Điểm Yếu Chịu Lực
Lưỡi dao găm quân dụng của Sát thủ Bóng Ma lạnh buốt, xuyên qua lớp thạch cao mỏng dính và dừng lại chỉ cách bao khớp vai trái đang bị lệch của Nam Khánh chưa đầy ba milimet.
Trong khoảng tối chật hẹp chỉ rộng đúng bốn mươi centimet của khe co giãn cấu trúc, không gian như đông cứng lại. Mùi thạch cao rách nát quyện với mùi máu tươi rỉ ra từ bả vai trái của Khánh tạo nên một hỗn hợp khí nồng nặc, ngột ngạt. Bả vai anh bị ép chặt vào vách bê tông thô nhám của cột chịu lực chính. Cơn đau rát dữ dội từ vết bỏng lạnh do tuyết CO2 từ tập trước co rút lại, giật mạnh lên tận đại não theo từng nhịp tim đập dồn dập ở mức một trăm mười lần một phút.
Khánh nghiến chặt răng, đưa bàn tay phải rách sâu lòng bàn tay lên cắn chặt vào thớ thịt rỉ máu để ngăn một tiếng rên rỉ vô thức có thể tước đoạt mạng sống của cả ba người. Dưới cổ tay phải của anh, chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển kỷ vật của người vợ quá cố Mai Phương vẫn tích tắc chạy đều đặn, mặt kính sapphire trầy xước phản chiếu ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt của đèn báo động khẩn cấp ngoài hành lang hắt qua khe hở.
Sát thủ Bóng Ma đứng im bên kia vách tường thạch cao mỏng. Hắn khẽ xoay nhẹ chuôi dao găm. Bằng kinh nghiệm của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp, hắn cảm nhận được độ đàn hồi bất thường của mảng tường thạch cao này. Tấm vách ngăn văn phòng thông thường sẽ không có độ tì nén vững chắc như vậy trừ khi phía sau nó có một vật thể đặc hoặc cơ thể người đang ép sát.
Hắn từ từ rút lưỡi dao găm ra khỏi khe hở. Tiếng kim loại miết vào giấy thạch cao nghe sột soạt, sắc lạnh.
Khánh nín thở. Áp dụng phương pháp thở thiền định của thợ lặn sâu, anh điều hòa nhịp thở của mình và khẽ bóp nhẹ vào vai Thùy Trang và Minh Tú đang đứng ép sát bên cạnh. Trang mím chặt môi, hai tay cô giữ chặt chiếc kìm điện cách điện, đôi mắt quắc lên sự cảnh giác tột độ trong bóng tối. Minh Tú ôm khít chiếc laptop ThinkPad vào lồng ngực, gương mặt trẻ tuổi tái nhợt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy dài thành vệt trên má bám đầy bụi thạch cao xám ngoét.
*Phựt! Phựt! Phụtttt!*
Không có một lời cảnh báo. Tiếng súng ngắn Glock-19 lắp ống giảm thanh nổ liên tiếp ba phát đanh gọn. Những đầu đạn 9mm xé toạc lớp thạch cao hai lớp, găm thẳng vào khoảng trống bên trong. Một đầu đạn sượt qua cánh tay phải của Minh Tú, găm mạnh vào thành bê tông thô phía sau tạo ra những tia lửa cơ học nhỏ cùng tiếng rít chói tai. Bụi thạch cao và cát mịn xi măng bắn ra xối xả, phủ đầy tóc và mắt của cả ba người.
“Nằm sát xuống sàn! Mau!” Khánh rít lên qua kẽ răng, dùng tay phải ấn mạnh đầu Minh Tú xuống khe hẹp sát chân tường bê tông thô ráp.
Sát thủ Bóng Ma bắt đầu bắn một chuỗi đạn hệ thống dọc theo vách thạch cao để rà quét mục tiêu. Hắn bắn cách nhau mười centimet, mỗi phát đạn xuyên qua vách tường đều tạo ra một lỗ thủng rách nát, để lộ ánh sáng đỏ nhạt của hành lang ngoài vào trong khe hẹp.
