Lối Thoát Khí Trơ
Bóng tối sụp xuống nhanh như một nhát búa tạ nện thẳng vào thị giác. Tiếng sập khít cơ học nặng nề của cánh cửa thép Gate-B2 ngăn cháy chịu lực nặng hai tấn vừa dứt, kéo theo một tiếng rít gió dài, buốt lạnh. Hệ thống thông gió trung tâm của Aegis đã hoàn toàn đảo chiều. Trong không gian hẹp chưa đầy hai mươi mét khối của phòng kỹ thuật điện tầng 15, tiếng xì xì của các vòi phun khí chữa cháy bắt đầu vang lên từ trên trần nhà.
“Khí trơ... Khí CO2 hóa lỏng!” Thùy Trang khàn giọng hét lên, luồng sáng từ chiếc Đèn pin LED dã ngoại trên tay cô quét qua màn sương trắng mờ ảo đang nhanh chóng phun xối xả từ các đầu phun Vent-B3.
Khí CO2 nén áp lực cao khi thoát ra ngoài lập tức giãn nở, tạo nên những vệt tuyết lạnh buốt bám đầy trên các khay cáp điện và vỏ thép tủ điện phụ. Nhưng cái lạnh ấy chỉ tồn tại trong tích tắc. Khi hít vào phổi, luồng khí trơ không màu không mùi này lập tức chiếm chỗ của oxy, nung đốt phế quản của Nam Khánh bằng một cơn bỏng rát khô khốc.
Minh Tú, người vừa trải qua cú sốc điện rò rỉ từ vỏ tủ điện ở tập trước, là người đầu tiên gục xuống. Cậu trợ lý trẻ ôm chặt lấy lồng ngực, tiếng ho khan sặc sụa vang lên đứt quãng. Mỗi lần cậu cố hít thở là một lần cơ thể co rút dữ dội do nồng độ CO2 tăng cao đột ngột. Một vệt máu tươi lẫn bụi thạch cao xám ngoét trào ra từ khóe môi Tú, thấm đẫm vạt áo sơ mi lấm lem.
“Tú! Nhắm mắt lại! Nín thở!” Khánh rướn người tới, dùng bàn tay phải rách sâu đang rỉ máu bết mỡ bò của mình bịt chặt lấy mũi và miệng của Tú.
Cơn đau từ khớp vai trái bị lệch hoàn toàn bọc trong lớp nẹp gỗ thông đã gãy nát bấy giật mạnh lên tận đại não của Khánh. Vết bỏng lạnh rách da do tuyết CO2 cọ xát vào thành bê tông thô ráp ở khe co giãn cấu trúc từ tập trước bùng lên như có ai dội axit vào da thịt. Khánh nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm nghiến kèn kẹt, cố giữ cho nhịp tim không vọt quá ngưỡng kiểm soát.
Anh biết, trong môi trường ngạt khí này, hoảng loạn đồng nghĩa với cái chết nhanh hơn.
“Trang... nhắm mắt... áp dụng thiền thở ngay!” Khánh khàn giọng ra lệnh, giọng nói của anh méo mó và mỏng manh dưới áp suất không khí đang sụt giảm liên tục.
Khánh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, anh kích hoạt phương pháp thở thiền định của thợ lặn sâu mà bác sĩ Hoài Nam từng dạy. Anh hít vào thật chậm trong vòng bốn giây, giữ hơi thở ở vùng cơ hoành để tối ưu hóa lượng oxy ít ỏi còn lại trong phế nang, sau đó thở ra từ từ trong tám giây. Nhịp tim của anh, vốn đang đập điên cuồng ở mức 130 lần/phút, bắt đầu hạ dần xuống 100 rồi 90 bpm.
Bằng tư duy không gian nhạy bén, Khánh thực hiện phép ước lượng thể tích khí và thời gian sống sót còn lại. Phòng kỹ thuật điện này có diện tích sàn khoảng năm mét vuông, trần cao ba mét, nhưng các tủ điện phụ và khay cáp đã chiếm hết một phần ba thể tích. Thể tích khí thực tế chỉ còn khoảng mười hai mét khối. Với tốc độ xả khí CO2 từ hai vòi phun Vent-B3 và nhịp thở của ba người, lượng oxy sẽ giảm xuống dưới mức mười phần trăm trong vòng chưa đầy hai trăm bốn mươi giây.
