Nhạc nềnEntangle

Vết Nứt Dưới Đáy Tháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú báo động đỏ dội liên hồi qua hệ thống loa phát thanh của tòa tháp thông minh Aegis, biến không gian khép kín của Trạm biến áp trung thế hầm B2 thành một cái bẫy âm thanh chói tai. Luồng giọng nói AI tổng hợp lạnh lùng, vô cảm của hệ thống liên tục lặp lại một mệnh lệnh tàn nhẫn: “Cảnh báo: Phát hiện xâm nhập trái phép tại Phân khu điện lực hầm B2. Kích hoạt giao thức cô lập an ninh vòng ngoài. Lực lượng bảo an đang tiếp cận hiện trường.”


Trên sàn bê tông ẩm ướt, Trịnh Hùng – tên ca trưởng bảo an biến chất vừa bị luồng điện hạ thế giật tê liệt – vẫn đang co giật nhẹ, bọt mép sủi ra bên khóe môi xém đen. Chiếc bộ đàm ghim trên ngực áo hắn vẫn liên tục rè rè phát ra tiếng thét ra lệnh đầy sát khí của Đội trưởng Phan Lôi. Vòng vây đang khép chặt. Ánh đèn pin từ các hành lang kỹ thuật bên ngoài đã bắt đầu quét loang loáng qua khe cửa thép bị đổ sập một nửa.


“Khánh! Chúng ta không thể ra bằng lối cũ!” Thùy Trang hét lớn để át đi tiếng còi báo động, bàn tay phải bị bỏng nhẹ của cô run rẩy bám chặt vào đai lưng dụng cụ. “Bọn Phan Lôi có súng điện và chó nghiệp vụ. Nếu chúng ta bước ra hành lang trục B, chúng ta sẽ bị dồn vào góc chết!”


Nam Khánh nghiến chặt răng, cơn đau từ khớp vai trái bị trật giật lên từng cơn buốt nhói tận óc. Thanh nẹp gỗ tự chế bằng mảnh pallet vỡ đã nứt gãy hoàn toàn dưới lớp băng vải đẫm máu, khiến bả vai anh lệch hẳn xuống một bên. Gương mặt anh nhợt nhạt, mồ hôi lạnh hòa cùng bụi xi măng bết dính trên trán. Trong Trạng thái Nhiễm độc nhẹ do hít phải khí CO2 rò rỉ từ tập trước, phổi anh nóng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé mỗi khi hít thở.


Nhưng bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng không cho phép anh gục ngã. Khánh nhắm mắt lại trong hai giây. Khả năng hình dung không gian 3D siêu việt lập tức kích hoạt trong tâm trí. Sơ đồ kết cấu thẳng đứng của Tháp Thiên Niên Kỷ hiện ra dưới dạng những đường lưới màu xanh lam sắc sảo. Hành lang trục B đã bị phong tỏa. Trạm điện hầm B2 sắp bị công phá. Lối thoát duy nhất không nằm ở phía trên, mà nằm ở phía dưới.


“Đi xuống hầm B3,” Khánh khàn giọng, giọng nói đứt quãng vì thiếu oxy. “Trạm bơm nước cứu hỏa hầm B3 nằm ngay dưới chân chúng ta. Có một đường ống xả tràn kỹ thuật kết nối trực tiếp giữa hai tầng hầm.”


Trang trợn tròn mắt: “Hầm B3? Nơi đó là đáy sâu nhất của tòa tháp, bồn chứa nước thải và máy phát điện diesel đều ở đó. Nếu đi xuống, chúng ta sẽ tự nhốt mình vào ngõ cụt!”


“Không,” Khánh lắc đầu, tay phải bám chặt lấy chiếc Búa thép vonfram cứu hộ rỉ sét. “Bản vẽ hoàn công bằng giấy của cô có ghi nhận một lối thoát phụ. Đường ống xả tràn của trạm bơm hầm B3 dẫn thẳng ra hệ thống cống thoát nước mưa đô thị bên ngoài. Đó là con đường duy nhất không bị camera AI Aegis giám sát.”


