Đánh Đổi Bằng Xương Máu
Tiếng rít cơ học từ cánh cửa thép Gate-B2 nặng hai tấn dội vào màng nhĩ Nam Khánh như một tiếng gầm của quái thú kim loại. Trong ánh sáng đỏ lòm, quái dị của hệ thống báo động khẩn cấp Aegis, bóng tối của Trạm biến áp trung thế hầm B2 đang bị xé toạc bởi những tia lửa điện xanh lét phóng ra từ tủ điện trung thế bị nổ hỏng. Khói điện khét lẹt, đậm đặc mùi ozone cháy và nhựa PVC nóng chảy tràn ngập không gian, bóp nghẹt từng nhịp thở của cả ba người.
“Mười... Chín... Tám...”
Giọng nói AI tổng hợp vô cảm của hệ thống Aegis vẫn đều đặn đếm ngược qua loa phát thanh nội khu bị nhiễu sóng. Cánh cửa thép đặc dày mười centimet sơn màu đỏ phòng cháy đang sliding sụp xuống từ trần nhà với tốc độ kinh hoàng. Nó không phải là một cánh cửa bình thường, mà là một tấm chắn thủy lực chịu lực va đập lên tới năm tấn, một khi đã sập khít thì không một sức lực cơ học thông thường nào có thể lay chuyển.
“Trang! Mau lên! Đưa chú Sáu qua trước!” Khánh khàn giọng hét lên, lồng ngực anh thắt lại vì ho khan. Phổi anh nóng rát như có tàn tro nung đỏ cào xé sau những giây phút hít thở trong làn khói độc.
Thùy Trang mím chặt môi, gương mặt lấm lem bụi than và bết dính mồ hôi hiện rõ vẻ quyết liệt. Cô gồng hết sức lực của một kỹ sư thực địa, hai tay ôm chặt lấy chú Sáu Lực vẫn đang hôn mê sâu, dùng hết sức đẩy thân hình nặng nề của ông qua khe hở đang thu hẹp dần dưới chân cánh cửa Gate-B2. Nước ngầm đen ngòm bám đầy mỡ bò dưới sàn hầm làm cô trơn trượt, nhưng Trang vẫn nghiến răng chịu đựng, đẩy được chú Sáu qua bên kia ranh giới an toàn.
Nhưng ngay khi Trang định rướn người bò qua theo, đai lưng dụng cụ cơ khí bám đầy mỏ lết và kìm búa của cô vô tình bị móc chặt vào một thanh thép dầm sàn bị biến dạng do vụ nổ tủ điện trước đó.
*Phựt!*
Cú giật mạnh khiến Trang mất đà, ngã nhào xuống sàn bê tông sũng nước ngập. Mép cánh cửa thép Gate-B2 chỉ còn cách lưng cô chưa đầy ba mươi centimet, vẫn đang sập xuống với lực ép thủy lực tàn nhẫn không hề có dấu hiệu dừng lại.
“Trang!” Khánh gầm lên.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng lập tức phân tích kịch bản. Lực ép cơ học của cửa sập khẩn cấp là tuyệt đối. Nếu không có vật cản chịu lực, Trang sẽ bị nghiền nát ngay lập tức dưới cánh cửa nặng hai tấn. Anh không còn búa thép vonfram cứu hộ để chêm vào khe cửa vì nó đã bị rơi mất dưới nước ngập hầm B3.
Khánh nhìn quanh với tốc độ của một tia chớp. Sát vách tường bê tông có một thanh gỗ pallet vỡ dài khoảng một mét rưỡi. Anh lao đến, dùng bàn tay phải đang rách sâu chảy máu đầm đìa nắm chặt lấy thanh gỗ, dùng hết sức tàn chêm mạnh vào mép dưới của cánh cửa đang sập.
*Rắc... Răng rắc!*
Thớ gỗ thông chịu lực uốn quá giới hạn lập tức bị lực ép thủy lực khổng lồ nghiền nát thành trăm mảnh vụn bắn tung tóe. Mép cửa thép tiếp tục hạ xuống, chỉ còn cách bả vai của Trang mười lăm centimet.
