Nhạc nềnEntangle

Lưới Ánh Sáng Dạ Quang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói bụi từ mảng sàn bê tông sụp đổ ở văn phòng giám đốc tầng 15 vẫn cuộn lên đặc quánh, quện với mùi thạch cao nát vụn và mùi khét lẹt của vỏ nhựa cáp điện bị cháy. Bóng tối tuyệt đối nhanh chóng nuốt chửng không gian khi hệ thống điện chiếu sáng thông thường của phân khu này hoàn toàn sập nguồn. Chỉ còn những tia lửa điện cao áp màu xanh loét, xẹt ra liên tục kèn kẹt từ mạng lưới cáp dự phòng khổng lồ bị lộ ra dưới hố sập, thỉnh thoảng lại chiếu sáng những gương mặt xám ngoét vì bụi của Nam Khánh, Thùy Trang và Minh Tú.


Khánh quỳ sát mép bê tông nứt vỡ, hàm răng nghiến chặt để khống chế cơn đau đang gầm rú từ bả vai trái. Khớp vai trái của anh đã lệch hoàn toàn, giờ đây bị bó chặt sát lồng ngực bằng những mảnh pallet gỗ gãy nát bấy và những vòng băng keo bạc chịu nhiệt quấn thô bạo. Cánh tay trái buông thõng, hoàn toàn vô lực. Vết thương sượt đạn nhẹ ở bả vai phải do phát đạn của sát thủ găm trúng sát cổ áo sơ mi rách nát đang rỉ máu ấm nóng, thấm qua lớp vải trắng bám đầy bụi xi măng xám xịt. Lòng bàn tay phải rách sâu của anh, bết dính mỡ bò bẩn thỉu từ giếng thang máy phụ ở các tầng hầm, đang run rẩy siết chặt lấy cán cao su của chiếc Búa thép vonfram cứu hộ.


“Khánh! Anh phải thở chậm lại,” Thùy Trang thầm thì bên cạnh, giọng cô khàn đặc vì ho khan. Cô đang quỳ rạp sát sàn nhà, một tay giữ chặt đai lưng dụng cụ cơ điện, tay kia nâng chiếc Đèn pin LED dã ngoại nhưng không dám bật sáng hoàn toàn, chỉ để một khe sáng mờ nhạt quét xuống đất để tránh bị hệ thống camera quét nhiệt của Cao Đạt phát hiện từ xa. “Nồng độ ozone và khói điện ở đây đang tăng quá nhanh. Nếu mạng lưới cáp dự phòng kia tiếp tục nổ chập, toàn bộ tầng 15 sẽ biến thành một lò thiêu áp lực.”


Khánh đưa cổ tay phải lên sát mắt. Dưới ánh sáng xanh loét của tia lửa điện xẹt, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển kỷ vật của người vợ quá cố Mai Phương vẫn tích tắc chạy đều đặn. Mặt kính sapphire trầy xước nặng nề phản chiếu ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt của đèn báo động khẩn cấp ngoài hành lang hắt qua khe hở vách tường thạch cao đổ nát. Kim cơ học đo áp suất đang chỉ mức 968 hPa.


“Áp suất đang giảm... Aegis đang kích hoạt Giao thức Áp Suất Ngược ở mức tối đa,” Khánh khàn giọng, giọng nói nghẹn lại bởi một cơn ho khan dữ dội do hít phải bụi mịn thạch cao. “Cao Đạt đã nhận ra Sát thủ Bóng Ma bị chôn vùi dưới hố sập. Hắn đang dùng hệ thống quạt hút ngược công suất lớn ở cuối hành lang để rút cạn không khí của tầng này. Chúng ta chỉ có tối đa mười hai phút trước khi nồng độ oxy giảm xuống dưới mức mười hai phần trăm gây ngạt thở lâm sàng.”