Trang không chần chừ thêm. Cô rút cuộn Bản vẽ hoàn công hầm B2 bằng giấy bám đầy bụi than từ trong túi bảo hộ ra, liếc nhanh qua các đường nét vẽ tay rườm rà dưới ánh đèn pin LED dã ngoại yếu ớt. Đúng như Khánh nói, có một trục đứng kỹ thuật nhỏ chứa thang sắt dẫn thẳng xuống Trạm bơm nước cứu hỏa hầm B3.


“Đi lối này!” Trang đỡ lấy cánh tay phải lành lặn của Khánh, dìu anh băng qua những tủ điện trung thế đang rít u u đầy nguy hiểm.


Họ tiếp cận một nắp cống kỹ thuật bằng thép mỏng ở góc tối của trạm biến áp. Khánh dùng búa thép vonfram nạy mạnh vào khe khớp khóa cơ học. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên, nắp cống bật mở, để lộ ra một khoảng tối sâu thẳm bốc lên mùi ẩm mốc của nước thải và khói dầu diesel nồng nặc từ hầm B3. Sức gió hút ngược từ dưới lên rít u u qua khe hẹp, mang theo hơi lạnh buốt của lòng đất.


Khánh là người leo xuống trước. Cánh tay trái bị thương hoàn toàn mất khả năng chịu lực, anh buộc phải dùng tay phải bám chặt vào các bậc thang sắt rỉ sét, trượt dần thân hình cao gầy xuống bóng tối. Mỗi nhịp chuyển động là một lần khớp vai trái cọ xát cơ học, truyền cơn đau thấu xương khiến anh phải cắn chặt môi đến mức rướn máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Trang leo ngay sát phía sau, dùng lưng đỡ lấy hông anh mỗi khi anh có dấu hiệu mất đà.


Chạm đất hầm B3, không khí lập tức trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn gấp nhiều lần. Sàn bê tông thô bám đầy những vũng nước đen ngòm, nhớp nháp mỡ bò rò rỉ từ các trục máy phát điện diesel khổng lồ đang đứng im lìm như những con quái vật sắt thép trong bóng tối. Tiếng gầm rú của hệ thống thông gió trung tâm hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt kèn kẹt từ các đường ống rỉ sét dội vào vách tường bê tông dày.


Đột ngột, một tiếng clăng kim loại nặng nề vang lên từ phía cuối hành lang tối, theo sau là một tiếng rên rỉ đau đớn, nghẹn ngào.


*Hự... buông... buông ra...*


Trang khựng lại, giật mạnh tay áo Khánh: “Có tiếng người! Hướng trạm bơm cứu hỏa!”


Khánh nín thở, áp sát người vào vách tường bê tông lạnh toát để che giấu bóng mình. Anh lắng nghe tiếng động bằng thính giác nhạy bén được tôi luyện từ những năm tháng làm việc trên công trường ngầm. Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng bước chân nện trên sàn bê tông ướt nước, và tiếng rít kèn kẹt của một thanh sắt đang cọ xát vào các chi tiết máy.


Họ di chuyển ẩn mật dọc theo vách tường kỹ thuật, tiến gần đến cửa kính cường lực của Trạm bơm nước cứu hỏa hầm B3. Qua lớp kính bám đầy bụi nước, ánh sáng mỏng manh từ chiếc đèn pin dã ngoại của Trang bộc lộ một cảnh tượng kinh hoàng.


Chú Sáu Lực – tổ trưởng tổ vận hành máy bơm lớn tuổi, người đồng minh đáng kính của Trang – đang nằm gục trên sàn bê tông bám đầy vết máu tươi loang lổ. Một vết đâm sâu ở vùng bụng khiến chiếc áo thun gai xám của chú đẫm máu, gương mặt già nua tái nhợt, đôi mắt mờ đục đang nhìn trừng trừng vào kẻ đối diện.