Không còn thời gian để do dự. Không còn một công cụ cơ học nào khác xung quanh.
Khánh đưa ra một quyết định điên cuồng mà cả đời anh chưa từng nghĩ tới. Anh xoay người, thrust bả vai trái đang bị chấn thương nghiêm trọng và tấm lưng gầy gò của mình vào ngay dưới mép cánh cửa thép Gate-B2 đang sập xuống, dùng chính cơ thể trần trụi của mình làm một chiếc kích thủy lực nhân tạo.
*HỰ!*
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng Khánh khi trọng lượng khổng lồ của cánh cửa thép đè nặng lên lưng anh. Lực nén cơ học cực đại dội thẳng vào bả vai trái vốn đã bị lệch nẹp gỗ tổn thương từ các tập trước.
*RẮC... KHỤC!*
Tiếng xương khớp rạn nứt và thớ cơ bị xé rách vang lên rùng rợn dưới lớp da thịt của Khánh. Chỏm xương cánh tay trái của anh bị lực nén hai tấn ép chệch hoàn toàn khỏi ổ chảo chấn động cơ học cực mạnh, bả vai trái lệch hẳn xuống một góc dị dạng. Một cơn đau trắng xóa, buốt nhói tột cùng như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào trung khu thần kinh đại não, khiến tầm nhìn của anh lập tức bị mờ cục bộ, chỉ còn một màn sương đỏ lòm bủa vây.
“Trang... bò... bò mau!” Khánh nghiến răng gầm lên, máu tươi từ vết rách môi chảy ròng ròng xuống cằm, đôi mắt anh đỏ ngầu vì áp lực máu tăng vọt.
Trang bàng hoàng nhìn bả vai trái của Khánh đang co rút, run rẩy dữ dội dưới sức nặng của cánh cửa thép Gate-B2. Cô hiểu rằng anh đang dùng chính sinh mạng và xương máu của mình để đổi lấy từng giây quý giá cho cô. Không để sự hy sinh của anh trở nên vô ích, Trang dùng hai tay bám chặt vào sàn bê tông, dứt khoát giật mạnh đai dụng cụ bị kẹt, chấp nhận bỏ lại toàn bộ dụng cụ nặng nề để trườn người qua khe hẹp dưới mép cửa.
Ngay khi gót chân của Trang vừa qua khỏi ranh giới rào cản, Khánh không còn đủ sức chịu đựng lực nén tàn nhẫn. Lực cơ bắp của anh hoàn toàn sụp đổ.
Anh lấy hết sức tàn, dùng chân phải đạp mạnh vào vách tường để đẩy cơ thể mình lăn xả ra phía sau.
*UỲNH!!!*
Cánh cửa thép Gate-B2 sập khít hoàn toàn xuống sàn bê tông ướt sũng, tạo ra một tiếng nổ va chạm cơ học kinh hoàng, làm rung chuyển cả hệ thống sàn nâng kỹ thuật hầm B2. Bọt nước và bùn đất bắn tung tóe lên mặt Khánh. Cánh cửa đã khóa chặt hai đầu, ngăn cách hoàn toàn phân khu trạm biến áp trung thế đang rò rỉ điện chập cháy với lối đi dẫn lên sảnh thang máy hàng.
Khánh nằm vật lộn trên sàn nước ngập lạnh buốt, toàn thân run rẩy co quắp. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn, liệt tạm thời và mất đi 50% khả năng vận động. Bả vai trái lệch hẳn xuống, sưng phồng lên dưới lớp áo sơ mi trắng rách nát bám đầy bụi xi măng và máu tươi. Cơn đau thấu xương dội lên theo từng nhịp tim đập, khiến anh không thể thở nổi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước bẩn rỉ xuống mắt cay xè.
Trang lao đến bên anh, gương mặt cô tái nhợt vì hoảng sợ. “Khánh! Anh thế nào rồi? Khớp vai trái của anh... nó bị chệch hoàn toàn rồi!”
“Chú... chú Sáu...” Khánh thều thào, giọng nói yếu ớt chỉ còn là tiếng gió rít qua kẽ răng.
