Dòng Nước Tử Thần
Tiếng rít cơ học phát ra từ các khe co giãn cấu trúc móng hầm B3 không còn là những âm thanh mơ hồ nữa. Nó đã biến thành những tiếng gầm rú trầm đục, rung chuyển cả lớp bê tông thô dưới chân Nam Khánh. Áp lực thủy tĩnh khổng lồ từ mạch nước ngầm bị nghẽn đang dãn nở, ép vỡ những điểm liên kết yếu nhất của móng bè.
Chỉ trong vòng vài phút, những tia nước đen ngòm, lạnh buốt từ các vết nứt chân chim đã phun cao lên đến trần phòng trạm bơm. Nước dâng lên nhanh chóng, tràn qua mắt cá chân, rồi liếm dần lên bắp vế của Khánh và Thùy Trang. Mùi bùn đất ẩm mốc hòa lẫn với mùi mỡ bò công nghiệp và dầu diesel từ các máy phát điện dự phòng bốc lên nồng nặc, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
“Khánh! Nước dâng nhanh quá! Với tốc độ này, chưa đầy mười lăm phút nữa, toàn bộ hầm B3 sẽ biến thành một bể chứa khổng lồ!” Trang hét lên, giọng cô run rẩy khi cố gắng dìu chú Sáu Lực – người đang bất tỉnh nhân sự với vết thương đẫm máu ở bụng – lên bệ cao của máy bơm thủy lực chính. “Nước ngập sẽ tràn ngược lên các đường ống kỹ thuật hầm B2, chạm vào tủ điện hạ thế trung tâm. Trạm biến áp sẽ phát nổ!”
Khánh nghiến chặt răng để ngăn cơn run rẩy đang truyền đi khắp cơ thể. Nhiệt độ của nước ngầm dưới lòng đất cực kỳ lạnh, cái lạnh buốt xương như muốn làm đông cứng mọi thớ cơ đang kiệt quệ của anh. Khớp vai trái bị trật nghiêm trọng sau cú đỡ cánh cửa thép sập ở tập trước giờ đây bùng lên những cơn đau nhói buốt tận óc mỗi khi anh cử động nhẹ. Lớp băng gạc tự chế quấn quanh vai đã ướt sũng nước bẩn, chuyển sang màu đỏ sẫm loang lổ.
Anh nhắm mắt lại trong hai giây. Khả năng hình dung không gian 3D siêu việt lập tức kích hoạt. Bản vẽ mặt cắt dọc của Tháp Thiên Niên Kỷ hiện ra rõ ràng từng chi tiết trong trí não anh. Trạm bơm nước cứu hỏa hầm B3 là điểm thấp nhất. Để cứu trạm điện hầm B2 phía trên khỏi thảm họa chập cháy dây chuyền, anh bắt buộc phải chặn đứng dòng nước ngầm đang phun ra từ đường ống dẫn nước làm mát áp lực cao bị vỡ ở góc phòng bơm.
“Trang! Cô giữ chú Sáu Lực ở yên trên bệ máy bơm!” Khánh khàn giọng ra lệnh, phổi anh nóng rát vì hít phải khí trơ CO2 còn sót lại trong không khí. “Tôi phải tiếp cận van chặn chính của đường ống làm mát ở góc phòng bên kia. Chỉ có khóa van đó lại, chúng ta mới ngăn được dòng nước ngập dâng lên dầm điện hầm B2.”
“Anh điên rồi sao? Góc phòng bên đó nước đã ngập đến ngực, lại nằm ngay sát hệ thống dây cáp điện của máy bơm phụ! Nếu trạm điện hầm B2 rò rỉ điện xuống dưới này, anh sẽ bị giật chết ngay lập tức!” Trang can ngăn, đôi mắt cô đỏ ngầu vì khói bụi và nước mắt.
“Không còn đường lui nữa,” Khánh nhìn thẳng vào mắt Trang, ánh mắt anh lạnh lùng nhưng kiên định tột cùng. “Chính tôi đã ký duyệt cắt bớt mười lăm phần trăm cốt thép móng của tòa nhà này. Chính sự thỏa hiệp của tôi đã biến hầm B3 thành một tử địa thiếu an toàn. Tôi phải tự tay sửa chữa sai lầm này, trước khi dòng nước này nuốt chửng con gái tôi ở tầng sáu mươi lăm.”