Kẻ đứng đối diện chú là Nguyễn Thắng – một tên bảo an cơ động thuộc Nhóm lính đánh thuê Phan Lôi. Hắn mặc bộ đồ bảo hộ rách rưới, đội mũ bảo hiểm đen xước xát, gương mặt điên cuồng hằn học đầy sát khí. Trong tay hắn là một thanh sắt xoắn chịu lực cường độ cao dài một mét rưỡi, bám đầy vết rỉ sét và máu tươi. Hắn đang dùng thanh sắt đó điên cuồng nện mạnh vào hệ thống van xả đáy (van xả nước ngầm) khổng lồ của trạm bơm.


*Rầm! Rầm! Keng!*


“Chết đi! Lũ thợ già cứng đầu!” Nguyễn Thắng vừa nện sắt vừa gầm lên điên cuồng. “Hoàng Bách đã ra lệnh: toàn bộ hệ thống van xả đáy phải bị khóa chết và phá hủy trục quay! Tòa tháp này phải sụp đổ từ móng!”


“Nguyễn Thắng! Dừng tay lại!” Trang không kiềm chế được cơn phẫn nộ, cô định lao ra nhưng Khánh đã kịp thời dùng tay phải giữ chặt bả vai cô lại.


“Bình tĩnh,” Khánh thì thầm sát tai cô, ánh mắt anh lạnh lùng rà quét nhanh chóng bối cảnh chiến thuật. “Hắn có vũ khí dài và đang trong trạng thái kích động cực độ. Nếu lao ra trực diện, sải tay của hắn kết hợp thanh sắt xoắn sẽ quét sạch chúng ta trước khi cô kịp tiếp cận.”


Khánh quan sát thấy Nguyễn Thắng di chuyển rất nặng nề, mỗi bước chân của hắn đều phát ra tiếng loẹt quẹt do đôi giày bảo hộ bị ngâm nước thải trơn trượt từ sàn hầm rò rỉ. Hơn nữa, góc phòng bơm rất hẹp, chứa đầy các đường ống áp lực cao chằng chịt, hạn chế tầm vung của một vũ khí dài như thanh sắt xoắn.


“Tôi sẽ làm mồi nhử để hắn vung đòn,” Khánh nói nhanh, giọng anh kiên định dù cơ thể đang run lên vì đau đớn. “Cô nấp sau tủ điều khiển áp lực. Khi hắn mất đà do vấp ngã trên sàn trơn, hãy dùng mỏ lết nện mạnh vào khớp gối của hắn từ phía sau. Nhớ kỹ, chỉ có một cơ hội.”


Trang nhìn vết thương vai đẫm máu của Khánh, đôi mắt cô hiện lên sự lo lắng tột độ, nhưng trước cái gật đầu quyết liệt của anh, cô nghiến răng gật đầu, lẻn nhanh vào bóng tối sau dãy tủ điều khiển.


Khánh bước ra khỏi góc khuất, tiếng giày da nện xuống sàn bê tông ướt nước phát ra âm thanh cố ý để thu hút sự chú ý.


“Nguyễn Thắng. Mày đang tự tay chôn sống chính mình đấy,” Khánh lạnh lùng lên tiếng, giọng anh vang vọng trong không gian vang dội của phòng bơm.


Nguyễn Thắng quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí khóa chặt vào thân hình cao gầy, lấm lem của vị kiến trúc sư trưởng. Hắn nở một nụ cười man rợ, để lộ hàm răng vàng khè: “Ồ, Nam Khánh! Kiến trúc sư ngôi sao đây rồi! Phan Lôi đang lùng sục mày khắp hầm B2, không ngờ mày lại tự dẫn xác xuống địa ngục này!”


Hắn không hề chần chừ, vác thanh sắt xoắn lớn lao thẳng về phía Khánh với một tốc độ đáng sợ. Sức mạnh cơ bắp của một tên lính đánh thuê được huấn luyện chuyên nghiệp bộc phát trong cú vung gậy ngang tầm sườn.


