩn thận, né tránh mấy tên cảnh sát mặc cảnh phục gầm cầu ra." Nam vỗ vai cậu bé, cảm nhận được sức nặng của nghĩa vụ đạo đức đang đè nặng lên vai đứa trẻ 14 tuổi.
Tèo ôm chặt chiếc hộp đánh giày vào lòng, nhanh nhẹn chui qua lối cửa sau gác mái, biến mất vào màn mưa bong bong bong dội xuống mái tôn.
***
Dưới chân cầu Long Biên, trời mưa ngày càng nặng hạt, biến con đường đất đỏ dẫn vào ngõ gầm cầu thành một bãi sình lầy lội.
Đại úy Lê Văn Bản đứng dưới hiên một ngôi nhà kho bỏ hoang, chiếc áo mưa cảnh sát màu vàng sậm dính đầy bùn đất đất cát. Khuôn mặt xương xẩu nghiêm nghị của hắn đanh lại dưới ánh đèn pin chiến thuật. Hắn đang chỉ huy một tổ trinh sát năm người thiết lập chốt chặn kiểm soát ngặt nghèo ngay đầu con ngõ độc đạo dẫn vào khu ngụ cư của người vô gia cư.
"Kiểm tra kỹ tất cả những kẻ ra vào khu vực này cho tôi!" Bản ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì lạnh. "Thằng ranh Đặng Hoài Nam bả vai dính đạn, không thể chạy xa khỏi bến sông Hồng được. Hắn chắc chắn đang ẩn náu trong mấy cái lán trại của bọn vô gia cư dưới gầm cầu."
"Báo cáo Đại úy, thiết bị quét sóng vô tuyến cầm tay không phát hiện bất kỳ tín hiệu điện thoại hay thiết bị định vị nào hoạt động trong bán kính năm trăm mét quanh đây." Một viên trinh sát trẻ cầm chiếc máy dò có râu dài báo cáo.
Bản hừ lạnh một tiếng: "Thằng Nam là chuyên gia nhân chủng học pháp y, bộ não của hắn thừa tỉnh táo để biết việc bật điện thoại là tự sát. Hắn sẽ dùng liên lạc vật lý. Chú ý mấy kẻ chạy vặt, trẻ con đường phố dạo quanh đây."
Đúng lúc đó, bóng dáng gầy gò của Tèo xuất hiện từ màn mưa mù mịt. Cậu bé đi khập khiễng trên đôi dép tổ ong dính đầy bùn đất, đầu đội chiếc nón lá rách và ôm khư khư chiếc hộp đánh giày cũ kỹ sát ngực, miệng liên tục huýt sáo một điệu nhạc dân dã.
"Đứng lại!" Một viên trinh sát bước ra chặn đường, họng súng ngắn lăm lăm trong tay.
Tèo giật nảy mình, vờ như sợ hãi tột độ, chiếc hộp đánh giày suýt rơi xuống vũng nước bùn. Cậu bé quỳ sụp xuống đất, giọng mếu máo giả vờ:
"Lạy các chú cảnh sát, cháu chỉ là đứa đánh giày đi lánh mưa dông thôi ạ! Cháu không có tiền bạc gì đâu, xin các chú tha cho cháu!"
Lê Văn Bản bước tới, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua quét lại trên thân hình gầy gò, rách rưới của đứa trẻ 14 tuổi. Hắn cúi người, giật lấy chiếc hộp đánh giày từ tay Tèo.
"Đêm hôm mưa gió thế này còn đi đánh giày ở bến sông? Mày định lừa ai?" Bản gằn giọng, bàn tay thô ráp bắt đầu lục soát các ngăn túi áo phông rách vai của Tèo.
"Dạ... dạ tại nhà cháu nghèo quá, mẹ cháu đang ốm liệt giường dưới gầm cầu nên cháu phải cố kiếm thêm vài đồng mua cháo thuốc ạ." Tèo khóc nấc lên, hai vai run rẩy bần bật dưới làn mưa lạnh.
Một viên trinh sát đứng bên cạnh Bản khẽ động lòng trắc ẩn, lén rút từ túi quần ra một gói kẹo cứng đưa cho Tèo: "Ăn đi cho ấm người. Này nhóc, có thấy người lạ mặt nào cao gầy, bả vai dính máu lảng vảng quanh mấy quán ăn đêm dưới gầm cầu không? Chỉ cho các chú, các chú cho tiền mua thuốc cho mẹ."
Tèo đón lấy viên kẹo, mắt tròn xoe ngây thơ nhìn viên trinh sát, lắc đầu lia lịa: "Dạ cháu không thấy ai thế cả ạ. Chỉ có mấy chú giang hồ xăm trổ của bến sông đi tuần đêm thôi. Họ hung dữ lắm, cháu không dám nhìn đâu ạ."