Nói rồi, Khánh quay người, bước thẳng vào dòng nước đen ngòm đang cuộn xoáy dữ dội.
Cái lạnh buốt của nước ngập lập tức ôm trọn lấy cơ thể anh. Khi bước qua ranh giới khu vực an toàn, mực nước nhanh chóng dâng lên ngang ngực. Sức cản của dòng nước chảy xiết cực kỳ lớn, đẩy thân hình cao gầy của Khánh chao đảo. Cánh tay trái bị liệt tạm thời của anh hoàn toàn vô dụng, anh phải dùng một tay phải lành lặn bám chặt vào các đường ống dẫn nước áp lực cao chạy dọc vách tường để giữ thăng bằng.
Trang đứng trên bệ cao, một tay giữ chặt chú Sáu Lực, tay kia nâng chiếc đèn pin LED dã ngoại chiếu sáng về phía Khánh. Nhưng dòng nước ngập dâng cao đã bắt đầu len lỏi vào các hộp kỹ thuật điện trên tường, khiến ánh sáng từ chiếc đèn pin chập chờn, nhấp nháy liên tục rồi tắt lịm trong vài giây, đẩy cả phòng bơm vào bóng tối âm u, đáng sợ trước khi sáng trở lại với thứ ánh sáng yếu ớt.
Khánh tiếp cận góc phòng bơm, nơi đường ống dẫn nước làm mát áp lực cao bị Nguyễn Thắng phá hoại đang phun nước xối xả như một vòi rồng khổng lồ. Lực phun của dòng nước mạnh đến mức tạo ra những luồng gió rít mạnh, quật thẳng vào mặt Khánh khiến anh không thể mở nổi mắt.
Anh cố bơi sát lại gần, tay phải với lấy chiếc van chặn chính bằng sắt rỉ sét nằm sâu dưới dòng nước. Đầu van xả đã bị Nguyễn Thắng dùng thanh sắt xoắn đập móp méo, chốt khóa cơ học bị kẹt cứng.
Khánh vung chiếc Búa thép vonfram cứu hộ bằng tay phải, dùng hết sức bình sinh nện mạnh vào chốt van bị kẹt.
*Keng! Keng!*
Tiếng búa va chạm vào sắt rỉ vang lên đanh tai, nhưng lực cản của nước quá lớn đã triệt tiêu phần lớn động năng của cú đập. Chiếc búa bị trượt mạnh trên bề mặt kim loại trơn trượt, phản lực cơ học dội ngược lại bắp tay phải đang rách da của Khánh, khiến chiếc búa suýt nữa văng khỏi tay anh rơi xuống đáy nước sâu.
“Khánh! Sợi cáp nguồn của máy bơm phụ sát chân anh đang sủi bọt khí! Điện đang rò rỉ!” Tiếng hét thất thanh của Trang dội lại từ phía bên kia phòng.
Khánh nhìn xuống. Dưới làn nước đen ngòm sát chân anh, những tia chớp xanh nhạt nhỏ xíu bắt đầu xuất hiện, kèm theo tiếng xèo xèo rợn người của dòng điện đang chập mạch trong nước. Cảm giác tê dại nhẹ bắt đầu chạy dọc từ bàn chân lên đến bắp chân anh. Thời gian của anh không còn tính bằng phút nữa, mà tính bằng từng giây.
Anh không thể dùng búa đập gãy chốt van được nữa. Khánh quyết định buông chiếc búa, dùng bàn tay phải rách sâu bám chặt trực tiếp vào ren van sắt rỉ sét để tạo lực xoay cưỡng bức. Ren sắt sắc nhọn như những lưỡi dao cứa sâu vào lòng bàn tay anh, máu tươi lập tức tuôn ra, hòa vào dòng nước đen ngòm bẩn thỉu. Cơn đau rát tột cùng phối hợp với cơn buốt lạnh của nước ngập làm cơ thể anh co rút dữ dội.
*Hự...*
Khánh nghiến chặt răng đến mức rướn máu môi, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp tay phải vào cú xoay quyết định.
