Cận Chiến Bóng Đêm
Tiếng bíp bíp phát ra từ màn hình chiếc máy hàn nhiệt cầm tay trên tay Thùy Trang dồn dập như tiếng kim đồng hồ đếm ngược của tử thần. Con số hiển thị dung lượng pin lithium tụt nhanh từ bốn phần trăm xuống ba, rồi hai phần trăm, nhấp nháy đỏ rực một cách tuyệt vọng trong không gian mờ mịt của phòng kỹ thuật điện tầng 15. Chốt khóa từ của cánh cửa thép Gate-B2 ngăn cháy chịu lực nặng hai tấn mới chỉ được nung nóng đỏ một nửa, kim loại bắt đầu mềm ra nhưng vẫn bám chặt lấy dầm khóa cơ học như một hàm răng quái vật bằng thép đặc.
“Khánh! Pin sắp sập nguồn hoàn toàn rồi! Không đủ nhiệt để làm chảy hết chốt từ đâu!” Giọng Thùy Trang khàn đặc vì ngạt khói, hai bàn tay cô bám đầy muội than đen kịt run lên bần bật dưới áp lực giữ đầu hàn nóng đỏ bốn trăm năm mươi độ Celsius.
Nam Khánh không trả lời bằng lời. Anh đưa cổ tay phải lên sát mắt. Dưới làn khói ozone khét lẹt bốc lên từ bảng mạch chập điện bên cạnh, mặt kính sapphire của chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển vỏ gốm zirconium bám đầy bụi thạch cao và rỉ sét hiện rõ kim chỉ số áp suất đang dao động ở mức 955 hPa. Áp suất không khí trong căn phòng hẹp đang sụt giảm với tốc độ chóng mặt do hệ thống quạt hút ngược của Aegis ở hành lang vẫn điên cuồng rút khí ra ngoài theo Giao thức Áp Suất Ngược. Phổi của anh, của Trang và của Minh Tú đang co thắt dữ dội vì thiếu oxy.
“Trang, lùi lại ngay!”
Khánh khàn giọng ra lệnh. Anh dồn trọng lực vào chân phải, dùng bàn tay phải rách sâu lòng bàn tay đang rỉ máu tươi bết mỡ bò công nghiệp siết chặt lấy cán cao su của chiếc búa thép vonfram cứu hộ. Cánh tay trái của anh hoàn toàn liệt tạm thời, buông thõng vô dụng bên sườn lồng ngực, được cố định chặt bằng thanh nẹp gỗ thông đã nứt gãy và những vòng băng keo bạc bết máu.
Mỗi nhịp thở dồn dập lúc này là một lần phế quản anh bị nung đốt bởi khói điện khét lẹt. Nhưng bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng không cho phép anh dao động. Bằng kinh nghiệm thực địa của một người thợ rèn miền Trung, anh tính toán chính xác điểm yếu cơ học của chốt khóa từ: nơi giao cắt giữa nam châm điện và tấm thép chịu lực chính đang bị nung đỏ đến giới hạn dẻo.
“Tránh ra!”
Khánh hét lên một tiếng, vung búa bằng một tay phải duy nhất. Cú vung búa dứt khoát kéo theo một lực giằng tàn nhẫn tác động trực tiếp lên bả vai trái đang bị trật khớp nghiêm trọng của anh. Cơn đau buốt nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào bao khớp, rách toác miệng vết thương cũ khiến máu tươi thấm đẫm lớp băng keo bạc sát ngực. Khánh nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kèn kẹt, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào cú nện.
*BÙM! XOẢNG!*
Cú nện thứ nhất trời giáng găm thẳng vào điểm liên kết đang nóng đỏ. Tia lửa cơ học bắn ra tung tóe trong bóng tối. Chốt thép móp méo nhưng chưa đứt gãy.
*RẦM!*
Cú nện thứ hai dội một chấn động cực mạnh ngược lại bắp tay phải rách da của Khánh. Đầu búa thép vonfram lún sâu vào khe hở của dầm khóa.
“Aaa!” Khánh gầm lên trong cổ họng, gạt bỏ cơn đau đớn thể xác đang đe dọa bẻ gãy ý chí. Anh vung búa lần thứ ba, nhắm thẳng vào khe hở vừa tạo ra.