Lê Văn Bản không chú ý đến cuộc đối thoại. Hắn dùng ngón tay thô ráp gõ gõ vào thành gỗ của chiếc hộp đánh giày cũ kỹ, lật qua lật lại các ngăn chứa xi đen, bàn chải lông heo sờn rách và mấy miếng giẻ lau dính đầy mỡ bò bẩn thỉu. Hắn định cạy mạnh phần đáy hộp để kiểm tra, nhưng mùi hôi thối của xi đánh giày rẻ tiền dính bết và vết mỡ bò nhớp nháp bám trên tay khiến hắn nhíu mày ghê tởm.
"Mẹ kiếp, bẩn thỉu quá." Bản ném trả chiếc hộp đánh giày vào lòng Tèo, rút chiếc khăn giấy ra lau sạch ngón tay.
"Cút đi nhanh! Đêm nay cấm lảng vảng quanh khu vực bến sông này nghe chưa?" Bản quát lớn.
"Dạ cháu cảm ơn chú cảnh sát tốt bụng ạ! Cháu đi ngay đây ạ!" Tèo ôm chặt chiếc hộp đánh giày, cúi đầu lạy lục rồi nhanh chân chạy vọt vào màn mưa, hướng về phía đại lộ Trần Hưng Đạo dẫn đến Sở Cảnh sát Thành phố.
Nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Tèo mất hút vào bóng tối, Lê Văn Bản khẽ nhíu mày. Trực giác của một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm mách bảo hắn có điều gì đó không ổn, nhưng sự bẩn thỉu thô sơ của chiếc hộp đánh giày và vẻ ngây thơ đường phố của đứa trẻ đã hoàn toàn che mắt hắn. Bản không thể ngờ rằng, ngay dưới lớp xi đen dính bết kia là chiếc chìa khóa thông tin có thể phá vỡ toàn bộ mạng lưới truy quét công nghệ cao của hắn.
***
Tại tầng bán hầm của Sở Cảnh sát Thành phố Thăng Long, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu rọi rực rỡ phòng giám định pháp y bảo mật của Lê Mai Chi. Không gian ngột ngạt mùi hóa chất bảo quản xác và tiếng o o của quạt thông gió máy tính.
Mai Chi đứng tựa lưng vào bàn mổ bằng thép không gỉ, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhìn chằm chằm vào bảng phân tích độc chất học lâm sàng hiển thị trên màn hình máy tính chuyên dụng. Trịnh Duy Anh – gã đồng nghiệp quy chuẩn cứng nhắc – đã ra về từ hai giờ trước sau khi niêm phong toàn bộ các hộc lạnh chứa xác vô danh, nhưng áp lực từ Thượng tá Dũng vẫn treo lơ lửng trên đầu cô như một bản án kỷ luật nội bộ.
"Cộc. Cộc."
Tiếng gõ cửa kính thông gió nhỏ sát lối đi tầng bán hầm vang lên khô khốc. Mai Chi giật mình cảnh giác, bàn tay cô lén đặt vào chuôi kéo phẫu thuật trên khay dụng cụ.
"Ai đó?"
"Cô Chi ơi... cháu Tèo đánh giày đây ạ. Cháu đến trả chiếc giày da cô gửi sửa hôm trước ạ." Tiếng Tèo thều thào qua khe hở của cửa thông gió sắt rỉ.
Mai Chi biến sắc. Cô biết mình chưa từng gửi chiếc giày nào đi sửa. Đây là mật hiệu khẩn cấp của Đặng Hoài Nam.
Cô nhanh chóng bước tới, mở chốt cửa thông gió hẹp. Tèo nhanh như một con sóc luồn người qua khe cửa, tụt xuống nền gạch đá hoa của phòng giám định. Cậu bé ướt sũng, người run bần bật nhưng đôi mắt sáng rực rỡ.
"Chú Nam gửi cho cô cái này... chú bảo phải đưa tận tay cô."
Tèo lật ngược chiếc hộp đánh giày, dùng ngón tay nhỏ nhắn cạy mạnh miếng gỗ đáy giả dính xi đen, rút ra mẩu giấy thô ráp được gấp nhỏ gọn gàng đưa cho Mai Chi.
Mai Chi đón lấy mẩu giấy lạnh ngắt dính vệt nước mưa. Cô nhanh chóng trải phẳng nó dưới ánh đèn huỳnh quang trắng.
Khi nhìn thấy bức vẽ giải phẫu lồng ngực với xương sườn số 6 bị rạn nứt một góc 45 độ và ký hiệu chiếc van xả áp hình tròn, đồng tử của Mai Chi co rụt lại. Trí tuệ nhạy bén của một bác sĩ pháp y thực địa giúp cô lập tức giải mã được thông điệp vô thanh của Nam.