Bốn phút. Đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết lâm sàng.
“Khánh... tôi không thể dùng máy hàn nhiệt nung chốt từ cửa ngăn cháy trong làn khói CO2 này,” Trang ho sặc sụa, tay cô run rẩy bám vào đai dụng cụ. “Nhiệt độ đầu hàn lên tới bốn trăm năm mươi độ sẽ kích hoạt cảm biến nhiệt Aegis xả thêm khí trơ dập lửa giả. Chúng ta sẽ ngạt thở trước khi cửa mở!”
Khánh không trả lời. Anh quờ quạng trong bóng tối, tay phải chạm vào vỏ thép lạnh ngắt của tủ điện phụ, cố gắng gượng dậy. Anh dùng chân phải tì mạnh vào sàn bê tông, dồn lực đẩy cơ thể cao gầy của mình đứng thẳng lên. Cánh tay trái liệt tạm thời buông thõng vô lực sát sườn lồng ngực, đung đưa theo nhịp chuyển động của cơ thể.
Anh với tay lấy chiếc búa thép vonfram cứu hộ đang nằm sát góc tường. Bàn tay phải rách sâu rỉ máu bám đầy mỡ bò công nghiệp của anh siết chặt cán búa bọc cao su. Khánh vung búa, nhắm thẳng vào tấm lưới thông gió bằng thép đúc trên trần phòng kỹ thuật, nện một cú dứt khoát.
*KENG! SẦM!*
Tiếng va đập kim loại chói tai vang dội khắp căn phòng hẹp, dội ngược một chấn động tàn nhẫn vào bả vai trái bị thương của Khánh, khiến anh suýt quỵ gối. Nhưng tấm lưới thép đúc dày hai mươi milimet không hề sứt mẻ, chỉ để lại một vệt xước trắng mờ trên bề mặt sơn tĩnh điện. Lực cơ học thông thường hoàn toàn bất lực trước kết cấu kiên cố của Aegis.
“Không được... nắp thông gió quá dày,” Khánh thở dốc, một ngụm khí CO2 nóng rát tràn vào phế quản khiến anh ho khan dữ dội, lồng ngực co thắt đau đớn.
Anh đưa cổ tay phải lên sát mắt. Mặt kính sapphire của chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển vỏ gốm zirconium bám đầy muội than đen rỉ sét từ cú nổ hồ quang điện ở tập trước. Kim cơ học của đồng hồ đang chỉ mức 955 hPa. Áp suất trong phòng đang sụt giảm nghiêm trọng do quạt hút ngược ngoài hành lang vẫn đang điên cuồng hoạt động. Phổi của cả ba người bắt đầu có cảm giác bị ép chặt, nhức nhói hai bên thái dương và ảo giác mờ ảo bắt đầu xuất hiện trong võng mạc.
Trong cơn thiếu oxy cận kề cái chết, bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng bỗng lóe lên một ký ức kỹ thuật.
Anh nhớ lại bản thiết kế hệ thống van gió khẩn cấp của Jean-Luc, người cố vấn kỹ thuật Pháp từng tranh cãi gay gắt với ban giám đốc Vạn Phát. Jean-Luc đã thiết kế một hệ thống van sập trọng lực (gravity damper) đặt tại góc khuất phía trên hộp kỹ thuật cáp quang của phòng điện này. Van gió này kết nối trực tiếp với Giếng thang máy phụ (Trục Kỹ Thuật 4)—nơi đang có luồng gió tươi thổi mạnh từ dưới hầm lên theo Hiệu ứng chênh lệch áp suất (Stack Effect).
“Tú... nghe tôi nói không?” Khánh quỳ sụp xuống bên cạnh cậu trợ lý đang lịm dần. “Jean-Luc... ông ấy đã cài một điểm ngắt vật lý cho van gió khẩn cấp. Nó hoạt động theo cơ chế sập cơ học trọng lực. Chỉ cần ngắt nguồn tín hiệu điều khiển bằng lệnh bypass vật lý, cánh van sẽ tự động rơi mở ra dưới sức nặng cơ học để hút khí tươi từ giếng thang.”
