Trận Chiến Cầu Dao
Bóng tối dưới đáy hầm B3 của Tháp Thiên Niên Kỷ không còn tĩnh lặng nữa. Nó rít lên, gầm rú và thở ra thứ hơi lạnh buốt xương của mạch nước ngầm đang cuộn xoáy dữ dội. Sau cú sập kinh hoàng của dầm bê tông số 12, lối thoát duy nhất qua cầu thang sắt kỹ thuật đã bị hàng chục tấn đất đá và xà gồ thép đổ nát chặn chết. Tiếng nước phun xối xả từ đường ống làm mát vỡ tuy đã ngưng sau nỗ lực khóa van chặn của Nam Khánh, nhưng mực nước đen ngòm, nhớp nháp mỡ bò và dầu diesel dưới sàn vẫn đang dâng lên đều đặn từng centimet, liếm dần lên bệ máy bơm thủy lực – nơi chú Sáu Lực đang nằm bất tỉnh nhân sự.
Nam Khánh vịn chặt tay phải vào thành bệ máy bơm, cố gượng dậy. Cơn đau từ khớp vai trái bị trật khớp một lần nữa bùng lên như một luồng điện cao thế giật thẳng vào đại não. Lớp băng gạc tự chế quấn quanh vai anh đã rách nát, sũng nước bẩn và máu đỏ sẫm loang lổ. Thanh nẹp gỗ pallet vỡ hoàn toàn vô dụng, khiến cánh tay trái của vị kiến trúc sư trưởng buông thõng, mất hoàn toàn khả năng chịu lực. Phổi anh nóng rát, mỗi nhịp thở là một lần ho khan sặc sụa do tàn dư của khí CO2 rò rỉ và bụi xi măng mịn đang lơ lửng trong không khí ẩm ướt.
“Khánh! Chúng ta không thể ở lại đây!” Thùy Trang khàn giọng hét lên để át đi tiếng còi báo động dội lại từ các vách tường hầm. Cô đang dùng một tay giữ chặt đầu chú Sáu Lực để tránh nước ngập, tay kia nâng chiếc Đèn pin LED dã ngoại quét một luồng sáng yếu ớt, chập chờn qua đống đổ nát. “Nước ở hầm B3 này bắt đầu dâng ngược lên các đường ống xả tràn. Nếu nó chạm vào tủ điện hạ thế của Trạm biến áp trung thế hầm B2 ngay phía trên đầu chúng ta, toàn bộ hệ thống điện hầm sẽ đoản mạch dây chuyền. Lúc đó, cả hai tầng hầm sẽ biến thành một lò điện khổng lồ!”
Khánh nhắm mắt lại trong hai giây. Trong bóng tối của tâm trí, khả năng hình dung không gian 3D siêu việt của anh lập tức tái hiện lại sơ đồ mặt cắt dọc của tòa tháp. Trạm bơm hầm B3 kết nối với trạm biến áp hầm B2 bằng một đường ống xả tràn thủy lực đường kính 80cm, chạy chéo một góc 45 độ qua vách bê tông chịu lực chính. Đó là lối đi duy nhất chưa bị đống đổ nát của dầm số 12 chôn vùi.
“Trang... giúp tôi đỡ chú Sáu lên khoang đệm an toàn của đường ống,” Khánh nghiến răng nói, giọng khàn đặc. “Chúng ta phải bò ngược lên hầm B2 qua đường ống xả tràn đó. Tôi sẽ đi tiên phong.”
“Nhưng vai trái của anh...” Trang nhìn bả vai lệch hẳn xuống của Khánh với vẻ ái ngại tột độ. Cô hiểu rõ, việc leo ngược một đường ống dốc 45 độ, trơn trượt đầy dầu mỡ công nghiệp bằng một tay phải lành lặn là một cực hình vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.
“Tôi tự chịu trách nhiệm về cái vai này,” Khánh cắt lời cô, ánh mắt lạnh lùng dứt khoát. “Chính sự thỏa hiệp của tôi với tập đoàn Vạn Phát khi đồng ý cắt giảm thép chịu lực dầm móng đã gián tiếp tạo ra đống đổ nát này. Tôi không thể để chú Sáu hay cô phải chết vì sai lầm của tôi. Mau lên!”