Minh Tú ôm chặt chiếc laptop ThinkPad vào lồng ngực, gương mặt trẻ tuổi tái nhợt không còn một giọt máu, bụi thạch cao phủ đầy tóc và lông mi khiến cậu trông như một pho tượng sáp đứng giữa đống đổ nát. “Thầy Khánh... chúng ta không thể đi lối hành lang chính được nữa. Cửa thoát hiểm thang bộ đã bị khóa chết cơ học. Máy tính của em đang báo tín hiệu rà quét nhiệt của camera Aegis đang tiến sát về phía phòng giám đốc này.”


Khánh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, khả năng hình dung không gian 3D siêu việt của anh lập tức kích hoạt. Bản vẽ mặt cắt dọc và ngang của tầng 15 hiện ra rõ ràng từng chi tiết. Anh biết, để làm mù hoàn toàn hệ thống camera quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01 đang rà quét dọc hành lang, họ bắt buộc phải ngắt hoàn toàn nguồn điện của tủ điện phụ tầng 15. Tủ điện này nằm ở góc khuất cuối hành lang kỹ thuật, kết nối trực tiếp với đường cáp điện dự phòng đang chập cháy dưới hố sập.


Nhưng làm sao di chuyển được trong bóng tối tuyệt đối và khói bụi mịt mùng này mà không bị rơi xuống những hố bê tông sập do thi công lỗi?


Khánh sực nhớ ra một chi tiết trong bản thiết kế gốc. Anh mở mắt, ánh mắt hướng về vách tường bê tông thô phía sau lớp thạch cao rách nát. “Trang... cô có nhớ Ngọc Anh không?”


Thùy Trang khẽ nhíu mày: “Ngọc Anh? KTS Ánh sáng khóa dưới của anh? Người đã thiết kế hệ thống dạ quang thoát hiểm độc lập?”


“Đúng thế,” Khánh gật đầu, cố nén một cơn đau nhói giật lên từ bả vai trái khi khẽ dịch chuyển người. “Khi chúng tôi tranh cãi về việc cắt giảm ngân sách hệ thống đèn LED khẩn cấp, Ngọc Anh đã kiên quyết giữ lại một hệ thống thô sơ nhất: những vạch sơn dạ quang strontium aluminate dọc theo chân tường của tất cả các hành lang kỹ thuật. Những hạt khoáng tự nhiên này hấp thụ ánh sáng ban ngày và sẽ phát sáng liên tục suốt mười hai tiếng trong bóng tối tuyệt đối mà không cần bất kỳ nguồn điện nào. Đó là chỉ dẫn thị giác duy nhất của chúng ta lúc này.”


Trang lập tức hiểu ý anh. Cô dùng lòng bàn tay che bớt đầu Đèn pin LED dã ngoại, chỉ để lộ một tia sáng cực nhỏ rọi thẳng vào chân tường bê tông thô ráp phía sau vách thạch cao đổ nát.


Ngay lập tức, một vệt sáng màu xanh lục dịu nhẹ, mỏng manh nhưng vô cùng rõ nét hiện lên trong bóng tối mịt mùng. Vệt sơn dạ quang chạy dọc theo chân tường, uốn lượn qua các góc cột chịu lực, kéo dài tít tắp về phía cuối hành lang kỹ thuật tối tăm.


“Nó đây rồi,” Trang thở phào nhẹ nhõm, ánh xanh mờ nhạt phản chiếu trong đôi mắt quật cường của cô. “Lưới ánh sáng dạ quang của Ngọc Anh vẫn hoạt động. Chúng ta có thể di chuyển.”


“Tú, bám sát sau lưng Trang. Đi chậm, đặt bàn chân phẳng xuống sàn để cảm nhận độ rung của bê tông. Nếu sàn dưới chân có cảm giác đàn hồi hoặc phát ra tiếng rít kim loại, lập tức dừng lại,” Khánh ra lệnh, giọng anh lạnh lùng, duy lý đến đáng sợ nhưng đó là cách duy nhất để giữ mạng cho cả nhóm. Anh không thể dùng tay trái để vịn tường, nên anh phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chân phải, dùng tay phải cầm búa thép vonfram dò đường sát vệt dạ quang.


