Lời Đe Dọa Từ Bóng Tối
Tiếng móng vuốt sắc nhọn cào sột soạt vào lớp gỗ mục của cánh cửa phòng nghỉ nhân viên vệ sinh vang lên kèn kẹt, băm nát sự im lặng ngột ngạt bên trong căn phòng hẹp. Qua khe hở mỏng dính dưới chân cửa, tiếng khịt mũi phập phồng đầy đe dọa của con Becgie Đức vang lên rõ mồn một. Nó đã đánh hơi thấy mùi máu tươi.
Nam Khánh đứng im như một pho tượng đá sát cạnh chiếc bàn gỗ mục nát, toàn thân căng cứng. Bả vai trái của anh, dù đã được Thùy Trang dùng phương pháp cơ học thô nắn lại khớp và bọc chặt bằng thanh nẹp gỗ thông cùng băng keo bạc chịu nhiệt, vẫn đang truyền đi những nhịp gõ buốt nhói tột cùng lên tận đại não. Cánh tay trái buông thõng vô lực, chỉ còn khoảng ba mươi phần trăm cảm giác. Lòng bàn tay phải của anh, vết rách sâu từ những tập trước do cùi chỏ đập vỡ kính cường lực van nước vẫn đang rỉ máu đỏ tươi, hòa lẫn với lớp mỡ bò bẩn thỉu bám đầy từ xích sắt dưới hầm B3. Từng giọt máu ấm nóng khẽ nhỏ xuống sàn bê tông ẩm ướt, tạo nên một đường dẫn khứu giác hoàn hảo cho tử thần ngoài cửa.
“Nó ngửi thấy mùi máu rồi,” Thùy Trang thầm thì, gương mặt cô dưới ánh đèn pin LED dã ngoại chập chọc trở nên nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Tay cô bóp chặt lấy bình xịt giảm đau cơ học, ngón tay run rẩy do vết bỏng nhẹ từ chập pin máy hàn nhiệt ở tập trước vẫn chưa nguôi rát.
Khánh nín thở. Trong căn phòng nghỉ nhân viên vệ sinh ẩm thấp này, mùi ẩm mốc của giẻ lau cũ và chất tẩy rửa nồng nặc đang là tấm lá chắn duy nhất của họ. Nhưng mùi máu tươi đậm đặc từ bả vai rách da và lòng bàn tay của anh đang nhanh chóng xuyên thủng tấm lá chắn đó.
Bằng tư duy không gian nhạy bén, Khánh đảo mắt nhanh qua căn phòng. Ánh mắt anh dừng lại ở một can nhựa màu xanh bám bụi đặt dưới bồn rửa tay nứt vỡ. Nhãn dán trên can đã rách một nửa, chỉ còn lại chữ “J-A-V-E-L” màu đỏ nhạt.
“Trang,” Khánh rít qua kẽ răng, giọng nói cực nhỏ nhưng chứa đựng sự dứt khoát của một kỹ sư thực địa. “Đổ can nước tẩy Javel dọc theo khe cửa. Mau lên.”
Trang lập tức hiểu ý. Cô cúi rạp người, di chuyển không tiếng động áp sát bồn rửa, xách can hóa chất tẩy rửa nồng nặc lên. Với sự cẩn trọng tối đa, cô nghiêng can, đổ một dòng nước tẩy Javel đậm đặc dọc theo khe hở dưới chân cửa gỗ. Thứ chất lỏng màu vàng nhạt sủi bọt nhẹ trên nền bê tông ẩm ướt, lập tức tỏa ra một mùi clo nồng nặc, hắc đến cháy mũi.
Chưa dừng lại ở đó, Trang áp sát vòi phun của bình xịt giảm đau cơ học vào lỗ khóa cũ kỹ, nhấn mạnh nút xịt. Luồng hơi lạnh buốt mang theo hóa chất gây tê hóa học phun thẳng ra ngoài hành lang tối.
*Hắt xì! Ẳu... ẳng!*
Tiếng con Becgie Đức đột ngột rú lên một tiếng đau đớn, kéo theo tiếng móng vuốt cào loạn xạ trên nền đất rồi lùi xa dần. Mùi clo cực mạnh của nước tẩy rửa kết hợp với luồng hóa chất gây tê lạnh buốt từ bình xịt đã đánh thẳng vào khứu giác siêu nhạy cảm của con thú, khiến nó hoàn toàn bị mất phương hướng và hoảng loạn.