*Vút!*


Thanh sắt xoắn xé gió lao tới. Khánh dùng hết sức bình sinh, gập người lùi lại một bước. Thanh sắt sượt qua ngực áo sơ mi trắng rách nát của anh, xé toạc một đường dài và để lại một vệt xước rớm máu trên da ngực. Lực gió từ cú vung mạnh đến mức làm Khánh mất thăng bằng, bả vai trái bị chấn thương giật mạnh khiến anh suýt nữa ngã quỵ.


“Chết đi!” Nguyễn Thắng gầm lên, tiếp tục vung một đòn bổ dọc từ trên xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Khánh.


Khánh biết mình không thể né tránh đòn này bằng thể chất suy kiệt hiện tại. Anh vung tay phải, nâng chiếc Búa thép vonfram cứu hộ lên đỡ đòn cưỡng bức.


*KENGGG!*


Tiếng va chạm kim loại chói tai, cực lớn bùng nổ trong không gian kín của phòng bơm, tạo ra một luồng tia lửa cơ học bắn ra tung tóe. Lực chấn động khổng lồ từ thanh sắt xoắn truyền thẳng qua thân búa vào bàn tay phải rách da của Khánh, khiến toàn bộ cánh tay anh tê dại, xương khớp cổ tay kêu rắc rắc như sắp gãy gập. Khánh bị đẩy lùi sát vách tường bê tông, lưng đập mạnh vào đường ống dẫn nước làm mát rỉ sét.


Nguyễn Thắng cười lớn, định rút thanh sắt lại để bồi thêm đòn quyết định. Nhưng đúng như Khánh dự đoán, đôi giày bảo hộ ướt sũng mỡ bò của hắn bị trượt mạnh trên sàn epoxy trơn trượt khi hắn cố dồn lực chân để xoay người. Hắn loạng choạng mất đà, trọng lượng cơ thể đổ dồn về phía trước.


Từ trong bóng tối sau tủ điều khiển, Trang lao ra như một tia chớp. Cô dùng cả hai tay cầm chiếc mỏ lết chịu lực nặng nề, nện một cú chí mạng vào khớp gối trái của Nguyễn Thắng từ phía sau.


*RẮC!*


Tiếng xương khớp vỡ vụn vang lên giòn giã kèm theo tiếng thét thảm thiết của tên bảo an. Khớp gối của hắn gãy gập sang một bên, thân hình hộ pháp đổ sụp xuống sàn bê tông ướt nước, thanh sắt xoắn tuột khỏi tay hắn, văng mạnh vào góc phòng.


Không để đối phương có cơ hội gượng dậy, Khánh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chân phải, bước lên một bước dài. Anh vung chiếc búa thép vonfram bằng tay phải, dùng lực quán tính xoay người nện một cú cực mạnh vào bên màng tang của Nguyễn Thắng.


*Bộp!*


Tiếng va đập đục ngầu vang lên. Nguyễn Thắng khựng lại, đôi mắt trợn ngược rồi đổ ập mặt xuống sàn bê tông, bất tỉnh nhân sự trong vũng nước bẩn. Khẩu súng ngắn Colt-45 dắt ở thắt lưng hắn rơi ra ngoài.


Khánh loạng choạng quỳ sụp xuống bên cạnh tủ điện, tay phải run rẩy không còn giữ nổi chiếc búa. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, tầm nhìn mờ đi vì thiếu oxy cấp tính. Trang lập tức chạy lại đỡ lấy anh, gương mặt cô bám đầy mồ hôi và nước mắt.


“Khánh! Anh có sao không? Nhìn tôi này!” Trang thảng thốt gọi.


“Tôi... ổn...” Khánh thở rít qua kẽ răng, mắt anh hướng về phía góc phòng. “Cứu... cứu chú Sáu Lực trước...”