Cả ba bắt đầu bò trườn dọc theo hành lang kỹ thuật tối tăm của tầng 15. Bóng tối bao trùm đặc quánh, chỉ có vệt sáng xanh lục mờ ảo dưới chân tường dẫn đường như một sợi chỉ sinh mệnh mỏng manh. Tiếng gió rít u u từ hệ thống thông gió đảo chiều của Aegis hút ngược không khí ra ngoài tạo ra một áp lực đè nặng lên màng nhĩ, khiến tai họ bắt đầu lùng bùng và lồng ngực thắt chặt vì thiếu oxy.


Khánh áp sát tai vào vách tường bê tông khi di chuyển. Kỹ năng lắng nghe tiếng rung kim loại giúp anh nhận biết những chấn động nhỏ nhất của cấu trúc tháp sau cú sập sàn ở tập trước. Những tiếng rạn nứt nhỏ, khô khốc của cốt thép chịu lực dọc dầm số 12 bị bớt xén vẫn thỉnh thoảng dội lên từ tầng 14 bên dưới, cảnh báo rằng kết cấu xung quanh hố sập vẫn chưa hoàn toàn ổn định.


“Dừng lại,” Khánh đột ngột thì thầm qua kẽ răng.


Trang và Tú lập tức đứng khựng lại, nín thở.


Cách vị trí của họ khoảng ba mét về phía trước, vệt sơn dạ quang màu xanh lục đột ngột bị đứt đoạn bởi một khoảng không đen ngòm. Đó là một vết nứt sàn bê tông móng lớn, rộng khoảng bốn mươi centimet, chạy ngang hành lang kỹ thuật—hậu quả từ chấn động cộng hưởng của cú sập sàn văn phòng giám đốc trước đó.


Khánh quỳ xuống, dùng tay phải rọi nhẹ tia sáng đèn pin của Trang xuống vết nứt. Phía dưới là khoảng không sâu thẳm của tầng 14, nơi đống đổ nát của tủ hồ sơ nặng hai tấn đang đè bẹp díu cơ thể của Sát thủ Bóng Ma trong bóng tối. Những thanh thép chịu lực bị uốn cong gãy lòi ra ngoài như những chiếc xương sườn gãy nát của một con quái vật bê tông.


“Sàn ở đây đã bị mất liên kết chịu lực dọc,” Khánh phân tích nhanh, mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt bám đầy bụi xi măng của anh. “Chúng ta không thể bước qua mảng bê tông sát mép này. Nó chỉ còn được giữ bằng các thanh thép sàn mỏng mác 300 đã bị rỉ sét. Tú, Trang, bám sát vào thành cột chịu lực chính bên phải. Dồn trọng lượng vào chân phải và lướt nhanh qua.”


Trang gật đầu, cô khéo léo lách người qua khe hẹp sát cột bê tông chịu lực chính, chân cô đi ủng bảo hộ đặt chính xác vào điểm tì nén vững chắc nhất của dầm phụ số 14 mà Khánh chỉ dẫn. Tú run rẩy bò theo sau, chiếc laptop ThinkPad được cậu ôm chặt trước ngực như một bảo vật. Khánh là người đi cuối cùng. Cơn đau từ bả vai trái lệch khớp bùng lên dữ dội khi anh phải nghiêng người lách qua khe hẹp 40cm, vết rách da đẫm máu bả vai trái do bỏng lạnh tuyết CO2 cọ xát vào thành bê tông thô ráp khiến anh nghiến răng đến mức rớm máu môi.


Vượt qua vết nứt an toàn, lưới ánh sáng dạ quang xanh lục lại tiếp tục dẫn đường cho họ rẽ vào một góc khuất cuối hành lang kỹ thuật.