Minh Tú cố gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu oxy nhìn thẳng vào Khánh: “Thầy... nhưng Aegis đã khóa toàn bộ cổng điều khiển số từ xa rồi... Em không thể truy cập vào máy chủ trung tâm...”
“Không cần máy chủ trung tâm,” Khánh siết chặt vai Tú. “Hộp điều khiển van gió của Jean-Luc nằm ngay phía sau khay cáp điện dự phòng sát trần góc trái. Đó là một mạch điều khiển độc lập sử dụng giao thức RS-485 cũ. Tú, dùng laptop của cậu kết nối trực tiếp cáp LAN vào cổng RJ-45 trên hộp điều khiển đó. Gửi một gói tin lệnh bypass cưỡng bức mã hex mà Jean-Luc đã để lại trong tài liệu phân tích rủi ro.”
Minh Tú nghiến răng chịu đựng cơn co rút cơ chân phải sau cú sốc điện. Cậu ôm chặt chiếc ThinkPad bám đầy bụi thạch cao, quờ quạng tìm sợi cáp mạng LAN màu vàng trong túi đồ bảo hộ của Trang. “Em... em làm được... Thầy đỡ em lên...”
Thùy Trang lập tức tiến lại, cô dùng cả hai tay nâng thân hình gầy gò của Tú lên cao để cậu tiếp cận sát trần phòng kỹ thuật tối tăm. Chiếc đèn pin LED dã ngoại của Trang kẹp giữa hai hàm răng, quét một luồng sáng yếu ớt lên hộp sắt điều khiển bám đầy muội than.
Lòng bàn tay phải rớm máu của Khánh giữ chặt lấy hông Tú để làm điểm tựa chịu lực, trong khi bả vai trái bị thương của anh tựa sát vào thành tủ điện phụ để phân bổ trọng lực cơ thể, tránh gây áp lực lên khớp vai lệch.
Tú dùng một tay cạy nắp hộp sắt, để lộ bảng mạch điều khiển bám bụi. Cậu cắm đầu cáp LAN vào cổng RJ-45. Tiếng *cạch* nhỏ vang lên trong bóng tối.
Trên màn hình ThinkPad, các dòng mã lệnh bắt đầu chạy dở. Tú ho ra một ngụm máu nhỏ ngay trên bàn phím, các ngón tay cậu run rẩy gõ liên tiếp các ký tự mã hex: `0x46 0x4C 0x4F 0x57 0x5F 0x42 0x59 0x50`.
“Nhanh lên Tú... áp suất đang giảm xuống chín trăm năm mươi...” Khánh nhìn kim đồng hồ cơ, lồng ngực anh thắt chặt lại, tầm nhìn bắt đầu bị bao phủ bởi một màn sương xám nhạt của ảo giác.
“Xong rồi! Gửi lệnh!” Tú hét lên, ngón tay cậu nện mạnh vào phím Enter.
*CLẠCH! KHỤC!*
Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ phía trên góc trần phòng kỹ thuật. Cánh van sập trọng lực bằng thép lá dày năm milimet đột ngột mất nguồn điện giữ từ tính, tự động rơi tự do dưới sức nặng cơ học của chính nó.
Khoảng hở rộng ba mươi centimet kết nối trực tiếp với Giếng thang máy phụ (Trục Kỹ Thuật 4) mở toang.
Ngay lập tức, luồng không khí lạnh buốt, sạch sẽ từ giếng đứng thẳng đứng đang chuyển động mạnh theo Hiệu ứng chênh lệch áp suất (Stack Effect) ập thẳng vào phòng kỹ thuật hẹp. Sức hút gió cực mạnh của hiệu ứng Venturi lập tức tạo ra một dòng đối lưu, hút sạch làn sương trắng khí CO2 hóa lỏng đang tích tụ sát sàn nhà ra ngoài hành lang qua các khe cửa hở, đồng thời bơm đầy không khí tươi chứa oxy vào phòng.
