Nhạc nềnEntangle

Kẻ Săn Lùng Biến Chất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí CO2 lạnh buốt, nồng nặc từ khoang kỹ thuật bên kia cửa thoát hiểm phụ hầm B2 ập thẳng vào mặt Nam Khánh như một cú đấm vô hình. Chiếc mặt nạ phòng độc bị rách màng lọc cao su dẫu đã được dán băng keo bạc nhưng áp lực khí đột ngột vẫn giật tung nó khỏi khuôn mặt anh. Khánh ho sặc sụa, lồng ngực co thắt dữ dội, phổi nóng rát như bị đổ đầy tro tàn. Trong cơn choáng váng tột độ vì thiếu oxy, bàn tay phải của anh buông lỏng.


*Cạch. Xoảng!*


Tiếng va chạm kim loại khô khốc vang lên dưới sàn bê tông tối tăm. Chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển – kỷ vật thiêng liêng cuối cùng của người vợ quá cố Mai Phương – tuột khỏi cổ tay anh, rơi thẳng xuống vũng nước bẩn bám đầy bụi than và khói CO2 xám xịt.


“Đồng... đồng hồ...” Khánh khàn giọng, cố rướn người quay lại, bàn tay phải run rẩy quờ quạng trong bóng tối mịt mù.


“Khánh! Anh điên à? Chạy mau!” Thùy Trang hét lên qua bộ lọc mặt nạ của cô.


Sức mạnh của người phụ nữ ba mươi tuổi bộc phát trong cơn sinh tử. Trang dùng cả hai tay nắm chặt lấy cổ áo sơ mi rách vai lấm lem bụi xi măng của Khánh, dùng hết sức bình sinh kéo lê thân hình cao gầy của anh qua khe cửa thoát hiểm phụ vừa bị bẻ gãy chốt từ.


Ngay phía sau họ, dọc theo hành lang kỹ thuật trục B, những luồng ánh sáng đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua làn khói độc. Tiếng xích sắt va chạm kèn kẹt vào thành ống và tiếng bước chân nện dồn dập trên sàn bê tông vang lên mỗi lúc một gần. Đội tuần tra bảo an của Phan Lôi đang truy quét sát sườn.


“Chúng nó ở hướng cửa phụ! Đuổi theo! Thằng Khánh bị thương ở vai, không chạy xa được đâu!” Tiếng quát tháo đanh thép của Trịnh Hùng – tên ca trưởng tuần tra hung hãn – dội lại từ vách tường hầm bê tông dày, mang theo sát khí lạnh người.


Trang dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa thép thoát hiểm phụ, ép nó sập lại để cản tầm nhìn của truy binh. Chốt khóa từ đã bị búa thép vonfram của Khánh đập móp méo, không thể tự động khóa lại, nhưng khe hở hẹp cũng đủ để kéo dài thời gian cho họ vài chục giây. Cô xốc nách Khánh, đỡ anh loạng choạng lao vào bóng tối của phân khu tiếp theo.


Khớp vai trái bị trật của Khánh bị giằng xé dữ dội sau cú đỡ cửa thép ở tập trước. Thanh nẹp gỗ tự chế bằng mảnh pallet vỡ dọc bắp tay anh đã nứt gãy hoàn toàn dưới lớp băng vải đẫm máu. Mỗi bước chạy là một lần xương khớp bả vai cọ xát vào nhau, truyền một luồng đau đớn tột cùng lên tận đại não, khiến Khánh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ.


“Chúng ta... phải trốn vào đâu?” Khánh thở dốc, giọng đứt quãng. Nhịp tim anh đã vượt ngưỡng 120 nhịp mỗi phút, đầu óc quay cuồng do Trạng thái Nhiễm độc nhẹ của khí CO2 rò rỉ đang ngấm sâu vào máu.