“Chú Sáu vẫn an toàn, ông ấy đang thở yếu nhưng không bị thương thêm,” Trang nói nhanh, cô cố gắng đỡ Khánh ngồi dậy bằng tay phải lành lặn của anh. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Tiếng nổ của cửa Gate-B2 chắc chắn đã đánh động đến đội tuần tra của Phan Lôi. Chúng sẽ lần theo vết máu của anh để tìm đến đây.”
Khánh nhìn xuống bắp tay trái đang run rẩy của mình. Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay phải từ tập trước vẫn đang rỉ máu, hòa cùng máu từ bả vai tạo thành một vệt đỏ sẫm kéo dài trên sàn nước ngập. Anh biết Trang nói đúng. Đội tuần tra của Phan Lôi được trang bị chó nghiệp vụ Becgie Đức hung dữ, khứu giác nhạy bén của chúng sẽ dễ dàng phát hiện ra mùi máu tươi này trong vòng vài phút.
“Bản đồ... bản đồ giấy...” Khánh lẩm nhẩm, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo duy lý cuối cùng trong đầu.
Trang nhanh chóng rút từ trong túi đồ bảo hộ sũng nước ra bản vẽ hoàn công hầm B2 bằng giấy. Dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt của đèn báo động khẩn cấp, cô dùng ngón tay run rẩy chỉ vào một góc khuất cuối hành lang kỹ thuật trục B.
“Cách đây hai mươi mét... có một Phòng nghỉ nhân viên vệ sinh hầm B2,” Trang nói, giọng cô gấp gáp. “Nó nằm khuất sau lối thoát hiểm phụ, cửa gỗ không khóa và không có camera giám sát của Aegis. Đó là nơi ẩn nấp tạm thời duy nhất của chúng ta lúc này.”
“Đi...” Khánh nghiến răng chịu đựng cơn đau, gượng dậy bằng chân phải.
Trang đỡ lấy chú Sáu Lực bằng một bên vai, tay kia dìu lấy cánh tay phải lành lặn của Khánh. Cả ba người di chuyển chậm chạp, lê bước trong bóng tối đỏ lòm của hành lang kỹ thuật hẹp. Tiếng nước ngập đen ngòm bám đầy mỡ bò kèn kẹt dưới gót giày của họ vang lên đơn độc, hòa cùng tiếng rít gió u u rùng rợn từ giếng thang máy phụ dội lại từ xa.
Sau những giây phút dài dằng dặc như cả thế kỷ, họ tiếp cận được cánh cửa gỗ cũ kỹ của phòng nghỉ nhân viên vệ sinh hầm B2. Trang dùng chân đẩy cửa, đưa chú Sáu Lực vào đặt nằm trên chiếc ghế băng dài bằng gỗ mục nát, rồi nhanh chóng khóa chặt cửa từ bên trong.
Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp và bốc mùi nồng nặc của nước tẩy rửa, javel và ẩm mốc lâu ngày. Không có cửa thông gió trực tiếp, lượng dưỡng khí ở đây cực kỳ thấp, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề. Ánh sáng duy nhất trong phòng đến từ luồng sáng nhấp nháy, yếu ớt của chiếc Đèn pin LED dã ngoại kẹp trên mũ bảo hộ của Trang đặt trên bàn.
Khánh ngồi bệt xuống góc tường bê tông lạnh buốt, đầu tựa vào vách đá, hơi thở đứt quãng. Cơn đau từ bả vai trái đã chuyển từ white-hot sang một cơn đau nhức nhối, âm ỉ và sâu hoắm tận xương tủy. Anh biết, nếu không nắn lại khớp vai ngay lập tức, các dây thần kinh và mạch máu quanh khớp vai sẽ bị chèn ép vĩnh viễn, cánh tay trái của anh sẽ bị hoại tử hoặc liệt hoàn toàn trước khi anh kịp leo lên tầng 65 để cứu con gái Lam Anh.