Minh Tú đổ sụp xuống sàn, hít thở tham lam luồng khí sạch lạnh buốt, lồng ngực cậu phập phồng dữ dội. Cơn co thắt phế quản dịu đi, nhịp tim của cả ba người bắt đầu ổn định trở lại.
“Chúng ta... cứu được phổi rồi,” Trang thở dốc, cô tựa lưng vào vách bê tông, gương mặt lấm lem bụi than hiện rõ sự nhẹ nhõm tạm thời.
“Nhưng cửa ngăn cháy vẫn chưa mở,” Khánh lạnh lùng ngắt lời, mắt anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép Gate-B2 nặng hai tấn đang khóa chặt hai đầu phòng kỹ thuật. “Luồng khí tươi này chỉ duy trì sự sống cho chúng ta thêm mười lăm phút. Cao Đạt sẽ sớm phát hiện ra van gió bị bypass và ra lệnh cho đội bảo an của Phan Lôi dùng xích sắt khóa chết cơ học cửa sập bên ngoài.”
Trang thẳng người dậy, ánh mắt cô quắc lên sự quyết liệt: “Tôi sẽ dùng máy hàn nhiệt nung chảy chốt khóa từ. Khí CO2 đã loãng, cảm biến nhiệt sẽ không kích hoạt xả khí nữa.”
Cô quỳ sụp xuống sát chân cánh cửa thép Gate-B2, nâng chiếc Máy hàn nhiệt cầm tay bám đầy mỡ bò lên. Đầu hàn bằng đồng đỏ nhanh chóng được nung nóng lên nhiệt độ bốn trăm năm mươi độ Celsius bằng nguồn pin lithium còn lại. Trang gí sát đầu hàn nóng đỏ vào điểm liên kết giữa nam châm điện và tấm thép giữ dầm khóa cửa từ.
*XÈO XÈO... TIA LỬA!*
Những tiếng rít chói tai vang lên kèm theo những tia lửa cơ học màu vàng cam bắn ra tung tóe trong bóng tối. Lớp sơn tĩnh điện bảo vệ chốt khóa bắt đầu cháy xém, tỏa ra mùi khét lẹt của nhựa thông và kim loại bị nung chảy.
Khánh đứng sát bên cạnh, tay phải cầm búa thép vonfram cứu hộ, chuẩn bị tư thế nện cú dứt điểm vào điểm yếu cơ học của chốt khóa ngay khi kim loại bị làm mềm bởi nhiệt độ cao.
Chốt khóa từ bằng thép carbon cường độ cao bắt đầu chuyển sang màu đỏ hồng dưới sức nóng tàn bạo của đầu hàn nhiệt. Trang nghiến chặt răng, giữ vững lưỡi hàn bằng hai bàn tay bám đầy vết xước rỉ máu.
Tuy nhiên, tấm thép gia cường chống cháy của cửa Gate-B2 bắt đầu hấp thụ và tản nhiệt cực nhanh, làm chậm tiến trình nung chảy của đầu hàn nhiệt.
Đột ngột, màn hình hiển thị dung lượng pin trên tay cầm của chiếc Máy hàn nhiệt cầm tay bắt đầu nhấp nháy ánh sáng đỏ rực đầy đe dọa.
*Bíp... bíp... bíp...*
“Khánh! Pin máy hàn nhiệt đang cạn kiệt cực nhanh!” Giọng Trang run lên, mồ hôi lạnh hòa cùng muội than đen kịt chảy dài trên má cô. “Chỉ còn mười phần trăm... tám phần trăm...”
Chốt khóa từ khổng lồ mới chỉ nhích được một nửa hành trình dịch chuyển cơ học dưới sức nóng của đầu hàn, cấu trúc kim loại vẫn chưa đủ mềm để búa thép của Khánh có thể bẻ gãy liên kết.
Ánh sáng đỏ từ màn hình pin nhấp nháy liên tục, phản chiếu lên đôi mắt đỏ ngầu vì kiệt sức của Nam Khánh, báo hiệu nguồn năng lượng cuối cùng sắp sửa tắt lịm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!