Trang mím môi, không tranh cãi thêm. Sự quả cảm của nữ kỹ sư trưởng thuộc Đội bảo trì cơ điện Millennial bộc phát. Cô khéo léo dùng dây đai an toàn trên bộ đồ bảo hộ buộc chặt chú Sáu Lực vào lưng mình, đảm bảo đầu ông luôn hướng lên trên để tránh ngạt nước. Khánh dùng tay phải bám vào mép miệng ống xả tràn bằng thép rỉ sét, gồng lực bả vai để kéo cơ thể ướt sũng của mình vào lòng ống tối tăm.
Lòng ống chật hẹp, bám đầy một lớp mỡ bò đen kịt và nhớt rỉ sét trơn tuột. Sức gió hút ngược từ giếng thang máy phụ dội xuống qua các khe hở tạo ra những tiếng u u rùng rợn. Khánh phải dùng đầu gối và gót chân tì mạnh vào vách ống, tay phải bám chặt vào các mối nối đinh tán để nhích từng centimet. Mỗi lần rướn người, bả vai trái bị trật khớp lại cọ xát vào thành ống hẹp, truyền đến một cơn đau thấu xương khiến anh nấc nghẹn trong cổ họng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước bẩn rỉ xuống mắt cay xè. Chiếc búa thép vonfram cứu hộ – công cụ phá dỡ chủ lực của anh – đã bị rơi mất dưới đáy nước ngập hầm B3 lúc nãy, khiến anh cảm thấy tay trắng và bất lực hơn bao giờ hết.
Phía sau anh, Trang cắn răng chịu đựng sức nặng của chú Sáu Lực trên lưng, dùng hai chân đẩy mạnh để giữ thăng bằng. Chiếc Đèn pin LED dã ngoại kẹp trên mũ bảo hộ của cô quét những luồng sáng loang loáng, cắt đôi bóng tối ngột ngạt của đường ống xả tràn.
Sau gần mười phút leo trèo tuyệt vọng trong lòng ống dốc, bàn tay phải của Khánh chạm vào lưới lọc rác ở đầu ra hầm B2. Lưới sắt đã bị áp lực nước ngầm dâng cao đẩy bung một góc. Khánh dùng hết sức tàn của cánh tay phải, nạy mạnh tấm lưới sắt rỉ sét ra ngoài, rồi lăn người ngã nhào xuống sàn bê tông của Trạm biến áp trung thế hầm B2. Trang cũng nhanh chóng bò ra ngay sau đó, thở dốc bên cạnh chú Sáu Lực vẫn đang hôn mê sâu.
Trạm biến áp hầm B2 bao trùm bởi một bầu không khí nóng rực và khét lẹt. Tiếng rít u u của dòng điện trung thế 22kV chạy qua các cuộn dây đồng của máy biến áp khổng lồ tạo ra những rung động nhẹ dưới sàn. Nước ngầm đen ngòm từ hầm B3 bắt đầu rò rỉ qua các khe nứt sàn nâng kỹ thuật, tạo thành những vũng nước lớn loang lổ sát chân các tủ phân phối điện hạ thế.
Đột nhiên, từ phía phòng máy phát điện dự phòng nằm khuất sau bức tường kính cường lực, vang lên tiếng kim loại va chạm kèn kẹt và tiếng rít của động cơ diesel bị cưỡng bức hoạt động quá tải.
Khánh và Trang giật mình nhìn qua vách kính. Dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của hệ thống báo động khẩn cấp, một bóng người mặc bộ đồ kỹ thuật bám đầy dầu mỡ đang cầm chiếc kìm cắt cáp thủy lực cỡ lớn, điên cuồng cắt phá các đường dây tín hiệu điều khiển của bộ điều tốc máy phát điện dự phòng.
“Trần Long!” Trang thốt lên, đôi mắt cô trợn trừng vì kinh ngạc xen lẫn giận dữ. “Tên khốn đó là lính gác trạm điện ca trực đêm nay! Tại sao hắn lại phá hủy bộ điều tốc?”
