Nhạc nềnEntangle

Bypass Tủ Điện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một luồng tia lửa điện màu xanh loét xẹt mạnh ra từ chân tủ điện phụ, găm thẳng vào chân Minh Tú kèm theo tiếng nổ đanh tai.


Cơn địa chấn điện cơ cực ngắn nhưng tàn khốc truyền thẳng qua lớp đế giày thể thao ẩm ướt của Tú. Toàn bộ cơ thể cậu trợ lý trẻ co rúm lại, cứng đờ như một khúc gỗ bị đóng đinh xuống sàn bê tông. Chiếc máy tính xách tay ThinkPad trong tay Tú tuột khỏi vòng ôm, rơi tự do xuống nền gạch đầy mảnh kính vỡ, phát ra những tiếng va chạm chói tai trước khi trượt dài vào bóng tối. Đôi mắt Tú trợn ngược, đồng tử giãn rộng phản chiếu tia lửa xanh lè đang nhảy múa quanh cổ chân.


“Tú!” Thùy Trang hét lên, định lao tới chộp lấy vai cậu.


“Đừng chạm vào!”


Khánh gầm lên qua kẽ răng rớm máu. Giọng anh khản đặc nhưng đanh thép như một mệnh lệnh quân sự, chặn đứng bước chân của Trang ngay sát rìa vũng nước rò rỉ. Bằng nhãn quan của một kiến trúc sư trưởng, Khánh lập tức nhận diện hiểm họa. Vũng nước dưới chân họ đang đóng vai trò như một bể dẫn điện dung tích tụ. Dòng điện ba pha 380V xoay chiều từ bẫy điện của Cao Đạt tuy đã bị ngắt cầu dao tổng, nhưng các tụ bù công suất lớn bên trong tủ điện phụ vẫn chưa xả hết tải. Chúng đang phóng ra luồng điện dư áp lực cao trực tiếp vào vỏ thép và vũng nước ẩm ướt.


Nếu Trang chạm vào Tú lúc này, dòng điện sẽ khép mạch qua cả hai cơ thể, nướng chín tim họ trong vòng chưa đầy ba giây.


Cánh tay trái của Khánh hoàn toàn mất lực, buông thõng vô dụng bên sườn lồng ngực, được cố định chặt bằng thanh nẹp gỗ thông đã nứt gãy và những vòng băng keo bạc chịu nhiệt bết máu. Vết rách da đẫm máu ở bả vai trái do bỏng lạnh tuyết CO2 cọ xát vào thành bê tông thô ráp ở tập trước đang co rút dữ dội theo từng nhịp thở dồn dập. Nhưng anh không có thời gian để đau.


Khánh dồn toàn bộ trọng lượng vào chân phải, dùng bàn tay phải rách sâu đang rỉ máu bết mỡ bò bẩn thỉu chộp lấy chiếc kìm điện cách điện từ đai lưng của Trang. Anh không dùng kìm để cắt, mà dùng phần tay cầm bọc cao su dày hai lớp—vật liệu duy nhất có thể chịu tải cách điện lúc này—để thực hiện một thao tác gạt cơ học thô bạo.


Anh vung mạnh cán kìm, nhắm thẳng vào bắp chân đang co giật của Minh Tú, nện một cú dứt khoát để đẩy chân cậu rời khỏi vỏ thép rò rỉ của tủ điện phụ.


*Bộp!*


Cú va đập cơ học cực mạnh hất văng chân Tú ra khỏi vùng nhiễm điện. Thân hình cậu trợ lý trẻ đổ sập xuống sàn bê tông khô ráo phía đối diện, thở dốc hộc lên từng cơn, lồng ngực phập phồng dữ dội như một con cá thiếu nước. Tia lửa điện xanh loét xẹt thêm một tiếng *xoẹt* khô khốc rồi tắt lịm, để lại mùi khét lẹt của vải giày bị cháy và mùi ozone nồng nặc.


Trang lập tức lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Tú, nhanh chóng kiểm tra động mạch cảnh ở cổ cậu: “Mạch vẫn đập, nhưng nhịp tim đang vọt lên quá nhanh. Cậu ấy bị sốc điện nhẹ.”


“Tú, nhìn thẳng vào tôi!” Khánh quỳ một chân xuống sát bên, dùng bàn tay phải bám đầy dầu mỡ vỗ mạnh vào má cậu trợ lý để giữ cho cậu tỉnh táo. “Nhẩm công thức tính tải trọng dầm dầm phụ số 14 ngay lập tức! Không được nhắm mắt!”