Trang vừa dìu anh vừa bấm nút đèn pin LED dã ngoại, che bớt luồng sáng bằng lòng bàn tay bám đầy dầu mỡ. Bản vẽ hoàn công hầm B2 bằng giấy cuộn tròn trong túi bảo hộ của cô là chiếc la bàn duy nhất lúc này. Cô liếc nhanh qua các đường nét vẽ tay rườm rà rồi chỉ về phía một cánh cửa thép nặng nề có dán biển cảnh báo màu vàng rực.


“Trạm biến áp trung thế hầm B2. Nơi đó có tường bê tông dày cách âm và hệ thống khóa cơ dự phòng riêng biệt. Bọn bảo an thông thường không có thẻ truy cập vào khu vực này!” Trang nói nhanh.


Để tiếp cận trạm điện, họ phải vượt qua một đoạn hành lang hẹp ngập nước làm mát rò rỉ từ đường ống vỡ của hầm B3 dâng lên. Dòng nước đen ngòm, lạnh buốt đã ngập đến mắt cá chân, mang theo mùi khét lẹt của cáp điện bị chập cháy dây chuyền từ các phòng kỹ thuật lân cận. Khánh cố gắng giữ thăng bằng, bước đi khập khiễng trên dầm thép phụ dọc vách tường để tránh vũng nước, nhưng cơn đau vai trái khiến anh mất thăng bằng liên tục.


Tiếp cận cánh cửa thép của trạm biến áp, Trang lập tức rút chiếc thẻ Master Key Cấp 3 của mình ra quẹt vào đầu đọc. Đèn tín hiệu nhấp nháy màu đỏ ba nhịp ngắn kèm theo tiếng bíp chói tai từ chối truy cập.


“Mẹ kiếp! Thẻ của tôi bị Aegis khóa quyền hoàn toàn rồi! Hoàng Bách đã cô lập quyền kỹ thuật viên của tôi từ máy chủ trung tâm!” Trang nghiến răng phẫn nộ.


“Để tôi...” Khánh gầm lên trong họng.


Anh vung chiếc Búa thép vonfram cứu hộ bằng tay phải, nhắm thẳng vào hộp kỹ thuật khóa từ của trạm điện. Nhưng trước khi đầu búa kịp chạm vào kim loại, Trang đã giữ chặt tay anh lại.


“Không được đập! Trạm biến áp này đang nhận nguồn điện trung thế hai mươi hai kilôvôn trực tiếp từ lưới điện thành phố. Nếu anh đập vỡ hộp kỹ thuật gây đoản mạch hồ quang, cả hai chúng ta sẽ bị nướng chín trong vòng một phần mười giây!”


Khánh khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Khả năng hình dung không gian 3D siêu việt của anh lập tức kích hoạt, tái hiện sơ đồ mạch điện của trạm biến áp trung thế trong đầu. Đúng vậy, trạm điện này sử dụng cơ chế bảo vệ quá áp bằng rơ-le điện tử Aegis. Nếu có can thiệp cơ học thô bạo vào khóa từ khi hệ thống đang tải, dòng điện hồ quang trung thế sẽ phóng ra ngoài vách thép.


“Dùng máy hàn nhiệt của cô,” Khánh thở dốc chỉ vào đai lưng của Trang. “Nung chảy chốt ly hợp cơ học của khóa phụ phía dưới. Đó là cơ chế cơ học thuần túy không có dòng điện chạy qua.”


Trang lập tức hiểu ý. Cô rút chiếc máy hàn nhiệt cầm tay chạy pin lithium công suất cao ra, bật công tắc nguồn. Đầu hàn bằng đồng nhanh chóng đỏ rực lên, tỏa ra nhiệt độ hơn bốn trăm năm mươi độ C. Cô áp chặt đầu hàn vào khe khóa phụ của cánh cửa thép. Tiếng xèo xèo của kim loại bị nung chảy vang lên, kèm theo làn khói chì độc hại khét lẹt tỏa ra trong không gian hẹp.


*Cộc!*


Chốt khóa cơ học bị nung chảy hoàn toàn dưới sức nóng cực hạn. Khánh dùng búa thép vonfram nạy mạnh vào khe cửa, cánh cửa thép nặng nề từ từ hé mở. Cả hai nhanh chóng lách người vào bên trong và đóng sập cửa lại, gạt mạnh thanh khóa cơ dự phòng bằng thép đặc từ phía trong.


