Khoảng Thở Trong Tường
Tiếng bước chân của Sát thủ Bóng Ma vẫn tiến đều đặn, lạnh lùng từ hướng ngược lại của hành lang tối, xé toạc làn khói đen đang cuồn cuộn dâng cao.
Mùi khói composite cháy khét lẹt từ các vách ngăn cubicle bị thiêu rụi nhanh chóng lấp đầy không gian hành lang tầng 15. Chất độc từ nhựa tổng hợp cháy tỏa ra một làn sương đen quánh, nóng rát, tước đoạt nốt những phân tử oxy ít ỏi còn sót lại dưới áp suất ngược của hệ thống Aegis. Minh Tú quỳ sụp dưới sàn, hai tay ôm chặt lấy chiếc laptop ThinkPad vào lòng, lồng ngực cậu co thắt dữ dội trong những tiếng ho khan nghẹn đặc. Thùy Trang phải một tay ghì chặt vai Tú, tay kia kéo giật cậu sát xuống mặt sàn gạch men để tránh luồng khói nóng đang tích tụ sát trần nhà.
“Khánh! Khói độc quá dày, khăn ẩm bắt đầu bão hòa rồi!” Giọng Trang khàn đặc qua lớp mặt nạ phòng độc công nghiệp tự chế bằng khăn giấy tẩm nước suối. Đôi mắt cô đỏ hoe, cay xè vì bụi carbon lơ lửng. “Nếu không tìm được chỗ trốn, chúng ta sẽ lịm đi vì ngạt khí trước khi tên sát thủ tìm tới.”
Nam Khánh không trả lời bằng lời. Anh đang quỳ rạp sát sàn nhà, bả vai trái bọc trong lớp nẹp gỗ thông gãy nát bấy và băng keo bạc đang rỉ máu đỏ sẫm. Cơn đau rát dữ dội từ vết bỏng lạnh rách da do tuyết CO2 ở tập trước kết hợp với áp lực giằng xé của khớp vai lệch hoàn toàn khiến mỗi nhịp thở của anh trở thành một cực hình. Anh đưa cổ tay phải lên sát mắt. Dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của đèn báo động khẩn cấp, kim cơ học của chiếc đồng hồ cơ đo áp suất khí quyển đã tụt xuống ngưỡng 968 hPa. Áp suất giảm sâu đồng nghĩa với việc Aegis đang điên cuồng rút khí ra ngoài theo Giao thức Áp Suất Ngược.
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng đế giày dã chiến của Sát thủ Bóng Ma nện đều đặn trên sàn nâng kỹ thuật rỗng. Hắn đã tháo bỏ chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại bị khói lửa làm lóa mắt, giờ đây hoàn toàn di chuyển dựa vào thính giác chuyên nghiệp của một kẻ săn mồi trong bóng tối. Hắn biết mục tiêu đang bị thương và đang kiệt sức. Tiếng ho khan của Minh Tú cách đó ba mươi mét chính là chiếc la bàn dẫn đường cho họng súng Glock-19 có ống giảm thanh của hắn.
“Đi vào văn phòng giám đốc ở cuối hành lang! Mau lên!” Khánh khàn giọng ra lệnh, tay phải anh bám chặt vào chân tường dạ quang để định hướng trong màn khói đen mịt mù.
Cả ba bò trườn một cách chật vật qua những mảnh kính vỡ của phòng máy chủ phụ bị bắn nát. Minh Tú vừa bò vừa khóc không thành tiếng, chiếc ThinkPad cọ xát vào nền gạch tạo ra những tiếng sột soạt nhỏ khiến Khánh thót tim. Họ đẩy cánh cửa gỗ sồi dày của phòng văn phòng giám đốc ở góc tây nam hành lang rồi khép chặt lại.
Nhưng đây là một cái bẫy cụt.