*Kèn kẹt... kèn kẹt...*
Chiếc van chặn rỉ sét từ từ chuyển động dưới lực xoay tuyệt vọng của anh. Dòng nước phun xối xả từ đường ống vỡ bắt đầu giảm dần áp lực, rồi tắt hẳn. Trạm điện hầm B2 phía trên tạm thời được cứu khỏi nguy cơ chập cháy dây chuyền do ngập nước.
Nhưng đúng lúc Khánh vừa buông tay khỏi van khóa, một âm thanh rùng rợn khác vang lên từ phía trên trần phòng bơm.
*Rắc... rắc... uuuu...*
Khánh khựng lại. Anh áp sát tai vào dầm thép chịu lực số 12 chạy ngang trần phòng bơm hầm B3. Kỹ năng lắng nghe tiếng rung kim loại được tôi luyện từ những năm tháng làm thợ rèn ở miền Trung lập tức giúp anh nhận diện nguy hiểm.
Anh nghe thấy một tần số dao động cao, dồn dập và đứt quãng phát ra từ bên trong lõi thép dầm. Đó là âm thanh của sự mỏi vật liệu cực hạn. Dầm thép số 12 – dầm chịu lực chính đã bị tập đoàn Vạn Phát bớt xén cốt thép trong quá khứ – đang bị uốn cong quá giới hạn chịu tải do áp lực sụt lún móng tháp dội xuống.
“Trang! Nhảy xuống dầm dầm phụ số mười bốn ngay! Dầm số mười hai sắp gãy uốn rồi! Chỉ còn năm giây!” Khánh hét lên điên cuồng, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng.
Trang bị bất ngờ trước mệnh lệnh đột ngột của Khánh, cô loạng choạng ôm chặt lấy chú Sáu Lực. Khánh không màng đến bả vai trái đang bị trật khớp bùng lên cơn đau dữ dội, anh dùng toàn bộ sức tàn của đôi chân đạp nước lao thẳng về phía bệ máy bơm, dùng tay phải nắm chặt lấy thắt lưng bảo hộ của Trang, giật mạnh cô và chú Sáu Lực ngã nhào xuống dòng nước sâu sát dầm dầm phụ số 14.
Ngay trong khoảnh khắc cơ thể họ vừa chạm nước.
*ẦMMMM!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên dọc hầm B3. Khối bê tông cốt thép khổng lồ của dầm số 12 gãy đôi, đổ sập hoàn toàn xuống đúng vị trí bệ máy bơm chính nơi Trang và chú Sáu Lực vừa đứng. Những mảng bê tông nặng hàng tấn đổ sập tạo ra những làn sóng nước khổng lồ quật thẳng vào người họ, khói bụi xi măng xám xịt bốc lên mù mịt, che phủ hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại.
Khánh bị sóng nước đẩy va mạnh vào thành ống sắt, bả vai trái chấn thương một lần nữa chịu lực tác động mạnh làm anh suýt ngất xỉu lâm sàng. Anh cố ngoi lên mặt nước, ho sặc sụa dưới làn khói bụi xi măng dày đặc.
“Trang! Cô... cô có sao không?” Khánh khàn giọng gọi trong bóng tối.
“Tôi... tôi đây... chú Sáu vẫn an toàn...” Tiếng ho của Trang dội lại từ sau đống đổ nát của dầm sập.
Nhưng khi Trang bật lại chiếc đèn pin LED dã ngoại, thứ ánh sáng mỏng manh quét qua đống đổ nát đã bộc lộ một chân tướng bế tắc tột cùng. Khối bê tông sập khổng lồ của dầm số 12 đã đổ sập hoàn toàn, chặn đứng lối lên thang sắt kỹ thuật dẫn ngược lên hầm B2. Đường ống xả tràn của trạm bơm – lối thoát duy nhất dẫn ra ngoài hệ thống cống đô thị mà chú Sáu Lực chỉ dẫn – giờ đây đã bị hàng tấn bê tông đè chặt không thể tiếp cận.
Họ đã bị chôn sống hoàn toàn dưới đáy sâu nhất của Tháp Thiên Niên Kỷ, trong khi mực nước ngầm đen ngòm, lạnh buốt vẫn đang rò rỉ tăng dần qua các khe nứt móng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!