Không gian bên trong Trạm biến áp trung thế hầm B2 rộng lớn và ngột ngạt. Tiếng gầm u u trầm thấp của các máy biến thế khổng lồ hoạt động liên tục tạo ra một tần số rung động cơ học chạy dọc dưới lòng bàn chân. Những đường ống dẫn cáp trung thế dày bằng bắp tay chạy dọc trần nhà, kết nối vào các tủ phân phối điện hạ thế bọc thép xám xịt. Ánh sáng duy nhất đến từ các đèn LED chỉ thị màu đỏ và xanh nhấp nháy liên tục trên các bảng điều khiển.


Khánh đổ sụp người xuống cạnh một tủ điện phụ cách điện, bả vai trái run rẩy dữ dội. Trang lập tức quỳ xuống bên cạnh anh, dùng bình xịt giảm đau cơ học từ hộp y tế cá nhân xịt mạnh vào bả vai đẫm máu của anh. Hơi lạnh buốt từ bình xịt tạm thời làm tê liệt các đầu dây thần kinh cảm giác, giúp Khánh khôi phục lại một phần tỉnh táo.


“Chúng ta không thể trốn ở đây mãi được,” Trang vừa quấn lại băng gạc cho Khánh vừa lo lắng nói. “Bọn bảo an Phan Lôi sẽ sớm tìm ra lối này bằng cách rà soát sơ đồ hoàn công.”


“Tôi biết,” Khánh nhắm mắt, nhẩm tính thời gian sống sót của con gái Lam Anh ở tầng 65. “Mục tiêu của chúng ta là Trục Kỹ Thuật 4. Nhưng muốn lên được đó, chúng ta phải khôi phục nguồn điện chiếu sáng khẩn cấp cho các tầng hầm từ trạm này để vận hành hệ thống tời cơ học của thang máy hàng.”


Chưa kịp nói hết câu, một tiếng động kinh hoàng dội lên từ cánh cửa thép bảo vệ trạm biến áp.


*Rầm! Rầm!*


Cánh cửa thép chịu lực dày năm mươi milimet rung chuyển dữ dội dưới tác động của một lực đập cơ học khổng lồ từ bên ngoài. Qua lớp kính cường lực nhỏ của cửa, ánh đèn pin quét loang loáng bộc lộ gương mặt thô kệch bám đầy vết sẹo của Trịnh Hùng. Hắn đang cầm một chiếc búa tạ cỡ lớn, điên cuồng nện mạnh vào bản lề cửa.


“Thằng kiến trúc sư ranh con! Tao biết tụi mày trốn trong đó! Mở cửa ra trước khi tao nổ súng bắn điện giật chết cả lũ!” Tiếng gầm rú đầy thú tính của Trịnh Hùng xuyên qua lớp thép dày.


Trang hoảng loạn lùi lại, tay bám chặt vào đai dụng cụ. “Hắn có dùi cui điện và súng bắn điện dòng cao áp Taser-X2! Nếu cửa sập, chúng ta không có vũ khí để đối phó với hắn!”


Khánh cố nén đau đớn, gượng đứng dậy. Đôi mắt anh rà quét nhanh chóng khắp không gian trạm biến áp, tìm kiếm một giải pháp chiến thuật. Anh phát hiện một đường ống dẫn nước làm mát của hệ thống điều hòa trung tâm HVAC chạy sát sàn nhà đang bị rò rỉ nhẹ do chấn động của vụ nổ hầm B3 trước đó. Một vũng nước mỏng đã loang rộng từ chân tủ điện phụ đến sát ngưỡng cửa ra vào.


Ngay bên cạnh vũng nước là tủ điện phân phối hạ thế 220V đang bộc lộ một đường cáp nguồn rách vỏ bảo vệ do chập cháy cục bộ, rò rỉ những tia lửa điện nhỏ xẹt ra liên tục.