Minh Tú lờ mờ mở mắt, đôi môi thâm tím run rẩy, lẩm nhẩm qua kẽ răng bám đầy bụi thạch cao: “P... bằng... q nhân L bình phương... chia tám... Thầy Khánh... em... chân em mất cảm giác rồi...”


“Đó là do co rút cơ tạm thời sau giật điện. Cậu chưa chết được đâu,” Khánh lạnh lùng nói, nhưng lồng ngực anh khẽ giãn ra. Anh nhặt chiếc ThinkPad dưới sàn lên, màn hình vẫn sáng mờ ảo nhờ nguồn pin dự phòng, hiển thị các dòng mã giải mã cửa từ đang chạy dở. “Chúng ta mất một phút quý giá rồi. Camera quét nhiệt của Cao Đạt sẽ tự động khôi phục nguồn điện dự phòng UPS trong vòng chín mươi giây nữa. Nếu không ngắt hoàn toàn lưới điện tầng 15 ngay bây giờ, chúng ta sẽ làm mồi cho súng bắn điện của bọn bảo an.”


Thùy Trang đứng dậy, hướng Đèn pin LED dã ngoại vào bảng mạch hở bên trong tủ điện phụ. Gương mặt cô xám ngoét dưới làn khói điện khét lẹt: “Khánh, bẫy điện của Cao Đạt đã khóa chặt cầu dao tổng. Sợi dây đồng rò rỉ kia đã bị chập cháy dính chặt vào thanh đồng tiếp điểm chính. Nếu tôi dùng kìm cắt trực tiếp, hồ quang điện từ dòng điện dung tích tụ sẽ nổ tung ngay lập tức. Chúng ta không có thiết bị dập hồ quang chuyên dụng.”


Khánh áp sát tai vào vách tường bê tông sát tủ điện. Kỹ năng lắng nghe tiếng rung kim loại của anh bắt đầu hoạt động. Anh nghe thấy một tiếng rít tần số cao, cực nhỏ nhưng đều đặn phát ra từ phía sau bảng điều khiển điện tử của tủ điện. Đó là tiếng dao động của rơ-le bán dẫn thông minh do Aegis điều khiển. Cao Đạt không chỉ cài bẫy điện vật lý; hắn đã lập trình rơ-le này ở chế độ thường đóng (normally closed) bằng nguồn điện độc lập từ xa. Chỉ cần phát hiện dòng điện giảm đột ngột, Aegis sẽ lập tức gửi lệnh khóa chết cơ học tất cả các cửa ngăn cháy của phân khu này.


“Chúng ta không cần cắt dây đồng,” Khánh thẳng người dậy, ánh mắt anh lóe lên sự quyết liệt của một kẻ duy lý. “Chúng ta sẽ dùng phương pháp bypass rơ-le điện khẩn cấp. Chúng ta cần ép nổ cầu chì bảo vệ của toàn bộ phân khu phía nam tầng 15 bằng một dòng điện kích ngược cường độ lớn. Khi cầu chì nổ, toàn bộ lưới điện của Cao Đạt sẽ sụp đổ trước khi hệ thống UPS kịp chuyển mạch bảo vệ.”


“Nhưng lấy đâu ra dòng điện kích ngược đủ mạnh lúc này?” Trang hỏi, đôi mày thanh tú nhíu chặt. “Trạm biến áp trung thế hầm B2 đã cháy hỏng hoàn toàn rồi.”


Khánh quay sang nhìn chiếc ThinkPad trong tay Tú: “Pin của chiếc laptop này.”


Minh Tú nghe thấy thế, cố gượng dậy bám vào vai Trang, giọng run rẩy: “Thầy... pin laptop của em là dòng pin lithium-ion bốn cell nối tiếp, điện áp chỉ có mười bốn vôn. Làm sao đủ sức ép nổ cầu chì công nghiệp của tủ điện?”


“Nếu chỉ có bốn cell thì không đủ,” Khánh lạnh lùng nói, mắt anh quét qua đống đồ đạc đổ nát xung quanh phòng kỹ thuật. “Nhưng trong túi đồ bảo trì của Trang có sáu viên pin lithium dự phòng loại 18650 dùng cho máy hàn nhiệt cầm tay. Mỗi viên có điện áp định mức ba phẩy bảy vôn, dòng xả cực đại lên tới ba mươi am-pe. Tú, tháo khối pin laptop của cậu ra. Chúng ta sẽ đấu nối tiếp tất cả các cell pin lại để chế tạo một bộ kích nguồn khẩn cấp bốn mươi tám vôn dòng xả cao.”