Văn phòng rộng khoảng bốn mươi mét vuông hoàn toàn trống rỗng do chưa lắp đặt nội thất thương mại. Phía trước là bức tường kính cường lực dày hai lớp nhìn ra giếng trời tối tăm của tòa tháp. Minh Tú lao đến, dùng hết sức tàn của hai tay nện chiếc laptop vào mặt kính cường lực.
*Bộp! Bộp!*
Tấm kính dày hai lớp chống đạn chỉ phát ra những tiếng trầm đục vô vọng. Nó không hề rạn nứt. Thiết kế chịu lực của Tháp Thiên Niên Kỷ không cho phép phá hủy cửa kính từ bên trong bằng lực cơ học thông thường.
“Thầy ơi... chúng ta đường cùng rồi...” Tú buông thõng hai tay, quỳ sụp xuống góc tường kính, nước mắt chảy dài trên gương mặt bám đầy bụi thạch cao xám ngoét.
Bên ngoài cửa phòng giám đốc, tiếng bước chân của sát thủ đột ngột dừng lại. Hắn đang lắng nghe. Làn khói composite đen kịt bắt đầu rò rỉ qua các khe cửa gỗ, mang theo hơi nóng rát của đám cháy đang lan rộng ở sảnh hành lang.
Khánh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, khả năng hình dung không gian 3D siêu việt của anh lập tức kích hoạt. Bản vẽ mặt cắt dọc và ngang của tầng 15 hiện ra rõ ràng từng mối nối bê tông, từng đường ống kỹ thuật. Anh sực nhớ đến một ghi chép tay trong cuốn sổ cũ của Giáo sư Huỳnh Thúc – người thầy quá cố của mình. Thầy Thúc luôn dạy anh: *“Một tòa nhà tốt phải có một lối thoát cho linh hồn. Bê tông có thể cứng, nhưng kết cấu luôn cần những khoảng thở để triệt tiêu ứng suất tự nhiên.”*
Khi thiết kế hệ thống tường thạch cao ngăn phòng cho phân khu executive này, Khánh đã âm thầm giữ lại một lỗi thi công thô của nhà thầu: một khe co giãn cấu trúc (structural expansion joint) rộng đúng 40cm chạy dọc suốt các tầng văn phòng để chống động đất, nằm ngay sau vách thạch cao hai lớp của văn phòng giám đốc. Khoảng trống này không hề hiển thị trên các bản vẽ thương mại được bàn giao cho tập đoàn Vạn Phát.
Khánh mở mắt, áp sát tai phải vào bức tường thạch cao sát góc cột bê tông chịu lực chính. Anh nín thở, tập trung toàn bộ thính giác vượt qua tiếng còi báo động rè rè.
*Xì... xì...*
Một luồng gió mát, ẩm lạnh cực nhẹ đang rít qua một kẽ hở siêu nhỏ của tấm thạch cao. Đó là Khí Oxy tự nhiên đối lưu ngược từ hệ thống móng ngầm dâng lên theo hiệu ứng ống khói (Stack Effect) của giếng thang máy phụ.
“Trang! Lại đây!” Khánh rít qua kẽ răng, tay phải chỉ vào mảng tường thạch cao sát góc cột. “Sau tấm thạch cao này là khe co giãn chịu lực của móng tháp. Có không khí sạch đối lưu từ dưới hầm dâng lên. Chúng ta phải phá vách thâm nhập vào trong!”
Thùy Trang lập tức bò lại gần. Cô hiểu ngay ý đồ của Khánh. Đai lưng dụng cụ của cô không còn máy hàn nhiệt hoạt động, nhưng cô vẫn giữ chiếc kìm điện cách điện bằng thép carbon siêu cứng. Trang không hề do dự, cô dùng đầu nhọn của chiếc kìm điện nện mạnh vào mảng thạch cao.
*Phập! Phập!*
Tấm thạch cao hai lớp dày 25mm bị vỡ ra từng mảng, bụi thạch cao trắng xóa bắn vào mặt hai người. Trang dùng hai tay gồng lực bẻ gãy các thanh xương cá bằng nhôm mỏng nâng đỡ vách tường, cố gắng khoét rộng một khe hở dọc theo cạnh cột bê tông thô nhám.