Trước mắt họ, tủ điện phụ tầng 15 hiện ra trong bóng tối. Đó là một hộp kỹ thuật bằng thép dày, cao khoảng một mét tám, gắn chặt vào vách tường bê tông. Đây chính là trạm phân phối điện trung gian điều khiển toàn bộ hệ thống cảm biến quét nhiệt Aegis Node-01 và khóa từ của các cửa thoát hiểm phân khu văn phòng phía nam tầng 15.


“Chúng ta đến nơi rồi,” Trang thầm thì, cô nhanh chóng tiếp cận tủ điện, tay phải rút chiếc kìm điện cách điện từ đai lưng dụng cụ. Cô dùng Quyền truy cập Cấp 2 (Nhân viên) của mình để kiểm tra sơ đồ mạch điện hiển thị mờ nhạt trên nhãn dán bên trong cánh cửa tủ sắt. “Khánh, nếu tôi ngắt cầu dao điện phụ này, toàn bộ hệ thống camera quét nhiệt Aegis ở phân khu phía nam sẽ mất nguồn điện lưới và điện dự phòng trong vòng ba phút trước khi hệ thống UPS tự động kích hoạt chế độ khóa chết cơ học.”


“Ba phút là đủ để chúng ta vượt qua hành lang chính tiếp cận trục thang máy hàng,” Khánh gật đầu, đôi mắt anh sắc sảo dưới ánh sáng dạ quang xanh lục. “Cắt nguồn đi, Trang.”


Trang nâng kìm điện lên, định đưa lưỡi cắt vào bó cáp nguồn chính dẫn vào cầu dao tổng. Nhưng ngay khi ánh sáng yếu ớt từ chiếc Đèn pin LED dã ngoại rọi thẳng vào các cực đấu nối bên trong tủ điện, cô đột ngột khựng lại. Đôi mắt cô trợn tròn, hơi thở trở nên dồn dập.


“Khánh... dừng lại! Đừng chạm vào tủ điện!” Trang hét lên một tiếng thầm thì đầy kinh hoàng, cô vội vàng kéo tay Khánh lùi lại phía sau.


“Có chuyện gì?” Khánh nhíu mày, tay phải anh siết chặt búa thép vonfram.


“Bẫy điện... Cao Đạt đã cài bẫy điện chống can thiệp ở đây!” Trang chỉ vào một sợi dây đồng thô, không có vỏ bọc cách điện, được đấu nối tắt trực tiếp từ cực đầu vào của dòng điện xoay chiều ba pha 380V trung thế trước cầu dao tổng, kéo dài và áp chặt vào vỏ thép bên trong của cánh cửa tủ điện phụ. “Hắn biết sẽ có người tìm cách ngắt nguồn điện để làm mù camera. Sợi dây đồng này biến toàn bộ vỏ thép của tủ điện phụ thành một vật dẫn điện cực mạnh. Chỉ cần bất kỳ ai chạm tay vào tay gạt cầu dao bằng kim loại hoặc vỏ tủ điện để ngắt nguồn, dòng điện ba pha 380V xoay chiều sẽ phóng thẳng vào cơ thể tức thì. Không có rơ-le chống giật nào dưới hầm hoạt động nữa, dòng điện sẽ giật chết người đó trong vòng ba giây.”


Minh Tú nghe vậy liền lùi lại vài bước, lưng đập mạnh vào vách tường thạch cao, lồng ngực phập phồng hoảng sợ: “Giật... giật chết người sao? Cao Đạt... hắn điên rồi! Hắn muốn giết sạch chúng ta!”


Khánh tiến lại gần, đôi mắt anh nheo lại rà quét cấu trúc bẫy điện của Cao Đạt. Bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng bắt đầu phân tích các thông số kỹ thuật. Sợi dây đồng rò rỉ điện đang áp sát vào thành tủ thép, tạo ra một rò rỉ dòng điện áp cao liên tục dọc theo vỏ ngoài của tủ điện phụ.