Trang lập tức hiểu ra ý đồ táo bạo của Khánh. Cô nhanh nhẹn dốc ngược đai dụng cụ, lôi ra sáu viên pin lithium màu xanh lá đặt lên mặt bàn gỗ kỹ thuật bám đầy bụi. “Tôi có dây đồng thô không vỏ bọc và cuộn băng keo bạc chịu nhiệt ở đây. Nhưng Khánh, đấu nối tiếp mười hai cell pin lithium dòng xả cao bằng tay trần cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần một mối nối bị lỏng hoặc chạm mạch sai cực, khối pin tự chế này sẽ quá nhiệt và phát nổ hóa chất trực tiếp trên tay anh.”


“Chúng ta không có lựa chọn khác,” Khánh nói, tay phải anh rút chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển vỏ gốm zirconium ra khỏi cổ tay, đặt bên cạnh khối pin để làm thiết bị căn chỉnh thời gian vật lý. “Tú, dùng laptop của cậu kiểm tra sơ đồ chân rơ-le tổng của tủ điện phụ. Xác định chính xác chân kích hoạt cuộn hút điện từ. Trang, đấu nối các cell pin. Tôi chỉ có đúng mười giây để chạm cực phóng trước khi khối pin bị quá nhiệt nổ tung.”


Bóng tối bao trùm căn phòng kỹ thuật hẹp, chỉ được xua tan bởi vệt dạ quang xanh lục strontium aluminate chạy dọc chân tường và khe sáng mờ nhạt từ màn hình ThinkPad của Tú. Tiếng gió rít u u từ hệ thống thông gió ngược của Aegis ngoài hành lang vẫn đều đặn dội vào tai họ, báo hiệu lượng dưỡng khí đang tụt dốc không phanh. Kim đo áp suất trên chiếc đồng hồ cơ của Khánh đã giảm xuống mức 965 hPa.


Trang thao tác với tốc độ kinh ngạc của một kỹ sư thực địa kỳ cựu. Cô dùng kìm điện tuốt sạch lớp vỏ nhựa của ba đoạn dây đồng thô lấy từ sợi cáp mạng bỏ hoang. Đôi bàn tay bám đầy dầu mỡ và vết bỏng nhẹ của cô di chuyển chuẩn xác dưới ánh sáng xanh dạ quang mờ ảo. Cô xếp sáu viên pin 18650 nối tiếp với bốn cell pin tháo rời từ laptop của Tú, dùng dây đồng quấn chặt các điện cực âm dương xen kẽ, rồi quấn chặt toàn bộ khối pin bằng nhiều vòng băng keo bạc chịu nhiệt.


“Xong rồi,” Trang thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống mũi cô. Cô nâng khối pin tự chế nặng khoảng một kilôgam lên. Hai đầu dây đồng thô lòi ra ngoài như hai chiếc râu rết, thỉnh thoảng lại xẹt ra những tia lửa nhỏ khi vô tình chạm nhẹ vào nhau. “Khối pin này đang tích tụ điện áp khoảng bốn mươi tám vôn với dòng xả ngắn mạch có thể lên tới hơn một trăm am-pe. Nó bắt đầu nóng lên rồi, anh phải thao tác ngay!”


Minh Tú gõ liên tục trên bàn phím bằng những ngón tay run rẩy, màn hình hiển thị sơ đồ chân rơ-le: “Thầy Khánh! Chân kích hoạt cuộn hút là chân số bốn và chân số bảy ở góc dưới bên trái của bảng mạch bán dẫn. Anh phải chạm trực tiếp hai đầu dây đồng vào hai chân đó để ép rơ-le chuyển trạng thái cưỡng bức.”


Khánh đón lấy khối pin tự chế bằng bàn tay phải rách sâu đang rỉ máu bết mỡ bò bẩn thỉu. Cơn đau nhói từ lòng bàn tay rách thịt hòa cùng sức nóng bắt đầu tỏa ra từ khối pin lithium khiến các thớ cơ tay anh run lên bần bật. Bả vai trái bị lệch khớp hoàn toàn bó chặt sát ngực bùng lên một cơn đau buốt tận óc khi anh phải rướn người tiếp cận bảng mạch tủ điện phụ.


Anh nhắm mắt lại trong một giây, áp dụng phương pháp thở thiền định của thợ lặn để hạ nhịp tim đang ở mức 130 lần/phút xuống. Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh 3D của bảng mạch rơ-le hiện ra rõ ràng đến từng milimet.