Sau lớp thạch cao bị xé rách, một khoảng tối sâu thẳm, chật hẹp hiện ra. Đó là một khe hẹp rộng đúng 40cm giữa hai khối bê tông chịu lực cường độ cao. Luồng khí sạch ẩm lạnh từ bóng tối dội thẳng vào mặt họ, xua tan đi mùi khói khét lẹt của nhựa composite cháy.
“Tú! Chui vào trước! Ôm chặt máy tính!” Khánh ra lệnh, tay phải đẩy mạnh lưng trợ lý trẻ.
Minh Tú nghiến răng, thu nhỏ bả vai, nghiêng người lách qua khe thạch cao rách nát để chui vào khoảng trống tối tăm bên trong. Cậu nín thở, cố gắng không để chiếc ThinkPad va chạm vào thành bê tông.
“Trang, cô vào tiếp đi,” Khánh nói, mắt anh vẫn nhìn chăm chú vào cánh cửa gỗ văn phòng đang bắt đầu rỉ khói đen dày đặc.
“Còn anh thì sao? Cái vai của anh không thể lách qua khoảng hẹp này nếu không gồng lực bám,” Trang lo lắng nhìn bả vai trái buông thõng, đẫm máu của Khánh.
“Tôi tự có cách. Vào đi!” Khánh gắt lên.
Trang mím môi, cô nghiêng người, khéo léo lách thân hình nhỏ gọn qua khe hở thạch cao rộng 40cm. Khoảng trống quá chật hẹp khiến đai dụng cụ của cô cọ xát vào thành bê tông thô ráp phát ra tiếng sột soạt nhỏ, nhưng cô đã vào được bên trong an toàn cùng Tú.
Bên ngoài, cánh cửa gỗ sồi của văn phòng giám đốc đột ngột rung lên một tiếng *bộp* khô khốc. Sát thủ Bóng Ma đã tiếp cận cửa phòng. Hắn không dùng súng bắn phá khóa để tránh tiếng động lớn, mà đang dùng dao găm để bẻ gạt chốt cơ học.
Khánh biết mình không còn thời gian. Anh bước tới sát khe hở thạch cao. Để lách qua khoảng hẹp 40cm này với bả vai trái bị lệch khớp hoàn toàn bọc trong nẹp gỗ thông gãy nát, anh buộc phải ép chặt bả vai bị thương sát vào lồng ngực.
Anh nghiêng người, bước chân phải vào trước. Ngay khi bả vai trái chạm vào mép bê tông thô nhám của khe co giãn, một cơn đau tột cùng, sắc lẹm như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào bao khớp vai bị rách bùng lên. Lớp da bả vai bị bỏng lạnh rách toác do tuyết CO2 cọ xát trực tiếp vào vách đá nhám, máu tươi lập tức thấm đẫm qua lớp băng keo bạc và sơ mi rách nát.
Khánh suýt nữa đã thét lên vì đau đớn dữ dội giật mạnh lên tận đại não. Để khống chế tiếng hét có thể chỉ điểm vị trí, anh hoảng loạn đưa bàn tay phải bám đầy mỡ bò bẩn thỉu lên, cắn chặt vào các thớ thịt lòng bàn tay rách sâu của mình. Vị sắt tanh nồng của máu tươi hòa cùng mùi mỡ bò khét lẹt ngập tràn khoang miệng. Đôi mắt anh trợn ngược, toàn thân run rẩy dữ dội khi anh cố gắng dùng lực chân phải dồn ép cơ thể lách sâu vào lòng khe hẹp bê tông tối tăm.
*Khục!*
Một tiếng động cơ học nhỏ phát ra từ khớp vai trái khi nó bị ép chặt vào vách tường. Khánh đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, hơi thở đứt quãng. Trang và Tú nhanh chóng dùng tay phải kéo giật anh vào sâu bên trong bóng tối của khoảng thở kết cấu.