“Trang, cô có thể dùng kìm cách điện để cắt sợi dây đồng đó không?” Khánh hỏi.


Trang lắc đầu, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cô: “Không được. Kìm của tôi chỉ cách điện được tối đa 1000V xoay chiều trong điều kiện khô ráo. Nhưng hiện tại sàn hành lang kỹ thuật này đang ẩm ướt do nước ngập rò rỉ từ hầm B3 bốc hơi lên, không khí bão hòa độ ẩm. Nếu tôi đưa lưỡi kìm kim loại vào cắt sợi dây đồng đang mang dòng điện ba pha 380V cường độ lớn, một cú phóng điện hồ quang (arc flash) cực mạnh sẽ bùng lên ngay lập tức. Nhiệt độ hồ quang lên tới năm ngàn độ C sẽ làm nổ tung toàn bộ tủ điện, nung chảy lưỡi kìm và gây bỏng nặng toàn thân cho cả hai chúng ta.”


Bế tắc hoàn toàn. Cầu dao tổng không thể gạt bằng tay, dây đồng rò rỉ không thể cắt bằng kìm kim loại. Trong khi đó, tiếng quạt hút ngược của Giao thức Áp Suất Ngược vẫn gầm rú u u dọc hành lang, rút dần lượng dưỡng khí ít ỏi còn lại. Kim đo áp suất trên chiếc đồng hồ cơ của Khánh đang tiếp tục tụt dốc.


Đột ngột, từ cuối hành lang kỹ thuật tối tăm phía sau họ, một tiếng bíp cơ khí dồn dập vang lên đầy đe dọa.


*Bíp... bíp... bíp...*


Đó là tiếng còi báo động của hệ thống cảm biến quét nhiệt hồng ngoại Aegis Node-01. Cụm cảm biến thông minh đặt trên trần hành lang đã phát hiện ra sự biến thiên nhiệt độ bất thường do hơi thở và nhiệt lượng cơ thể của nhóm Khánh phát ra. Ánh sáng laser quét màu đỏ nhạt bắt đầu rà quét loang loáng dọc theo vách tường, tiến gần về phía góc khuất tủ điện phụ.


“Cảm biến đang rà quét hướng này! Chúng ta không còn thời gian nữa!” Minh Tú hoảng loạn kêu lên, tay cậu run rẩy ôm chặt chiếc laptop ThinkPad.


Khánh nhìn chằm chằm vào sợi dây đồng đang rò rỉ điện trên vỏ tủ thép. Ánh mắt anh đột ngột dừng lại ở chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển trên cổ tay phải của mình.


Chiếc đồng hồ cơ kỷ vật của Mai Phương.


Vỏ ngoài và toàn bộ dây đeo của chiếc đồng hồ này được chế tạo bằng gốm kỹ thuật cao zirconium dioxide (ZrO2) màu đen tuyền—một loại vật liệu gốm kỹ thuật có độ cứng cực cao, chịu nhiệt vượt trội và đặc biệt là một chất cách điện tuyệt đối với độ bền điện môi lên tới hơn 10 kV/mm, hoàn toàn không dẫn điện ngay cả trong môi trường bão hòa độ ẩm.


“Tôi sẽ gạt sợi dây rò rỉ điện đó ra,” Khánh quyết định dứt khoát.


Trang kinh ngạc nhìn anh: “Anh điên rồi sao? Anh định dùng cái gì để gạt? Tay trái anh đang bị liệt hoàn toàn, tay phải anh đang rách da rỉ máu!”


“Bằng chiếc đồng hồ này,” Khánh dùng tay phải nhanh nhẹn tháo chiếc đồng hồ cơ ra khỏi cổ tay. Anh quấn dây đeo gốm zirconium xung quanh đầu búa thép vonfram cứu hộ, tạo thành một chiếc móc cách điện tự chế thô sơ nhưng cực kỳ kiên cố. “Gốm zirconium dioxide là chất cách điện tuyệt đối. Nó chịu được điện áp lên tới mười ngàn vôn trên mỗi milimet dày. Vỏ đồng hồ và dây đeo này dày tới ba milimet, dư sức chặn đứng dòng điện ba pha ba trăm tám mươi vôn.”