“Trang... giúp tôi nắn lại khớp vai,” Khánh nhìn thẳng vào mắt Trang, ánh mắt anh lạnh lùng đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Trang giật mình, cô lùi lại một bước, lắc đầu đầy lo ngại. “Không được! Tôi là kỹ sư cơ điện, không phải bác sĩ ngoại khoa! Nếu nắn sai kỹ thuật, tôi có thể làm đứt động mạch dưới đòn hoặc gãy cổ xương cánh tay của anh!”
“Tôi tự tính toán được góc độ,” Khánh cắt lời cô, giọng anh đanh thép, không chấp nhận sự thương lượng. “Khớp vai trái của tôi bị chệch ra phía trước và xuống dưới (anterior-inferior dislocation). Theo nguyên lý đòn bẩy vật lý tối ưu, chỉ cần tạo ra một lực kéo giãn dọc theo trục xương cánh tay (traction) kết hợp với lực xoay ngoài (external rotation) và lực đẩy ngược từ góc tường bê tông này, chỏm xương sẽ tự động trượt về vị trí cũ trong ổ chảo.”
Anh dừng lại để thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, làm nhòe đi vết máu khô trên má. “Nếu không nắn lại vai... tôi không thể leo ngược Trục Kỹ Thuật 4 được. Lam Anh... con gái tôi không còn nhiều thời gian. Tôi phải leo lên.”
Nhìn vào ánh mắt kiên định, chứa đựng cả sự tuyệt vọng lẫn quyết tâm sinh tử của người cha trước mặt, Trang cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô hiểu rõ, la bàn đạo đức của Nam Khánh đã hoàn toàn thay đổi. Anh không còn là vị kiến trúc sư trưởng lạnh lùng, duy lý chạy theo danh vọng tư bản nữa; anh đang sẵn sàng đánh đổi bằng xương máu của mình để sửa chữa sai lầm quá khứ và bảo vệ đứa con gái duy nhất.
“Được rồi,” Trang hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh của một kỹ sư thực địa. Cô mở hộp sơ cứu y tế cá nhân của mình đặt trên bàn, lấy ra một bình xịt lạnh giảm đau cơ học và một cuộn băng keo bạc chịu nhiệt siêu dính.
“Tôi có bình xịt lạnh này, nó sẽ làm tê liệt tạm thời các thụ thể cảm giác đau trên da của anh trong vòng vài phút,” Trang nói, cô lắc đều bình xịt và phun một luồng hơi lạnh buốt màu trắng xóa trực tiếp vào vùng bả vai trái đang sưng phồng của Khánh.
Cảm giác lạnh buốt tức thì tạm thời làm dịu đi cơn đau nhức nhối, nhưng Khánh biết, đây chỉ là sự đánh lừa cảm giác ngắn hạn. Cơn đau thực thể từ sâu bên trong thớ cơ bị kẹt vẫn đang chực chờ bùng nổ.
“Túi đồ bảo hộ của tôi có một mảnh gỗ thông từ pallet vỡ lúc nãy,” Trang nói tiếp, cô nhặt mảnh gỗ dài khoảng bốn mươi centimet bọc trong lớp vải thô sạch lên. “Tôi sẽ dùng nó làm thanh nẹp gỗ tự chế để cố định khớp vai cho anh ngay sau khi nắn xong. Băng keo bạc chịu nhiệt này sẽ giữ chặt thanh nẹp không bị lệch khi anh vận động.”
“Tốt... chuẩn bị đi,” Khánh đứng dậy, dựa lưng và bả vai trái bị lệch vào góc tường bê tông nhám của phòng nghỉ.
Anh hướng dẫn Trang đứng đối diện, hai tay nắm chặt lấy cổ tay trái của anh. “Khi tôi ra hiệu, cô phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kéo căng cánh tay trái của tôi dọc theo thân người một góc ba mươi độ. Cùng lúc đó, tôi sẽ tự xoay người mạnh về phía góc tường để dùng cạnh tường làm điểm tựa đẩy chỏm xương cánh tay trượt ngược vào ổ chảo. Hiểu chưa?”
