Vết Rạn Khởi Đầu
Ánh sáng từ dãy đèn huỳnh quang dài trên trần phòng giải phẫu số 4 tỏa xuống một thứ sắc trắng lạnh lẽo, vô trùng và ngột ngạt. Không gian rộng lớn của căn phòng chìm trong mùi formalin nồng nặc đến gai mũi, thứ mùi đặc trưng bám chặt vào từng bức tường gạch men trắng, vào những bàn mổ bằng đá cẩm thạch xám và cả vào chiếc áo blouse trắng phẳng phiu của Đặng Hoài Nam.
Hoài Nam đứng yên lặng trước bàn mổ số hai. Anh ba mươi mốt tuổi, dáng người cao gầy, gương mặt mang những đường nét thanh tú nhưng lạnh lùng như tạc tượng. Đôi kính gọng mảnh gác trên sống mũi cao che giấu một ánh mắt sắc lẹm, luôn quan sát thế giới bằng lăng kính của những con số và cấu trúc giải phẫu học. Anh là một người mang chứng ám ảnh cưỡng chế cực đoan với sự sạch sẽ và tính chính xác tuyệt đối. Trên bàn đá, tiêu bản hài cốt của Giáo sư Nguyễn Lâm Sơn – người thầy quá cố và cũng là người cha tinh thần của anh – đang nằm yên lặng. Giáo sư Sơn đã đột ngột qua đời hai tuần trước, và theo di chúc, ông hiến tặng toàn bộ cơ thể mình cho bộ môn Nhân chủng học pháp y mà Nam đang giảng dạy.
"Người sống có thể nói dối để tự vệ, nhưng cấu trúc của xương cốt luôn nói lên sự thật tuyệt đối."
Hoài Nam thầm lặp lại lời dạy của thầy. Anh nhẹ nhàng đeo găng tay cao su y tế, cẩn thận chạm những ngón tay thon dài lên bề mặt xương sọ của tiêu bản. Đây là kỹ năng thiên bẩm của anh: Đọc vị xương cốt (Bone Reading). Chỉ bằng một cái chạm nhẹ, dòng chảy thông tin lập thể về tuổi tác, giới tính, thói quen sinh hoạt và những vi chấn thương của người chết tự động tái dựng trong não bộ anh như một bản đồ ba chiều.
Khi những ngón tay của Nam lướt qua xương đỉnh, gần đường khớp lambda, cơ mặt anh chợt đanh lại. Trực giác mách bảo anh có một sự bất thường cơ học cực kỳ vi mô trên bề mặt xương sọ này. Anh cúi thấp người, điều chỉnh tiêu cự của kính lúp chuyên dụng đeo trán, rồi lướt nhẹ ngón trỏ qua một vết lõm nông.
Đó không phải là một vết rạn tự nhiên.
Nam với tay lấy chiếc thước cặp cơ học Mitutoyo bằng thép không gỉ từ khay dụng cụ sạch sẽ bên cạnh. Đôi tay anh cực kỳ ổn định, không một chút run rẩy khi kẹp hai đầu thước đo vào vết rạn.
"Chiều rộng: 0.12 milimét. Độ sâu: 0.08 milimét. Góc cắt nghiêng: đúng 45 độ."
Nam lầm bầm, nhíu mày. Theo bản báo cáo khám nghiệm tử thi chính thức từ bệnh viện trường y do Trưởng khoa Trần Đại Nhân ký, Giáo sư Sơn qua đời do một cơn đột quỵ tự nhiên dẫn đến ngã đập đầu xuống nền gạch. Nếu là một vụ tai nạn ngã đập đầu thông thường, lực tác động vật lý sẽ phân tán theo các đường ứng suất tự nhiên của xương sọ, tạo ra các vết nứt lan tỏa dạng sợi collagen có mép nham nhở.
Nhưng vết rạn này thì không. Nó có hình dạng một ngôi sao năm cánh siêu nhỏ, mép cắt cực kỳ sắc gọn và hoàn hảo dưới góc độ cơ học vật liệu. Lực tác động gây ra vết nứt này không phải là một lực phân tán từ một cú ngã, mà là một lực tập trung cực cao, được tạo ra bởi một công cụ cơ khí chính xác có độ cứng vượt trội, hoặc một thiết bị cắt laser vi mô công suất thấp. Ai đó đã cố tình tác động lực cưỡng bức vào vùng hành tủy của Giáo sư Sơn từ phía sau, mô phỏng một cú ngã đột quỵ để che giấu hành vi mưu sát.