“Nhưng mặt kính sapphire của nó đã bị nứt xước,” Trang lo lắng giữ chặt vai anh. “Nếu dòng điện rò rỉ qua vết nứt chạm vào bộ máy kim loại bên trong đồng hồ, dòng điện sẽ truyền thẳng vào búa thép và giật chết anh!”


“Mặt kính sapphire là oxit nhôm đơn tinh thể, cũng là chất cách điện tốt,” Khánh nhìn Trang bằng ánh mắt lạnh lùng, kiên định tuyệt đối của một kẻ duy lý đã bước qua lằn ranh sinh tử. “Vết nứt chỉ nằm ở bề mặt ngoài, chưa xuyên thủng cấu trúc gốm chịu lực của vỏ. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Nếu không ngắt điện tủ phụ này, tất cả sẽ chết ngạt trong vòng mười phút nữa.”


Trang nhìn sâu vào mắt Khánh, cô nhận ra không thể lay chuyển được ý chí của người cha đang nỗ lực cứu con gái này. Cô từ từ buông tay khỏi bả vai anh, siết chặt chiếc kìm điện sẵn sàng hỗ trợ: “Tôi sẽ giữ đèn pin rọi thẳng vào tiếp điểm dây đồng. Anh chỉ có đúng một cú gạt. Nếu tay anh bị lệch chạm vào vỏ thép tủ điện phụ, dòng điện sẽ phóng qua vết rách da ở lòng bàn tay phải của anh.”


Khánh hít một hơi thật sâu bằng phương pháp thở thiền định của thợ lặn, đưa cơ thể vào trạng thái tĩnh lặng tối đa để khống chế sự run rẩy của các thớ cơ đang kiệt quệ. Anh bước lên một bước, chân phải tì chặt vào sàn gạch men ẩm ướt để giữ thăng bằng, bả vai trái bị thương ép sát vào lồng ngực để tránh bị mất đà.


Trang rọi một tia sáng mờ nhạt từ Đèn pin LED dã ngoại vào khe hở nhỏ giữa cánh cửa tủ và sợi dây đồng đang áp chặt vào vỏ thép.


Khánh nâng chiếc búa thép vonfram cứu hộ bằng tay phải, phần đầu búa quấn chặt dây đeo gốm đen tuyền của chiếc đồng hồ kỷ vật từ từ đưa vào khe hở tủ điện.


Tiếng điện xoay chiều rít kèn kẹt kề sát bên tai anh, tỏa ra mùi ozone khét lẹt rát bỏng. Khánh nín thở, đôi mắt anh khóa chặt vào điểm tiếp xúc của sợi dây đồng thô.


*Khục...*


Anh nhẹ nhàng luồn phần dây đeo gốm của đồng hồ vào phía sau sợi dây đồng, dùng lực cơ bắp tay phải kéo mạnh ra phía ngoài.


*XÈO... XOẸTTT!*


Một luồng tia lửa điện màu xanh loét bùng lên dữ dội tại tiếp điểm tiếp xúc giữa dây đồng và vỏ thép tủ điện phụ, phát ra tiếng nổ đanh gọn cùng nhiệt lượng tỏa ra nóng rát má phải của Khánh. Cú phóng điện hồ quang nhỏ làm bùng lên làn khói đen khét lẹt, nhưng vỏ gốm zirconium của chiếc đồng hồ cơ đã chặn đứng hoàn toàn dòng điện cao áp, không cho nó truyền dẫn vào đầu búa thép vonfram.


Khánh gồng lực tay phải, kéo sợi dây đồng rò rỉ tách rời hoàn toàn khỏi vỏ thép của tủ điện phụ và gạt nó rơi tự do xuống khe hở cách ly phía dưới tủ kỹ thuật.