Trang vội vàng quỳ xuống bên cạnh chú Sáu Lực. Vết đâm ở bụng chú vẫn đang rỉ máu liên tục, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn bê tông. Trang dùng chiếc khăn vải thô sạch từ túi bảo hộ của mình, ấn chặt vào vết thương để cầm máu, nhưng máu tươi vẫn thấm đẫm qua các kẽ ngón tay cô.


“Chú Sáu! Chú nghe cháu nói không? Cháu là Trang đây!” Trang khóc nghẹn, giọng cô run rẩy.


Đôi mắt mờ đục của chú Sáu Lực khẽ động đậy. Chú nhìn thấy Trang, rồi nhìn sang Khánh đang quỳ bên cạnh. Chú cố gắng hít một hơi thở nông, khàn giọng thầm thì:


“Trang... cậu Khánh... KTS trưởng...”


“Chú đừng nói nữa, để cháu băng bó vết thương cho chú,” Trang vội vã dùng cuộn băng keo bạc chịu nhiệt quấn tạm bên ngoài lớp khăn để cố định vết thương.


Chú Sáu Lực khẽ lắc đầu, bàn tay thô ráp bám đầy vết mỡ bò của chú run rẩy nắm lấy cổ áo sơ mi rách nát của Khánh, kéo anh sát lại gần. Khí quản của chú phát ra tiếng khò khè của dòng máu đang ứ đọng:


“Cậu Khánh... nghe tôi nói... Tháp Thiên Niên Kỷ... sắp sụp rồi...”


Khánh khựng lại, toàn thân anh đông cứng: “Chú Sáu, chú nói gì? Hệ thống chịu lực của tháp được thiết kế với hệ số an toàn cực cao...”


“Không... không phải lỗi thiết kế của cậu...” Chú Sáu Lực ho sặc sụa, máu tươi trào ra bên khóe môi. “Là... là móng tháp... hầm B3 này... đang bị rạn nứt... và sụt lún...”


Trang bàng hoàng: “Sụt lún? Làm sao có thể? Móng bè của tòa nhà được đổ bằng bê tông cường độ cao dày bốn mét!”


“Hai năm trước...” Giọng chú Sáu Lực yếu dần, nhưng từng lời nói ra như những nhát búa nện thẳng vào lương tâm của Khánh. “Tập đoàn Vạn Phát... đã ra lệnh cắt giảm chi phí cốt thép móng... Cậu từng ký duyệt biên bản thỏa hiệp đó... cậu nhớ không?”


Khánh cảm thấy như có một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Ký ức kinh hoàng về buổi tối ký duyệt nghiệm thu khống hai năm trước hiện về rõ mồn một. Khi đó, Trịnh Gia đã ép anh phải ký biên bản cắt giảm 15% cốt thép chịu lực móng bè để chuyển ngân sách sang trang trí sảnh khánh thành xa hoa. Anh đã thỏa hiệp. Anh đã nghĩ rằng hệ số an toàn dự phòng của kết cấu vẫn đủ sức gánh vác.


Nhưng anh đã sai.


“Bản báo cáo địa chất móng tháp yếu của Giáo sư Huỳnh Thúc...” Khánh thầm thì, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng. “Thầy tôi từng cảnh báo... tháp được xây dựng ngay trên một mạch nước ngầm chảy xiết dưới lòng đất hầm B3...”


“Đúng thế...” Chú Sáu Lực khẽ gật đầu, hơi thở chú ngắn dần. “Khi Aegis bị hack... Hoàng Bách đã ra lệnh khóa chặt toàn bộ các van xả đáy dưới hầm B3 này... Nước ngầm không thể thoát ra ngoài... áp lực nước ngầm dâng cao khủng khiếp dưới đáy móng bè...”