“Hắn không phải đang sửa chữa,” Khánh nhận định ngay lập tức, mắt anh nheo lại đầy cảnh giác. “Hắn đang cố tình phá hủy bộ điều tốc để máy phát điện hoạt động quá tải dẫn đến nổ tung khi lưới điện chính sụp đổ hoàn toàn. Đó là kế hoạch của Hoàng Bách để cắt đứt mọi nguồn điện dự phòng khẩn cấp của tháp, giam chết tất cả chúng ta dưới này.”
Long nghe thấy tiếng động, hắn quay phắt lại. Đôi mắt sau lớp kính bảo hộ tối màu của hắn ánh lên sự tàn nhẫn, lạnh lùng. Không một lời cảnh báo, Long vác chiếc kìm thủy lực nặng nề lao thẳng ra khỏi phòng máy phát, hướng về phía Trang và Khánh. Lưỡi kìm bằng thép chịu lực sắc bén, dài nửa mét vung lên, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ vật cản nào.
“Trang! Tránh ra!” Khánh hét lớn, cố gắng dùng tay phải đẩy Trang sang một bên.
Long vung mạnh chiếc kìm thủy lực. Lưỡi kìm chém sượt qua vai Khánh, va mạnh vào cánh cửa thép của tủ điện phụ bên cạnh, tạo ra một loạt tia lửa điện nổ đanh tai và một vết lõm sâu hoắm trên vách thép. Lực va đập mạnh đến mức khiến Khánh bị chấn động dội ngược, ngã nhào xuống vũng nước ngập dưới sàn. Khớp vai trái của anh lại một lần nữa chịu lực tác động, đau đớn đến mức khiến anh tạm thời mất đi khả năng định hướng, mắt nổ đom đóm.
Trần Long không dừng lại. Hắn xoay người, vung chiếc kìm thủy lực nhắm thẳng vào đầu Trang đang cố gắng bảo vệ chú Sáu Lực ở góc tường. Trong không gian chật hẹp của trạm biến áp, Trang bị dồn vào góc chết, không có đường lui.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Trang bộc phát phản xạ của một kỹ sư thực địa. Cô rút chiếc Đèn pin LED dã ngoại đang kẹp trên mũ bảo hộ, nhấn mạnh nút nguồn ba lần liên tiếp để kích hoạt chế độ nhấp nháy SOS với cường độ sáng tối đa 1200 lumens.
Luồng ánh sáng trắng lóa, nhấp nháy liên tục với tần số cao dội thẳng vào mắt Trần Long qua lớp kính bảo hộ. Sự thay đổi ánh sáng đột ngột trong bóng tối làm mù tạm thời võng mạc của Long. Hắn rú lên một tiếng đau đớn, mất phương hướng hoàn toàn, nhát chém bằng kìm thủy lực bị lệch hướng, chém sập vào thanh đồng tiếp địa của tủ điện trung thế.
*ẦM!*
Tia lửa hồ quang điện xanh lét bắn ra tung tóe từ thanh tiếp địa bị chập, nhiệt lượng tỏa ra làm nóng chảy một phần vỏ nhựa của cáp nguồn. Trần Long bị lực phản hồi của dòng điện giật mạnh, loạng choạng lùi lại vài bước, chiếc kìm thủy lực nặng nề rơi khỏi tay hắn, nện xuống sàn bê tông vang lên tiếng động khô khốc.
Cùng lúc đó, tại tủ điện hạ thế trung tâm, hệ thống đèn LED báo hiệu lỗi bắt đầu nhấp nháy liên tục. Những đốm đèn đỏ rực nhấp nháy theo nhịp: *ba ngắn, hai dài*.
Khánh gượng dậy từ vũng nước, đầu óc anh xoay mòng mòng nhưng thói quen đọc mã lỗi hệ thống lập tức kích hoạt. Anh nhìn chằm chằm vào nhịp nhấp nháy của đèn LED.