Một ký ức kỹ thuật từ thời sinh viên nghèo chợt hiện về trong tâm trí Khánh. Anh nhớ lại hình ảnh người anh rể Hùng – một thợ hàn điện cơ dạn dày sương gió. Hùng từng dạy anh kỹ thuật bypass các rơ-le bảo vệ quá tải bằng cách đấu nối tắt trực tiếp các tiếp điểm để ép dòng điện truyền dẫn liên tục mà không kích hoạt cầu dao tự ngắt.


“Trang! Nghe tôi nói,” Khánh thì thầm, giọng anh lạnh lùng và quyết đoán. “Tôi sẽ dùng kỹ thuật đấu nối tắt rơ-le để kích dòng điện hạ thế từ tủ phụ truyền vào vũng nước sát cửa. Cô phải dùng máy hàn nhiệt dụ hắn bước vào vũng nước đó ngay khi hắn phá được cửa.”


Trang nhìn vũng nước rồi nhìn Khánh, gương mặt cô tái nhợt vì kinh ngạc. “Anh điên rồi! Dòng điện hai trăm hai mươi vôn hạ thế truyền qua nước tuy không chết người ngay lập tức nhưng nếu tiếp xúc lâu sẽ gây liệt cơ tim!”


“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác! Nếu bị hắn bắt, Phan Lôi sẽ giết chúng ta để bịt đầu mối theo lệnh của Hoàng Bách!” Khánh gầm nhẹ.


*Rắc! Rầm!*


Bản lề trên của cánh cửa thép trạm biến áp bị bẻ gãy hoàn toàn dưới cú đập búa tạ cuối cùng của Trịnh Hùng. Cánh cửa thép nghiêng đổ sang một bên, bộc lộ thân hình hộ pháp của tên ca trưởng tuần tra. Hắn bước qua khe cửa vỡ, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện dòng cao áp liên tục xẹt ra những tia lửa điện xanh lè, chói tai.


“Hết đường trốn rồi, lũ chuột nhắt!” Trịnh Hùng cười nghiến răng đầy man rợ, ánh mắt dừng lại trên người Trang. “Con ranh bảo trì, tao sẽ nướng chín mày trước!”


Hắn lao thẳng về phía Trang, vung chiếc dùi cui điện nhắm thẳng vào cổ cô. Trang hét lên một tiếng, phản xạ nhanh nhạy của một kỹ sư thực địa giúp cô né tránh đòn đánh trong gang tấc. Cô vung chiếc máy hàn nhiệt cầm tay đỏ rực nhiệt độ bốn trăm năm mươi độ C nện mạnh vào bắp tay cầm dùi cui của Trịnh Hùng.


*Xèo!*


“Áaaa!”


Trịnh Hùng rú lên đau đớn khi đầu hàn nhiệt nung cháy lớp áo bảo an dày, găm thẳng vào da thịt hắn, tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng nặng. Hắn lùi lại một bước, gương mặt méo mó vì giận dữ tột độ. Nhưng ngay lập tức, hắn vung tay trái đấm mạnh vào mặt Trang, khiến cô ngã văng ra sàn bê tông, chiếc máy hàn nhiệt rơi khỏi tay cô, pin lithium bên trong bị chập cháy bắn ra những tia lửa nhỏ làm bỏng nhẹ bàn tay Trang.


Khánh nấp sau tủ điện quan sát dòng cáp trung thế rò rỉ. Anh biết thời cơ quyết định đã đến.


Bằng cánh tay phải lành lặn, Khánh dùng chiếc kìm cộng lực bọc cao su cách điện 1000V kẹp chặt lấy sợi cáp nguồn rách vỏ bảo vệ của tủ điện phụ hạ thế. Anh nghiến răng dồn lực, nối tắt trực tiếp sợi cáp rò rỉ vào thanh đồng dẫn điện của rơ-le bảo vệ quá tải khẩn cấp, bỏ qua hoàn toàn cầu dao tự ngắt.


