Bẫy Ngạt CO2
Luồng khí nóng rát mang theo mùi dầu diesel khét lẹt và thứ không khí khô khốc, nghẹt thở từ hầm B3 thốc mạnh lên lòng ống thông gió hẹp. Tiếng rít u u của hệ thống cánh quạt đảo chiều gầm rú dọc theo các khớp nối tôn mỏng, biến đường ống kim loại dài hun hút thành một cái phễu hút ngược khí độc khổng lồ. Nam Khánh cảm nhận rõ rệt lồng ngực mình thắt lại. Từng luồng khí trơ CO2 hóa lỏng bị xả lỗi từ hệ thống Vent-B3 phía dưới đang nhanh chóng chiếm chỗ của oxy, ép chặt lá phổi anh trong một áp lực vô hình.
Anh ngước nhìn chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay trái. Dưới ánh sáng lập lòe từ màn hình điện thoại di động bám đầy bụi xi măng, kim chỉ số áp suất đang dao động điên cuồng trước khi sụt giảm mạnh xuống ngưỡng báo động đỏ. Đây là kỷ vật duy nhất của Mai Phương để lại, và giờ đây, nó đang phát ra lời cảnh báo sinh tử bằng những nhịp tích tắc cơ học lạnh lùng.
“Khánh! Van chặn gió sắp đóng sập hoàn toàn rồi! Chúng ta phải xuống ngay!” Thùy Trang hét lên từ phía sau, giọng cô nghẹn lại trong tiếng ho sặc sụa. Khói nóng từ hầm B3 tràn lên đã bắt đầu làm cay xè mắt cô, biến không gian hẹp lòng ống thành một lò thiêu mờ mịt.
Khánh không chần chừ. Anh dùng cánh tay phải lành lặn bám chặt vào mép van chặn vừa mở, gồng lực bả vai để xoay người, thả hai chân rơi tự do xuống khoảng không bên dưới. Cơn đau nhói từ bả vai trái bị chấn thương va đập cũ giật mạnh như một luồng điện, khiến anh suýt nữa buông tay rơi ngửa. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dùng gót giày tì mạnh vào vách tường gạch thô để giảm lực quán tính trước khi chạm đất.
*Bịch!*
Khánh rơi xuống sàn bê tông của Hành lang kỹ thuật trục B (Hầm B2). Ngay sau đó, Trang cũng khéo léo tuột xuống, đai dụng cụ quanh hông cô va chạm vào thành ống phát ra những tiếng lách cách kim loại khô khốc. Cánh van chặn gió phía trên họ sập xuống ngay lập tức với một tiếng *ầm* nặng nề, cắt đứt hoàn toàn luồng gió đối lưu duy nhất từ phía trên.
Không gian hành lang kỹ thuật trục B chìm vào một bóng tối âm u, đặc quánh. Ánh sáng duy nhất lúc này chỉ là những vệt sơn dạ quang dẫn đường màu xanh lục nhạt nhẽo chạy dọc theo chân tường bê tông và ánh sáng mỏng manh từ hai chiếc đèn pin dã ngoại. Trần hành lang thấp, bám đầy bụi xi măng và chằng chịt các đường ống dẫn nước nóng đang rò rỉ hơi nước nghi ngút, làm tăng nhiệt độ môi trường lên mức ngột ngạt.
Khánh bắt đầu cảm nhận rõ rệt các triệu chứng của Trạng thái Nhiễm độc nhẹ (Khí CO2 rò rỉ). Đầu anh đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, và nhịp tim đã tăng vọt lên hơn 110 nhịp mỗi phút. Phổi anh hoạt động điên cuồng nhưng chỉ hít vào thứ không khí nóng rát, nghèo nàn dưỡng khí.
“Aegis đã kích hoạt Giao thức Phong Tỏa Đỏ toàn khu vực,” Trang vừa ho vừa nói, giọng cô run rẩy khi cô mở túi đồ bảo hộ kỹ thuật. “Hệ thống tự động ngắt toàn bộ điều hòa trung tâm để cô lập đám cháy giả dưới hầm B3, đồng thời xả khí trơ CO2 dập lửa. Nếu không có mặt nạ, chúng ta sẽ ngất xỉu trong vòng năm phút.”
Cô lôi ra từ túi vải hai chiếc mặt nạ phòng độc công nghiệp cũ bám đầy bụi than. Khi đưa chiếc thứ hai cho Khánh, Trang chợt khựng lại khi phát hiện phần màng lọc cao su ở má trái đã bị một vết rách dài khoảng hai centimet do lưu trữ cẩu thả.