Chú Sáu Lực dùng chút sức tàn cuối cùng, chỉ tay về phía bức tường bê tông chịu lực chính của trạm bơm, nơi tiếp giáp với Khe co giãn cấu trúc móng tháp hầm B3:


“Báo cáo trắc địa ngầm... móng tháp đang bị dịch chuyển nhẹ... sụt lún hai milimet mỗi giờ (Lỗi sụt lún móng tháp 2mm/giờ)... Áp lực nước ngầm đang dâng cao đến mức giới hạn... Trạng thái Quá tải cục bộ của bê tông đã bắt đầu... Nếu không mở lại các van xả đáy để giải tỏa áp lực nước... toàn bộ móng tháp sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng vài tiếng nữa...”


Khánh nhìn chằm chằm vào bức tường bê tông dày trước mặt. Lương tâm anh gào thét dữ dội. Chính sự thỏa hiệp đạo đức của anh trong quá khứ đã tạo ra quả bom nổ chậm này. Giờ đây, quả bom đó đang đe dọa lấy mạng đứa con gái duy nhất của anh – Lam Anh – đang bị kẹt ở tầng 65, và hàng trăm con người vô tội khác bên trong tòa tháp thẳng đứng này.


Trang quay sang nhìn Khánh, gương mặt cô bộc lộ một sự thất vọng và đau đớn tột cùng: “Anh Khánh... anh thực sự đã ký duyệt cắt giảm thép móng sao? Anh có biết mạch nước ngầm này có sức tàn phá thế nào đối với bê tông thiếu thép chịu lực không?”


Khánh bất lực cúi đầu, bàn tay phải của anh nắm chặt thành nắm đấm đến mức rớm máu: “Tôi... tôi xin lỗi... Lúc đó tôi đã quá ngạo mạn... Tôi đã nghĩ kết cấu thô vẫn đủ an toàn...”


“Lời xin lỗi của anh không cứu được chú Sáu, cũng không cứu được con gái anh!” Trang gầm lên, nước mắt rơi lã chã trên má cô.


Chú Sáu Lực khẽ chạm vào tay Trang, giọng chú mệt mỏi nhưng thanh thản: “Đừng... đừng trách cậu ấy... Bây giờ... phải tìm cách... mở lại van xả đáy... Chốt cơ học khóa cáp đối trọng... tôi giấu ở... dưới hố pít thang máy... dùng nó để... phòng thân...”


Hơi thở của chú Sáu Lực chợt khựng lại. Bàn tay thô ráp của chú buông lỏng khỏi cổ áo Khánh, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực ngừng phập phồng. Chú đã ngất đi vì mất máu quá nhiều.


“Chú Sáu! Chú Sáu!” Trang gào khóc, điên cuồng ép ngực sơ cứu cho chú, nhưng chú vẫn nằm im lìm.


Khánh đứng dậy, cơ thể anh run rẩy dữ dội. Sự dằn vặt lương tâm đã biến thành một luồng sức mạnh tinh thần quyết liệt. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh phải sửa chữa sai lầm này. Anh phải cứu Lam Anh, cứu Trang, và cứu lấy tòa tháp này bằng mọi giá.


Đột ngột, một âm thanh rùng rợn, trầm thấp dội lên từ sâu thẳm dưới lòng đất hầm B3.


Đó không phải là tiếng nổ của máy móc, mà là tiếng rít cơ học từ sự biến dạng của vật liệu bê tông cốt thép chịu tải cực hạn.


*Rắc... rắc... uuuu...*


Tiếng rít kéo dài, ghê rợn chạy dọc theo các bức tường chịu lực chính của trạm bơm. Ngay dưới chân họ, trên sàn bê tông thô của hầm B3, những đường nứt chân chim nhỏ bắt đầu xuất hiện và lan rộng nhanh chóng như mạng nhện.


Từ các khe nứt đó, những tia nước ngầm màu đen ngòm, lạnh buốt bắt đầu rò rỉ và phun mạnh lên không trung dưới áp lực thủy tĩnh khổng lồ, bốc lên mùi bùn đất và hóa chất rỉ sét nồng nặc.


Tiếng rít cơ học từ vết nứt bê tông móng hầm B3 vang lên ghê rợn, báo hiệu áp lực nước ngầm đang dâng cao đến mức giới hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!