*CẠCH... PHỰT!*
Một tiếng kim loại gãy giòn vang lên chói tai. Chốt khóa từ bị nung chảy một nửa cuối cùng không chịu nổi lực va đập cơ học cực đại, đứt lìa làm đôi. Cánh cửa thép Gate-B2 nặng hai tấn mất đi lực giữ từ tính, từ từ bị đẩy hé ra dưới áp lực gió hút mạnh từ Giếng thang máy phụ dội vào.
“Mở rồi! Tú, Trang, mau ra ngoài!” Khánh thở dốc, anh dùng bả vai phải và hông lách mạnh để giữ cánh cửa không sập lại, tuyệt đối không dùng đến cánh tay trái đang bị thương.
Trang lập tức dìu Minh Tú—người đang thở dốc ho sặc sụa—bò nhanh qua khe cửa thoát ra hành lang tối tầng 15. Khánh lăn người ra sau cùng ngay khi cánh cửa thép sập khít lại phía sau do mất hoàn toàn nguồn điện dự phòng.
Cả ba nằm vật lộn trên sàn gạch men lạnh ngắt của hành lang kỹ thuật tầng 15. Bóng tối ở đây dày đặc và ngột ngạt hơn dưới hầm. Ánh sáng duy nhất dẫn đường là những vệt sơn dạ quang màu xanh lục của Ngọc Anh phát sáng mờ nhạt dọc theo chân tường. Mùi thạch cao ẩm ướt và bụi giấy văn phòng nồng nặc sộc thẳng vào mũi.
“Khánh... anh có sao không?” Trang vội vàng bò lại gần, chiếc đèn pin LED dã ngoại trên tay cô quét một luồng sáng yếu ớt, chập chờn qua gương mặt nhợt nhạt bết mồ hôi và muội than của Khánh. Miệng vết thương ở vai trái anh đang rỉ máu liên tục, thấm qua áo sơ mi trắng rách nát bẩn thỉu.
“Không có thời gian... đi tiếp thôi,” Khánh khàn giọng, cố gắng gượng dậy bằng chân phải. Anh đưa đồng hồ cơ lên nhìn: 952 hPa. Áp suất đang giảm nhanh hơn. Bẫy áp suất ngược của Aegis đang hoạt động mạnh mẽ ở khu vực này.
Nhưng họ chưa kịp bước đi thì một luồng gió lạnh rít qua hành lang tối mang theo một mùi khói composite cháy khét lẹt quen thuộc từ các vách ngăn hầm B1 tràn lên.
*Sột sột...*
Tiếng bước chân rất khẽ nện trên sàn nâng kỹ thuật rỗng vang lên từ phía trước màn khói đen đặc quánh.
Khánh lập tức giơ tay phải ra hiệu cho Trang và Tú đứng im. Thính giác nhạy bén của anh dồn vào bóng tối. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của đội bảo an Phan Lôi đeo giáp chống đạn. Đây là tiếng bước chân di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, lướt đi không phát ra tiếng động lớn, bám sát nhịp rung cơ học của các tấm sàn nhôm nâng kỹ thuật.
Sát thủ Bóng Ma!
Hắn đã thoát khỏi đống đổ nát của mảng sàn sập ở văn phòng giám đốc và âm thầm theo dấu họ lên đây.
*VÚT!*
Một luồng gió bén ngót xé rách màn khói đen. Khánh không kịp suy nghĩ, bằng bản năng sinh tồn cực hạn, anh dùng vai phải húc mạnh vào lồng ngực Minh Tú, đẩy cậu trợ lý ngã nhào vào góc tường thạch cao bên cạnh.
Ngay trong tích tắc đó, một lưỡi dao găm quân dụng bằng thép carbon đen siêu sắc bén sượt qua sát cổ áo sơ mi rách nát của Khánh, chém đứt một mảng vải trắng trước ngực và rạch một đường nông dọc theo bả vai phải của anh. Máu tươi lập tức phun ra, nóng rát.
Khánh loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào tủ điện phụ rò rỉ điện bên hành lang.