“Mẹ kiếp! Con chó này bị sao thế?” Tiếng chửi thề cộc cằn của Lê Mạnh vang lên bên ngoài cửa gỗ, kèm theo tiếng xích sắt giật mạnh kèn kẹt. “Mùi hóa chất tẩy rửa ở đây nồng quá. Chắc nó ngửi nhầm rồi. Đi hướng khác tìm thằng Khánh, vết máu của nó không thể biến mất được!”
Tiếng bước chân nặng nề của gã bảo an biến chất và tiếng xích chó xa dần dọc hành lang kỹ thuật trục B. Khánh thở hắt ra một hơi, toàn thân buông lỏng tựa hẳn vào bức tường bê tông nhám. Cơn đau từ bả vai trái lại bùng lên như lửa đốt khi chất gây tê từ bình xịt bắt đầu hết tác dụng. Anh nghiến răng chịu đựng, không để một tiếng rên rỉ nào lọt ra ngoài.
Đột nhiên, chiếc bộ đàm nội bộ công trình bám đầy dầu mỡ mà Khánh nhặt được từ tên bảo an Trịnh Hùng ở tập trước đặt trên bàn gỗ bỗng rè rè phát ra những tiếng nhiễu sóng chói tai.
*Xẹt... xẹt... o o...*
Tần số đàm thoại nội bộ công trình vốn đã bị hệ thống Aegis cô lập hoàn toàn dưới hầm sâu, giờ đây lại tự động kích hoạt. Màn hình LCD nhỏ kích thước 2.4 inch của chiếc bộ đàm công nghiệp bỗng nhấp nháy ánh sáng đỏ rực, hiển thị dòng chữ mã hóa hệ thống: "ADMIN OVERRIDE".
“Khánh... Nam Khánh... anh nghe rõ chứ?”
Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng, ngạo nghễ đến gai người vang lên từ loa bộ đàm. Giọng nói ấy như một lưỡi dao rỉ sét đâm thẳng vào ký ức của Khánh.
“Hoàng Bách,” Khánh siết chặt bàn tay phải rớm máu, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. “Là mày.”
“Ha ha, vẫn trí nhớ tuyệt vời của vị kiến trúc sư trưởng ngôi sao,” tiếng cười của Hoàng Bách vang lên đầy mỉa mai qua làn sóng vô tuyến nhiễu loạn. “Mày có thích món quà ra mắt mà tao dành cho tác phẩm để đời của mày không? Tháp Thiên Niên Kỷ... biểu tượng của sự an toàn tuyệt đối, giờ lại là chiếc quan tài thẳng đứng hoàn hảo nhất.”
Màn hình nhỏ của chiếc bộ đàm đột ngột giật mạnh, chuyển sang một luồng video truyền dẫn trực tiếp có độ phân giải thấp, mờ căm do nhiễu sóng bê tông. Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để trái tim Khánh như ngừng đập.
Trong khung hình rung lắc, giữa không gian lộng lẫy nhưng u tối của phòng triển lãm nghệ thuật VIP tại tầng 65, một cô bé đang bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ đặt giữa phòng. Cô bé mặc bộ đồng phục học sinh trường quốc tế lấm bẩn, mái tóc đuôi ngựa rối bù, đôi mắt sưng mọng vì khóc lóc thảm thiết. Trên ngực cô bé, chiếc còi cứu hộ bằng hợp kim titan đeo ở cổ khẽ đung đưa dưới ánh đèn báo động đỏ nhấp nháy.
“Lam Anh!” Khánh gầm lên, anh lao đến giật lấy chiếc bộ đàm bằng tay phải lành lặn, quên đi mọi đau đớn thể xác. “Bách! Thằng khốn nạn! Mày muốn gì ở tao thì cứ nhắm vào tao! Thả con gái tao ra!”
“Bố ơi! Cứu con... Con sợ lắm! Trong này... không khí nóng quá... con không thở được...” Tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãng của Lam Anh vang lên qua làn sóng rè rè, xé rách tâm can của vị kiến trúc sư trưởng. Đứa con gái mà anh đã bỏ mặc suốt ba năm qua sau cái chết của vợ, đứa con gái luôn nhìn anh bằng ánh mắt căm ghét, giờ đây đang gọi tên anh trong sự tuyệt vọng cùng cực.
“Bình tĩnh đi, Khánh,” giọng Hoàng Bách cắt ngang, lạnh băng và tàn nhẫn. “Tao không muốn mạng của mày dễ dàng như thế. Tao muốn mày phải nếm trải cảm giác bất lực tột cùng mà tao đã chịu đựng hai năm qua trong chốn lao tù, khi tất cả những gì mày trân quý nhất bị tước đoạt sạch sành sanh.”