Trong bóng tối mịt mùng của khe co giãn, bộ não duy lý của vị kiến trúc sư trưởng hoạt động với tốc độ cực hạn. Khánh nhìn xuống mảng sàn bê tông dưới chân mình qua khe hở thạch cao bị đạn bắn nát. Dưới ánh đèn báo động đỏ nhấp nháy, anh nhìn thấy những vết rạn nứt chân chim đang lan rộng dọc theo mép dầm chịu lực phụ.
Ký ức về cuộc tranh cãi nảy lửa hai năm trước tại văn phòng thiết kế của tập đoàn Vạn Phát đột ngột hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh. Khi đó, Cậu Năm Sơn – người kỹ sư xây dựng thực tế và thẳng tính – đã nện mạnh tập hồ sơ kỹ thuật xuống bàn làm việc của Khánh, gương mặt phong trần sương gió đỏ lựng vì giận dữ:
*“Khánh! Mày có điên không khi đồng ý ký duyệt biên bản cắt giảm mười lăm phần trăm cốt thép chịu lực của sàn tầng mười lăm này? Thằng Trịnh Gia muốn tiết kiệm chi phí để đắp vào sảnh khánh thành xa hoa phía trên, nhưng sàn bê tông mác 300 ở đây chỉ dày một trăm hai mươi milimet. Nếu bớt xén thép chịu lực dọc, hệ số an toàn của sàn sẽ tụt xuống dưới mức tối thiểu. Chỉ cần một lực cắt tập trung vượt quá hai tấn tác động vào điểm yếu liên kết, toàn bộ mảng sàn này sẽ sụp đổ cục bộ ngay lập tức!”*
Lúc đó, Khánh đã im lặng. Sự thỏa hiệp lạnh lùng của anh với tư bản để giữ tiến độ dự án giờ đây đã biến mảng sàn dưới chân anh thành một quả bom nổ chậm. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử này, chính lỗi kỹ thuật bị che giấu đó lại là chiếc chìa khóa duy nhất để anh lật ngược thế cờ.
Khánh ghé sát tai Thùy Trang, giọng anh khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ: “Trang... Cốt thép sàn khu văn phòng giám đốc này bị bớt xén nghiêm trọng trong quá trình thi công. Nó không chịu nổi tải trọng tập trung quá hai tấn. Chúng ta phải phản công.”
Trang quay sang nhìn anh, đôi mắt cô trợn tròn đầy kinh ngạc dưới ánh sáng đỏ nhạt: “Phản công? Bằng cách nào? Hắn có súng giảm thanh, còn chúng ta chỉ có kìm và búa!”
“Nhìn ra ngoài kia,” Khánh dùng ngón tay phải chỉ qua khe hở thạch cao bị đạn bắn rách.
Sát bên ngoài vách thạch cao, cách vị trí của Sát thủ Bóng Ma khoảng hai mét, là hệ thống tủ hồ sơ di động khổng lồ (mobile compact shelving system) của văn phòng giám đốc cũ. Đó là một dãy gồm bốn block tủ bằng thép dày cao hai mét, chứa đầy các hồ sơ tài liệu giấy tờ lưu trữ từ thời kỳ thi công tháp. Ước tính tổng trọng lượng của dãy tủ này lên tới gần hai tấn. Hệ thống tủ này được thiết kế trượt trên các ray thép đặt nổi trên sàn bê tông, hiện đang được khóa cố định tại một góc phòng bằng một chốt định vị chịu lực bằng thép đúc khóa cơ học.
“Dãy tủ hồ sơ đó nặng hai tấn,” Khánh giải thích nhanh, mồ hôi lạnh nhỏ giọt từ cằm xuống sơ mi rách nát. “Nếu tôi phá vỡ chốt định vị chịu lực, dãy tủ sẽ mất phanh và trượt tự do theo rãnh ray dốc nhẹ về phía mảng sàn yếu nhất – nơi tên sát thủ đang đứng để nổ súng. Sức nặng hai tấn dồn nén tức thời sẽ tạo ra một lực cắt hướng tâm cực đại, bẻ gãy hoàn toàn các thanh dầm thép bị bớt xén bên dưới. Sàn sẽ sập.”
“Nhưng làm sao anh tiếp cận được chốt khóa của dãy tủ mà không bị hắn bắn chết?” Minh Tú run rẩy hỏi, tay vẫn ôm chặt chiếc ThinkPad.