Sát thủ Bóng Ma hiện ra từ màn khói đen như một bóng ma thực sự. Hắn đeo chiếc mặt nạ phòng độc đen kín mặt, đôi mắt lạnh lùng vô cảm ẩn sau lớp kính bảo hộ tối màu. Trên tay hắn, lưỡi dao găm carbon đen lấp lánh ánh sáng xanh loét của tia lửa điện từ tủ điện phụ hắt ra. Hắn di chuyển không một tiếng động, lập tức xoay người vung dao găm đâm thẳng vào ngực Khánh.
Khánh bị hạn chế vận động hoàn toàn ở cánh tay trái do nẹp gỗ khống chế sát lồng ngực. Anh không thể dùng đòn khóa tay trái để tước dao của đối phương. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh vung chiếc búa thép vonfram ở tay phải lên đỡ đòn.
*KENG! RÍT...*
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp hành lang hẹp. Lưỡi dao găm miết mạnh dọc theo cán búa thép, phát ra tiếng rít ghê rợn và những tia lửa cơ học xẹt ra đỏ lựng. Sức mạnh thể chất của tên sát thủ chuyên nghiệp cực lớn, dồn ép cánh tay phải đang bị thương của Khánh lùi sát về phía ngực.
Cơn đau từ khớp vai trái trật khớp bị giằng kéo lực mạnh bùng lên dữ dội, làm Khánh bị chậm nhịp né tránh. Sát thủ Bóng Ma nhận biết điểm yếu bả vai trái của Khánh, hắn bất ngờ thu dao và tung một cú đá tàn nhẫn thẳng vào bả vai trái đẫm máu của anh.
“Khánh!” Trang hét lên trong bóng tối.
Cú đá trúng đích làm thanh nẹp gỗ thông tự chế của Khánh gãy nứt thêm một đường dài kèn kẹt. Khánh lùi lũi ngã nhào ra sau, lưng đập mạnh vào vách bê tông thô nhám của hành lang. Cơn đau đớn tột cùng làm mắt anh mờ đi, nhịp tim vọt lên 140 lần/phút, suýt nữa khiến anh ngất xỉu lâm sàng. Bao khớp vai trái của anh bị giằng lực mạnh chấn thương nghiêm trọng hơn, máu tươi chảy loang lổ khắp vạt áo.
Sát thủ Bóng Ma không để cho con mồi có cơ hội thở. Hắn lướt tới, lưỡi dao găm vung lên nhắm thẳng vào cuống họng Khánh để kết liễu.
Trong bóng tối mịt mùng của khói composite và ảo giác thiếu oxy, Khánh nhắm chặt mắt lại. Anh kích hoạt kỹ năng “Định vị âm thanh trong không gian kín”.
Mọi tiếng động xung quanh bỗng trở nên rõ ràng trong tâm trí anh dưới dạng một bản đồ âm thanh lập thể. Anh nghe thấy tiếng gió rít u u qua khe cửa sập van gió khẩn cấp của Jean-Luc, tiếng thở dốc nghẹn ngào của Tú, và đặc biệt là tiếng đế giày dã chiến của sát thủ nện kèn kẹt trên sàn nâng kim loại rỗng.
*Cộp... cộp...*
Hắn đang bước ba bước dài. Khoảng cách là hai mét rưỡi. Góc nghiêng tấn công là ba mươi độ từ phía bên phải.
Khánh chờ đợi đến tích tắc cuối cùng. Khi tiếng gió rít bén ngót của lưỡi dao chỉ cách mặt anh mười centimet, anh dồn lực vào chân phải, lách người gạt đầu búa thép vonfram sang bên trái.
*KENG!*
Đầu búa đập trúng cạnh dao găm, làm lệch quỹ đạo đâm của sát thủ găm thẳng vào vách thạch cao bên cạnh. Khánh tận dụng đà lệch của đối phương, dùng hông và vai phải húc mạnh vào hông sát thủ, đẩy hắn loạng choạng lùi lại.
*BÕM!*
Tiếng nước bắn tung tóe vang lên dưới chân sát thủ.
Khánh mở mắt ra, một nụ cười lạnh lùng, kiêu hãnh xuất hiện trên gương mặt bết máu của anh. Anh đã dụ được Sát thủ Bóng Ma bước lùi vào vũng nước rò rỉ ngập sâu dưới sàn hành lang kỹ thuật—vũng nước đen ngòm chảy ra từ đường ống vỡ của trạm biến áp phụ bị chập điện trước đó.