Gương mặt Bách thoáng hiện lên trên màn hình bộ đàm, hốc hác và đầy những vết sẹo hằn học hận thù. “Nghe cho rõ đây. Hệ thống AI Aegis đã khóa chặt toàn bộ van khí tươi dẫn vào phân khu VIP tầng 65 theo lệnh của tao. Hiện tại, lượng oxy dự phòng trong phòng triển lãm chỉ còn đủ dùng cho con gái mày trong vòng một trăm hai mươi phút nữa. Mỗi phút mày chần chừ, con bé sẽ càng gần hơn với cái chết ngạt.”
“Mày muốn tiền? Tao sẽ ký chuyển nhượng toàn bộ cổ phần, toàn bộ bản quyền thiết kế tháp cho mày!” Khánh khẩn cầu, giọng anh run rẩy, sự duy lý lạnh lùng thường ngày hoàn toàn sụp đổ trước bản năng của một người cha.
“Tiền? Tập đoàn Vạn Phát và Trịnh Gia đã vắt chanh bỏ vỏ tao, đẩy tao vào tù để cướp đi Aegis. Mày nghĩ tao cần thứ tiền bẩn thỉu đó sao?” Bách cười điên cuồng. “Tao muốn cả thế giới này phải nhìn thấy cái biểu tượng hào nhoáng này sụp đổ! Tao muốn mày phải tự tay chứng kiến đứa con gái duy nhất của mình chết ngạt trong chính cái tòa tháp thông minh do mày thiết kế!”
“Và đừng nghĩ đến chuyện trốn thoát,” giọng Bách hạ thấp đầy đe dọa. “Tao biết ông Nguyễn Tấn đã đưa cho mày sơ đồ cống ngầm đô thị kết nối với móng hầm B3. Nếu mày bước chân vào đường cống ngầm đó để thoát ra ngoài tìm cảnh sát, tao thề sẽ kích hoạt hệ thống xả khí CO2 nồng độ cao rút cạn oxy ở tầng 65 ngay lập tức. Mày bước ra ngoài an toàn, con gái mày sẽ chết ngạt trong vòng ba mươi giây. Lựa chọn là ở mày, Khánh.”
*Tút... tút...*
Màn hình bộ đàm tắt ngấm, chìm vào bóng tối đen ngòm vô hồn. Căn phòng nghỉ nhân viên vệ sinh lại rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Khánh và tiếng rít gió u u dọc theo khe cửa gỗ.
Khánh đứng lặng đi, chiếc bộ đàm suýt tuột khỏi bàn tay phải run rẩy bám đầy mỡ bò và máu. Đầu óc anh như muốn nổ tung. Một trăm hai mươi phút. Con gái anh chỉ còn đúng hai tiếng đồng hồ để sống sót trong môi trường ngạt khí trên độ cao ba trăm mét. Trong khi anh đang bị kẹt sâu dưới đáy tháp, bả vai trái trật khớp vừa nẹp lại đau đớn tột cùng, tay phải rách sâu, thể xác kiệt quệ.
“Khánh,” Thùy Trang bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên bả vai lành lặn của anh, giọng cô chứa đựng sự lo lắng thực tế. “Anh nghe tôi nói đây. Với thể trạng hiện tại của anh, việc leo ngược lên tám mươi tầng tháp bằng đường cơ học là không tưởng. Khớp vai của anh chỉ vừa được nẹp tạm, nếu chịu lực kéo quá lớn khi leo trèo, nó sẽ rách cơ hoàn toàn và anh sẽ rơi xuống giếng thang chết ngay lập tức.”
Cô chỉ ngón tay vào bản vẽ hoàn công bằng giấy đang trải trên bàn. “Đường cống ngầm đô thị của ông Nguyễn Tấn dưới hầm B3 là lối thoát duy nhất lúc này. Chúng ta có thể thoát ra ngoài trong vòng mười lăm phút, báo cho lực lượng cảnh sát PCCC ngoài tháp. Họ có xe thang, có trực thăng cứu hộ, họ sẽ tiếp cận tầng sáu mươi lăm nhanh hơn chúng ta leo bộ gấp trăm lần!”
“Không được,” Khánh lắc đầu, đôi mắt anh đỏ ngầu, ánh lên một sự kiên định đến điên cuồng. “Aegis đã phong tỏa toàn bộ lối vào tháp bằng cửa thép chịu lực chống đạn. Cảnh sát ngoài tháp hoàn toàn bất lực, họ không thể thâm nhập vào trong nếu không có mã reset vật lý từ phòng máy chủ tối cao tầng 78. Nếu tôi trốn ra ngoài, Hoàng Bách sẽ biết ngay lập tức qua camera quét nhiệt. Gã sẽ giết Lam Anh trước khi cảnh sát kịp cắt một mảnh thép cửa.”