“Màng lọc bị rách rồi,” Trang lo lắng nói. “Nó sẽ không thể ngăn được khí CO2 nồng độ cao.”
Khánh giật lấy cuộn băng keo bạc chịu nhiệt đeo ở đai lưng của Trang. Bằng những ngón tay run rẩy do thiếu oxy, anh xé một mẩu băng keo, dán đè lên vết rách ở màng lọc cao su, miết thật chặt để đảm bảo độ kín khí tuyệt đối. Anh chụp chiếc mặt nạ lên mặt, điều chỉnh dây đai cao su ôm sát cằm. Tiếng thở của anh qua bộ lọc rách vang lên những nhịp rít ẩm ướt, ngột ngạt, nhưng ít nhất, thứ không khí đi vào phổi đã bớt đi vị bỏng rát của khí trơ.
“Đi thôi! Cửa thoát hiểm phụ ở cuối hành lang trục B,” Khánh chỉ tay về phía những vệt dạ quang xanh lục đang mờ dần trong khói bụi.
Cả hai chạy gấp dọc theo hành lang hẹp. Khí CO2 từ các vòi phun Vent-B3 phía dưới vẫn liên tục tràn lên qua các khe hở sàn, tạo thành một lớp sương mù mờ ảo, lạnh buốt sát mặt đất. Đầu Khánh đau như búa bổ, tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, xuất hiện những đốm sáng ảo giác nhảy múa trước mắt. Anh phải liên tục nhẩm các công thức nhiệt động học và kết cấu chịu lực trong đầu để ép bộ não duy lý của mình không bị rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Khi tiếp cận đến cuối hành lang, hy vọng của họ lập tức bị chặn đứng. Cánh cửa thoát hiểm phụ bằng thép dày – lối thông duy nhất sang phân khu an toàn của hầm B2 – đang đóng chặt. Đầu đọc thẻ từ bên cạnh cửa tối đen, rỉ ra một vệt nhựa cháy khét lẹt do rơ-le điện tử bên trong đã bị phá hủy bởi sự cố quá tải điện trước đó.
Trang lao tới, quẹt chiếc thẻ Master Key Cấp 3 của mình vào đầu đọc trong vô vọng. Thiết bị hoàn toàn vô cảm, không một tiếng bíp phản hồi. Cô dùng mỏ lết nện mạnh vào bảng điều khiển số nhưng chỉ tạo ra những tia lửa điện nhỏ xẹt ra rồi tắt ngấm.
“Đầu đọc chết hoàn toàn rồi! Chốt từ khóa cửa đang hoạt động độc lập bằng nguồn pin dự phòng bên trong khung cửa,” Trang hét lên đầy bất lực qua lớp mặt nạ phòng độc. “Lực hút của nam châm điện lên tới năm trăm kilôgam. Chúng ta không thể đẩy nổi bằng sức người!”
Khánh áp sát người vào cánh cửa thép lạnh ngắt. Qua lớp kính cường lực nhỏ trên cửa, anh nhìn thấy kim đo áp suất của khoang kỹ thuật bên kia đang chỉ mức cao hơn nhiều so với khoang họ đang đứng. Sự chênh lệch áp suất cực lớn này đang ép chặt cánh cửa vào khung, biến nó thành một bức tường kiên cố tuyệt đối.
“Cân bằng áp suất khoang kỹ thuật...” Khánh lẩm nhẩm. Anh biết, nếu cố tình phá cửa khi áp suất chưa cân bằng, luồng gió hút cực mạnh từ bên kia sẽ giật tung cánh cửa, gây chấn thương vỡ màng nhĩ hoặc nghiền nát bất kỳ ai đứng gần. Anh nhìn quanh hành lang và phát hiện một van bypass xả áp nhỏ bằng đồng nằm khuất sau đường ống dẫn nước nóng.
“Trang! Giữ chặt tôi!” Khánh hét lên.
Anh dùng tay phải nắm lấy tay gạt của van bypass, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để kéo mạnh. Trục van rỉ sét rít lên kèn kẹt trước khi nhích đi từng milimet. Một tiếng xì lớn vang lên khi luồng khí áp suất cao từ khoang bên kia phun mạnh qua van xả, tạo ra một tiếng rít chói tai dọc hành lang. Kim áp suất trên chiếc đồng hồ cơ của Khánh từ từ hạ nhiệt, báo hiệu áp suất hai bên đã đạt trạng thái cân bằng cơ học.