Trang khéo léo nhặt mảng thạch cao vỡ lớn nhất, dùng băng keo bạc chịu nhiệt còn sót lại dán tạm bợ che kín lỗ hổng vừa cạy trên vách tường, cố gắng tái tạo lại bề mặt phẳng để đánh lừa thị giác của kẻ đi săn.
Bên trong khe co giãn rộng 40cm, không gian tối tăm tuyệt đối và chật hẹp đến mức nghẹt thở. Ba người đứng ép sát lồng ngực vào nhau, lưng tì chặt vào vách bê tông thô lạnh buốt. Bả vai trái bị chấn thương của Khánh bị ép chặt giữa ngực anh và vai của Thùy Trang. Cơn đau âm ỉ gầm rú trong hệ thần kinh, nhưng luồng Khí Oxy tự nhiên mát lạnh dâng lên từ mạch nước ngầm dưới đáy tháp đã giúp phổi họ bớt nóng rát, khống chế được cơn ho khan do khói composite.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ sồi văn phòng giám đốc bật mở nhẹ nhàng.
Bóng đen của Sát thủ Bóng Ma lách vào phòng. Hắn di chuyển không phát ra tiếng động, họng súng Glock-19 lắp ống giảm thanh hướng thẳng về phía trước. Làn khói composite đen kịt tràn vào theo chân hắn, tạo nên những vệt khói lờ lững dưới ánh sáng đỏ nhạt của đèn báo động ngoài hành lang hắt qua khe cửa.
Sát thủ đứng im giữa phòng trong năm giây. Hắn đang lắng nghe bằng thính giác cực hạn của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp. Không có tiếng thở, không có tiếng ho khan, không có tiếng sột soạt của quần áo.
Khánh áp sát tai vào vách thạch cao mỏng từ phía bên trong. Anh có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đặn, lạnh lùng của tên sát thủ chỉ cách anh một vách ngăn mỏng. Anh khẽ ra hiệu cho Trang và Tú.
Áp dụng phương pháp thở thiền định của thợ lặn sâu mà bác sĩ Hoài Nam từng dạy, Khánh bắt đầu kiểm tra và khống chế nhịp thở của cả nhóm. Anh hít vào sâu trong vòng 4 giây bằng cơ hoành, giữ hơi thở nhẹ nhàng trong 4 giây và thở ra cực chậm trong 8 giây không phát ra bất kỳ luồng khí động nào. Trang và Tú bám sát nhịp điệu của anh, nhịp tim của cả ba từ từ hạ xuống, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động sinh học bên trong khe hẹp.
Sát thủ Bóng Ma bắt đầu di chuyển dọc theo vách tường phòng. Hắn nghi ngờ mục tiêu đang ẩn nấp sau các góc khuất hoặc các tấm thạch cao rỗng. Hắn rút từ bao lưng ra một con dao găm quân dụng bằng thép carbon đen siêu sắc.
*Sột... sột... xoẹt...*
Tiếng lưỡi dao găm rạch mạnh, đều đặn dọc theo bề mặt giấy của vách thạch cao vang lên ghê rợn trong không gian im lặng. Sát thủ đang dùng mũi dao đâm sâu và kéo lê dọc theo vách tường để dò tìm các khoang rỗng hoặc tiếng động phản hồi từ cơ thể người nấp phía sau.
Mũi dao di chuyển mỗi lúc một gần vị trí khe hở kỹ thuật.
Khánh đứng im như tượng đá, bả vai trái đẫm máu tì chặt vào lớp giấy thạch cao mỏng. Anh có thể cảm nhận được độ rung cơ học của vách tường truyền qua da thịt khi mũi dao của sát thủ đang rạch tiến lại sát sườn.
*Xoẹt... xoẹt...*
Lưỡi dao găm sắc bén xuyên thủng lớp thạch cao thứ nhất, mũi thép carbon đen lạnh buốt đâm xuyên qua lớp giấy thạch cao thứ hai, dừng lại chỉ cách bao khớp vai trái đang bị rách đẫm máu của Khánh chưa đầy ba milimet.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!