Anh nhìn thẳng vào Trang, giọng nói nghẹn lại nhưng đanh thép. “Tôi đã thỏa hiệp với tư bản, đã đồng ý cắt giảm chi phí an toàn để đổi lấy danh vọng ảo vọng. Chính sự vô tâm của tôi đã gián tiếp hại chết Mai Phương ba năm trước khi tôi mải làm việc tại công trình này. Tôi không thể... tuyệt đối không thể để mất Lam Anh thêm một lần nữa. Lần này, tôi phải tự mình cứu con.”
Khánh dùng tay phải lành lặn lật mở cuốn sổ tay thiết kế bám đầy bụi xi măng của mình để tìm kiếm sơ đồ Trục Kỹ Thuật 4. Khi anh lật đến trang vẽ mặt cắt dọc của giếng thang máy phụ, một mảnh giấy nhỏ, nhăn nhúm kẹp giữa các trang sách đột ngột rơi xuống sàn bê tông sũng nước.
Khánh cúi người nhặt mảnh giấy lên. Đó là bức tranh vẽ bằng màu sáp nguệch ngoạc của cháu Bi – đứa cháu họ sáu tuổi ở quê gửi tặng anh năm ngoái.
Bức tranh vẽ một tòa tháp khổng lồ đứng sừng sững giữa bầu trời xanh, và ở giữa tòa tháp là hình ảnh một người đàn ông mặc áo siêu nhân đỏ đang dang rộng hai tay bảo vệ những đứa trẻ nhỏ xung quanh. Phía dưới bức tranh là những nét chữ viết tay nghệch ngoạc của cháu Bi: *“Tòa nhà siêu nhân của chú Khánh luôn an toàn nhất. Chú Khánh là siêu nhân cứu người!”*
Nhìn những nét màu sáp ngây thơ, rực rỡ tương phản hoàn toàn với bóng tối ẩm mốc, khét lẹt của căn hầm tử thần, một luồng điện ấm áp đột ngột chạy dọc sống lưng Khánh. Lương tri và bản ngã của một kiến trúc sư chân chính – người từng được Giáo sư Huỳnh Thúc dạy rằng *“Một tòa nhà tốt phải có một lối thoát cho linh hồn”* – bỗng chốc thức tỉnh mạnh mẽ trong tâm trí anh.
Anh không thể chạy trốn bằng con đường cống ngầm hèn nhát nữa. Anh phải đối mặt với con quái vật sắt thép do chính mình tạo ra để chuộc lại mọi lỗi lầm.
“Tôi sẽ leo lên,” Khánh đứng thẳng người, ánh mắt anh không còn một tia do dự. “Sự tồn tại của Trục Kỹ Thuật 4 – giếng thang máy phụ chưa lắp cabin – là con đường duy nhất thẳng đứng chạy suốt tám mươi tầng tháp không bị hệ thống camera quét nhiệt của Aegis giám sát. Chúng ta sẽ leo ngược từ đây lên tầng sáu mươi lăm.”
Trang nhìn bức tranh sáp màu trên tay Khánh, rồi nhìn vào bả vai trái bọc nẹp gỗ chặt chẽ của anh. Cô khẽ thở dài, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười đầy nể phục. “Anh đúng là một gã điên, Khánh. Nhưng nếu anh đã quyết định chọn con đường tự sát này... thì tôi sẽ đi cùng anh để giữ cho cái nẹp vai của anh không bị gãy.”
Khánh gật đầu, cất cẩn thận bức tranh của cháu Bi vào túi áo sơ mi rách nát sát lồng ngực ấm nóng. Anh cầm chiếc bộ đàm nội bộ công trình lên, định bấm nút gửi một thông điệp thách thức đến Hoàng Bách.
Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa chạm vào nút phát sóng, chiếc bộ đàm đột ngột rè lên một tiếng chói tai.
Tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn tột cùng của Lam Anh vang lên một lần nữa qua loa phát thanh bị nhiễu sóng nặng: “Bố ơi! Cứu con... con không thở được... Bố ơi...!”
*XẸT!!!*
Âm thanh thoại của cô bé đột ngột bị cắt đứt ngúm, thay vào đó là tiếng cười lạnh lùng, điên cuồng đầy hận thù của Hoàng Bách dội lại từ bóng tối sâu thẳm của tòa tháp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!