Ngay sát bên cạnh vũng nước, Thùy Trang đang đứng ẩn nấp sau tủ điện phụ rò rỉ điện. Tay cô đang giữ chặt chiếc kìm điện cách điện bọc cao su chịu tải 1000V, kẹp chặt lấy sợi dây nguồn rò rỉ đang phát ra những tia lửa điện xanh loét liên tục dọc hành lang.
Khánh nhìn Trang, khẽ gật đầu dứt khoát.
“Trang! Ném dây điện vào vũng nước! Mau lên!” Khánh hét lớn.
Sát thủ Bóng Ma nhận ra cái bẫy muộn màng. Hắn định nhấc chân nhảy ra khỏi vũng nước dẫn điện, nhưng Khánh đã dùng toàn lực cánh tay phải phóng chiếc búa thép vonfram cứu hộ găm thẳng vào cổ chân hắn, khóa chặt chuyển động của hắn trong tích tắc.
Thùy Trang nghiến chặt răng, cô vung tay ném sợi dây nguồn rò rỉ mang dòng điện cao áp trực tiếp vào vũng nước đen ngòm dưới chân sát thủ.
*XÈO XÈO... UỲNH!*
Một luồng ánh sáng xanh loét cực mạnh bùng nổ khắp hành lang tối tầng 15. Dòng điện cao áp khép mạch qua vũng nước dẫn điện, phóng thẳng vào cơ thể Sát thủ Bóng Ma.
Toàn thân tên sát thủ co rút dữ dội dưới tác động tàn nhẫn của dòng điện. Chiếc mặt nạ phòng độc của hắn phát ra những tiếng nổ chập điện lách tách, khói xanh bốc lên nghi ngút từ lớp áo kỹ thuật màu đen ôm sát cơ thể. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn méo mó qua bộ lọc khí trước khi ngã quỵ xuống vũng nước, cơ thể co giật liên tục, hoàn toàn mất khả năng vận động.
Khánh đổ sụp xuống cạnh tủ điện phụ, hít thở tham lam luồng khí sạch mỏng manh từ van gió khẩn cấp dội vào. Khớp vai trái của anh đau đớn tột cùng, nẹp gỗ nứt vỡ rách nát, máu tươi chảy ròng ròng dọc theo cánh tay trái tê dại. Nhưng anh biết họ đã neutralize thành công mối đe dọa nguy hiểm nhất dưới hầm tối.
“Khánh... anh có sao không?” Trang chạy lại, cô vứt chiếc kìm cách điện xuống sàn, run rẩy kiểm tra vết thương đẫm máu trên bả vai phải sượt đạn và bả vai trái trật khớp của anh.
“Tôi... vẫn thở được,” Khánh nghiến răng chịu đựng, gương mặt anh nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Anh đưa tay phải bám chặt lấy vai Trang để gượng dậy. “Tú... lấy... lấy cái ThinkPad... chúng ta phải di chuyển ngay trước khi trạm điện nổ lớn...”
Minh Tú run rẩy bò ra từ góc thạch cao, tay ôm chặt chiếc máy tính ThinkPad bám đầy bụi trắng. Cậu tiến lại gần vũng nước ngập, chuẩn bị bước qua để nhặt chiếc cặp da chứa tài liệu mật của Tuấn Kiệt bị rơi cạnh người sát thủ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một chuyển động giật cục tàn nhẫn dưới vũng nước làm cả ba người khựng lại.
Sát thủ Bóng Ma, dù cơ thể đang giật giật liên tục do di chứng của dòng điện cao áp co rút cơ bắp, nhưng bằng một ý chí chuyên nghiệp lạnh lùng của kẻ sát nhân, bàn tay phải đeo găng đen rách nát của hắn vẫn từ từ bò trườn trên sàn gạch men ẩm ướt.
Hắn không màng đến vết bỏng điện hay cơn đau đớn tột cùng đang tàn phá hệ thần kinh. Các ngón tay đen kịt của hắn đang cố gắng với lấy khẩu súng ngắn Glock-19 lắp ống giảm thanh màu đen nhám bị rơi sát mép vũng nước, từ từ hướng nòng súng đen ngòm thẳng về phía lồng ngực của Thùy Trang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!