“Tôi sẽ bò ra ngoài qua khe sập tủ kỹ thuật đứng ở góc cột. Sát thủ đang tập trung bắn vào vách thạch cao này, hắn sẽ bị khói độc và bụi thạch cao che khuất tầm nhìn góc rộng.” Khánh nhìn Trang, ánh mắt anh hiện lên vẻ quyết liệt của một người thợ rèn miền Trung. “Trang, cô phải dùng kìm điện gõ mạnh vào các đường ống dẫn nước cứu hỏa trong khe hẹp này để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng thính giác của hắn. Hãy gõ theo nhịp ba ngắn hai dài để hắn nghĩ tôi đang cố di chuyển sâu vào trong.”
Trang nhìn bả vai trái buông thõng, đẫm máu của Khánh, cô biết anh đang phải chịu đựng đau đớn tột cùng để thực hiện kế hoạch này. Cô mím môi gật đầu, siết chặt chiếc kìm điện cách điện: “Tôi hiểu rồi. Anh phải cẩn thận. Chỉ có một cơ hội duy nhất.”
Khánh không chần chừ. Anh dùng tay phải lấy chiếc Búa thép vonfram cứu hộ dắt ở đai lưng bảo hộ sũng nước. Kim loại vonfram lạnh buốt và nặng trịch trong lòng bàn tay rách sâu của anh. Anh bò rạp sát sàn nhà, nghiêng người lách qua khe hẹp bê tông thô nhám của khe co giãn hướng về phía tủ kỹ thuật đứng ở góc tây nam phòng giám đốc.
Khớp vai trái bị trật giật mạnh một cú đau đớn thấu xương khi anh phải rướn người bò bằng một tay phải và dùng lực đẩy từ hai đầu gối. Khánh cắn chặt môi đến mức bật máu, vị sắt tanh nồng ngập tràn khoang miệng giúp anh giữ được sự tỉnh táo cực hạn.
*Keng! Keng! Keng! Keng... Keng...*
Tiếng gõ kim loại sắc lạnh của Thùy Trang vang lên đều đặn từ phía trong khe tường thạch cao. Đúng như Khánh dự đoán, Sát thủ Bóng Ma lập tức dừng súng. Hắn xoay người, hướng họng súng Glock-19 về phía nguồn phát ra tiếng động cơ học, bắn liên tiếp ba phát xuyên qua vách thạch cao để tìm diệt mục tiêu giả.
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Tận dụng khoảng thời gian trống quý giá đó, Khánh nhô người ra khỏi tủ kỹ thuật đứng. Khói đen composite và bụi thạch cao trắng xóa lờ lững giữa phòng văn phòng giám đốc như một tấm màn sương mờ mịt, che khuất hoàn toàn bóng dáng gầy gò của anh sát góc tường tối.
Khánh dùng thính giác lắng nghe tiếng rung kim loại nhạy bén của mình để định vị chính xác vị trí của dãy ray thép dưới sàn. Anh bò sát sàn nhà đến sát chân dãy tủ hồ sơ di động nặng hai tấn. Ngay trước mắt anh, chiếc chốt định vị chịu lực bằng thép đúc dày hai mươi milimet đang khóa chặt bánh xe của block tủ thứ nhất vào rãnh ray.
Khánh áp sát tai xuống sàn bê tông thô ráp. Anh có thể cảm nhận được độ rung chấn nhẹ của sàn nhà mỗi khi sát thủ dịch chuyển bước chân bên kia phòng. Hắn đang tiến lại gần vách thạch cao hơn để kiểm tra kết quả bắn.
“Mười lăm phần trăm thép dọc bị cắt giảm...” Khánh lẩm nhẩm công thức tính toán tải trọng uốn dọc trong đầu. “Khoảng cách từ chân tủ đến điểm đứng của sát thủ là một mét tám. Lực gia tốc trượt của hai tấn giấy tờ trên ray dốc năm độ sẽ tạo ra một lực xung thế cắt uốn lên tới hai mươi bốn kiloniuton tại điểm nối dầm số mười hai. Bê tông mác 300 thi công thiếu thép chắc chắn sẽ bị phá hủy giòn ngay lập tức.”