Nhưng cánh cửa vẫn không hề dịch chuyển. Chốt khóa từ điện tử vẫn ghim chặt cánh cửa vào khung thép.
“Không còn thời gian để đấu tắt mạch điện nữa, Trang!” Khánh nói, giọng anh khàn đặc qua bộ lọc mặt nạ. “Phải phá hủy liên kết vật lý của chốt từ.”
Anh rút chiếc Búa thép vonfram cứu hộ nhặt được từ hộp kính khẩn cấp lúc nãy. Chiếc búa cầm tay nặng nề với đầu búa bằng thép vonfram siêu cứng sáng loáng dưới ánh đèn pin.
Trong khoảnh khắc bế tắc đó, ký ức về những năm tháng tuổi thơ ở quê nhà miền Trung chợt hiện về trong tâm trí Khánh. Anh nhớ lại hình ảnh người chú ruột – Chú Ba Quốc – một thợ rèn lành nghề với bắp tay cuồn cuộn khói lửa lò rèn. Chú từng dạy anh cách bẻ gãy một thanh thép chịu lực không phải bằng sức mạnh thô bạo, mà bằng cách lắng nghe tiếng rung của kim loại và tìm ra góc nghiêng đòn bẩy tối ưu để triệt tiêu lực liên kết của vật liệu.
“Mọi kết cấu nam châm điện đều có một điểm yếu cơ học ở góc nghiêng mười lăm độ giữa tấm đệm thép và cuộn hút,” Khánh tự nhủ, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu oxy bỗng sáng lên một tia quyết đoán.
Anh quỳ rạp xuống, dùng đầu dẹt của búa thép vonfram đóng nêm thật mạnh vào khe hở nhỏ rộng chưa đầy hai milimet giữa tấm đệm thép của khóa từ và khung cửa.
*Keng! Keng!*
Tiếng búa va chạm vào thép vang dội kèn kẹt trong hành lang hẹp, tạo ra những tia lửa cơ học bắn tung tóe dọc vách tường. Khánh dùng vai trái đang bị thương tì mạnh vào cán búa để tạo điểm tựa đòn bẩy loại một, trong khi tay phải vung lực đập mạnh liên tiếp vào đầu búa.
Cơn đau tột cùng từ khớp vai bị chấn thương giật mạnh khiến toàn thân Khánh run rẩy. Anh cảm giác như các thớ cơ ở bả vai trái đang bị xé rách từng sợi dưới áp lực đè nén khổng lồ. Chiếc nẹp gỗ cố định vai phát ra tiếng kêu răng rắc dưới lớp băng vải bám đầy bụi xi măng.
“Khánh! Cố lên! Khí CO2 đã dâng lên đến ngực rồi!” Trang hét lên, cô lao vào dùng cả hai tay tì đè lên cán búa cùng anh để gia tăng lực mô-men xoắn.
Khánh nghiến răng đến mức nứt môi, máu tươi thấm đỏ một góc mặt nạ phòng độc. Anh dồn toàn bộ chút sức lực kiệt quệ cuối cùng của cơ thể, phối hợp với lực tì của Trang để vặn mạnh cán búa một góc mười lăm độ.
*Rắc!*
Tiếng kim loại biến dạng dẻo vang lên giòn giã. Dưới lực đòn bẩy cơ học cộng hưởng cực lớn, bốn chốt từ khổng lồ chịu lực cắt của nam châm điện bị bẻ gãy liên kết đột ngột. Cánh cửa thép thoát hiểm phụ bung mạnh ra ngoài.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cánh cửa phụ vừa bật mở, một luồng khí trơ CO2 lạnh buốt từ khoang kỹ thuật bên kia – nơi áp suất vẫn chưa được giải tỏa hoàn toàn – ập thẳng vào mặt Khánh với một sức mạnh khủng khiếp. Luồng gió lạnh buốt thổi bay chiếc mặt nạ phòng độc rách ra khỏi mặt anh, khiến Khánh ho sặc sụa, phổi anh co thắt dữ dội vì sốc nhiệt đột ngột.
Trong cơn choáng váng tột độ do thiếu oxy và đau đớn bả vai, bàn tay phải của Khánh buông lỏng. Chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển kỷ vật bị tuột khỏi cổ tay anh, rơi xuống mặt sàn bê tông tối tăm, phát ra tiếng va chạm cơ học khô khốc rồi biến mất trong làn khói CO2 xám xịt đang tràn qua khe cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!