Tia hồ quang điện xanh sáng rực bùng lên tại hộp kỹ thuật, tỏa ra nhiệt lượng lớn làm sạm đen mảng tường phía sau. Dòng điện hạ thế 220V lập tức phóng mạnh dọc theo sợi cáp rò rỉ, truyền thẳng xuống vũng nước mỏng đang loang rộng dưới sàn nhà.


“Trịnh Hùng! Nhìn vào đây!” Khánh hét lớn để thu hút sự chú ý của tên bảo an.


Trịnh Hùng quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí khóa chặt vào vị trí của Khánh. Hắn vác chiếc dùi cui điện xông tới, bước một bước dài đầy bạo lực hướng về phía Khánh.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Ngay khi chiếc ủng bảo hộ ướt sũng nước hầm của Trịnh Hùng đặt thẳng vào vũng nước dẫn điện sát tủ điện phụ, dòng điện cao thế 220V lập tức kích hoạt mạch truyền dẫn vật lý.


Toàn thân Trịnh Hùng cứng đờ trong một phần mười giây. Chiếc dùi cui điện rơi khỏi bàn tay co rút dữ dội của hắn, nện xuống sàn bê tông phát ra tiếng nổ chập mạch xèo xèo. Gương mặt tên hộ pháp méo mó dị dạng, hai mắt trợn ngược trắng dã, các thớ cơ bắp cuồn cuộn co giật liên hồi dưới tác động của dòng điện truyền qua cơ thể.


Khánh nhanh chóng buông kìm cách điện, giật mạnh tay gạt của cầu dao cách ly nguồn điện phụ tầng 15 để ngắt dòng điện khẩn cấp, ngăn chặn việc dòng điện giật chết Trịnh Hùng ngay lập tức trước khi họ kịp khai thác thông tin.


Dòng điện ngắt đột ngột. Thân hình khổng lồ nặng hơn một trăm kilôgam của Trịnh Hùng ngã quỵ xuống sàn bê tông ẩm ướt như một khúc gỗ đổ, khói điện mỏng bốc lên từ lớp áo bảo an bị cháy sạm của hắn. Hắn nằm co giật nhẹ, cơ thể hoàn toàn bị tê liệt tạm thời, không thể cử động nổi một ngón tay.


Trang ôm lấy bàn tay phải bị bỏng nhẹ do tia lửa pin máy hàn, loạng choạng đứng dậy bên cạnh Khánh. Cả hai nhìn tên bảo an biến chất đang bất tỉnh dưới chân, lồng ngực phập phồng thở dốc trong bầu không khí ngột ngạt chứa đầy khói điện khét lẹt.


“Hạ... hạ gục được hắn rồi...” Trang thầm thì qua lớp mặt nạ phòng độc, giọng cô vẫn chưa hết bàng hoàng.


Nhưng niềm vui chiến thắng ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.


*Rè... Rè... Rè...*


Từ chiếc bộ đàm nội bộ công suất lớn ghim trên ngực áo bảo an của Trịnh Hùng, những tiếng nhiễu sóng vô tuyến liên tục vang lên chói tai. Ngay sau đó, một giọng nói khàn đặc, tàn nhẫn của Đội trưởng Phan Lôi truyền qua loa phát thanh bộ đàm, dội vang khắp không gian cách âm của trạm biến áp:


“Hùng! Báo cáo tình hình khẩn cấp! Đã tóm được thằng kiến trúc sư Nam Khánh và con ranh bảo trì chưa? Toàn bộ các nhóm tuần tra nghe lệnh: Mất liên lạc với nhóm Hùng tại trạm biến áp hầm B2. Lập tức bao vây toàn bộ các lối ra vào trạm biến áp! Tiêu diệt tại chỗ nếu có kháng cự!”


Tiếng loa phát thanh tắt ngúm, thay vào đó là tiếng còi hú báo động đỏ của hệ thống Aegis dội lại từ trục đứng hành lang bên ngoài, báo hiệu một đợt vây ráp quy mô lớn hơn của toàn bộ lực lượng bảo an biến chất đang khép chặt vòng vây về phía trạm điện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!