Anh mở mắt, đôi đồng tử giãn rộng khóa chặt vào hai chân rơ-le số bốn và số bảy.


“Lùi lại phía sau tủ rack!” Khánh ra lệnh cho Trang và Tú.


Anh tiến lên một bước, chân phải tì chặt vào sàn bê tông khô ráo để giữ thăng bằng tuyệt đối. Tay phải anh đưa hai đầu dây đồng thô của khối pin tự chế tiếp cận sát bảng mạch bán dẫn của tủ điện phụ.


Khối pin trên tay anh đã nóng lên tới gần năm mươi độ C, lớp băng keo bạc bắt đầu co rút phát ra mùi nhựa chảy khét lẹt.


“Ba... hai... một...” Khánh lẩm nhẩm.


*XOẸTTTT! UỲNHHH!*


Một luồng tia lửa hồ quang điện màu xanh loét, cực mạnh bùng lên dữ dội ngay tại khoảnh khắc hai đầu dây đồng chạm vào chân rơ-le số bốn và số bảy. Tiếng nổ đanh tai vang dội khắp căn phòng kỹ thuật hẹp, kèm theo một luồng nhiệt lượng khổng lồ tỏa ra hất văng Khánh lùi lại phía sau hai bước.


Dòng điện một chiều 48V dòng xả cực đại từ khối pin tự chế đã phóng thẳng vào cuộn hút điện từ, ép rơ-le chuyển trạng thái cưỡng bức và tạo ra một cú đoản mạch ngược dòng cực mạnh quay lại hệ thống cầu chì bảo vệ của Cao Đạt.


*BỤP! BỤP! BỤP!*


Ba tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên bên trong hộp kỹ thuật của tủ điện phụ khi các cầu chì công nghiệp bị nung chảy và nổ tung dưới áp lực dòng điện quá tải. Làn khói đen khét lẹt bùng lên mịt mù từ bảng mạch bị thiêu rụi hoàn toàn.


Ngay lập tức, toàn bộ nguồn điện lưới và điện dự phòng điều khiển hệ thống camera quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01 của phân khu phía nam tầng 15 tắt lịm. Toàn bộ tầng 15 chìm vào một bóng tối tuyệt đối, im lặng đến đáng sợ của Mức độ Cô lập nâng cấp (Blackout Mode). Mắt thần của Cao Đạt đã hoàn toàn bị mù.


“Bypass thành công rồi!” Minh Tú reo lên trong bóng tối, giọng cậu nghẹn lại vì ho sặc sụa do hít phải khói điện độc hại.


Khánh quăng khối pin lithium đã bị biến dạng, phồng rộp và bốc khói nghi ngút xuống sàn bê tông. Bàn tay phải của anh bị bỏng nhẹ do tia lửa hồ quang điện phóng ngược, rộp da rỉ máu đỏ sẫm. Anh quờ quạng trong bóng tối, định vị chiếc đồng hồ cơ kỷ vật đeo lại vào cổ tay phải.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi chưa kịp kéo dài một giây.


*RẦM... RẦM... RẦM...*


Những tiếng chấn động cơ học khổng lồ đột ngột vang dội từ phía trần nhà và dọc theo hành lang kỹ thuật bên ngoài. Tiếng xích sắt chịu lực miết kèn kẹt vào các puly dẫn hướng, kéo theo tiếng va đập kim loại nặng nề nện thẳng xuống sàn bê tông.


Khánh biến sắc. Bằng khả năng hình dung không gian 3D, anh lập tức nhận ra âm thanh đó: “Aegis... Giao thức Phong Tỏa Đỏ tự động đã kích hoạt!”


Hệ thống AI tối tân của tòa tháp, sau khi phát hiện sự sụt giảm điện áp đột ngột và vụ nổ cầu chì tại tủ điện phụ tầng 15, đã tự động nhận diện đây là một sự cố hỏa hoạn nghiêm trọng. Thuật toán phòng vệ tự động của Aegis không cần lệnh từ Cao Đạt; nó lập tức kích hoạt giao thức cô lập vùng cháy khẩn cấp.


Ngay phía trước lối ra duy nhất của phòng kỹ thuật điện hẹp, cánh cửa thép ngăn cháy chịu lực nặng hai tấn (Gate-B2) bắt đầu sliding sụp xuống từ trần bê tông với tốc độ cực nhanh.