Anh hít một hơi thật sâu, dùng tay phải nâng chiếc Búa thép vonfram cứu hộ lên cao. Lòng bàn tay phải rách sâu của anh rỉ máu tươi bết dính vào cán búa bằng cao su chống trượt.
Sát thủ Bóng Ma sực nhận ra điều bất thường. Tiếng gõ kim loại của Trang không hề thay đổi tần số dù hắn đã bắn ba phát đạn xuyên tường. Hắn nhận ra mình bị lừa. Hắn xoay phắt người lại, họng súng Glock-19 quét nhanh qua làn khói đen và khóa chặt vào bóng người đang quỳ sát chân dãy tủ hồ sơ ở góc phòng.
*Phụt!*
Một phát đạn găm thẳng vào bả vai phải của Khánh – sượt qua lớp da sơ mi trắng rách nát, để lại một vệt bỏng rát đẫm máu.
Nhưng đã quá muộn.
Khánh nghiến răng gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể và lực cơ bắp cánh tay phải lành lặn nện mạnh chiếc búa thép vonfram cứu hộ xuống chốt định vị chịu lực của dãy tủ hồ sơ.
*XOẢNGGG! RẮCCC!*
Cú va đập cực mạnh của thép vonfram siêu cứng làm chiếc chốt thép đúc bị vỡ vụn làm đôi. Các mảnh kim loại bắn tung tóe vào vách tường. Hệ thống khóa cơ học của dãy tủ hồ sơ nặng hai tấn lập tức bị giải phóng hoàn toàn.
Dưới tác động của độ dốc sàn nhẹ năm độ và lực quán tính của cú nện búa, block tủ thứ nhất bám đầy hồ sơ giấy tờ bắt đầu trượt tự do trên ray thép. Tiếng bánh xe kim loại miết kèn kẹt trên ray rỉ sét vang lên chói tai, tạo ra một chấn động rung lắc dữ dội lan truyền khắp sàn bê tông tầng mười lăm.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Bốn block tủ hồ sơ khổng lồ trượt dồn toa vào nhau, đẩy nhanh tốc độ di chuyển dọc theo ray hướng thẳng về phía mảng sàn yếu nhất – nơi Sát thủ Bóng Ma đang đứng.
Sát thủ Bóng Ma kinh hoàng nhận ra hiểm họa kết cấu dưới chân mình. Hắn lập tức bỏ súng, định nhảy lùi lại phía sau để thoát khỏi vùng sụt lún của sàn.
Nhưng Nam Khánh không để hắn thoát. Anh dùng tay phải vác thanh xà gồ sắt gãy dài một mét hai bên cạnh làm đòn bẩy vật lý tối ưu, chọc mạnh vào khe hở của dầm dẫn hướng chịu tải dọc của ray thép. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể tì mạnh lên thanh xà gồ, tạo ra một lực mô-men uốn cộng hưởng cực đại tác động trực tiếp vào điểm liên kết dầm bê tông cốt thép số mười hai đang bị quá tải dọc.
Khánh áp sát tai xuống sàn gạch, sử dụng kỹ năng lắng nghe tiếng rung kim loại để cảm nhận tần số dao động của cốt thép chịu lực bên dưới.
*Kèn kẹt... rắc... rắc... rắc... phựt!*
Âm thanh rùng rợn của các thanh thép dọc cường độ cao bị kéo giãn quá giới hạn chảy và đứt gãy liên tiếp bên trong lòng bê tông vang lên lách tách như tiếng xương gãy.
“Sập!” Khánh hét lớn.
Toàn bộ mảng sàn bê tông dày một trăm hai mươi milimet của văn phòng giám đốc tầng mười lăm đột ngột nứt toác làm đôi dọc theo đường nứt dầm số mười hai. Lực cắt hướng tâm cực đại từ hai tấn tủ hồ sơ trượt dồn nén tức thời đã bẻ gãy hoàn toàn kết cấu chịu lực yếu ớt bị bớt xén của sàn.
*RẦMMM! KHÙNGGG!*
Một tiếng nổ chấn động kinh hoàng vang dội khắp tòa tháp. Một mảng sàn bê tông rộng hơn mười mét vuông sụp đổ hoàn toàn, đổ sập thẳng xuống tầng mười bốn bên dưới.