Sự phát hiện này khiến lồng ngực Nam thắt lại. Một cơn đau nhói đột ngột dội lên từ vết sẹo mổ cũ trên ngực trái của anh – dị tật xương sườn bẩm sinh từ thuở nhỏ luôn nhắc nhở anh về một quá khứ đầy bí ẩn và bị gia tộc họ Đặng ruồng bỏ. Anh hít một hơi thật sâu, sử dụng kỹ thuật điều hòa hơi thở để ép nhịp tim hạ xuống dưới 60 nhịp/phút, giữ cho tâm trí rơi vào trạng thái tập trung tinh thần cực hạn.
"Thầy không tự ngã. Có kẻ đã giết thầy."
Ngay khi Nam vừa đặt chiếc thước cặp xuống, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía cửa sau của phòng giải phẫu số 4.
Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ hé mở. Một bóng người loạng choạng bước vào. Đó là một người đàn ông trung niên hốc hác, dáng người gầy gò, một chân đi khập khiễng dính đầy băng gạc bẩn thỉu. Ông ta mặc bộ quần áo lao động rách rưới dính đầy bùn đất đỏ đặc trưng của vùng bãi bồi ven sông Hồng, hơi thở nồng nặc mùi rượu trắng rẻ tiền trộn lẫn với một nỗi sợ hãi tột cùng.
Đó là Lão Khập Khiễng – một người vô gia cư sống lang thang dưới gầm cầu Long Biên, kẻ thường xuyên lảng vảng quanh nhà xác trường y để xin ăn.
"Bác sĩ Nam... Bác sĩ Nam... cứu tôi... họ đang bắt chúng tôi..." Lão Khập Khiễng run rẩy thốt lên, giọng nói khàn đặc và đứt quãng. Đôi mắt lão trợn trừng, lộ rõ những tia máu đỏ sẫm, toàn thân không ngừng co giật như một người đang lên cơn sốt rét.
Hoài Nam lập tức tiến lại gần, giữ khoảng cách chuyên nghiệp nhưng giọng nói đầy kiên định: "Ông Lão? Ai đang bắt các ông? Hãy bình tĩnh lại."
"Chiếc xe... chiếc xe tải đông lạnh màu trắng... họ bắt người vào ban đêm... dưới gầm cầu..." Lão Khập Khiễng cố gắng giơ bàn tay cáu bẩn lên, trong lòng bàn tay là một mảnh giấy thô ráp bị vò nát. "Giáo sư Sơn... Giáo sư Sơn đã bảo tôi đưa cái này cho cậu... những bộ xương... mật mã trên xương..."
Nam nheo mắt, định tiến lên nhận lấy mảnh giấy.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, khứu giác cực nhạy của Nam chợt bắt được một mùi hương lạ lọt qua hệ thống thông gió của phòng giải phẫu. Đó là một mùi thảo mộc đắng nhẹ, thanh khiết nhưng lạnh lẽo, hoàn toàn khác biệt với mùi formalin nồng nặc xung quanh.
Cảnh báo nguy hiểm lập tức kích hoạt trong não bộ Nam.
Từ góc tối của hành lang phía sau lưng Lão Khập Khiễng, một bóng người mặc bộ đồ bảo hộ y tế màu xanh sẫm kín mít từ đầu đến chân, đeo kính bảo hộ lớn và khẩu trang y tế che kín mặt, lướt ra không một tiếng động. Chuyển động của kẻ đó nhanh và chính xác như một cỗ máy sinh học.
Sát thủ Áo Đen Số 3.
Nam lập tức quay lưng lại phía tủ kính y tế, định thần giật lấy chiếc ống nghe và một ống xi-lanh khẩn cấp chứa atropine phòng hờ. Nhưng tốc độ của kẻ đột nhập nằm ngoài mọi tính toán của anh.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai giây, gã mặc đồ bảo hộ đã áp sát sau lưng Lão Khập Khiễng. Bàn tay đeo găng cao su đen của gã bịt chặt miệng nạn nhân, ngăn chặn mọi tiếng hét vô thanh. Tay còn lại của gã vung lên, một chiếc xi-lanh áp lực siêu nhỏ bằng kim loại lấp loáng dưới ánh đèn huỳnh quang, đâm thẳng vào vùng cơ ức đòn chũm bên cổ trái của Lão Khập Khiễng.