“Chạy mau!” Khánh hét lên, anh dùng tay phải nắm chặt lấy cổ áo Minh Tú lôi mạnh về phía cửa.


Trang lao tiên phong, cô dùng Đèn pin LED dã ngoại quét một luồng sáng chập chờn qua màn khói đen đặc quánh để định vị lối thoát. Nhưng cánh cửa thép khổng lồ đã sụp xuống được một nửa, khoảng trống sát sàn nhà đang thu hẹp lại nhanh chóng: một mét... tám mươi centimet... sáu mươi centimet...


“Khánh! Lực sập quá mạnh, chúng ta không kịp bò qua đâu!” Trang hét lên đầy bất lực, bước chân cô khựng lại sát mép cánh cửa thép đang lao xuống như một lưỡi dao chém ngang.


Khánh không chần chừ. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh vung cánh tay phải lành lặn còn lại, dùng hết sức bình sinh nện chiếc Búa thép vonfram cứu hộ vào khe hãm cơ học của chốt khóa từ cửa ngăn cháy ngay sát vách tường bê tông, cố tạo ra một điểm kẹt vật lý để chặn đứng đà sụp của cánh cửa thép nặng hai tấn.


*XOẠNGGG! CRẮCCC!*


Cú va chạm kim loại cực mạnh phát ra tiếng nổ cơ học chói tai cùng những tia lửa xẹt ra đỏ lựng trong bóng tối. Nhưng lực sập thủy lực của cánh cửa thép nặng hai tấn là quá khổng lồ, vượt xa giới hạn chịu lực uốn của cánh tay phải đang kiệt quệ của Khánh.


Chiếc búa thép vonfram bị lực ép tàn bạo phản hồi ngược lại, văng mạnh khỏi tay Khánh và găm thẳng vào vách tường thạch cao đối diện. Cú giằng lực mạnh đột ngột suýt nữa bẻ gãy cổ tay phải của anh, dội ngược một chấn động đau đớn tột cùng lên bả vai trái đang bị trật khớp sát lồng ngực, khiến anh ngã quỵ xuống sàn bê tông.


*UỲNHHH! SLAM!*


Cánh cửa thép ngăn cháy sập khít hoàn toàn xuống sàn bê tông, tạo ra một tiếng nổ chấn động mạnh rung lắc toàn bộ phòng kỹ thuật điện hẹp.


Bóng tối tuyệt đối và sự im lặng chết chóc bao trùm không gian.


Cả ba người bị nhốt chặt bên trong căn phòng kỹ thuật điện hẹp rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, hoàn toàn bị cô lập khỏi hành lang kỹ thuật bên ngoài.


Khánh nằm rạp trên sàn, hơi thở đứt quãng, lồng ngực thắt chặt vì cơn đau từ bả vai trái bùng lên dữ dội. Anh đưa cổ tay phải lên sát mắt. Dưới ánh sáng xanh dạ quang mờ nhạt từ chân tường hắt lên, kim cơ học đo áp suất trên chiếc đồng hồ cơ kỷ vật của vợ đang dao động mạnh quanh mức 960 hPa và bắt đầu tụt dốc nhanh hơn.


Đột ngột, một tiếng *xì xì* cơ học, sắc lạnh và đều đặn vang lên từ các họng gió của hệ thống thông gió gắn trên trần phòng kỹ thuật.


Khánh nghiến răng gượng dậy, tai anh áp sát vào vách thép ống thông gió. Sắc mặt anh trở nên nhợt nhạt cắt không còn giọt máu dưới ánh sáng dạ quang mờ ảo.


“Nó bắt đầu rồi...” Khánh khàn giọng nói, giọng anh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì luồng không khí trong phòng đang bị rút ra ngoài một cách tàn nhẫn.


Aegis đã nhận diện phòng kỹ thuật điện này là tâm điểm của vụ nổ cầu chì cháy giả. Theo đúng thuật toán tối ưu hóa dập lửa khẩn cấp của Giao thức Phong Tỏa Đỏ, hệ thống thông gió trung tâm không thổi khí tươi vào nữa. Nó đã đảo chiều hoàn toàn, bắt đầu hoạt động như một hệ thống bơm hút chân không công suất lớn để rút cạn toàn bộ không khí và oxy ra ngoài nhằm dập tắt đám cháy giả tạo bên trong phòng kín.


Tiếng sập khít cơ học của cánh cửa thép vang lên, kéo theo tiếng xì xì của hệ thống thông gió bắt đầu hút ngược không khí ra ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!