“Mã lỗi E32...” Khánh thầm thì, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng. “Xung đột thuật toán PCCC. Hệ thống tự động dập lửa bằng khí CO2 của Aegis đã bị khóa van tự động do nhận diện sai lệch tín hiệu cháy giả. Tủ điện hạ thế đang bị quá nhiệt nghiêm trọng do rò rỉ nước từ hầm B3 dâng lên chạm vào các cực đấu nối. Nếu không làm mát ngay lập tức, trạm điện sẽ phát nổ!”
Khánh nhìn quanh phòng. Chiếc búa cứu hộ của anh đã mất, anh không thể dùng lực cơ học để đập vỡ tủ điện điều tốc để ngắt nguồn cơ học được nữa. Tia lửa điện bắn ra từ tủ điện quá mạnh, tỏa ra nhiệt lượng nóng rát buộc anh phải lùi lại. Khói điện khét lẹt, đen kịt từ các sợi cáp nhựa bị cháy bắt đầu bốc lên cuồn cuộn, bao trùm toàn bộ trạm biến áp, khiến tầm nhìn sụt giảm nhanh chóng và gây ra những cơn ho sặc sụa, khó thở cấp tính cho cả ba người.
“Khánh! Tôi không giữ chân hắn được lâu đâu!” Trang hét lên.
Trần Long sau vài giây choáng váng đã bắt đầu lấy lại thị lực. Hắn gầm gừ như một con thú hoang, cúi xuống định nhặt lại chiếc kìm thủy lực để tiếp tục tấn công.
Khánh biết mình không thể đấu lực với Long trong tình trạng kiệt quệ này. Anh nhìn thấy hộp điều khiển van xả nước thủ công (manual sprinkler valve) gắn trên bức tường bê tông đối diện, được bảo vệ sau một lớp kính cường lực mỏng.
“Trang! Giữ chân hắn thêm năm giây!” Khánh hét lớn, dùng hết sức tàn của đôi chân đạp nước lao thẳng về phía hộp van.
Anh không có búa. Khánh dùng chính cùi chỏ tay phải lành lặn của mình nện mạnh vào lớp kính bảo vệ.
*Xoảng!*
Mảnh kính cường lực sắc nhọn cứa rách da tay phải của Khánh, máu tươi phun ra xối xả, nhưng anh không bận tâm. Anh thò bàn tay rớm máu vào trong, nắm chặt lấy chiếc vô lăng sắt của van xả nước thủ công và vặn mạnh theo chiều ngược kim đồng hồ.
*Kèn kẹt... kèn kẹt...*
Chiếc van chặn rỉ sét chuyển động. Ngay lập tức, hệ thống sprinkler trên trần trạm biến áp hầm B2 được kích hoạt cưỡng bức, bỏ qua toàn bộ lệnh khóa từ xa của Aegis. Nước sạch áp lực cao phun ra xối xả từ các vòi phun trên trần, dội thẳng xuống tủ điện hạ thế đang bốc cháy và trạm biến áp trung thế.
Luồng nước lạnh dội xuống làm giảm nhiệt độ của tủ điện hạ thế ngay lập tức, dập tắt đám cháy chập điện ban đầu và tạo ra một bức tường hơi nước trắng xóa, mịt mù trong phòng.
Trần Long bị luồng nước lạnh dội thẳng vào mặt, lại một lần nữa bị mất phương hướng. Trang tận dụng cơ hội, cô lao lên từ phía sau hơi nước, dùng chiếc kìm điện cách điện dòng cao áp có tay cầm bọc cao su dày kẹp chặt lấy cổ tay của Trần Long, vặn ngược khớp tay hắn ra sau lưng.
“Khánh! Trợ lực!” Trang hét lên.
Khánh lao đến từ phía bên kia, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gầy gò của mình húc mạnh vào người Long, đẩy tên lính gác biến chất ngã nhào vào góc tủ điện phụ đang bị chập điện rò rỉ nước ngập.