"Phập!"
Piston của chiếc xi-lanh bị ấn lút chỉ trong một phần mười giây. Một liều độc chất thần kinh cực mạnh chiết xuất từ cây lá ngón biến đổi gen được bơm trực tiếp vào động mạch cảnh của nạn nhân.
"Ư... ư..."
Lão Khập Khiễng chỉ kịp phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng. Đồng tử của lão lập tức co rụt lại bằng đầu tăm (miosis), toàn bộ hệ thần kinh thực vật bị phong tỏa hoàn toàn.
Hoài Nam quay phắt người lại, tay cầm ống tiêm khẩn cấp lao tới: "Dừng tay!"
Nhưng gã sát thủ đã hoàn thành nhiệm vụ. Gã buông lỏng cơ thể đang mềm nhũn của Lão Khập Khiễng, lùi lại một bước vào bóng tối của hành lang. Trước khi Nam kịp chạm tới, gã đã lách người qua cánh cửa thoát hiểm ca đêm của tòa nhà giải phẫu, biến mất không một tiếng động vào màn đêm mưa gió của khuôn viên Đại học Thăng Long.
Lão Khập Khiễng ngã quỵ xuống sàn gạch men lạnh lẽo.
Hoài Nam lao đến đỡ lấy cơ thể của lão. Gương mặt lão lúc này đã tím tái hoàn toàn do thiếu oxy cấp tính. Độc chất alkaloid biến tính cực độc đang nhanh chóng phá hủy các xung thần kinh dẫn truyền đến cơ hoành, khiến toàn bộ hệ thống cơ hô hấp bị liệt hoàn toàn chỉ trong vòng vài mươi giây.
Nam đặt nạn nhân nằm ngửa, nhanh chóng thực hiện các thao tác cấp cứu lâm sàng khẩn cấp. Anh dùng hai ngón tay mở đường thở, kiểm tra mạch cảnh.
Mạch đập cực kỳ yếu ớt và rời rạc, dưới 40 nhịp/phút.
"Nghe tôi nói không? Giữ hơi thở!" Nam hét lên, đôi tay ép liên tục lên lồng ngực nạn nhân theo đúng nhịp độ hồi sức cấp cứu. Anh cúi xuống áp tai vào ngực lão, cố gắng lắng nghe tiếng tim đập dở dang.
Từ hơi thở cuối cùng của Lão Khập Khiễng thoát ra một mùi hạnh nhân đắng nhẹ trộn lẫn với mùi thảo mộc lạnh lẽo. Khứu giác của Nam lập tức nhận diện: Đây là độc chất thần kinh thuộc nhóm Gelsemium biến tính – một loại độc dược cực độc có khả năng gây liệt cơ hô hấp và ngừng tim trong vòng 30 giây mà không để lại dấu vết khám nghiệm thông thường.
Lão Khập Khiễng trợn trừng mắt nhìn Nam, đôi môi tím ngắt mấp máy không thành tiếng. Bàn tay lão co quắp, cố gắng đẩy mảnh giấy vò nát về phía Nam, nhưng trước khi anh kịp nhận lấy, các ngón tay của lão đột ngột duỗi thẳng, mất đi hoàn toàn lực sinh học. Mảnh giấy rơi khỏi lòng tay lão, lăn vào gầm bàn mổ đá.
Nạn nhân đã tử vong.
Hoài Nam quỳ trên sàn nhà giải phẫu, đôi tay dính đầy vết máu đen sẫm của nạn nhân rỉ ra từ vết tiêm ở cổ. Chiếc áo blouse trắng tinh khôi của anh giờ đây đã bị vấy bẩn bởi những vệt máu loang lổ.
Anh đứng tim nhìn thi thể nhân chứng duy nhất vừa chết ngay trong vòng tay mình. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá hoàn hảo, như một kịch bản đã được dàn dựng tỉ mỉ để dồn anh vào chân tường.
Ngay lúc đó, tiếng còi báo động đỏ của hệ thống an ninh Đại học Thăng Long đột ngột vang lên dồn dập, xé toạc sự im lặng lạnh lẽo của đêm tối.
"Rầm rập... rầm rập..."
Tiếng bước chân nặng nề của đội bảo an trường y, dẫn đầu bởi Đội trưởng an ninh Lê Hữu Phước, đang dồn dập áp sát hành lang dẫn vào phòng giải phẫu số 4.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!