"Chú Nam hiện đang ở đâu hả cháu? Vết thương của chú thế nào?" Mai Chi ghé sát tai Tèo hỏi nhỏ, giọng run lên vì lo lắng.
"Chú Nam đang trốn trên gác mái quán phở của Lão Bản dưới gầm cầu ạ. Vai chú bị chảy máu nhiều lắm, người chú nóng như hòn than ấy cô ạ. Chú bảo cháu chuyển cái này cho cô rồi cháu phải quay lại ngay để giúp chú trông chừng cảnh sát Bản."
Mai Chi mím chặt môi, sự giằng xé đạo đức và tình đồng nghiệp dâng trào trong lồng ngực cô. Hoài Nam đang phải chịu đựng đau đớn thể xác tột cùng dưới hầm tối ẩm thấp để bảo vệ vật chứng sinh học, trong khi cô lại bị trói chân bởi những quy chuẩn hành chính ngột ngạt của sở cảnh sát.
Cô quay lại bàn làm việc, lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu hổ phách chứa dung dịch Methylprednisolone – chất ức chế miễn dịch mạnh chuyên dùng để chống đào thải mô ghép – và một vỉ thuốc kháng sinh phổ rộng dòng Cephalosporin thế hệ mới.
"Tèo, cháu hãy giấu kỹ lọ thuốc này vào ngăn đáy giả của hộp đánh giày. Bảo chú Nam uống ngay viên kháng sinh và tiêm liều thuốc này vào bắp tay để ngăn chặn cơn co thắt ngực. Nhớ bảo chú phải di chuyển ngay nếu thấy có động tĩnh lạ."
Tèo gật đầu dứt khoát, nhanh tay giấu lọ thuốc vào đáy hộp gỗ rồi ép chặt miếng ngăn giả trở lại. Cậu bé luồn người qua cửa thông gió bán hầm, biến mất vào màn mưa đêm đen kịt trước khi hệ thống camera an ninh của sở cảnh sát kịp nhận diện khuôn mặt.
Mai Chi đứng đơn độc giữa phòng giám định, bàn tay cô siết chặt mẩu giấy vẽ ký hiệu xương sườn của Nam. Cô biết cuộc chiến đấu trí này đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Người chết không biết nói dối, nhưng xương cốt của họ dưới lòng đất đang gào thét đòi công lý, và cô chính là chiếc cầu nối duy nhất đưa tiếng nói vô thanh ấy ra ánh sáng.
***
Trên căn gác mái nhỏ hẹp của quán phở Lão Bản Gầm Cầu, Đặng Hoài Nam đang ngồi tựa lưng vào vách gỗ, hơi thở khò khè nông rỗng. Cơn sốt 39.5 độ C bắt đầu gây ra những ảo giác mờ ảo trong đại não anh. Hình ảnh người cha nuôi Đặng Thế Vinh với nụ cười nhân từ giả tạo và vết sẹo mổ rỉ máu trên ngực trái bẩm sinh của chính mình cứ đan xen, chập chờn dưới ánh đèn dầu tù mù.
Anh gượng dậy, dùng bàn tay phải run rẩy cầm chiếc kính hiển vi cầm tay SEM-3000 soi lên mảnh xương sườn số 6 vật chứng của nạn nhân vô danh vừa bóc tách được. Dưới độ phóng đại lớn, các đường vân xương và vết cắt laser vi mô hiện lên sắc nét như một mạng lưới mật mã hình học phức tạp.
"Vạn Xuân đang dùng tủy xương của những người vô gia cư để mã hóa tài khoản đen..." Nam lầm bầm, lý trí lạnh lùng của anh đang cố gắng ghi nhớ cấu trúc mạng lưới này vào não bộ trước khi thể xác hoàn toàn sụp đổ.
*Rầm! rầm!*
Tiếng bước chân chạy dồn dập trên cầu thang gỗ dốc đứng cắt đứt không gian tĩnh lặng của gác mái.
Cánh cửa gỗ áp mái bị đẩy bật ra một cách thô bạo. Tèo lao vào trong phòng, người ướt sũng nước mưa, khuôn mặt nhỏ nhắn biến dạng vì sợ hãi tột độ. Cậu bé thở hổn hển, tay chỉ ra phía cửa sổ hướng bến sông, giọng run rẩy đứt quãng:
"Chú Nam... nguy rồi! Chú Bản... không phải... Có một nhóm người lạ mặt mặc đồ bảo hộ đen, cầm mấy cái máy có râu đang phong tỏa hoàn toàn hai đầu con ngõ dẫn vào quán phở của Lão Bản! Họ đang đi gõ cửa từng nhà kho để lùng chú!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!