Trang gật đầu, đôi bàn tay cô run rẩy bám chặt lấy cổ tay lấm lem máu và mỡ bò của Khánh. “Tôi sẵn sàng rồi.”
Khánh nhắm mắt lại, nhẩm công thức tính toán lực kéo cơ học trong đầu để phân tán sự tập trung khỏi cơn đau sắp tới. Anh hít vào một hơi thật sâu, giữ hơi thở ở vùng cơ hoành theo phương pháp thở thiền định để hạ nhịp tim đang đập điên cuồng 140 lần/phút.
“Ba... Hai... Một... KÉO!” Khánh hét lên.
Trang nghiến răng, gồng toàn bộ cơ bắp vai và lưng, giật mạnh cánh tay trái của Khánh ra phía trước và xuống dưới với một lực kéo giãn liên tục.
Cùng lúc đó, Khánh dùng chân phải làm trụ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể xoay mạnh bả vai trái bị lệch áp sát vào góc tường bê tông nhám, tạo ra một lực đẩy đối nghịch cực mạnh.
*KHỰC!!!*
Một tiếng động cơ học rùng rợn, khô khốc vang lên từ sâu dưới thớ thịt của Khánh khi chỏm xương cánh tay trượt mạnh qua mép ổ chảo và sập mạnh trở lại vị trí giải phẫu ban đầu.
“A... A... GÁRRRR!!!”
Một tiếng hét nghẹn ngào, đau đớn tột cùng bộc phát ra từ cổ họng Khánh rồi bị dập tắt ngay lập tức khi anh chủ động cắn chặt môi đến mức rớm máu tươi để tránh phát ra tiếng động lớn ra ngoài hành lang. Toàn bộ cơ thể anh co rút dữ dội, mắt anh trợn ngược, và anh đổ sụp xuống sàn bê tông, suýt nữa ngất xỉu lâm sàng do cú sốc đau đớn tột đỉnh vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.
Trang lập tức quỳ xuống bên cạnh anh, nhanh chóng dùng thanh nẹp gỗ tự chế áp sát dọc theo bắp tay trái và bả vai của anh. Cô kéo mạnh cuộn băng keo bạc chịu nhiệt, quấn liên tục nhiều vòng chặt chẽ quanh ngực, bả vai và cánh tay trái của Khánh để cố định hoàn toàn khớp vai vừa nắn vào thân người, ngăn không cho xương bị chệch ra ngoài khi vận động.
Khánh nằm im trên sàn, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh hòa cùng máu tươi rỉ ra từ môi ướt sũng cả cổ áo sơ mi rách nát. Cơn đau đớn khủng khiếp dần dần dịu đi, thay vào đó là cảm giác tê dại, căng cứng của khớp vai đã được cố định bằng nẹp gỗ và băng keo bạc.
Anh khẽ cử động các ngón tay trái. Chúng đã có cảm giác trở lại, dù vẫn còn rất yếu và run rẩy.
“Anh... anh ổn chứ?” Trang thầm thì, mắt cô đỏ hoe vì xúc động trước sự chịu đựng phi thường của anh.
Khánh gượng cười một cách méo mó, dùng tay phải lành lặn vịn vào cạnh bàn để đứng dậy. “Khớp... khớp đã vào vị trí. Thanh nẹp này... giữ lực rất tốt. Cảm ơn cô, Trang.”
Đột nhiên, từ phía hành lang kỹ thuật bên ngoài cánh cửa gỗ của phòng nghỉ vệ sinh, vang lên một tiếng động lạ.
*Gừ... Gừ...*
Tiếng gầm gừ trầm đục, đe dọa của loài động vật săn mồi vang lên sát khe cửa, kéo theo tiếng móng vuốt sắc nhọn cào kèn kẹt vào mặt gỗ mục nát.
Đội tuần tra của Phan Lôi đã dùng chó nghiệp vụ lùng sục bám theo vết máu của Khánh rò rỉ dọc hành lang kỹ thuật, và con Becgie Đức hung dữ đã đánh hơi thấy mùi máu tươi sát bên ngoài cánh cửa phòng nghỉ nhân viên vệ sinh hầm B2.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!