Dãy tủ hồ sơ khổng lồ nặng hai tấn cùng hàng ngàn tập tài liệu giấy tờ đổ nhào vào hố sập sâu hoắm, kéo theo Sát thủ Bóng Ma. Hắn chỉ kịp bám tay vào mép bê tông nứt vỡ trong vô vọng trước khi một block tủ hồ sơ nặng nửa tấn trượt tới, đè bẹp díu bàn tay hắn và kéo toàn bộ cơ thể hắn rơi tự do xuống đống đổ nát hỗn loạn của tầng mười bốn trong làn khói bụi xi măng mịt mù.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Tiếng va chạm cơ học cực mạnh của sắt thép, bê tông và tủ hồ sơ đổ vỡ dội lên từ tầng dưới tạo ra một loạt chấn động liên hoàn làm rung lắc dữ dội kết cấu chịu lực của toàn bộ phân khu tầng mười lăm.
Khánh, Trang và Tú đứng ép chặt lưng vào thành cột bê tông cốt thép chịu lực chính của khe co giãn cấu trúc. Họ bám chặt vào các đà thép ngang để tránh bị chấn động hất văng xuống hố sập. Khói bụi xi măng trắng xóa bốc lên mù mịt, quánh đặc như một đám mây khổng lồ, che phủ hoàn toàn tầm nhìn và làm cả ba ho sặc sụa do hít phải bụi mịn xi măng thô.
Năm phút trôi qua trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng đổ vỡ dưới tầng mười bốn tắt dần, chỉ còn lại tiếng lách tách của gạch vỡ và tiếng rít u u của gió bão thổi ngược từ giếng thang máy phụ qua khe co giãn.
Khánh ho khan vài tiếng, dùng tay phải lau đi lớp bụi trắng xóa bám đầy trên mặt chiếc đồng hồ cơ đo áp suất. Kim cơ học vẫn đang chỉ mức 968 hPa. Áp suất vẫn đang sụt giảm chậm, nhưng mối đe dọa trực tiếp từ Sát thủ Bóng Ma đã bị loại bỏ hoàn toàn.
“Thầy ơi... hắn... hắn chết chưa?” Minh Tú lấm lét bò ra khỏi khe hẹp, đôi mắt hoảng sợ nhìn xuống hố sập sâu hoắm tối tăm bên cạnh.
“Rơi từ độ cao bốn mét cùng hai tấn tủ thép đè lên người trong không gian kín, kết cấu dầm sàn sập đè nặng... Hắn không thể sống sót hoặc vận động được nữa,” Khánh khàn giọng trả lời, giọng anh yếu ớt do kiệt sức hoàn toàn. Bả vai trái bị thương của anh rỉ máu thấm đẫm mảng áo sơ mi trắng, đau buốt từng cơn như có lửa đốt.
Thùy Trang vội vàng bò lại gần anh, cô dùng chiếc đèn pin LED dã ngoại quét một luồng sáng yếu ớt qua màn khói bụi xi măng đang loãng dần. Luồng sáng của cô dừng lại ở trung tâm của hố sập bê tông vừa xuất hiện.
Cả ba người đồng loạt nín thở khi nhìn thấy cảnh tượng hiển hiện bên trong hố sập sâu hoắm.
Mảng sàn bê tông sụp đổ không chỉ chôn vùi tên sát thủ, mà cú sập kết cấu chịu lực yếu đã xé toạc một vách ngăn kỹ thuật ẩn chạy dọc theo trục đứng của tòa tháp.
Bên trong khoảng trống đổ nát của vách ngăn vừa bị xé rách, một mạng lưới cáp điện dự phòng khổng lồ chạy dọc trục đứng của Tháp Thiên Niên Kỷ lộ ra trước mắt họ. Những bó cáp đồng dày bằng cổ tay bọc trong vỏ cách điện màu đen đang bị các thanh dầm thép gãy nát cứa rách, để lộ ra những lõi đồng đỏ rực đang phát ra tiếng điện xẹt liên tục kèn kẹt kèm theo những tia lửa điện cao áp màu xanh loét bắn ra xối xả dọc theo trục đứng của tháp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!