“Thành công rồi! Vỏ tủ điện phụ không còn mang dòng điện rò rỉ nữa!” Trang reo lên một tiếng thầm thì đầy mừng rỡ.


Khánh nhanh chóng rút búa thép lại, anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy thành dòng xóa đi lớp bụi xi măng trên mặt. Anh cẩn thận đeo lại chiếc đồng hồ cơ kỷ vật của vợ vào cổ tay phải đẫm máu. Kim áp suất cơ học vẫn chỉ mức 968 hPa, mặt kính sapphire bám đầy muội than đen đúa nhưng cấu trúc gốm vẫn nguyên vẹn không hề truyền điện.


“Trang, gạt cầu dao tổng ngay!” Khánh ra lệnh.


Trang không chần chừ, cô dùng chiếc kìm cách điện móc vào tay gạt kim loại của cầu dao tổng tủ điện phụ tầng 15 và dùng lực dập mạnh xuống.


*CẠCH... UỲNHHH!*


Một tiếng nổ nhỏ của cầu chì bảo vệ quá tải vang lên bên trong tủ điện phụ khi dòng điện bị ngắt đột ngột. Ngay lập tức, toàn bộ các cụm đèn LED báo động đỏ rực trên trần hành lang kỹ thuật tầng 15 tắt lịm. Tiếng bíp dồn dập của cụm cảm biến quét nhiệt Aegis Node-01 ở cuối hành lang tắt ngấm, đưa phân khu phía nam tầng 15 trở lại trạng thái bóng tối tuyệt đối và im lặng đáng sợ.


“Hệ thống camera quét nhiệt đã bị mù hoàn toàn,” Minh Tú thầm thì đầy nhẹ nhõm, cậu khẽ hạ chiếc ThinkPad xuống một chút. “Chúng ta có đúng ba phút trước khi Aegis kích hoạt nguồn UPS dự phòng để khóa chết cửa.”


“Di chuyển ngay hướng trục thang máy hàng!” Khánh ra lệnh, anh dùng tay phải định vị vệt sáng dạ quang màu xanh lục của Ngọc Anh trên chân tường để bắt đầu chạy dọc hành lang tối.


Nhưng trong bóng tối tuyệt đối và không gian ngập tràn khói bụi thạch cao mịt mùng, Minh Tú—vốn đã kiệt sức thể chất và đang hoảng loạn tinh lý tột độ sau cú thoát chết hụt trước họng súng bắn tỉa—bắt đầu mất phương hướng di chuyển. Cậu ôm chặt chiếc laptop nặng nề chạy vội vã theo bóng dáng của Trang phía trước.


*Trượt...*


Bàn chân đi giày thể thao của Tú vô tình đặt trúng vào một vũng nước ngập bám đầy bụi thạch cao trơn trượt sát mép tủ điện phụ vừa bị ngắt nguồn.


“Tú! Cẩn thận dưới chân!” Trang hét lên một tiếng cảnh báo từ phía trước.


Nhưng đã quá muộn.


Tú mất đà, cơ thể cậu chao đảo dữ dội trong bóng tối. Chiếc ThinkPad suýt văng khỏi vòng tay ôm chặt của cậu. Để tránh bị ngã sấp xuống hố sập bê tông nứt vỡ ngay bên cạnh, Tú hoảng loạn vươn chân phải ra phía sau để tìm điểm tì lực giữ thăng bằng.


Bàn chân phải của Tú vô tình chạm mạnh vào phần vỏ thép bên dưới của tủ điện phụ—nơi dòng điện tích tụ từ cú phóng điện hồ quang trước đó vẫn chưa được giải phóng hoàn toàn và đang bị rò rỉ điện trực tiếp qua vũng nước ngập ẩm ướt dưới chân tủ.


*XÈO... XOẸTTT... ĐOÀNGGG!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!