Khi cơ thể Trần Long chạm vào vũng nước sát chân tủ điện phụ đang rò rỉ tia lửa điện, dòng điện 220V chạy qua vũng nước lập tức phóng thẳng vào người hắn. Long rú lên một tiếng nghẹn họng, toàn thân co giật dữ dội dưới tác động của dòng điện cực lớn. Đôi mắt hắn trợn ngược, chiếc kìm thủy lực rơi hẳn xuống sàn, và cơ thể hắn đổ sụp xuống, bất tỉnh hoàn toàn trên nền bê tông ướt sũng.
Trang buông tay khỏi kìm điện, thở dốc lùi lại, bàn tay phải của cô bị bỏng nhẹ do tia lửa điện bắn vào đỏ ửng.
“Chúng ta... làm được rồi...” Trang thầm thì, gương mặt lấm lem bụi than và nước của cô hiện rõ vẻ kiệt quệ.
Nhưng Nam Khánh không trả lời. Bản năng của một kiến trúc sư trưởng am hiểu kết cấu cảnh báo anh rằng hiểm họa thực sự chỉ mới bắt đầu.
Nước ngập từ vòi phun sprinkler tuy dập tắt được đám cháy hạ thế, nhưng lượng nước lớn đọng lại trên sàn đã tràn vào các khoang chứa cáp của tủ điện trung thế 22kV bên cạnh – nơi dòng điện trung thế khổng lồ vẫn đang hoạt động.
*Xèo xèo... xèo xèo...*
Tiếng rít của dòng điện cao áp chạy qua nước rò rỉ vang lên rùng rợn. Khánh nhìn thấy một luồng ánh sáng xanh lét, ma quái bắt đầu tích tụ bên trong tủ điện trung thế 22kV.
“Trang! Nằm xuống ngay!” Khánh hét lên điên cuồng, dùng tay phải ôm chặt lấy đầu Trang và chú Sáu Lực dạt sát xuống sàn bê tông.
Ngay trong khoảnh khắc đó.
*ĐOÀNGGG!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên dọc trạm biến áp hầm B2. Tủ điện trung thế 22kV phát nổ tia lửa điện cực lớn do hiện tượng phóng điện hồ quang cao áp (arc flash). Luồng ánh sáng xanh sáng rực như một quả bom nhỏ bùng nổ, tỏa ra nhiệt lượng hàng ngàn độ C sấy khô vách tường bê tông xung quanh trong tích tắc.
Sức ép của vụ nổ hất văng cả Khánh và Trang trượt dài trên sàn nước ngập, đập mạnh lưng vào thành máy bơm thủy lực. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng khẩn cấp của hầm B2 lập tức tắt phụt, đẩy toàn bộ phân khu vào bóng tối tuyệt đối, ngột ngạt và khét lẹt mùi ozone cháy.
Trong bóng tối đen đặc, hệ thống AI Aegis bị đoản mạch nguồn chính đột ngột đã tự động kích hoạt giao thức phòng vệ tối cao độc lập bằng nguồn điện UPS dự phòng.
Những cụm đèn LED báo động đỏ rực trên trần hành lang nhấp nháy liên tục, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quái dị như máu.
Giọng nói robot lạnh lùng, vô cảm của Aegis Voice Core dội lại qua hệ thống loa phát thanh nội khu bị nhiễu sóng, rè rè vang lên dọc các vách tường hầm:
*“Cảnh báo: Đoản mạch nghiêm trọng tại Trạm biến áp trung thế hầm B2. Phát hiện nguy cơ hỏa hoạn diện rộng. Kích hoạt Giao thức Cách ly vùng cháy tự động (Zone Isolation). Sập khẩn cấp các cửa ngăn cháy phân khu trong mười giây. Đếm ngược: Mười... Chín... Tám...”*
Từ phía cuối hành lang kỹ thuật, một tiếng rít cơ học ghê rợn vang lên. Cánh cửa thép chịu lực nặng 2 tấn (Gate-B2) ngăn cách phân khu trạm biến áp với lối lên sảnh thang máy hàng bắt đầu sliding sụp xuống từ trần nhà với tốc độ cực nhanh, đe dọa khóa chặt Nam Khánh, Thùy Trang và chú Sáu Lực vào tử địa ngập khói khét lẹt của trạm điện đang rò rỉ cao thế vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!